Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 1705: Hồng La tiên tửu, Thực Độc Thảo




Bất quá chỉ là một cái dược viên mà thiết trí cấm chế khó chơi như thế, thật không hổ là thủ đoạn của Chân tiên giới. Hơn nữa so với cấm chế trên quảng trường chủ điện thì cấm chế chi lực nơi đây tuy mạnh nhưng tựa đã giảm đi không ít. Nếu không cho dù vừa rồi có biến thân thành Cự viên thì Nguyên từ cực sơn chỉ sợ vẫn không thể ném ra quá xa.

Hàn Lập trong lòng cân nhắc như thế nhưng không hề chần chờ nữa đi thẳng đến đại môn dược viên. Ngũ sắc quang tráo sau khi tan đi thì mọi thứ trong dược viên đều hiển lộ rõ ràng. Dược viên này cũng không lớn nhưng bên trong tản mát ra mộc linh khí cùng linh dược hương thơm ngát.

Xung quanh dược viên là một hàng rào thấp bé xanh biếc còn cửa dược viên chỉ là hai khối gỗ đơn giản dị thường làm thành nhưng cao hơn ba trượng. Hàn Lập nhìn thấy qua khe hở của hàng rào, từ xa xa cũng nhìn được tình hình đại khái bên trong dược viên. Đối diện với hắn là một mảnh đất bằng phẳng, bên trong gieo trồng một loại linh dược thấp bé cao chừng nửa thước. Ánh mắt ngưng lại một chút, Hàn Lập đã đem toàn bộ mảnh dược viên trước mắt xem rành mạch.

Linh dược trong dược điềnn ày có phiến lá màu vàng nhạt nhưng ở chỗ trung tâm đều có một quả to chừng ngón tay cái, hình dáng nhọn ở đuôi, thoạt nhìn giống như quả ớt đỏ ở Nhân giới. Tuy nhiên từ trên quả này tản ra hồng quang khác thường, từ xa nhìn lại liền giống như một cái đèn lồng nhỏ làm cho người ta yêu thích dị thường.

Bởi vì cả mảnh dược điền này đều gieo trồng có một loại linh dược này nên xem ra chủ nhân dược viên đối với nó có chút coi trọng. Hàn Lập sau khi thấy rõ ràng được bộ dáng của linh thảo và quả của nó thì tâm niệm chuyển động, ẩn ước cảm thấy chính mình tựa hồ đã nghe nói qua về loại linh thảo này nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận thì nhất thời cũng không thể nhớ rõ ràng được.

Vì thế hắn mang theo suy tư mà thong thả bước đi bên trong dược viên nhưng ngay tại lúc thân hình hắn vừa đi qua cửa gỗ thì trong đầu Hàn Lập linh quang vừa loé, rốt cục hắn đã nhớ ra lai lịch loại linh thảo này. Cái này là khi hắn còn ở Nhân giới xem được một loại điển tịch phi thường xa xưa tại Loạn Tinh Hải, trong đó có đề cập tới loại linh dược và quả của nó.

Hắn dừng lại một chút ở bên cạnh dược điền mà nhìn chừng hơn trăm gốc linh thảo này, trên mặt lộ ra biểu tình quỷ dị, ẩn hiện có chút cười khổ.

"Hồng La Quả, đúng là loại linh quả này. Nếu một số ít tửu quỷ mà có được chúng, nhất là loại nhiều năm như thế thì cho dù là ít tiên nhân cũng sẽ coi là chí bảo a."

Hàn Lập tự thì thào nói một câu.

Thì ra loại linh quả này chính là chủ tài liệu để ủ chế ra một loại tuyệt thế linh tửu nào đó. Tuy nhiên nếu có đề cập tới "Hồng La tiên tửu" thì chỉ sợ tại Loạn Tinh Hải hơn phân nửa tu luyện giả để sẽ biết một phần. Bởi vì trong truyền thuyết, loại rượu này ngay cả Tiên giới tiên nhân chỉ có ai có duyên thì mới được uống một lần. Giống như rượu này ở Tiên giới cũng có đại danh đỉnh đỉnh nên cũng không phải tiên nhân bình thường cũng có thể tuỳ ý dùng để uống.

Không chỉ ở Loạn Tinh Hải mà thậm chí Linh giới nhân tộc đều có truyền thuyết bất khả tư nghị về loại rượu này nhưng vô luận thế nào thì cũng chưa có ai được uống "Hồng La tiên tửu" này. Vì vậy thậm chí trong miệng một ít phàm nhân ngu phu thì chỉ cần được uống một ngụm linh tửu này là liền có khả năng có được mạc đại thần thông, có khả năng phi thăng phi thăng len Tiên giới.

Hàn Lập xem qua các điển tịch liên quan tự nhiên là biết tuyệt đối không thể có loại sự tình nghịch thiên này. Sỡ dĩ loại rượu này có đại danh khí như vậy chủ yếu là do nó tinh khiết và thơm ngon vô cùng, hơn nữa tam giới khó tìm. Chỉ cần uống qua một ngụm thì liền trong miệng sinh tân dịch, hương thơm còn tồn tại mãi trong mồm hơn mười ngày không tiêu tan.

Nếu uống hơn một hồ thì ngay cả tiên nhân cũng sẽ đại tuý ba ngày ba đêm mà bất tỉnh, từ đó về sau đối với rượu này lưu luyến không thôi. Đương nhiên nếu uống rượu này một cái điều độ thì còn có thể chậm rãi cải thiện thể chất, có tác dụng kéo dài tuổi thọ. Chỉ là tác dụng rốt cục của nó đến bao nhiêu thì chỉ có trời mới biết. Hơn nữa người nhằm vào chỉ là tu luyện giả đê giai hoặc là phàm nhân mà thôi. Nhưng cứ như vậy, những người yêu thích rượu này tự nhiên coi nó chí bảo, nghe đến nó nước miếng đã ròng ròng chảy vòng.

Cho nên, cũng không thể nói "Hồng La tiên tửu" là vật vô dụng nhưng đối với người luôn uống rượu rất ít như Hàn Lập thì nói là quả thực có chút không cần thiết. Cũng may trong điển tịch còn nhắc tới một chút, đó là mức độ tinh khiết và thơm ngon của Hồng La tiên tửu rất có liên quan tới tuổi của chủ tài liệu là Hồng La quả.

Trong khi đó Hồng La quả ngàn năm mới nở hoa, vạn năm mới kết quả. Ở trong quá trình nuôi dưỡng phi thường dễ nửa đường chết héo nên người cần có chuyên môn ngày đêm chăm sóc tỉ mỉ cho đến lúc kết quả thì mới không cần trông giữ nữa. Cho nên đối với người không thích uống rượu mà nói thì tuyệt không hao phí tâm lực gieo trồng loại linh quả này.

Chỉ có đối với tiên nhân chân chính coi rượu như mạng thì mới tiêu phí nhiều tâm lực cùng thời gian như vậy. Dược viên này hắn là đã tồn tại từ thời thượng cổ, Hồng La quả này thoạt nhìn từ sau khi kết quả thì vẫn không có ai hái qua. Như thế là biết tuổi thọ của chúng đã nhiêu ít vạn năm rồi.

Nếu dùng nó mà ủ ra Hồng La tiên tửu thì nói không chừng còn có kỳ hiệu không tưởng tượng nổi gì đó. Mà cho dù đối với hắn là vô ích nhưng nếu đem loại quả này hoặc là ủ ra linh tửu bán cho kẻ thích rượu thì tuyệt đối là thu được một con số thiên văn. Hàn Lập sau khi nhớ lại những gì ghi trong điển tịch thì thần sắc cuối cùng cũng tốt hơn một ít.

Nhưng hắn cũng không có vội đi thu thập đám linh quả đó mà đứng lên sau đó lại hướng về mấy mảnh dược điền phụ cận đi tới. Mấy cái dược điền kia cũng có hai loại linh dược khác số lượng không ít. Một loại giống như là cỏ dại, lá màu xanh biếc mang theo tơ vàng tản ra mùi thơm ngát nồng đậm, lấy tay sờ vào thì cảm thấy phiến lá ôn nhuận như ngọc.

Một loại khác thì hoàn toàn tương phản. Loại này chỉ cao có nửa thước, phảng phất như cành lá giao nhau hỗn độn, bên ngoài thân ngũ sắc sặc sỡ, trên mỗi lá đều có một quả mọng màu tím đen nhưng mặt ngoài gồ ghề và điểm xuyết có nốt màu đen, nhìn chung là xấu xí dị thường. Tuy nhiên vì nó gieo trồng số lượng lớn nên tự nhiên trước hết khiến cho Hàn Lập chú ý đánh giá. Đáng tiếc trong hai loại linh dược này thì Hàn Lập cũng chỉ nhận ra có một loại sau còn đối với loại trước thì không nhận ra.

Nhưng cũng đủ làm cho hắn cảm thấy mừng rỡ vì loại linh dược này từ trăm vạn năm trước đã tuyệt diệt ở Linh giới. Theo sách cổ thì loại Thực Tâm thảo này bên trong có ẩn chứa kịch độc, nghe nói cả tồn tại Hợp Thể kỳ mà ăn nhầm thì cũng sẽ bị mất mạng.

Cái đáng nói nữa là chất kỳ độc chứa trong rễ cây và quả đều là tài liệu luyện chế hơn mười loại đỉnh giai đan dược, trong đó có những loại có tác dụng trực tiếp thúc giục tiến giai lên Hợp Thể kỳ. Đây chính là nguyên nhân khiến cho Thực Tâm thảo này cuối cùng bị tuyệt diệt ở Linh giới.

Bởi vì loại linh thảo này đối với người Linh giới mà nói thì khó có thể nhổ mà trồng được. Vô luận là dùng loại thủ đoạn này thì một khi thay đổi hoàn cảnh sinh trưởng thì mấy năm sau nó liền hoá thành một vũng hắc thuỷ không dùng được gì nữa. Về phần dùng mầm mà trồng loại linh thảo này thì ở Linh giới cũng chưa có ai thành công qua, đều bị thất bại mà chấm dứt.

Lúc này mới phát hiện ra loại linh dược này sau gần mấy vạn năm sử dụng thì đã bị tuyệt diệt không còn, không ai phát hiện ra được nữa.

Trước mắt mảnh dược điền này có chừng bảy tám mươi gốc, tuổi thì dài không cần phải nói. Dùng số linh thảo này mà luyện chế ra đan dược thì tuyệt đối là dược tính được tăng ba phần. Theo đó, việc có được chúng tự nhiên là một chuyện làm cho Hàn Lập vui vẻ ra mặt. Hắn không hề chần chờ nữa, lúc này một tay hướng lên không trung vung lên.

Một tiếng vù vù vang lên! Một cái hắc sắc viên hoàn từ trên cổ tay bay ra, cũng ở trên không trung hơi quay một vòng thì đột nhiên mảng lớn thanh hà bay cuộn ra, sua mấy cái chớp động thì bỗng nhiên hiện ra trước người Hàn Lập. Hàn Lập một tay bấm quyết hướng lên không trung điểm ra.

Nhất thời sau một tiếng vù vù thì một mảnh thanh hà từ trong viên hoàn phun ra rồi đậu trên mặt đất. Thanh quang sau khi hiện ra thì lộ ra một cái hộp ngọc dài ba bốn mươi thước phía trên có chớp động các màu linh quang.

Tay áo hắn lại nhẹ nhàng run lên, đồng thời trong miệng thản nhiên nói nhỏ một tiếng:

"Xuất hiện đi, ta có việc phân phó cho ngươi đi làm."

"Dạ, công tử."

Một thanh âm thanh thuý non nớt từ trong tay áo bỗng nhiên truyền ra, tiếp theo một đoàn bạch quang từ bên trong bay ra, sau khi quay tròn vừa chuyển lên trên không trung thì hoá thành một nữ đồng tầm năm sáu tuổi. Nữ đồng này mặc quần áo trắng như tuyết, trông có vẻ cực kỳ đáng yêu. Đúng là Khúc nhi do nguyên thần của Cửu Khúc Linh Sâm biến thành.

Tiểu nha đầu này sau khi bị gọi ra thì cung kính nhìn Hàn Lập thi lễ, tiếp theo mở to đôi mắt hắc bạch phân minh đợi vị chủ nhân này phân phó.

"Ta xem ra ngươi mấy lần ở trong dược viên thu lượm linh dược gieo trồng chỉ trong nháy mắt liền hoàn thành. Ba phiến linh dược này, ngươi hảo hảo giúp ta thu thập toàn bộ rồi bỏ vào trong tráp này."

Hàn Lập cũng không có khách khí nhìn ba phiến dược điền một chút rồi không lưỡng lự phân phó.

"Việc này đơn giản, chủ nhân chờ một lát là xong ngay."

Khúc nhi nghe vậy, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mấp máy nói. Tuỳ theo thân hình tiểu nha đầu này vừa động mà bay lên trời, sau một cái chớp động thì liền quỷ dị hiện ra trên không trung phía trên một phiến dược điền, song chưởng vừa nhấc, mười ngón tay nhẹ nhàng chụp xuống.

"Phốc phốc" mấy tiếng, hơn mười đạo bích ti từ đầu ngón tay bắn ra rồi trực tiếp lao xuống hơn mười gốc linh dược ở phía dưới bắn đi. Sau một cái chớp động thì số bích ti này đều bám vào một gốc linh dược. Mười ngón tay Khúc nhi hơi động, nhất thời mười đạo bích ti bò lên mười gốc linh dược rồi lập tức không một tiếng động lôi nó ra từ trong lòng đất.

Linh dược bị rút ra chẳng những không một cái lá hay rễ nào bị tổn thương mà mặt trên một điểm bùn đất cũng không có, giống như đã sớm được người ta rửa sạch qua một lần. Bích ti vừa động linh dược lập tức được dẫn thẳng đến ngọc hạp một bên mà chuẩn xác rơi xuống trong đó.

Ngón tay Khúc nhi liên tiếp bắn ra bích ti không ngừng, trong dược điền, cứ mỗi mười gốc linh dược đều không ngừng bị rút ra từ trong đất mà nhanh chóng thu vào trong ngọc hạp. Chỉ trong thời gian mấy cái hô hấp, hơn trăm gốc linh dược khắp dược điền đã bị thu thập không còn.