Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2292: Thánh vật của Không Ngư Tộc




“Hai vị đạo hữu cũng biết về Lực Thời Không, như vậy cũng tốt. Lý do Hàn mỗ nguyện ý dừng tay cũng không cần giải thích thêm nữa.” Hàn Lập quét mắt nhìn hai người Huyết Nhiên, thần sắc không đổi nói.

Huyết Nhiên Hắc Lân thần sắc ngưng trọng dị thường, hai người nhìn nhau rồi Huyết Nhiên tiếp tục nói:

“Cô gái này thế mà lĩnh ngộ được Lực Thời Không Pháp Tắc, đúng là không phải dễ trêu chọc. Chúng ta hãy nghe cô ta nói như thế nào đi. Nhưng nếu mục đích chuyến đi này không đạt được, huynh đệ ta tuyệt sẽ không dễ dàng dừng tay.”

“Đạo hữu đã nghe đồng bọn của ta nói như vậy rồi. Chúng ta có thể cho ngươi một cơ hội, nhưng nếu không thể làm chúng ta hài lòng, ngươi thì có thể may mắn thoát khỏi, nhưng những người khác trong tộc của ngươi nhất định sẽ chạy không thoát đâu.” Hàn Lập gật đầu một cái rồi quay đầu nhàn nhạt nói với cô gái.

“Hừ, nghe khẩu khí của các hạ, xem ra đã ăn chắc nhất tộc chúng ta rồi. Nếu tiếp tục đánh nữa, còn chưa biết ai chết vào tay ai đâu.” Phụ nhân ở trên tường thành nghe vậy, sắc mặt liền trầm xuống.

“Phải hay không, hay là tiếp tục động thủ thử xem!” Hắc Lân đảo mắt, cười lạnh nói.

“Đạo hữu và mẫu thân đại nhân không cần tranh cãi nữa. Nghe nói chư vị tiến vào giới này mục đích là muốn lấy tinh hạch của tộc ta. Có phải chư vị lấy được tinh hạch rồi liền ngoan ngoãn rời khỏi giới này hay không?” Cô gái váy đỏ khoát tay chặn hai người tranh cãi, bình tĩnh hỏi Hàn Lập.

“Không sai. Nhưng chúng ta muốn phải là tinh hạch Tu La Thù trưởng thành, nếu không có lấy cũng vô dụng. Lúc trước đạo hữu truyền âm nói có thể thỏa mãn yêu cầu này. Chẳng lẽ quý tộc đã nghĩ thông suốt, nguyện ý chủ động giao ra tinh hạch của mình?” Hàn Lập hay mắt híp lại, lạnh lùng hỏi ngược lại.

Phụ nhân cùng các Tu La Thù tộc nhân khác vừa nghe nói thế, sắc mặt cũng hơi đổi.

Đối với tộc này, nếu mất đi tinh hạch mặc dù không đến nỗi chết tại chỗ, nhưng nhẹ thì cũng tổn thương nguyên khí nặng nề, nặng thì hậu hoạn vô cùng.

“Muốn tiểu muội cùng những tộc nhân khác giao ra tinh hạch của mình, dĩ nhiên là chuyện không thể.”

“Nhưng nhất tộc chúng ta đã trụ vững ở giới này thời gian không ngắn, cũng có lưu giữ một ít tinh hạch tộc nhân trưởng thành, không phải là không thể giao cho các ngươi mấy khối.” Cô gái váy đỏ thản nhiên cười rồi trả lời.

“Cái gì? Việc này không được! Những tinh hạch đó cần giữ lại còn có đại dụng.” Vừa nghe nói thế, khi bọn Hàn Lập còn chưa kịp lộ sắc mặt vui mừng thì Tu La Thù Tộc Mẫu đã lại kêu to.

Cô gái nhướng mày, khẽ nhúc nhích môi truyền âm:

“Mẫu thân đại nhân, con đã lĩnh ngộ được Lực Thời Không thì cũng có biện pháp truyền thụ lực này cho mẹ. Những tinh hạch kia do đó cũng không nhất định phải dùng tới. Huống chi, con cũng chưa nói rõ sẽ đem những tinh hạch đó cho người ta mà.”

“Anh Nhi, ý con là…” Phụ nhân thần sắc vừa động, tựa hồ nhớ ra điều gì đó.

“Mẫu thân đại nhân chẳng lẽ quên món thánh vật đó của Không Ngư Tộc. Không phải là vì nhân lực không đủ mà chúng ta không cách nào mò vật đó lên sao? Nếu có thể lấy được vật đó, chẳng phải là so với chút tinh hạch chúng ta lưu giữ kia còn mạnh hơn nhiều sao. Mẫu thân chớ quên, trong hai loại pháp tắc thì cái chúng ta càng cần phải tìm hiểu chính là Lực Không Gian.” Cô gái váy đỏ truyền âm nói tiếp.

“Nếu có thể lấy được vật đó, ngươi có nắm chắc tiến thêm một bước lĩnh ngộ sự huyền diệu của Lực Không Gian hay không?” Phụ nhân sắc mặt âm tình biến hóa mấy lần rồi mới có một tia do dự hỏi.

“Mẫu thân đại nhân yên tâm, con vốn đã đạt đến bình cảnh lĩnh ngộ Thời Không Pháp Tắc, chờ đem nguyên anh của lão già kia luyện hóa tu bổ thần hồn xong, lại có cái thánh vật đó rồi thì đột phá bình cảnh mười phần nắm chắc tới chín rồi.” Cô gái váy đỏ không chút do dự trả lời.

“Tốt. Nếu ngươi tự tin như vậy ta cũng không ngăn trở nữa.” Tu La Thù Tộc Mẫu cuối cùng hạ quyết tâm.

Cố gái váy đỏ cười nhẹ, hiển nhiên đối với quyết định này của phụ nhân đã sớm đoán được.

Đám người Hàn Lập ở phía đối diện tự nhiên cũng nhìn rõ cô gái cùng Tu La Mẫu truyền âm mật đàm.

Cho nên khi thấy hai người dường như đã thống nhất ý kiến, Huyết Nhiên liền đi trước hỏi:

“Nếu có thể giao ra tinh hạch, bọn ta tự nhiên cũng không cần tranh đấu nữa. Nhưng không biết có thể giao ra mấy viên? Nếu quá ít, cũng không cần nói ra nữa.”

“Chư vị tính toán muốn mấy viên?” Cô gái không ngờ hỏi ngược lại một câu.

“Lần này chúng ta nhiều người như vậy tiến vào giới này, từ đầu đã bàn muốn ba bốn mươi viên mới đủ dùng. ” Huyết Nhiên nói không cần nghĩ.

“Ba bốn mươi viên? Đạo hữu thật đúng là sư tử ngoạm! Đừng nói là một phần tinh hạch đã bị chúng ta dùng hết, kể cả trước kia cũng tuyệt không có nhiều như vậy. ” Cô gái váy đỏ cười lạnh nói.

“Thế các ngươi có thể giao ra bao nhiêu đây?” Huyết Nhiên nghe vậy cũng không tức giận, tỉnh táo hỏi ngược lại.

“Nhiều lắm là tám viên, hẳn các ngươi cũng đủ dùng. ” Cô gái váy đỏ con ngươi hơi đổi mấy cái sau, mới chậm rãi nói.

“Tám viên, tuyệt đối không được. Còn chưa đủ chia cho chúng ta bốn người. ” Huyết Nhiên sắc mặt trầm xuống, dùng cứng rắn khẩu khí nói.

“Tám viên tinh hạch, đủ để chia mỗi người chư vị hai viên, như thế nào còn chưa đủ? Mấy vị cũng không nên được voi đòi tiên. Hơn nữa, coi như chúng ta giao ra tám viên tinh hạch, cũng không phải cứ thế mà giao ra. Chư vị nhất định phải giúp chúng ta nhất tộc một việc nhỏ mới được, dù sao trên đời này không có việc ăn cơm chùa nào. ” Cô gái váy đỏ ánh mắt chợt lóe, nhàn nhạt nói.

“Cần chúng ta hỗ trợ việc gì? Cô nói đi xem sao.” Hàn Lập một mực thần sắc bình tĩnh, nghe nói như thế, cuối cùng chân mày cau lại rồi tiếp lời.

“Rất đơn giản, ta cần chư vị giúp chúng ta mò một bảo vật. Chỉ cần lấy được bảo vật này, tiểu muội liền có thể làm chủ lập tức đem tinh hạch giao cho mấy vị đạo hữu. ” Cô gái khóe miệng kiều tiếu nói.

“Bảo vật gì vậy, ở nơi nào? Đến năng lực như các ngươi nhất tộc mà cũng không có cách nào lấy được ư? ” Hàn Lập ánh mắt chợt lóe, tựa tiếu phi tiếu nói.

Huyết Nhiên cùng Hắc Lân bên cạnh nghe vậy, cũng nhìn nhau có chút khác thường.

“Bảo vật là gì chư vị không cần biết. Chỉ cần biết vật này chỉ là rất quan trọng với tộc chúng ta là được. Bảo vật này giờ đang chìm sâu trong một cái đầm lạnh vô cùng, cho dù Đại Thừa tồn tại cũng không cách nào tiến vào sâu. Nhưng mấy vị cũng không cần lo lắng, từ rất nhiều năm trước bổn tộc đã tìm ra biện pháp mò lên vật đó, đến lúc đó chẳng qua là mượn chút lực của các vị mà thôi, căn bản không có bất kỳ nguy hiểm gì.” Cô gái váy đỏ tựa hồ nhìn thấu băn khoăn của đám người Huyết Nhiên, cười quyến rũ nói.

“Hai vị đạo hữu cảm thấy như thế nào? ” Hàn Lập trầm ngâm một chút rồi quay lại hỏi hai người kia.

“Nếu không có nguy hiểm thì có thể thử một lần. Nhưng tám viên tinh hạch thì còn ít một chút, mấy người chúng ta không dễ chia. Hắc hắc, chuyện này để Hàn huynh làm chủ đi, tin tưởng sẽ không để cho huynh đệ ta hai người thất vọng. ” Huyết Nhiên cùng Hắc Lân truyền âm thương lượng mấy câu rồi cười hắc hắc trả lời.

“Nếu như vậy, Hàn mỗ liền làm chủ một lần. Anh đạo hữu, ngươi cũng nghe rồi đó. Như vậy đi, mười hai viên tinh hạch, một viên cũng không thể thiếu, chúng ta liền có thể giúp ngươi mò món bảo vật đó. Nhưng những tinh hạch này trước hết ứng trước một nửa, hơn nữa khi mò bảo vật nếu gặp phải nguy hiểm một chút, chúng ta cũng sẽ không tiếp tục nữa, nhưng nửa số tinh hạch còn lại vẫn theo đó phải thu. Thêm nữa, chúng ta cũng không có ý định lưu lại ở giới này quá lâu, việc mò bảo vật càng sớm động thủ càng tốt. ” Hàn Lập suy nghĩ một chút rồi không hoảng không vội nói với cô gái.

Huyết Nhiên Hắc Lân vừa nghe số lượng tinh hạch, thần sắc hơi khác thường, nhưng đều không có ý định lên tiếng cắt lời.

“Mười hai viên tinh hạch …… Được, thì mười hai viên. Chư vị đạo hữu nếu muốn nhiều hơn nữa, bổn tộc cũng không thể đưa ra nhiều hơn. Vậy thì giao định như thế đi. Về phần khi nào mò, nếu mấy vị không có vấn đề gì thì một lúc nữa sẽ lên đường được chăng? ” Cô gái váy đỏ chỉ hơi cân nhắc rồi liền đáp ứng, tựa hồ so với đám người Hàn Lập còn cần gấp hơn mấy phần.

“Được. Đạo hữu chuẩn bị trước một chút đi, ta cũng gọi vị đồng bọn cuối cùng quay trở lại. ” Hàn Lập gật đầu nói, tay áo run lên, liền cuốn ra một khối ngọc bội cầm trong tay.

Tay kia liên tục phất ra, một nhóm ngân văn nhàn nhạt liền hiện lên, chợt lóe rồi chìm vào ngọc bội không thấy bóng dáng.

Ở phía đối diện thiếu nữ thản nhiên cười, cũng truyền âm cho phụ nhân, để bà ta dùng bí thuật tương tự liên lạc với bốn tên Tu La Tộc trưởng thành kia.

Còn trên trời cao, con khổng tước màu tím được lão Dịch gọi ra do không còn được pháp lực của lão thúc giục nữa nên thể tích càng ngày càng nhỏ, rốt cục kêu lên một tiếng đau đớn rồi bị con chim khổng lồ màu bạc nuốt trọn.

“Phanh” một tiếng, ngọn cổ đăng liền từ trời cao rơi xuống đất.

Hàn Lập không khách khí xuất ra một trảo, liền đem bảo vật này thu vào ống tay áo.

Những người khác thấy vậy, mặc dù biết cổ đăng là một món dị bảo nhưng tự nhiên cũng không tiện ngăn trở.

Sau đó, màn sáng trong và ngoài thành đá nhất thời khôi phục yên tĩnh, song phương vừa tranh đấu nay đều lẳng lặng chờ đợi. 

Sau thời gian uống cạn tuần trà, bầu trời phía xa ba động, một đạo ánh sáng trắng hiện ra, hướng phía Hàn Lập bay nhanh về.

Sau mấy cái chớp động, luồng sáng thu lại, thân ảnh Mạc Giản Ly liền hiện ra bên cạnh Hàn Lập.

Lúc này lão Mạc sắc mặt có chút trắng nhợt, chiến giáp màu xanh trên người có một vết rách rộng, khí tức so với lúc trước cũng yếu đi già nửa, dáng vẻ mơ hồ chật vật mấy phần.

“Hàn đạo hữu, Tu La Thù nhất tộc thật nguyện ý giao ra tinh hạch sao? Bọn họ thế nào mà đồng ý điều kiện này? Di, cô gái này là ai?” Lão giả vừa hiện thân, liền vội vàng hỏi Hàn Lập, nhưng sau khi đảo mắt nhìn thấy cô gái váy đỏ, lại ngẩn người.

“Bên này tình hình có biến hóa một chút, đúng là không cần tranh đấu với bọn họ nữa. Cô gái này thần thông không phải chuyện đùa, chính là do sự xuất hiện của nàng mà tình hình thay đổi. Mạc huynh biết vậy đi. À, những Tu La Thù trưởng thành kia đâu rồi?” Hàn Lập mỉm cười trả lời đôi câu, nhìn về phía lão Mạc lại không thấy những luồng ánh sáng khác, không khỏi có chút kinh ngạc hỏi.

“Không cần liều mạng mà vẫn có thể lấy được tinh hạch, việc này dĩ nhiên là tốt hơn rồi. Bốn kẻ Tu La Thù trưởng thành kia đã bị ta bố trí tỉ mỉ một pháp trận tạm thời khốn trụ. Mình ta đấu bọn họ đã phải cố hết sức, chẳng những hai đầu linh sủng bị chúng đánh bị thương nặng, cái pháp trận kia căn bản cũng không cách nào vây khốn bọn họ được bao lâu nữa.” Mạc Giản Ly nghe vậy, trên mặt vui mừng, trong miệng vội vàng giải thích đôi câu.

“Thì ra là Mạc huynh mượn lực pháp trận, đây quả là một biện pháp không tệ.” Hàn Lập gật đầu, có chút ngoài dự liệu nói.