Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 821: Thủy đàm cùng Huyết chú chi môn




Không cần Ngân Nguyệt nhắc nhở, Hàn Lập cũng đã nhìn lướt qua bản đồ, quả thực địa hình miêu tả trong này giống địa hình trong Trụy Ma Cốc như đúc.

Bản đồ vẽ rất chi tiết, lại còn ký hiệu những chỗ quan trọng nên vô cùng dễ hiểu và rõ ràng.

Chẳng những trong này có vẽ dấu hiệu cũng như vị trí trong nội cốc, mà ngay cả những khu vực phụ cận gần đấy cũng được chú thích rất rành mạch.

Hàn Lập tính toán một chút về các kí hiệu trong bản đồ với vị trí hiện tại của mình thì thấy khoảng cách từ chỗ đứng tới đó còn rất xa. Hơn nữa trên đường đi còn không biết gặp những nguy hiểm gì.

Hàn Lập trầm ngâm một chút rồi thu các thứ lại, nhanh chóng đứng dậy.

Biết rõ bên trong những dấu hiệu trong bản đồ này khẳng định có ẩn chứa bí mật trọng đại, nhưng trong này không hề nhắc tới chuyện về Linh Trúc Quả. Hàn Lập cũng không có ý định tự mua việc vào người, về sau có tìm hay không thì phải chờ có được Linh Chúc Quả rồi hậu xét.

Ngân Nguyệt tựa hồ đoán được suy nghĩ của Hàn Lập nên chưa hề mở miệng nói gì. Hàn Lập khẽ lộn tay lấy ra một ngọc hạp, thuận tay nhét vào ốc trúc sau lưng, nhạt giọng nói với Đại Diễn Thần Quân.

"Tài liệu luyện chế Thất Diễm Phiến không ít thứ đã sớm bị tuyệt diệt, hoặc là căn bản khó có thể tìm được. Nhưng với kì tái ngút trời như tiền bối không chừng còn có thể tìm được vật thay thế. Nếu thật sự tại tu tiên giới hiện nay mà có thể chế ra Thông linh chi bảo thì vãn bối quả thực vô cùng bội phục tiền bối"

"Tiểu tử, ngươi đừng tưởng lão phu ngu ngốc. Mặc dù ta rất có hứng thú với Thông linh chi bảo nhưng vì sao ta lại phải nghiên cứu phương pháp luyện chế thay ngươi. Chẳng lẽ chỉ để nghe ngươi nói một câu bội phục?" Đại Diễn Thần Quân trầm mặc một lát, rồi cười nhạt trả lời.

"Thông thiên linh bảo đâu phải dễ luyện chế ra. Cho dù Hàn mỗ nghiên cứu cả đời cũng không thể tìm ra được phương pháp phỏng chế, còn tiền bối kỳ tài ngút trời nhưng hàn mỗ cũng không dám tin tưởng. Chẳng qua, nếu tiền bối thực sự có thể làm được thì tại hạ có thể đáp ứng một điều kiện với tiền bối trong phạm vi khả năng. Tiền bối thấy thế nào?" Hàn Lập sắc mặt không đổi, vẫn tỉnh táo nói chuyện.

Nghe được lời ấy của Hàn Lập, Đại Diễn Thần Quân yên lặng một chút, sau đó hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo nói:

"Thông thiên linh bảo! Năm ấy lão tu từ chỗ cổ tu di chỉ tìm được một ít tư liệu, mới biết được sự tồn tại của bảo vật nghịch thiên này. Ngay cả cổ tu sĩ ngày đó cũng vô cùng kính sợ loại bảo vật này. Lão phu sau nhiều năm nghiên cứu, cũng có lưu ý đến loại bảo vật này, chỉ đáng tiếc tin tức liên quan đến Thông thiên linh bảo thực sự quá ít, không hề có thu hoạch gì. Đến hôm nay lão phu biến thành người không ra người quỷ không ra quỷ, thậm chí chỉ còn mười năm nữa là hồn phi phách tán. Lão phu cũng không muốn ra đi trong tiếc nuối, cho nên dù biết ngươi sử dụng phương pháp kích tướng nhưng lão phu cũng chấp nhận. Huống hồ chỉ là tìm một ít tài liệu thay thế, cũng không phải là nghiên cứu ra phương pháp mới để luyện chế lại Thông thiên linh bảo. Chuyện này cũng không có gì, đến lúc đó chỉ cần đáp ứng một yêu cầu của ta là được rồi"

"Được! Cứ quyết định như thế!" Hàn Lập tươi cười, bình tĩnh nói.

Có một kỳ nhân như Đại Diễn Thần Quân ở đây Hàn Lập tất nhiên sẽ không lãng phí người tài.

Trong tay hắn mặc dù đã có Thông thiên linh bảo Hư Thiên Đỉnh. Nhưng vẫn còn không biết cách mở ra, huống chi loại bảo vật nghịch thiên như Thông thiên linh bảo này thì có càng nhiều càng tốt.

Phía dưới, âm thanh của Đại Diễn Thần Quân cũng không thấy tiếp tục vang lên. Phỏng chừng lão ta đã mở ngọc hạp ra, đang nghiên cứu phương pháp luyện chế.

Linh quang quanh thân Hàn Lập tăng mạnh lên, tốc độ cũng mau thêm vài phần, cả người lao vút về phía trước.

Tại sào huyệt của Tử Vân Hạt – Trên đỉnh núi, Nam Lũng Hầu đang cùng lão giả họ Lỗ đi vào một thông đạo thông xuống dưới đất, nơi này u ám vô cùng, khắp nơi ẩm ướt, mắt chỉ nhìn được phạm vi mấy trượng.

"Nam Lũng huynh, ta không nghĩ ra tại sao tại nơi dung nham nóng chảy lại có một nơi âm u như thế này. Đối với sự tình của huyết chú chi môn, đến hôm nay ta cũng đã tin tưởng bảy tám phần" Lỗ Vệ Anh đi theo sau Nam Lũng Hầu, chậm rãi nói.

"Hóa ra Lỗ huynh vẫn bán tín bán nghi! Đạo hữu cũng biết, sự tình có quan hệ đến huyết chú chi môn chính là lúc trước bổn Hầu cùng tên tặc tử họ Vân cùng tìm thấy di thư của Thương Khôn thượng nhân nhưng cũng không nói tới chuyện này. Nếu không đám người Quỷ Linh Môn quyết sẽ không bỏ qua nơi đây. Huyết chú chi môn chính là bí sự chỉ được truyền miêng của bổn Hầu" Nam Lũng Hầu khẽ cười rồi trả lời.

"Chẳng qua, nếu không phải để mở ra huyết chú chi môn cần đến sự góp lực của hai tu sĩ Nguyên Anh thì chưa chắc Nam Lũng huynh đã nhớ tới Lỗ mỗ." Lão giả họ Lỗ khẽ đảo mắt, đột nhiên cười nói.

"Lỗ huynh quả biết nói đùa, ta cùng đạo hữu tương giao nhiều năm như vậy. Có được chuyện tốt như vậy đương nhiên là phải nhớ tới Lỗ huynh; nếu không sao ta phải gạt tiểu tử họ Hàn kia ra" Nam Lũng Hầu ha ha cười to, hàm hồ giải thích.

"Vậy thì đúng là ý tốt của Nam Lũng huynh rồi" Lão giả họ Lỗ thoáng dò xét một chút, rồi lập tức không hề để ý tới việc này nữa.

Dưới tính huống chỉ có hai người tầm bảo thế này, chỉ cần khẽ đề tỉnh đối phương một chút là được rồi. Để cho Nam Lũng Hầu biết hắn cũng có đề phòng nhất định. Qua sông trên cùng một cây cầu hắn cũng không nghĩ tới tại nơi này sẽ quay đầu đối địch với đối phương, đại chiến một trận.

Nam Lũng Hầu tất nhiên cũng biết dụng ý của lão giả họ Lỗ. Vẻ mặt bên ngoài thần sắc bình thường nhưng trong lòng lại khẽ cười nhạt.

Hai người cùng lâm vào trầm mặc. Đi thêm một đoạn nữa, cả hai cùng nhìn thấy có ánh sáng le lói phía trước. Cả hai trở lên vui mừng, cước bộ tăng nhanh, cùng đi vào trong một động thạch nhũ.

Động này rộng khoảng ba mươi trượng, trên đỉnh đầu còn thấy được vô số thạch nhũ lớn nhỏ, bốn vách động bạch quang lập lòe. Nhưng chỗ hấp dẫn sự chú ý nhất chính là tại trung tâm của động, nơi này có một thủy đàm màu bích lục lớn khoảng mười trượng.

Bên trong thủy đàm ngoài trừ đàm thủy màu xanh biếc ra thì không thấy thứ gì khác thường.

"Huyết chú chi môn ở nơi đây ư?" Lão giả họ Lỗ đánh giá chung quanh một lượt, vẫn chưa hề phát hiện ra có cấm chế tồn tại. Rốt cục lên tiếng hỏi.

Nhìn lúc nãy còn luôn miệng nói đã tin tưởng đến bảy tám phần, vậy mà bây giờ lão giả lại nghi ngờ. Nam Lũng Hầu liếc nhìn lão một cái, lộ ra vẻ mặt cười mà không phải cười.

"Chính là nơi này, tuyệt đối không sai! Nhưng một địa phương quan trọng như huyết chú chi môn tất nhiên sẽ bị Thương Khôn Thượng Nhân trước đi rời khỏi dùng cấm chế che lại" Nam Lũng Hầu không chút hoang mang trả lời câu hỏi của lão giả. Hắn di chuyển ánh mắt tới thủy đàm ở giữa động.

Lão giả họ Lỗ giật mình, dường như chợt hiểu ra, ánh mắt cũng nhìn về phía thủy đàm.

Lúc này Nam Lũng Hầu khẽ vung tay áo, một tiểu kỳ màu lam từ trong tay áo bắn ra. Sau đó "phốc" một tiếng, tiểu kỳ lao thẳng vào trong thủy đàm.

Nam Lũng Hầu bắt đầu bắt quyết, trong miệng niệm chú ngữ.

Mặt thủy đàm vốn yên bình bỗng nhiên mặt nước trở lên nhộn nhạo, nước trong đàm chậm rãi xoay tròn, càng lúc càng nhanh, dần dần hình thành một vũng xoáy thật lớn. Tại trung tâm của vũng xoáy dường như có tiếng ông minh truyền lên.

"Phân Thủy Kỳ? Không ngờ rằng Nam Lũng huynh còn có bảo vật hiếm có như vậy" Lão giả họ Lỗ nhìn thấy vật này thì có chút ngạc nhiên.

"Không có gì, lá cờ này ngoài công dụng rẽ nước thì cũng không có công dụng gì khác" Nam Lũng Hầu khẽ lắc đầu, thản nhiên nói.

Trong miệng hắn khẽ quát một tiếng, hai tay giương lên rồi đánh ra hai đạo pháp quyết vào trong vũng xoáy.

Đàm thủy dựng lên cao mấy trượng rồi đột nhiên tách ra, mở ra một thông đạo trước mắt mọi người.

Nam Lũng Hầu không nhiều lời, cả người hóa thành một đạo kim quang bay thẳng xuống.

Lỗ Vệ Anh hơi do dự một chút rồi cũng hóa thành một đạo thanh hồng bám sát sau.

Một lát sau, lão giả họ Lỗ sắc mặt trở lên trắng bệch.

Thủy đàm này rất sâu, mà không phải nói là rất rất sâu mới đủ để hình dùng.

Lão ước chừng đã phi hành xuống được hai ba trăm trượng nhưng vẫn còn chưa thấy đáy, từ mặt thủy đàm nhìn xuống thì chỉ thấy bên dưới có một quang điểm nhỏ. Trong độn quang lão giả cũng cảm thấy có một áp lực mơ hồ.

Cũng may là phi hành hơn trăm trượng nữa thì rốt cục cũng nhìn thấy đạo độn quang của Nam Lũng Hầu chợt lóe lên rồi chậm rãi hạ xuống. Rốt cục cũng đã đến dưới đáy thủy đàm.

Sự lo lắng không tên trong lòng lão giả cũng vì thế mà vơi bớt, lão cùng thu lại độn quang, nhẹ nhàng đáp xuống.

Đáy đàm chỉ khoảng hơn chục trượng, có hình tròn. Tựa hồ nơi đây so với phía trên mặt đàm còn lớn hơn một chút. Dưới mặt đất ướt sũng lộ ra một tảng đá bóng loáng dị thường.

Ở giữa tảng đá có cắm ngọn Phân Thủy Kỳ kia, một nửa cán cờ đã cắm ngập xuống đất nhưng trên mặt lại tỏa ra vô số tinh quang.

Bốn phía đều có thủy mạc cao lớn dị thường, nối thẳng lên trên mặt đàm.

"Huyết chú chi môn chính là ở đây, đúng là vô cùng bí ẩn. Nếu là người thường thì không thể xuống tới đáy nước sâu tới ba trăm trượng. Chẳng qua, tại sao lúc đầu Thương Khôn Thượng Nhân lại biết chỗ này. Quả là có chút kỳ quái!" Lão giả họ Lỗ cẩn thận đánh giá một lượt rồi nhướng mày nói.

"Điều này… Đại khái là do Thương Khôn Thượng Nhân có thần thức hơn người, nên đã trực tiếp dùng thần thức thâm nhập xuống đáy đàm" Nam Lũng Hầu không khỏi sửng sốt, tuy miệng giải thích nhưng cũng không dám khẳng định hoàn toàn. Chưa bao giờ hắn nghĩ tới việc này nên trong lòng cũng có chút hoài nghi.

"Có thể như vậy sao!" Lão giả họ Lỗ vân vê cằm, ánh mắt khẽ chớp vài cái.

Nam Lũng Hầu trầm ngâm một lát, rồi lắc mạnh đầu. Hắn đem mối nghi ngờ này vứt ra khỏi đầu, rồi đột nhiên vỗ lên túi trữ vật bên hông.

Một đạo bạch quang từ trong miệng túi bây ra – đây chính là miệng ngọc bội màu trắng mà lúc trước khi vào trong cốc đã dùng qua. Ngọc bội bị tế xuất lên giữa không trung, rồi không ngừng quay tròn.

Hai tay Nam Lũng Hầu nhanh chóng bắt quyết, từng đạo pháp quyết màu sắc khác nhau không ngừng được đánh lên trên ngọc bội. Trong nháy mắt, tất cả đều được ngọc bội hấp thu sạch sẽ.

Tiếp theo bạch quang chói mắt hiện ra, ngọc bội bỗng bay đến trước một chỗ thủy mặc rồi đứng yên, đồng thời phát ra từng tiếng phượng minh rõ ràng.

Nam Lũng Hầu không nói một lời, liền khoát tay dùng sức điểm một cái lên ngọc bội.

Ngọc bội khẽ run lên, một mảng lớn bạch hà được phun ra rồi bay về phía trước.

Một màn quỷ dị ngay lập tức xuất hiện.

Bạch sắc quang hà đi đến đâu thì màn nước ở chỗ đó như một bức rèm bị vén lên sang một bên.

Ở phía sau nó xuất hiện một thạch môn hình vòm ước chừng cao khoảng ba trượng, trên mặt lóe ra huyết sắc hồng quang.

Hơn phân nửa diện tíc trên mặt ngoài thạch môn có điêu khắc một cái đầu quỷ một sừng trông rất dữ tợn, sống động. "Đây là huyết chú chi môn?" Lỗ Vệ Anh khẽ nheo mắt, thì thào nói.

Không biết vì sao khi nhìn thấy cánh cửa này thì hắn có chút hoảng sợ, trong lòng cảm thấy bất an.