Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 891: Thiên Lan thánh nữ




Cái gọi là "Vật", chính là người bị Đại Tấn tu sĩ bắt giữ không lâu kia,một cỗ thi thể được xưng là vật, thật cũng không có cái gì không ổn.

Nhìn cỗ thi thể trên mặt đất của thanh niên đã hòan tòan không còn hơi thở, Hàn Lập thì thào nói nhỏ vài câu gì đó.

Đây cũng không phải do hắn hạ độc thủ, mà là khi hắn muốn cứu tỉnh vị thanh niên, hỏi một chút về lai lịch của mấy tên Đại Tấn tu sĩ kia, người này đã vẻ mặt ô tử, phục độc tự sát.

Xem ra thanh niên này quá thống hận, biết là lúc này tai kiếp khó thoát, trước đó đã phục dụng kịch độc, mới đi ra ứng chiến.

Như vậy một khi bị bắt, thật cũng không cần sợ phải thống khổ chịu các loại luyện hồn tra tấn. Bất quá tinh hồn tiêu tán nhanh như vậy, xem ra mình không thể động tay động chân gì được nữa.

Hàn Lập lắc đầu, trong lòng có cảm giác dở khóc dở cười.

Vị này dưới âm tào địa phủ nếu là biết được, vốn có thể được người cứu, nhưng lại bởi vì tự sát mà bỏ lỡ sinh cơ, thật không biết sẽ hiện ra cái vẻ mặt gì…Chẳng qua, Hàn Lập cùng người này không quen biết, tự nhiên cũng sẽ không có cảm giác đặc biệt nào khác. Không có suy nghĩ nhiều, một tiểu hỏa cầu bắn ra, nhất thời đem thi thể thanh niên biến thành tro bụi.

Một lát sau, ma vân phi độn quay về, đệ nhị nguyên anh cầm trong tiểu phiên hiện hình mà ra, nhẹ nhàng vung phiên kì lên.

Một trận cuồng phong qua đi, tất cả ma khí đều bị thu vào trong phiên, xoay quanh một cái rồi bắn về phía thiên linh cái Hàn Lập, chợt lóe lên rồi lặn vào trong đó không thấy nữa.

Hàn Lập lúc này mới hướng bốn phía nhìn thoáng qua, thấy phàm nhân Đột Ngột tộc tất cả đều đứng ở chỗ cực xa, có chút sợ hãi ngó hướng bên này.

"Tốt lắm. Nơi này không cách nào ở lại được nữa. Theo ta đi đi. Trước lúc độc trên người ngươi phát tác còn phải đem địa điểm mật quật nói cho ta đấy." Hàn Lập quay sang cỗ xe ngựa thản nhiên nói.

"Nguyên lai ngươi là Âm La tông trưởng lão! Không trách được. Mới dễ dàng như thế tiêu diệt Phùng Chẩm lão tặc. Còn có "hạo nguyên đan" loại đan dược quý hiếm như vậy." Màn xe được chậm rãi vén lên, Phong Nhạc đầu mang nón lá từ bên trong đi ra, thanh âm có chút khác thường, mơ hồ mang theo một tia kích động.

"Hắc hắc! Âm La tông trưởng lão, việc này sau này hãy nói. Đi thôi." Hàn Lập cười lạnh một tiếng, liền không nói hai lời xuất ra một chuôi phi kiếm, ngự khí bay lên trời.

Phong Nhạc do dự một chút, cũng không còn chần chừ theo sát phía sau.

Nhất thời hai người biến thành độn quang, một trước một sau dần dần đi xa, cuối cùng biến mất ở tại bên phía chân trời.

Lúc này, Đột Ngột tộc phàm nhân ở xa xa, mới lớn gan một lần nữa đi về đoàn xe bên này. Vài tên thủ lĩnh vừa đối mặt, nhìn nhau cười khổ.

Hiện giờ tiên sư đánh thuê của bọn, chết thì đã chết, đi cũng đã đi, tới cùng là phát sinh chuyện gì, bọn họ vẫn không hiểu ra sao, căn bản không làm rõ được.

Mấy ngày sau, việc này rốt cuộc truyền ra.

Mấy tên tiên sư đã chết, cho dù đều là tiên sư cấp thấp, cũng không phải là chuyện nhỏ, đặc biệt bên trong vẫn liên lụy đến đến Đột Ngột tộc và việc làm ăn thánh điện với Đại Tấn tu sĩ, tất nhiên không thể coi như không quan trọng.

Một ít tiên sư thánh điện nghe tin lập tức hành động, chạy lại đây, trải qua một phen vặn hỏi phân tích, rốt cuộc nhận ra hung thủ, chính là kẻ trước đó vài ngày liên tiếp chém giết mấy vị tiên sư cấp nguyên anh.

Thông qua miệng mấy phàm nhân thấy chuyện này, thân phận vị người ngoại tộc, tựa hồ cũng tra ra manh mối, đúng là Đại Tấn thập đại Ma Tông Âm La tông trưởng lão.

Cũng theo lời của bọn họ, bị diệt hẳn là Cửu Tiên cung tu sĩ, đại khái cũng không sai.

Huống hồ Đột Ngột nhân như thế nào lại không biết uy danh Âm La tông trấn tông chi bảo Quỷ La phiên. Điều này làm cho bộ phận tiên sư tham gia cuộc chiến chặn đường, trong lòng không khỏi rùng mình.

Nguyên lai lần trước đại chiến, vị Âm La tông trưởng lão này còn chưa dốc hết toàn lực, có loại chí bảo này cũng không sử dụng. Bất quá có được thần thông như vậy lại mang theo Quỷ La phiên, sợ rằng vị này tại trong mấy vị Âm La tông trưởng lão cũng bài danh trong số vài nhân vật trọng yếu.

Về phần người này vì sao lại xuất hiện ở tại thảo nguyên, lại ra tay mạnh mẽ với bọn họ như vậy, mặt khác làm cho một bộ phận Đột Ngột nhân tiên sư, chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Dù sao thánh chiến hơn mười năm trước, đối thủ một mất một còn Mộ Lan nhân sau lưng đã có bóng dánh Âm La tông. Chẳng lẽ vị Âm La tông trưởng lão này bởi vì Mộ Lan nhân thất bại, lần này cố ý lẻn vào sâu trong thảo nguyên giết người trả thù hoặc có cái gì mưu đồ khác sao? Tựa hồ cũng chỉ có lý do này, miễn cưỡng nói được thông.

Tạo được cái lý do trời ơi đất hỡi xong, Đột Ngột nhân cuối cùng an tâm rất nhiều. Dù sao địch nhân cho dù lợi hại nhưng sau khi biết lai lịch mục đích rồi, đã có thể dễ đối phó hơn nhiều.

Cùng lúc Thiên Lan thánh điện lập tức phái ra rất nhiều tu sĩ đi tới nơi giáp giới Đại Tấn và thảo nguyên dò xét, để ngừa người Âm La tông đến đây tiếp ứng trưởng lão bọn họ. Về phương diện khác, thì tập trung một nhóm tiên sư nguyên anh cấp độn tốc cực nhanh, tùy thời đợi mệnh diệt sát vị Âm La tông trưởng lão này.

Mặc kệ đối phương thân có bao nhiêu thần thông lợi hại đều khó có khả năng để cho đối phương còn sống rời đi Thiên Lan thảo nguyên

Nếu không việc này một khi truyền ra ngoài, tu tiên giới Thiên Lan thảo nguyên do Thiên Lan thánh điện thống trị, sẽ không còn bao nhiêu mặt mũi.

Vì vậy, vào ngày khai linh này, nghi thức khai linh tại thánh điện do thánh nữ tự mình chủ trì diễn ra phi thường vội vàng, chỉ trong hai ngày đã kết thúc.

Mà một ngày sau đó, ở một nơi cấm địa được phòng ngự chu đáo trong thánh điện, hơn trăm cao giai tiên sư Đột Ngột nhân trải qua tắm rửa trai giới, từ từ xuất hiện ở tại nơi đây.

Đây là một quảng trường rộng lớn diện tích gần ngàn trượng, ở trung tâm có một bộ cự hình trận đồ, hiện giờ bốn phía xung quanh trận đồ là chừng hơn trăm người.

Ở giữa pháp trận là trận nhãn, có một tòa tế đàn màu xám trắng hình chữ nhật, cổ xưa đơn sơ, dùng bạch thạch bình thường chế thành, mà bốn vách tường có khắc vài đạo ký hiệu không biết tên, không có bất cứ minh ấn gì khác.

Giờ phút này bốn phía quanh pháp trận, nguyên anh kì thượng bậc tiên sư đã có hơn mười vị, những người này tất cả vẻ mặt đều nghiêm nghị lẳng lặng đứng thẳng, tựa hồ dường như đợi thêm người nào.

Sau thời gian chừng một bữa cơm, có hai nữ một nam, từ ngoài cấm chế sóng vai đi đến.

Đi tới giữa pháp trận chính là một ngân bào nữ tử dáng người dong dỏng cao, lụa trắng che mặt, bao lại hơn phân nửa ngọc dung, nhưng tóc như ô vân buông xuống đầu vai, da thịt như tô* như tuyết, một đôi mắt đẹp trong suốt như mộng ảo, làm cho người ta say lòng hít thở không thông.

*: tô ở đây là váng sữa, ý nói làn da trắng mịn như sữa đông.

Một bên là nam tử thanh niên khuôn mặt tuấn tú, thoạt nhìn bộ dáng chỉ có hơn ba mươi tuổi, nhưng lúc ánh mắt chớp động lại làm cho người ta một loại cảm giác tang thương dị thường.

Nữ tử còn lại, là một mỹ phụ vóc người đầy đặn mê người xinh đẹp cực kỳ, một thân quần áo màu vàng, cánh tay dài một cách quỷ dị, song chưởng lộ ra ngoài, đều có một quỷ đầu màu đen sẫm to cỡ nắm tay gắt gao cắn ở bên trên, mà mỹ phụ này lại thu ba lưu chuyển, không thấy chút nào đau đớn.

"Tham kiến thánh nữ, đại tiên sư!"

Tiên sư Đột Ngột nhân bốn phía, vừa thấy ba người này tiến vào, tất cả đều cung kính cúi người, tỏ vẻ kính trọng.

Ba người cũng hướng bốn phía gật đầu thăm hỏi, đi tới chỗ trước tế đàn tầm ba bốn trượng, mới dừng lại cước bộ quay đầu lại.

"Chư vị tiên sư, không cần đa lễ. Lúc này đây nghi thức triệu hoán, không riêng gì vì đuổi giết người ngoại tộc nọ,mà còn làm cho phân thân thánh thú vĩnh cửu ở lại tại thánh điện. Hy vọng chư vị đạo hữu nhất định hết sức hiệp trợ bổn cung, để nghi thức xác xuất thành công nhiều hơn, hai vị đại tiên sư cố ý tốn hao hơn mười năm công phu, mới tìm được hai cái tế phẩm thích hợp, dùng để lần này làm phép. Hai vị đại tiên sư, trước đem dâng tế phẩm đi." Ngân bào nữ tử ưu nhã vừa quay người, âm thanh dễ nghe giống tiên âm từ từ phát ra, rõ ràng dị thường truyền vào trong tai mọi người ở đây.

Những tiên sư Đột Ngột nhân còn lại, vừa nghe lời ấy, trên mặt phần lớn đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Thanh niên tuấn tú và mỹ phụ nhìn nhau một cái, mỉm cười, đồng thời vỗ nhẹ xuống bàn tay. Nhất thời một loạt tiếng bước chân trầm trọng từ ngoài quảng trường truyền đến, thậm chí ngay cả mặt đất đều có khẽ rung chuyển.

Lần này, một số người không khỏi cảm thấy kinh ngạc, vội vàng theo tiếng mà nhìn.

Chỉ thấy từ hai bên quảng trường, đều đi vào một đội đồng nhân cao hai trượng, mỗi đội đồng nhân có tám người, cả người kim quang lòe lòe, nâng một cái giá gỗ thật lớn chậm rãi đi đến hướng về quảng trường trung tâm.

Mà trên giá gỗ dường như đặt vật gì đó rất lớn.

Giá gỗ được đồng nhân nâng tới từng bước một trước tế đàn, rồi vững vàng đặt xuống.

Cho dù có người trầm ổn tới đâu khi thấy rõ ràng vật phía trên, cũng không khỏi hít vào một hơi lương khí.

Một con dã ngưu yêu thú cả người thanh quang, một con cự mãng trắng như tuyết cuộn thành mấy vòng, thể tích đều giống như trái núi nhỏ, nhưng cả hai đều trên giá gỗ âm u, bộ dáng thần trí bất tỉnh.

Không chỉ như thế, chỉ dựa vào yêu khí phát tán trên hai con quái vật này, người ở đây cũng phán đóan ra được, đây là hai con thất cấp đỉnh bậc, yêu thú sắp bước vào cấp tám, tồn tại đáng sợ. Không trách được cho dù hai vị đại tiên sư cũng phải tốn hao thời gian dài như thế mới có thể bắt sống.

"Đây là một con thanh phong ngưu cùng băng giáp mãng, coi như là man hoang dị chủng, vừa lúc phù hợp dùng để cúng tế. Nhưng có thể thật sự đem thánh thú phân thân mượn xuất hiện tại nhân giới, còn phải xem cơ duyên của bộ tộc. Tế tự hạ diện bắt đầu đi." Ánh mắt thu thủy của ngân bào nữ tử lạnh lùng đảo qua mọi người ở đây, trong miệng không chút hoang mang nói, ngọc thủ sau đó hướng lên trên giá gỗ chỗ hai con cự thú nhẹ nhàng vung lên.

Một chùm ngân ti từ ngọc thủ bắn nhanh ra, trong nháy mắt hóa thành hơn trăm đạo ngân tác* lập tức đem yêu thú này chặt chẽ trói lại, sau đó ngân quang chớp động, thân thể cao lớn của cự ngưu nhẹ nhàng bay lên, hướng chỗ tế đàn chậm rãi tiến tới.

*: dây thừng màu bạc,

Giờ phút này, vốn cự ngưu đang hôn mê bất tỉnh lại thức tỉnh. Vừa thấy cảnh này, nhất thời trong lòng biết không ổn cả người run rẩy, muốn giãy dụa thoát ra. Nhưng là trên người sớm bị hạ nhiều loại cấm chế cực kì lợi hại, cộng thêm hơn trăm đạo ngân liên trói buộc, làm sao có thể nhúc nhích mảy may. Chỉ có thể kinh sợ cực kì trơ mắt thấy chính mình bị trôi nổi di tới trên tế đàn.

Nó há mồm muốn rống to cái gì, nhưng trong miệng lại vô thanh vô tức, chẳng có bất cứ âm thanh ghê rợn nào có thể truyền ra.

Ngân bào nữ tử xoay người đối mặt tế đàn, ngân tụ* vung lên, một đoàn đại thanh quang bằng nắm tay từ đó bắn ra, xoay quanh sau đó dừng lại ở tại trên thân hình khổng lồ của thanh ngưu, đúng là một cái tiểu đỉnh rất nhỏ có hỏa diễm màu xanh nhạt vây quanh, quay tròn chuyển động không ngừng, có vẻ thần bí khó lường.

*: tay áo

Nàng này hai tay kết quyết, tiếng chú ngữ dễ nghe từ đàn khẩu* nàng chậm rãi phun ra. Thanh diễm tăng vọt, tiểu đỉnh dần dần bắt đầu lớn dần, hóa thành một cái cổ đỉnh cao tầm một trượng.

*: khẩu là miệng: ý tác giả nói nữ tử này hơi thở thơm như đàn hương.

Nếu là Hàn Lập ở đây, nhìn thấy màn này, sợ rằng lập tức cả kinh trợn mắt há hốc mồm.

Trừ bỏ hỏa diễm vây quanh đỉnh ra, này cổ đỉnh thoạt nhìn cùng Hư Thiên đỉnh có phần tương tự. Tạo hình giống nhau, các đồ án hoa điểu trùng thú cũng đồng dạng.

Thật sự bất khả tư nghị cực kì!