Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 998: Bất kỳ nhi ngộ




Hàn Lập chậm rãi đứng dậy, tay hướng một đóa hồng vân đang hư không gần đó xuất một trảo. Thanh sắc đại thủ từ hư vô biến ảo mà ra, một tay nắm chặt lấy thải vân trong tay.

Một tràng chú ngữ trầm thấp vang lên!

Hàn Lập nhìn chằm chằm vào đại thủ, hai tay kết thành một cái thủ ấn cổ quái, trong miệng lẩm bẩm.

Đại thủ run lên, năm ngón tay bỗng nhiên hợp lại, một lần đem đóa hồng vân nắm chặt trong lòng bàn tay.

Thanh quang bùng lên, đại thủ chỉ trong nửa khắc liền hóa thành một quang cầu chói mắt.

Nhưng Hàn Lập lập tức hé miệng, một đoàn thanh sắc anh hỏa phún xuất ra, bay lượn phiêu phù quấn quanh quang cầu, lập tức hỏa diễm phừng phừng nhanh chóng bao phủ quang cầu.

Lúc này Hàn Lập mới tán (hóa giải, giải trừ) đi pháp quyết, mặt không chút thay đổi nhìn quang cầu, cũng không nói lời nào.

Chẳng biết qua bao lâu sau, Hàn Lập khóe miệng co rút lại, đột nhiên tay áo bào hướng về phía hỏa diễm run lên, một mảnh hà quang quét qua.

Hỏa diễm lập tức tắt theo, lộ ra một khỏa hồng sắc viên châu.

" Xem ra quả đúng là như vậy! Thủ đoạn tàng vật hóa hình cao minh bậc này, quả nhiên cũng chỉ có thượng cổ tu sĩ mới có. Chẳng qua tu sĩ hiểu được trận pháp loại này, ngay cả thời thượng cổ cũng không có mấy ai? Cũng may mắn là Tân Như Âm năm đó đưa tặng điển tịch, có một loại cấm chế tương tự. Nếu không còn lâu mới hiểu nổi phương pháp phá trận này. Xem ra về sau còn phải tăng mạnh uy lực của linh mục, nếu có thể lại tiếp tục sử dụng minh thanh linh dịch trong hơn trăm năm nữa, thì cũng có thể khám phá loại đỉnh giai Huyễn Hóa Chi Thuật này rồi." Hàn Lập thở dài một hơi, đối với linh mục hiện tại không thể khán phá này loại pháp trận, không khỏi có chút buồn bực.

Hắn không hề để ý tới hồng sắc châu tử đang phiêu phù bất động trên không trung. Ánh mắt nhìn khắp nơi một lượt. Lại nhìn thẳng một đóa lam sắc vân hà. Đồng dạng cũng đem đại thủ bắt lại. Rồi phun ra một đám anh hỏa bay tới.

Lần này, mây mù trong nháy mắt ở trong hỏa diễm biến mất.

Hàn Lập trên mặt không chút dị sắc. Lập tức lại chụp vào một đóa lam vân khác.

Sau hai lần thất bại. Rốt cục lại luyện hóa ra một khỏa lam sắc châu tử.

Cứ như vậy. Sau khi tiêu phí gần nửa ngày, đã luyện hóa ra hoàng, thanh, kim ba khỏa hạt châu.

Sau đó Hàn Lập cẩn thận hướng vài khỏa hạt châu vẫy tay một cái. Vốn đang phiêu phù ở gần đó, viên châu nhất thời đồng loạt bay đến.

Lập tức mười ngón tay liên tục dẫn dắt. Viên châu vây quanh hắn bắt đầu chậm rãi chuyển động, hơn nữa càng lúc càng nhanh, dần dần biến ảo thành một đạo ngũ sắc viên hoàn, phía trên linh quang điểm điểm, có vẻ thần bí dị thường.

"Đi!" Hàn Lập hai hàng lông mày nhướng lên, trong miệng quát khẽ một tiếng.

Động tác của mười đầu ngón tay dừng lại, ngũ sắc viên vòng tán loạn bật mở, viên châu chuyển động theo một loại quỹ tích huyền diệu cực kỳ, hướng bốn phía đột nhiên bắn ra.

Trong nháy mắt, hạt châu bay đến năm chỗ phụ cận không chút liên hệ, quay tròn chuyển động không ngừng, đồng thời thân mình cũng hé ra rồi co rụt lại biến hóa quỷ dị.

Ở Hàn Lập hai mắt nhíu lại trong chốc lát, sau vài tiếng nổ "Oanh long long", năm khỏa viên châu đồng thời bạo liệt, năm quang cầu màu sắc bất đồng lần lượt hiện lên, hào quang chói mắt chớp động, tựa như không gian cùng lúc xuất hiện năm mặt trời yêu dị.

Hàn Lập cũng phải nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn thẳng vào năm quang cầu này.

Mà năm loại hào quang giao hội cùng nhau, trong nháy mắt trải rộng cả không gian, chung quanh cảnh sắc vừa chuyển, đôi mắt hoa lên, Hàn Lập cả người bỗng nhiên hiện ra trêm thềm đá quen thuộc. Mà cách đó không xa, rõ ràng là cự thạch nơi lúc đầu tìm thấy trường hữu linh thảo.

"Hàn đạo hữu!"

"Hàn huynh!"

Tiếng kinh hô của một nam một nữ vang lên bên cạnh Hàn Lập.

Hàn Lập xoay người nhìn xuống, mới thấy Bạch Dao Di cùng Phú lão giả, cũng hiện ra cách đó mấy trượng, hai người thần sắc uể oải dị thường, nhưng giờ phút này vẻ mặt đầy kinh hỉ.

"Hai vị cũng thoát khốn rồi sao!" Hàn Lập nhàn nhạt nói.

"Là Hàn huynh đánh tan các cấm chế cổ quái này sao! Lão phu chưa bao giờ gặp qua loại pháp trận đáng sợ như vậy, thật là suýt thì bị vây khốn đến chết trong đó!" Phú lão giả nghĩ mà sợ không thôi.

Hiển nhiên vị Cửu U Tông trưởng lão này trong cấm chế bí hiểm kia bị hại không nhỏ, pháp lực hay tâm thần đều bị hao tổn.

"Tình hình của ta cùng Phú huynh không khác biệt lắm. Cũng là hết đường xoay sở bên trong cấm chế. Lần này, ít nhiều cũng nhờ Hàn huynh xuất thủ phá trận." Bạch Dao Di cũng cười khổ một tiếng nói, ngọc dung ẩn hiện một tia cảm kích.

"Không có gì, ta cũng chỉ là có dịp nghe nói qua cấm chế cùng loại, mới có thể bài trừ trận này.

Loại thượng cổ cấm chế này đích thật phi thường hiếm thấy. Phú huynh lấy đi gốc cây linh thảo kia, ta đoán không lầm thì có lẽ đó là một dạng pháp khí biến ảo mà thành, đạo hữu chỉ sợ mắc mưu không nhẹ a."
Hàn Lập cười hắc hắc nói.

"Biến ảo mà thành, không thể nào. Ta lúc ấy rõ ràng. A, đây là cái gì?" Phú lão giả nghe lời Hàn Lập không khỏi rùng mình, liền lấy ra một cái hộp ngọc từ trong túi trữ vật.

Kết quả bên trong cũng không có linh thảo gì, ngược lại chỉ là một cái bình ngọc như ý thông thường.

Lão giả nhất thời trợn mắt há hốc mồm.

"Kỳ thật lúc ba người chúng một bước tiến gần khối cự thạch kia, cũng đã bước vào một loại ảo thuật cấm chế rồi, đạo hữu hái linh thảo chính là kích phát pháp trận lợi hại nhất của cấm chế này mà thôi. Đạo hữu hãy nhìn lại nơi này!" Hàn Lập ánh mắt chợt lóe, hướng về phía cự thạch tùy tiện phát một chỉ.

Lão giả cùng Bạch dao di nghe vậy nhìn lại, chỉ thấy phía trên cự thạch, rõ ràng có một gốc cây linh thảo dài cùng với một chùm tử sắc tương quả.

"Mấy thượng cổ tu sĩ này thật là âm hiểm, không ngờ lại ở chỗ này bố trí bẫy rập như vậy. Bọn họ rốt cuộc là nghĩ cái gì vậy!" Lão giả trên mặt lộ ra vài tia khó chịu.

Bạch Dao Di cũng khẽ nhếch môi, bộ dáng ngạc nhiên.

"Hai vị đạo hữu không cần giật mình, loại cấm chế cổ vốn nhất định phải có pháp khí của người lập trận chủ động tác động vào, mới có thể hoàn toàn kích phát uy lực. Tự nhiên mới biến ảo thành hình dáng như. Mà cấm chế này, ta chỉ là tạm thời bài trừ, vẫn chưa hoàn toàn phá hủy được." Hàn Lập ung dung nói.

"Côn Ngô Sơn này không giống như là tiên linh chi sơn, cũng không phải đi vào đầm rồng hang hổ!" Lão giả mắt chứng kiến linh thảo đã không còn, tự nhiên tràn đầy vẻ phẫn nộ.

"Về sau nên cẩn thận hơn. Trong này cũng không phải là di chỉ cổ tu bình thường, có chuyện cổ quái gi, tốt nhất không nên hành động thiếu suy nghĩ. Để tránh mạng họa vào thân. Lần này, tại hạ có thể phá trận, nhưng tiếp theo Hàn mỗ cũng không có nắm chắc. Hai vị đạo hữu cũng biết ý tứ của tại hạ rồi đấy."

Hàn Lập ánh mắt chớp động vài cái, thanh âm có khẽ trầm xuống, đột nhiên trở nên lạnh băng.

"Được! Phú mỗ về sau sẽ không hành động thiếu suy nghĩ nữa." Phú lão giả có chút xấu hổ cười gượng hai tiếng. Lần này hái lấy linh thảo, hắn thật là có chút liều lĩnh.

Bạch Dao Di cũng suy nghĩ một chút, gật gật đầu.

"Một khi đã hai vị đạo hữu đã hiểu vậy, chúng ta đi thôi. Thanh âm trên núi đã đình chỉ. Chúng ta trì hoãn đã nhiều ngày, những người khác nói không chừng đã sớm tới đỉnh núi rồi." Hàn Lập quay đầu liếc mắt nhìn về phía đỉnh núi, sau đó lai bước lên trên thềm đá, đi tới trước tiên.

Bạch Dao Di hai người tự nhiên đi theo sát.

Lúc này, cũng không còn gặp phải phiền toái gì nữa. Vài canh giờ sau, ba người rốt cục không ngừng bay qua lớp lớp triền núi cự đại bên ngoài, rốt cục đã đi tới cái thạch đình Diệp (or Nghiệp) gia tu sĩ đã tiến ngày đó, ngày đó Hướng Chi Lễ tới đây rồi cũng biến mất không thấy đâu.

(Hướng Chi Lễ là lão già Hóa Thần Kì chuyên ẩn dấu thân phận tu vi, lúc thân phận này, lúc thân phận khác, gặp ở ch.959 – Vịt)

Nhìn thạch đình, lão giả cùng Bạch Dao Di còn chưa biết phải làm thế nào, Hàn Lập lại "A" lên một tiếng, đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt đất bên ngoài thạch đình, dừng cước bộ.

Lão giả hai người thấy vậy, cũng cùng nhau nhìn lại, kết quả cũng đã phát hiện chỗ khác thường.

Trên mặt đất xốp, có một cái dấu chân nhợt nhạt. Nếu không cẩn thận lưu tâm, thật đúng là dễ dàng bỏ qua.

"Quả nhiên có những khác tu sĩ đã tới đây!" Bạch Dao Di hàm răng hơi lộ ra, thở nhẹ một hơi, nhíu chặt mày nói.

"Không chỉ có như vậy, ngươi hãy nhìn phiến núi đá kia đi!" Lão giả sau khi thì thào một tiếng, cũng hướng về phía khối núi đá bên cạnh thạch đình,khẽ nhìn lướt qua.

Mà ở trên mặt núi, rõ ràng có một vết dài chừng mấy trượng, hẹp mà sâu, chính là dấu vết của kiếm khí để lại. Đây đúng là vị Thất thúc Diệp gia ngày đó phát ra hoàng sắc kiếm khí trong lúc vô ý lưu lại dấu vết nơi này.

"Này, vết kiếm vẫn còn mới, nhìn lại thì nơi này cũng không phải là đã từng có người động thủ qua. Chẳng lẽ lại là Ngân Sí dạ xoa?" Bạch Dao Di thền sắc khẽ động, nói.

Phú họ lão giả nghe xong lời này, nở nụ cười, đang muốn nói gì lúc, đột nhiên phụ cận một khối quang mạc sáng chói chợt lóe, một bóng người mơ hồ từ bên trong bắn ra.

Người vừa tới liền xuất hiện đối mặt Hàn Lập ba người, tự nhiên bị bọn họ nhìn thấy rõ ràng, kết quả Hàn Lập cùng Bạch Dao Di tự nhiên lập tức kinh hỉ.

Hai người họ tuyệt không nghĩ tới, mình đang muốn đi tìm, tự nhiên lại không cần nữa.

Chẳng qua Phú lão giả bên cạnh vừa thấy bóng trắng này, sắc mặt lập tức đại biến.

"Ngũ tử đồng tâm ma, là hóa thân ma tử của Kiền lão ma!" Hàn Lập được nghe lời ấy rùng mình. Tuy rằng nghĩ thấy ngũ tử đồng tâm ma tựa hồ đã nghe qua ở nơi nào, nhưng nhất thời chưa nhớ tới cái gọi là Kiền lão ma rốt cuộc là người phương nào, Bạch Dao Di vừa nghe nói thế, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch.

Mà đúng lúc này "Phốc" "Phốc" vài tiếng liên tiếp truyền đến, từ trong bạch sắc quang mạc lại có bốn gã giống nhau như đúc chui ra.

Năm đạo nhân ảnh trắng mờ như có như không, cứ như vậy sóng vai trạm thành một loạt, mười ánh mắt đờ đẫn đồng thời nhìn ba người Hàn Lập phía đối diện.

"Âm La Tông đại trưởng lão!" Vừa thấy năm người hình dáng quỷ dị như vậy, Hàn Lập rốt cục nhớ tới lai lịch của đối phương, sắc mặt càng thêm khó coi.

" Nguyên lai là Phú đạo hữu, thật sự là xảo hợp a! Trách không được thủ hạ Kiền mỗ tìm kiếm đạo hữu xung quanh mà không thấy, thì ra lại tiến vào đây trước một bước. Vị tiên tử này nhìn phục sức trang phục kỳ lạ như vậy, chẳng lẽ là tu sĩ Bắc dạ Tiểu Cực Cung. Tại hạ cùng Liễu phu nhân của quý cung coi như là chỗ quen biết cũ. Cuối cùng vị đạo hữu này, chậc chậc! Chính là Hàn huynh từ Thiên Nam rồi. Hàn huynh, ngươi khiến cho bản tông cùng Thiên Lan thánh điện tìm kiếm cực khổ a!" Thanh âm đầu tiên của Kiền lão ma là một phen ngạc nhiên, lập tức kinh hỉ, cười rộ lên.