Phất Y

Chương 1: Chuyện xưa kể lại




Đọc hết một quyển sách, ngắn thì chỉ cần một lát, dài cũng chỉ mấy ngày. Mà đối với nhân vật trong đó, lại chính là cuộc sống của bọn họ, mười năm, trăm năm, thậm chí ngàn năm.

***

Bây giờ là giữa hè, vậy mà mặt trời lại như khiêu vũ, lúc sáng lúc tối. Mà tâm tình của Tả An Chi, thay đổi so với ánh sáng còn nhanh hơn, cô túm chặt lấy cánh tay của người bên cạnh, hưng phấn đến nỗi nước miếng cũng chảy ra: “Anh nói thật ư? Đơn của em, thật sự được phê chuẩn rồi?”

Nam sinh ngồi bên cạnh, đeo kính mắt, so với cô còn cao hơn một cái đầu. Anh bị cô ôm xiết, chặt đến nỗi muốn gào lên, mãi sau mới gian nan rít qua kẽ răng một câu: “Không thể giả được, hiện tại có thể hay không, xin đại tiểu thư mở lòng từ bi, tạm thời buông tha cho cánh tay đáng thương của anh đi? Anh cảm thấy nó sắp sửa nói tạm biệt với anh rồi.”

Tả An Chi ngượng ngùng buông tay ra, sau đó cúi người chín mươi độ: “Thực xin lỗi, sư huynh, là vì em quá kích động rồi.”

“Anh hiểu, anh hiểu.” Vị sư huynh kia khoát tay một cái, “Chuyện này, cho dù có là bất kì ai, cũng sẽ kích động như em. Nếu cha mẹ em đã ký tên lên đơn rồi, vậy thì đi theo anh đến phòng thí nghiệm, giáo sư đang đợi chúng ta.”

“Được, không thành vấn đề, nhưng mà…có thể chờ em một ngày nữa được không? Không không, nửa ngày thôi cũng được.” Tả An Chi hiển nhiên cũng chưa đến nỗi mất trí hoàn toàn, cô vội vàng đưa ra yêu cầu.

“Em định làm gì?” Không phải là đột nhiên hối hận, muốn trốn chứ? Nam sinh kia bị ý nghĩ này làm cho sợ hãi, liền mặc kệ cánh tay vẫn còn đang đau đớn tưởng đứt lìa, dũng cảm chắn ngang đường lui của Tả An Chi, ánh mắt không ngừng nhìn chằm chằm từng cử động của cô.

Tả An Chi cười gượng hai tiếng, vỗ vai bả vai không bị đau của anh: “Yên tâm, em chỉ định đi mua một ít đồ. Anh xem, nếu là về cổ đại, em cũng phải mang theo mười bảy mười tám khẩu súng tự động, vài sọt lựu đạn để phòng thân chứ. Còn nữa, đồ tẩy trang, sữa tắm, băng vệ sinh cũng không thể quên, à, còn phải mang theo cả đồ ăn vặt…”

“Em có cần mua nốt một cái xe tải để chở đồ về cổ đại nữa không?” Sư huynh khinh bỉ nhìn cô.

“Hả, có thể được như vậy sao, thế thì tốt quá rồi.” Tả An Chi không để ý đến ngữ điệu châm chọc của anh, lập tức cười tủm tỉm, sau đó chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt tha thiết cầu xin.

“Không, em không được mang theo bất cứ thứ gì, thậm chí là cả thân thể của mình.” Không biết từ khi nào, giáo sư đã đến gần cô, sau đó mạnh mẽ giơ tay kéo cô đi về phía phòng thí nghiệm, “Em xem, một chuyến đi ngàn năm có một thế này, làm sao có thể giống như những lần đi tham quan bình thường được. Em phải hiểu cho thầy, không phải thầy không muốn cho em mang theo những thứ đó, mà là thầy muốn em tận hưởng được niềm vui trọn vẹn khi hòa mình vào cuộc sống cổ đại chân thật. Trong đời mỗi người, đều có những tiếc nuối, nhưng hiện tại em lại có cơ hội để bù đắp tiếc nuối này, em không muốn sao? Em thích Dương Quá si tình phải không? Đám con gái đều thích hắn, nói không chừng em có thể gặp được hắn, sau đó thay đổi chuyện xưa.”

“Không, em không thích Dương Quá…” Tả An Chi mờ mịt lắc đầu.

“Em thích cái gì cũng được.” Giáo sư ấn Tả An Chi nằm xuống một cái ghế dài chi chít dây dợ, sau đó đội lên đầu cô một cái mũ sắt. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, giáo sư vẫy tay với cô: “Tạm thời chúng ta phải chia tay rồi, An Chi, khi nào tính mạng gặp nguy hiểm, em sẽ tự trở về. Tuy nhiên, thầy hy vọng trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không cần nhìn thấy em.”

Một lớp thủy tinh trong suốt chậm rãi hạ xuống, bao vây lấy Tả An Chi. Cô không cựa quậy được, chỉ có thể hung tợn trừng mắt nhìn giáo sư, miệng làm ra khẩu hình: “Thù này em nhất định báo.” Sau đó, cô không ngăn được cơn buồn ngủ, liền nhắm hai mắt lại.

Không biết sẽ đến chỗ nào? Ở trong mộng, cô miên man suy nghĩ, tốt nhất là đến một nơi tương đối hòa bình mà vẫn có chuyện hay để xem, ví dụ như Tây Du Kí chẳng hạn. Chỉ cần biến thành một con tiểu yêu nào đó, như vậy sẽ không cần ăn thịt Đường Tăng, mà lại vẫn được tận hưởng niềm vui đánh hội đồng bốn thầy trò bọn họ. Không không, trực tiếp biến thành Tôn Ngộ Không đi, đội mũ giáp vàng, mặc áo giáp vàng, dẫm lên một đám mây ngũ sắc, sau đó cầm Gậy Như Ý đi đại náo Thiên cung, đánh cho Ngọc Hoàng đại đế chạy trối chết.

(Bắt đầu từ đây An Chi đã xuyên về cổ đại, nên từ ‘Cô’ sẽ được đổi thành ‘Nàng’)

Người ta thường nói, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều.

Tả An Chi đang ảo tưởng tới tương lai tốt đẹp, hoàn toàn không để ý bản thân đang ngồi ở giữa phòng chứa củi, trên người mặc áo vải trắng. Đến lúc tỉnh táo lại, nhìn bốn phía xung quanh, nàng chỉ thấy bốn bức tường trống trơn, cửa lại bị khóa chặt, liền nhịn không được mà rơi lệ.

Xét thấy nguy cơ bùng nổ dân số vào mức đặc biệt nghiêm trọng, cho nên dưới sự đồng ý của Chính phủ, giáo sư đã nghiên cứu một đề tài, là “kế hoạch di chuyển thời không”. Theo lý luận của giáo sư, thời gian là vô hạn, hơn nữa còn có nhiều khoảng, ngay cả một cuốn tiểu thuyết, một đoạn lịch sử, cũng đều tồn tại độc lập và diễn ra song song với thời đại của chúng ta. Mà Tả An Chi, là một tổ viên trong đội nghiên cứu, sau khi nghiên cứu đạt được một số thành quả ban đầu, liền xin được đi du hành vượt thời không. Về việc sẽ đến nơi đó như thế nào, biến thành thân phận gì, tất cả đều là tùy duyên.

Nghe nói số người xin được thử nghiệm dự án này nhiều vô kể, cho nên được lựa chọn mà nói, nàng cảm thấy mình thật may mắn lắm. Nhưng thật hiển nhiên, nàng đã dùng hết may mắn của mình rồi. Tình huống hiện tại của nàng, rất giống đám tân thủ trong trò chơi, thậm chí còn thảm hại hơn. Ngoại trừ áo vải mặc trên người, ngay cả một cây côn hoặc là rìu cũng không có.

Nhưng than trời trách đất không phải là cá tính của Tả An Chi.

Nàng chỉ hắt xì một cái, sau đó vô cùng thoải mái chọn một góc sáng sủa trong phòng, vứt đống gỗ sang một bên, rồi yên tâm thoải mái nằm xuống định ngủ.

Sau đó nàng bị tiếng đẩy cửa đánh thức.

Cố gắng mở một mắt ra, Tả An Chi liếc nhìn ra cửa, sau đó vội vàng lấy tay đỡ cái cằm sắp rớt xuống đất của mình.

Đang đứng cạnh cửa là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, trên người mặc một bộ trường bào màu hồng hoa lệ, mặt đắp một tầng phấn trắng và kim tuyến lấp lánh rất dày. Nhưng khuôn mặt của hắn thì lại rất nam tính, mắt phượng, mũi cao, môi mỏng, cằm lún phún râu. Trên tóc cắm một cây trâm ngọc đính những hạt trân châu xung quanh, trên tay đeo năm sáu cái nhẫn bằng ngọc thạch, thắt lưng buộc quanh hông là một dải lụa xanh đeo sáu bảy khối ngọc bội. Theo mỗi bước đi của hắn, ngọc bội đập vào nhau, đinh đinh đang đang, mà khi tay áo dài hơi nhấc lên, thì lộ ra một đôi giày màu lục.

Hắn bước lại gần nàng, mang theo một mùi hương nồng nặc. Không biết phải ướp quần áo bao nhiêu lâu mới có thể tạo ra hiệu quả như thế? Tả An Chi nhịn không được hắt xì một cái, miệng không nói ra lời, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn.

Người thanh niên kia thấy nàng giật mình, liền cau mày lại, nói: “Ngươi còn định giả ngốc? Hôm qua sai ngươi đem chẻ đống củi này xong thì mang tới phòng phía đông, ngươi chuyển đi được bao nhiêu rồi hả? Còn không mau đứng dậy, đi chuyển củi mau, làm không xong thì đêm nay tiếp tục ngủ ở đây đi.”

Tả An Chi nhìn đống gỗ chất cao như núi ở góc phòng: “Nhiều như vậy mà chỉ mình ta chuyển sao”

“Bằng không ngươi muốn ta chuyển hả? Hôm nay mà làm không xong thì đừng ăn cơm nữa.” Thanh niên kia lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng.

Người này thật kỳ quái, tính tình so với diện mạo còn quái hơn. Nhưng hắn có khỏa thân đứng ngoài đường cũng chả liên quan gì đến nàng, việc quan trọng bây giờ là phải kiếm cái gì lót vào bụng. Tả An Chi nhảy dựng lên, nhặt lấy cái sọt đặt cạnh tường, sau đó vội vàng nhào tới đống củi. Đáng ăn mừng là, dường như sau khi di hồn tới đây, thân thể nàng cũng khỏe mạnh hơn, cho nên mặc dù hai đầu đòn gánh đều chứa đầy củi, nhưng nàng đi đường không hề thấy mệt. Chỉ là cứ một chuyến đi một chuyến về cảm thấy rất nhàm chán. Đi được mấy lần, Tả An Chi thấy bên ngoài phòng bếp có một cỗ xe ngựa kéo, đại khái là dùng để chở đồ ăn thường ngày, vì thế liền kéo về phòng củi, sau đó chất nốt đống củi còn lại trong phòng lên, sau đó kéo xe đến dãy phòng phía đông.

Thanh niên kia thong dong đi theo nàng một lúc, thấy nàng không mắc phải sai lầm nào, đành phải từ bỏ, phẫn nộ xoay người bỏ đi.

Tả An Chi ở sau lưng hắn bĩu môi, sau đó tự mình đi đến phòng bếp. Nàng thấy trong phòng không có người, chỉ thấy bánh bao đang bốc hơi nghi ngút trong lồng hấp, bên cạnh lại có một con gà nướng, vì thế liền lấy vài cái bánh, sau đó trốn vào một góc há mồm ăn gà. Sau khi vất vả lao động chân tay xong, ăn cái gì nàng cũng thấy ngon.