Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm

Chương 26






Địa điểm quay là thao trường của trường sơ trung mà Hạ Thanh Tây đã từng học.

Ngoại trừ Hạ Thanh Tây, mười ba thí sinh đều choáng váng trước ngôi trường này, vì nó quá lớn cùng xa hoa.

Đào Kính Hàn xúc động nói: "Tớ cảm thấy mình giống như nhà quê vào thành phố vậy a." Mặc dù điều kiện gia đình khá tốt nhưng nàng cũng học trường công.

Hạ Thanh Tây không nói gì, nhìn chằm chằm vào bãi cỏ rộng quen thuộc, cảm giác như đang mơ.

Vừa rồi nàng cảm thấy tuyến đường có chút xa lạ nhưng có chút quen thuộc, khi nhìn thấy bốn chứ "Thời Duệ Trung Học" liền hoàn toàn ngây người.

Thời là Cố Thời, Duệ là Cố Minh Duệ, đây là trường học do gia đình của Cố Minh Duệ điều hành.

Nàng cân nhắc khả năng Cố Minh Duệ đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, đại khái là con số 0.

Cố Minh Duệ vẫn đang học ở thành phố H.

Nàng có chút thất vọng.

"Tiểu Tây!"
Hạ Thanh Tây kinh ngạc mở miệng, mở to mắt nhìn bóng dáng cao lớn quen thuộc.

Mái tóc dài rối bù mang tính biểu tượng cùng cặp kính gọng vàng rộng mang hơi hướng xuống, điển trai hơn so với gương mặt nhã nhặn của Cố Minh Duệ.

Ngoại trừ top 3, tất cả đều bị dọa sợ, tay chân luống cuống đứng đó, mặt đỏ bừng.

Là nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất Trung Quốc, Cố Thời ban đầu được biết đến với tin Weibo chứng thực, Weibo ông chứng thực là nhị thế tổ của Cố gia.

Ngay cả khi đã trở thành một nhiếp ảnh gia nổi tiếng ở Trung Quốc, ông vẫn không thay đổi quá nhiều.

Ông mười bảy tuổi đã chụp một bộ tranh phong cảnh, giành được giải Người mới xuất sắc nhất ở Nhật Bản.

Sau đó, ông chuyển sang lĩnh vực thời trang, giành được nhiều giải thưởng quốc tế.

Ông có kỹ năng hạng nhất, lại không thiếu tiền, miễn là ông không muốn chụp, hoa hồng nhiều hơn nữa tiền cũng không làm nên chuyện gì.

Vì lẽ đó mọi người trong giới được ông chụp hình liền lấy làm vinh dự.

Không ai nghĩ ông sẽ chụp cho một chương trình tài năng nhỏ như vậy! Đội ngũ chương trình thực sự tặng bọn họ một món quà lớn a!
"Cố thúc thúc!" Hạ Thanh Tây không chút do dự hét lên, kinh ngạc nhìn đối phương, đứng dậy từ bãi cỏ chạy tới: "Là chú chụp sao? Tổ chương trình làm lớn như vậy sao?"
Cố Thời nói: "Không phải là tổ chương trình bạo tay, mà là công việc tình nguyện."
"Công việc tình nguyện?"
Cố Thời cười: "Còn không phải là cha cháu sao? Một cú điện thoại đánh tới, ta lại như con gà con bị bắt đến đây."
Đào Kính Hàn ở nước ngoài đã lâu, không biết nhiếp ảnh gia nổi tiếng ở Trung Quốc này.

Nàng từ biểu hiện của mọi người liền nhìn ra người này rất lợi hại, cũng không có áp lực gì nên trêu chọc Hạ Thanh Tây, cười nói: "Ai, lại nhờ có Tiểu Hạ tổng."
Hạ Thanh Tây cười đáp trả, hai người ngươi một quyền ta một quyền, cùng nhau đùa giỡn.

Cố Thời lắp thiết bị, chuẩn bị cho công việc.

Chủ đề của tạp chí này là thanh xuân.

Mọi người mặc quần jean áo phông hoặc váy đầm đã được tạp chí chuẩn bị sẵn trong phòng thay đồ.


Cố Thời đứng trước máy ảnh, nhìn Hạ Thanh Tây chụp hai tấm, góc chụp đẹp, chụp cũng không tệ, nhưng Cố Thời chính là cảm thấy không hài lòng, cau mày suy nghĩ một chút.

Sau khi chụp mười phút, hướng về phía Hạ Thanh Tây ngoắc ngoắc tay.

"Cố Thúc Thúc?"
Cố Thời lấy ra thẻ trường mà Cố Duệ Minh đưa cho ông trước khi rời đi, nhét vào tay của Hạ Thanh Tây: "Ừm, còn nhớ siêu thị ở đâu không?"
Hạ Thanh Tây vô thức gật đầu.

"Đi mua cho ta mười bốn bộ đồng phục học sinh mùa thu và một ít ruy băng, thay đồ xong rồi quay lại đây."
Những bộ quần áo đã chuẩn bị luôn cảm thấy thiếu chút mùi vị, ông định chụp thêm mấy bức ảnh với đồng phục học sinh.

Hạ Thanh Tây ngơ ngác cầm thẻ dẫn nhân viên vào siêu thị.

Đồng phục học sinh là điều dễ hiểu, nhưng đưa thẻ trường cho nàng làm gì?
Đồng phục của trường trung học Thời Duệ thường do nhà trường thống nhất, nhưng để đối phó với các trường hợp khẩn cấp khác nhau, siêu thị của trường sẽ giữ đồ dự phòng.

Hạ Thanh Tây không mua 14 bộ như Cố Thời nói, trái lại nàng mua cả nam và nữ, tổng cộng là 28 bộ.

Hạ Thanh Tây lấy ra bộ đồng phục học sinh nam vừa kích cỡ với mình, không khỏi cảm khái vạn phần.

Đẹp kiểu phong cách Anh, áo sơ mi trắng, quần tây đen, cà vạt nâu đậm, áo khoác nâu có logo của trường.

Hạ Thanh Tây bàn giao cho nhân viên gửi đồng phục học sinh về, còn nàng thì vào phòng vệ sinh thay quần áo.

Nàng nhìn chính mình đang mặc chỉnh tề liền không khỏi sửng sốt, mỉm cười bất đắc dĩ, lúc còn đi học nàng chưa từng ăn mặc chỉnh tề như vậy.

Khi nàng trở lại địa điểm, một số thành viên đã chụp ảnh và mặc đồng phục học sinh.

"Cố Thúc Thúc, ruy băng đây." Hạ Thanh Tây đưa ruy băng, sau đó lấy thẻ trường ra: "Còn có thẻ trường."
Cố Thời tháo băng đeo ra, dán vào mũi Hạ Thanh Tây, quàng vào cổ nàng, tháo cà vạt trên cổ nàng làm cho lỏng lẻo, cởi hai cúc áo sơ mi ra, để chuyên gia trang điểm tô đậm vết sẹo trên lông mày, tùy ý cột tóc cao hơn, chỉ để lại những sợi tóc lưa thưa.

Gọn gàng nhanh chóng lại hiện ra anh khí.

"Cố Thúc Thúc, chú thực tùy hứng a." Hạ Thanh Tây nói đùa, "Quần áo của nhà tài trợ muốn đổi liền đổi a."
Cố Thời nghiêm túc đánh giá điểm không thích hợp trên gương mặt nàng, phản bác: "Chú không phải không chụp bọn họ.

Hơn nữa, Thời Duệ cũng có tài trợ, chụp thêm mấy tấm nữa thì làm sao?"
"Nhân tiện có thể quảng cáo cho Thời Duệ đúng không?" Hạ Thanh Tây nhướng mày, cười như không cười nói: "Khâm phục khâm phục, vẫn là Cố Thúc Thúc đa mưu túc trí."
Cố Thời liếc nhìn Hạ Thanh Tây: "Ta làm công việc tình nguyện, cũng muốn thu một chút lợi ích, ta có cổ phần trong Thời Duệ a."
"Được rồi!"
Nhìn Hạ Thanh Tây hoàn toàn mới lạ, Cố Thời gật đầu hài lòng.

"Như vậy đẹp mắt hơn nhiều."
"A, cô gái kia" Cố Thời hướng về phía Trác Tri Vi hét lên: "Lại đây."
Trác Tri Vi chỉ vào mình, có chút nghi hoặc.

"Ừ! Chính là em, người đẹp nhất, lại đây!"
Trác Tri Vi nghe vậy có chút xấu hổ, mặt đỏ bừng, đi tới bên cạnh Hạ Thanh Tây.

Hạ Thanh Tây nghiêng đầu, chớp mắt mấy cái, mắt sáng như sao mỉm cười, "Cố Thúc Thúc nói cậu là người đẹp nhất a."
Trác Tri Vi chớp mắt đáp trả: "Vì lẽ đó tớ là Trác Tri Vi được 92 phiếu đảm nhận nhan trị."
Một câu nói lập tức làm Hạ Thanh Tây phát sợ, trên mặt tràn đầy không thể tin, chần chừ rụt cổ lại tự hỏi: "Cậu...!cậu là Trác Tri Vi?"
Trác Tri Vi học được cách nói chuyện không biết xấu hổ này lúc nào vậy, vừa rồi trong nháy mắt nàng còn tưởng là Đào Kính Hàn trong cơ thể này a! Quả thực là sau khi quen biết, cái gì bộ mặt thật đều lộ ra ngoài.

Không chờ Hạ Thanh Tây nói chút gì.

"Nhưng cậu là Hạ Thanh Tây mà tớ nghĩ là người đảm nhận nhan trị." Ngữ khí chân thành, khuôn mặt thành khẩn.

"Hả?" Ánh mắt Thanh Tây sáng lên, nhưng cũng không coi trọng, hai tay chắp ở sau lưng nhìn về phía Trác Tri Vi: "Nói rất đúng."
Trác Tri Vi cong lên khóe môi, nhưng không nói gì, cô cảm thấy Hạ Thanh Tây cực kỳ đẹp mắt.

Khí chất nhiệt huyết của thiếu niên nên có, ở trên người nàng thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, chính là cô cực kỳ hâm mộ loại hình tượng này, nhưng không cách nào có thể làm được.

Tách tách một tiếng, Cố Thời ở phía bên kia đã bắt đầu bấm máy.

Hai người nhất thời không có phản ứng, liền đứng ở nơi đó nhìn nhau chằm chằm.

"Đứng ngốc ở đó làm gì? Hạ Thanh Tây! Cháu cũng coi là người trong nghề! Cởi áo khoác ra mặc cho đứa nhỏ kia đi! Tự mình kiểm soát!"
Cố Thúc Thúc trong lúc chụp hình có chút không giống ngày thường, rất dữ tợn.

Hơn nữa không có nói gì cả, xem ra chỉ có thể dựa vào chính mình.


Hạ Thanh Tây sờ sờ mũi có chút ngượng ngùng, khoác áo khoác lên người Trác Tri Vi: "Tri Vi, đầu của cậu nghiêng về phía ngược lại với tớ một chút, nhìn mặt đất, nhớ thẹn thùng một chút, sau đó hai tay nắm đồng phục."
Trác Tri Vi gật đầu tỏ ra hiểu ý.

Hạ Thanh Tây nhanh chóng chạy đến hàng rào trường học, duỗi tay ra, dùng vẻ mặt bất cần, dựa mạnh vào lan can, từ bên ngoài rút ra một cây cỏ đuôi chó, sau đó chạy lại, ngồi xổm bên cạnh Trác Tri Vi, trong tay cầm cỏ đuôi chó.

Tách tách một tiếng, cả hai biến hóa làm việc.

"Tốt lắm!"
Cố Thời liên tiếp chụp mấy tấm ảnh, Hạ Thanh Tây chụp đến nghiện, lôi kéo Trác Tri Vi làm thành tạo hình khác.

Ngươi đuổi ta đánh, còn có một tấm Hạ Thanh Tây đang cầm áo khoác đồng phục học sinh, nằm nhoài trên lưng Trác Tri Vi nhỏe miệng cười, một tay buông thõng trên người cô, một tay ôm eo cô.

Trác Tri Vi đẩy mông về phía sau, kéo cánh tay của nàng để chân nàng nâng lên khỏi mặt đất.

Đây cũng là bức ảnh duy nhất Trác Tri Vi cười nhe răng, vô cùng đáng yêu.

Cố Thời nhìn bức ảnh mà không khỏi bật cười, ban đầu ông nghĩ cô gái này sẽ không cười, xem ra Tiểu Tây cùng nữ hài này có quan hệ rất tốt.

Cuối cùng là một bức ảnh nhóm của mười bốn cô gái mặc đồng phục học sinh ngồi cùng nhau.

"Ok, xong việc!"
...!
Hạ Thanh Tây rất lưu ý đến ngoại hình của nàng, nhìn thấy Cố Thời ngày hôm đó mang lại lợi ích lớn cho nàng, chính là làm nàng có cảm hứng khác trong việc ăn mặc.

Nàng cảm thấy Cố Thời rất ngầu, đồng thời cảm thấy nếu nàng ăn mặc như Cố Thời, nàng có thể sẽ ngầu hơn ông.

Nhưng nàng không thích Cố Thời xuề xòa cùng chán chường kia, vốn là phong cách của những ông chú trung niên nên nàng chỉ làm gương màu tóc cùng cặp kính của Cố Thời.

Phải nói Hạ Thanh Tây có tầm nhìn rất tốt, mái tóc dài xoăn màu xanh đen buộc đuôi ngựa cao, áo len màu trắng và kính gọng vàng bản rộng, một luồn gió nhã nhặn phả vào mặt.

Cảm giác này nổi bật nhất khi nàng ngồi cạnh Trác Tri Vi, nghiêm túc thảo luận về sân khấu và đội hình.

Năm người khác trong nhóm tới giờ phút này, bọn họ không nghĩ tới sau này sẽ bị hai đội trưởng làm cho thảm bại như thế nào, bọn họ chỉ hóa thành một cái đầu cùng bạn bè xì xào bàn tán.

"A Vi chết chắc rồi!" Phương Thải Oánh không giấu được vui mừng, kích động nắm Trương Kỳ Chi nhảy nhót, nói: "Tây Tây quá soái! Có người có thể đẹp mắt thành như vậy a!
Hạ Thanh Tây không biết bên trong còn có người hâm mộ nàng.

Kỳ thực, nàng và Phương Thải Oánh cũng không quen biết, ba lần công diễn nàng chưa từng quen đội nào, chỉ là giao tình gặp mặt chào hỏi.

Quả nhiên khi vừa đến một đội, đối phương cũng không muốn tiếp tục rụt rè, vừa nhìn thấy nàng liền kích động, đào tâm trong mắt đều lộ ra.

Hạ Thanh Tây mù mới không nhìn ra Phương Thải Oánh là fans của mình.

Lúc đầu nàng có chút ngượng ngùng, nhưng lâu dần cũng quen, nghe cầu vồng rắm hết cái này đến cái khác mà không giống nhau, nàng vẫn có thể làm mặt không biến sắc.

"Cậu nhìn hai người đó gần thế nào! CP của tớ nhất định là chân ái!" Trương Kỳ Chi đỏ mặt nói.

Không giống như Phương Thải Oánh, Trương Kỳ Chi là fans của Thanh Vi, đối đãi với hai người họ như nhau, đều yêu thích cả hai.

Gần đây, Trác Tri Vi nhuộm tóc màu đỏ thẫm, hai người trên đỉnh kim tự tháp của tụ lại cùng nhau, thực sự sẽ sản sinh một phản ứng hóa học khác nhau!
Trương Kỳ Chi vỗ trán đều đầu đều muốn rơi mất.

Vừa vặn nói dễ nghe một chút, Hạ Thanh Tây liễm mày cong môi cười, mái tóc xanh đen xõa ra sau tai, vương vãi trên bàn, cùng tóc đỏ thẫm quấn quít lấy nhau.

Sau đó Hạ Thanh Tây vén tóc, liếc mắt cùng Trác Tri Vi nhìn nhau cười.

A a a a chết mất!
A lại sống!
Thấy hai người họ nhìn nhau, Phương Thải Oánh và Trương Kỳ Chi tự động viết ra một cuốn tiểu thuyết ngôn tình dài mười vạn từ, kích động khóe miệng muốn nhếch đến tận trời, hai chân mềm nhũn không đứng nổi, liền dìu nhau ăn đường ngay tại chỗ.

Mà hai người trong cuộc không phát giác ra chút nào.

Trác Tri Vi xoa tóc Hạ Thanh Tây, thanh âm có chút ôn nhu: "Công diễn lần sau sẽ là trận chung kết, cậu có căng thẳng không?"
Hạ Thanh Tây rất hưởng thụ cô xoa tóc, kiêu ngạo ngẩng đầu lên, góc cằm cao hơn bình thường ba phần, ậm ừ hai tiếng: "Tớ sẽ căng thẳng sao?"
Ở trước mặt Trác Tri Vi, nàng lúc nào cũng không nhịn được mà có chút ngây thơ, muốn vui vẻ trước mặt cô.

Trạng thái như vậy có chút quen thuộc, nhưng tựa như thời gian đã lâu, nàng không nhớ rõ nên cũng không quan tâm lắm.

Trác Tri Vi bị nàng chọc cười, trong mắt hồ nước trong veo như gợn sóng: "Cùng nhau cố gắng đi."
Giống như Hạ Thanh Tây thích thể hiện niềm vui trước mặt cô, cô cũng làm như vậy, vô cùng hưởng thụ, cũng vô cùng nguyện ý dung túng cô gái chưa trưởng thành này.

Bốn giờ chiều, tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn vỏ sủi cảo cùng nhân cho mọi người, năm đạo sư và mười bốn cô gái cùng nhau tập trung làm sủi cảo.


Hạ Thanh Tây tha thiết mong chờ nhìn sủi cảo ra khỏi nồi, nhìn chằm chằm Trác Tri Vi gói cái kia, không thể chờ đợi liền nếm thử một miếng, mở to mắt vui vẻ nói: "Ai nha, không tệ."
"Tri Vi, sủi cảo cậu gói ăn thật ngon!"
Đào Kính Hàn, "..."
Xem như không nhìn thấy gì hết.

Nhãi con này mặt cũng quá dày rồi, phần nhân sủi cảo do tổ chương trình chuẩn bị, cái nào cũng có mùi vị giống nhau, tại sao lại khen Trác Tri Vi?
Trác Tri Vi gắp một cái khác cho nàng: "Ngon thì ăn thêm đi."
Hạ Thanh Tây cũng gắp cho Trác Tri Vi sủi cảo nàng gói: "Tri Vi cũng nếm thử đi."
Đào Kính Hàn: "..." Được thôi.

Đừng nhìn hai người kia, rất dễ bị kích động, nàng vẫn nên im lặng mà ăn sủi cảo của chính mình gói đi.

Mọi người đang ăn, Nghiêm Hoán đi tới trước mặt: "Mọi người có muốn gặp gia đình của mình không?"
Trương Tiểu Ngữ nói: "Không thể nào, bọn họ đến đây?"
Kim Trí Dạng vung tay, vẻ mặt không tin, "Làm sao có khả năng, khẳng định tập hợp không đồng đều, gia đình em đều đang ở Hàn Quốc."
Nghiêm Hoán: "Mặc dù đưa họ đến đây là không thực tế, nhưng hiện tại khoa học công nghệ tiên tiến như vậy, có thể truyền thần qua đây!"
Nghiêm Hoán kéo mạnh, một màn hình LCD xuất hiện trước mặt các cô gái.

"Oa!!!"
Nhân viên bật điều khiển từ xa mở màn hình, Hạ Thanh Tây ở một bên không quên ăn, một bên vừa cầm đũa đếm, một cái, hai cái...!
Hả? Nàng ngồi thẳng lưng, đặt sủi cảo xuống, nghiêm túc đếm lại, vẫn là mười ba cái.

Hạ Thanh Tây nhất thời có hứng thú, ghé vào tai Trác Tri Vi nói nhỏ: "Tri Vi nhìn xem, chỉ có mười ba cái, có một người không có."
Trác Tri Vi mím mím môi, nhíu mày, ánh mắt có chút âm u.

Một lúc sau, Hạ Thanh Tây nhìn thấy cô mang vẻ mặt lạnh lùng nói: "Ừm, hẳn là tớ không có." Ngữ khí rất bình thường, tựa như nàng đang nói chuyện gì đó rất bình thường.

"A?"
"Tớ không có gia đình." Trác Tri Vi dừng đũa, ngữ khí có chút gượng gạo.

Hạ Thanh Tây nghiêng đầu, cảm thấy toàn thân người kia tỏa ra hơi lạnh, trong lòng không khỏi có chút đau lòng.

Nàng mím mím môi, ánh mắt lo lắng nhìn Trác Tri Vi, mở miệng, muốn nói lại thôi.

Trước ống kính, nành không thể hỏi nhiều, chỉ dựa vào câu nói này cũng không thể xác định được là tình huống gì, có phải trước đây cô đã từng cùng gia đình quan hệ không tốt hay không, hay là nói...!thực sự không có.

Hạ Thanh Tây liếm môi, đến gần Trác Tri Vi, nhỏ giọng hỏi: "Là...!sao vậy?"
"Chết rồi." Ngữ khí lạnh lùng, tựa hồ không có ý nghĩ nói tiếp.

Hạ Thanh Tây hiểu rõ, nhưng nhìn vẻ mặt tái nhợt của Trác Tri Vi, vẫn là cổ họng nghẹn ngào, trái tim lại thắt lại.

Hạ Thanh Tây khẽ thở dài, quên mất mình đang ăn, xoa xoa đầu của Trác Tri Vi, thanh âm ôn nhu ghé vào tai cô, còn cố ý giả làm bộ dạng nắm chắc phần thắng: "Không sao đâu, mặc kệ phát sinh chuyện gì, không phải còn có tớ sao! Ông bà nội của tớ...!còn có baba cùng anh trai của tớ rất tốt.

Tớ sẽ để bà nội của tớ nhận cậu làm cháu nội, hai chúng ta chính là người một nhà!"
Trác Tri Vi từ đầu tới cuối không lên tiếng, khi Hạ Thanh Tây nghĩ cô sẽ không nói gì, người kia liền hít mũi nói: "Có mùi giống như nước tương của sủi cảo."
"!!!" Hạ Thanh Tây vội vàng đưa tay ngửi, thật là.

Được thôi.

Nhìn thấy nàng mang dáng vẻ như ăn quả đắng, Trác Tri Vi không khỏi cong môi.

Hạ Thanh Tây ủy khuất nhìn cô một cái, nhưng bắt gặp nụ cười nơi khóe môi cô liền bỗng nhiên cảm thấy đáng giá, nàng vui mừng cười, quay đầu lại.

Dù sao ý định ban đầu của nàng là chọc cười Trác Tri Vi, mặc dù quá trình có chút khác biệt so với nàng dự đoán, nhưng mục đích vẫn đạt được thành công, không phải sao?
Trác Tri Vi trộm nhìn gò má của nàng, trong lòng thở dài, thừa dịp Hạ Thanh Tây không để ý, cô cúi đầu xuống, thu liễm chân mày, khóe môi dưới cong lên một nụ cười tự giễu.

Sau nhiều năm như vậy, cô đều cho rằng mình đã quên...!Quả thực, cô vẫn là đánh giá bản thân mình quá cao sao?
Thật buồn cười.

Một bên khác.

"Các em muốn gặp ai trước?" Nghiêm Hoán hỏi.

"Tiểu Hạ tổng!!!" Các cô gái phi thường nhất trí, một nửa mọi người hô to tên Hạ Thanh Tây.

"Để chúng ta cảm nhận khí tức của cường hào a!"
"Đúng vậy, tớ muốn xem người có tiền sinh hoạt thế nào!"
Nghe thấy tên mình, Hạ Thanh Tây cũng ưỡn ngực ngẩng đầu, chăm chú nhìn màn hình.

"Được, vậy...!theo ý mọi người, liền là Thanh Tây đi."
Gõ nhẹ một cái.


"Khụ." Trên màn hình hiện lên một khuôn mặt anh tuấn sạch sẽ, được phóng to gấp nhiều lần.

Đó là Hạ Thanh Chu.

Hạ Thanh Tây chớp chớp mắt, có chút kinh ngạc, thật không giống đời trước.

Hạ Thanh Chu cố định ống kính, chậm rãi lùi lại, ngồi xuống ghế sô pha.

Hạ Gia Gia, Hạ Nãi Nãi và Hạ Đông Triệt cũng ở đó.

Ba nam nhân tướng mạo trông nghiêm túc, thận trọng ngồi cùng một chỗ, cùng một Hạ Nãi Nãi cười híp mắt, vừa nhìn liền giống như một gia đình.

Bên cạnh còn có một chú chó German Shepherd quay lưng về phía màn hình, điên cuồng vẫy đuôi.

Nhìn phòng khách tráng lệ của gia đình Hạ Thanh Tây, tủ rượu cực kỳ nghệ thuật ở phía sau, các cô gái phải thốt lên thán phục.

"Quá cường hào!"
"Tiểu Hạ tổng đúng là Tiểu Hạ tổng."
"Tiểu Tây, em ở trong đó vẫn khỏe chứ? Chúng ta đều nhớ em." Hạ Thanh Chu nói rất nghiêm túc, trong giọng có có chút run rẩy rất khó phát giác.

Hạ Thanh Tây nhạy cảm phát hiện ra, không nhịn được cười, hóa ra anh trai nàng đã nhiều lần lên bìa tạp chí tài chính, thực sự sẽ lo lắng trong một dịp đơn giản như vậy a?
Nàng oán giận một câu: "Cái gì mà ở trong đó! Nói như là ta đi tù vậy!"
Hạ Nãi Nãi thật giống như nghe thấy tiếng lòng của Hạ Thanh Tây, lướt qua Hạ Gia Gia, đánh vào đầu Hạ Thanh Chu một cái: "Nói ở trong đó là có ý gì! Không biết nói chuyện!"
Hạ Nãi Nãi lại nhìn vào camera, lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười thân thiện.

"Tiểu Tây a, chúng ta biết cháu mọi thứ đều tốt, trên sân khấu cháu ưu tú lại chói mắt, ông bà nội đều rất hâm mộ cháu a! Cháu đã thích nhảy từ nhỏ, bây giờ cũng coi như ước mơ đã trở thành hiện thực, liền sẽ vào được trận chung kết, biểu hiện thật tốt, ông bà nội tin cháu sẽ làm được!"
Hạ Đông Triệt mong chờ nhìn vào máy quay, vội vàng nói thêm: "Baba cũng vậy."
"Đúng vậy! Tất cả chúng ta đều tin tưởng cháu! Chủ tịch cũng vậy!"
Hạ Nãi Nãi một tay ôm German Shepherd, đối diện với máy quay, hành động thô bạo.

Chủ tịch bị ôm trong ngực, không thể kháng cự.

Trác Tri Vi kinh ngạc nói: "Thân thể bà nội thật tốt."
Hạ Thanh Tây tán thành nói: "Đúng a, bà nội hơn bảy mươi rồi, ngày nào cũng đưa chủ tịch đi chơi.

Nếu chủ tịch không về nhà, bà nội liền ôm nó về nhà, làm cho a di sợ đến trái tim muốn rớt ra ngoài, bà nội lại cho dì ấy thấy một màn ôm chủ tịch ngay tại chỗ, bảo dì ấy không cần lo lắng..."
Trác Tri Vi bị nàng chọc cười liền bật cười thành tiếng, thấp giọng hỏi: "Bà nội tốt như vậy, cậu cam lòng chia cho tớ một nửa sao?"
"Có gì không cam lòng a? Bà nội trước đây gọi điện cho tớ, nói với tớ là bà ấy rất thích cậu."
Đào Kính Hàn vận công phu tiến đến đồng thời vụng trộm nghe lén hai người kia nói chuyện, đã vô lực than thở rồi.

Hạ Nãi Nãi nói tiếp: "Chủ tịch, nhìn tỷ tỷ, nói xem tỷ tỷ có phải là người giỏi nhất không?"
Hạ Nãi Nãi đổi giọng: "Đúng vậy!"
"Có nhớ tỷ tỷ không?"
"Nhớ!"
Hạ Gia Gia nói: "Chúng ta đều chờ cháu chiến thắng trở về.

Đến ngày diễn ra chung kết, gia đình chúng ta sẽ đến xem cháu!"
Hạ Gia Gia nhìn German Shepherd: "Mang theo chủ tịch cùng đi, không thể thiếu!"
Bốn người cộng thêm một tiểu cẩu ngồi một hàng, lấy ra một tấm biển dài hai mét từ phía sau ghế sô pha.

Hạ Nãi Nãi chỉ huy: "Một, hai, ba."
Bốn người đồng thanh nói: "Vân trung bạch hạ, thanh lượng như tây.

Hạ Thanh Tây, chúng ta yêu ngươi!" (thề khúc này kh biết xưng hô thế nào luôn???? thế thôi để nguyên văn)
Video đến đây là kết thúc.

Vương Kỳ Vũ nuốt miếng sủi cảo cuối cùng rồi giơ tay lên cao, có phần khó hiểu hỏi: "Thanh Tây, tớ có một câu hỏi, tại sao chó của cậu...!lại gọi là chủ tịch?"
Hạ Thanh Tây im lặng một lúc rồi nâng kính lên.

Kỳ thực, nói đến cũng có chút xấu hổ.

"Bởi vì...!trước đây tớ thích đối nghịch ba tớ, người khác gọi ông ấy là chủ tịch, cho nên tớ nuôi chó liền gọi nó là chủ tịch."
Hạ Thanh Tây le lưỡi một cái, đôi mắt linh động hiện lên tia hoài niệm: "Tớ nhớ ba có trợ lý họ Hàn, lúc chủ tịch được một tuổi, Hàn Đặc Trợ đến nhà tớ tìm baba, hỏi tớ chủ tịch đâu? Hắn bảo tớ đưa cho ông ấy một văn kiện để ký, tớ liền hướng lên lầu gọi một tiếng: Chủ Tịch!"
Hạ Thanh Tây dừng lại: "Sau đó chó nhà tớ chạy xuống".

"Phốc hahahhahaha."
"Chuyện về sau càng buồn cười hơn, Hàn Đặc Trợ có chút lúng túng, không khỏi uyển chuyển nói hắn tìm chủ tịch không phải là chó, hắn là tìm chủ tịch ký tên.

Nói đến ký tên thì, hắn trì hoãn lại thêm căng thẳng, tớ suy nghĩ một lúc, hắn nghĩ tớ không còn cách nào, kết quả là tớ không nói hai lời liền nắm móng chó đóng dấu cho hắn."
"Hahahahahaha." Vương Kỳ Vũ cười đến đau bụng: "Tớ vốn còn tưởng tớ đủ ma quỷ rồi.


Không nghĩ tới chỉnh baba cậu còn hơn cả tớ."
"Hả? Cậu cũng thích chỉnh baba sao?" Ánh mắt Hạ Thanh Tây sáng lên, như gặp phải người chung chí hướng.

Vương Kỳ Vũ gật đầu: "Lúc tớ còn nhỏ, baba tớ rất bận, cả ngày chạy thông cáo.

Có một lần tớ không nhịn đựng được, thay kịch bản của ông ấy bằng bài tập của tớ, có người nói ba tớ đến đoàn phim nhìn thấy phép cộng trừ trường tiểu học mặt đều tái xanh a."
Nghiêm Hoán đứng một bên không khỏi nín cười, Hạ tổng cùng Vương lão sư đây là tạo nghiệt gì nuôi phải hai đứa nhỏ xui xẻo như vậy.

Nếu có ai nói cùng hắn, có một cô con gái thì tốt, sẽ quan tâm chăm sóc hắn.

Lại dám lừa hắn!
Sau đó, mấy video lần lượt được phát ra, nếu quả thật không có Trác Tri Vi thì Hạ Thanh Tây cũng không thèm để ý nữa, tập trung ăn sủi cảo cùng trêu chọc Trác Tri Vi.

Mặc dù biểu hiện của Trác Tri Vi vẫn như ngày thường, nhưng nàng luôn cảm thấy đối phương có chút khổ sở.

Tìm cơ hội, hay là phải tìm hiểu xem đến cùng là chuyện như thế nào..