Phi Thăng Chi Hậu

Chương 608: Cuộc chiến “huyết tinh song quân vương” (11)




- Xi Vưu, lão thất phu ngươi có dám đánh một trận với bản vương không?

An Đức Liệt đưa tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, ngẩng đầu nhìn lên không trung, giận dữ quát lớn. Đôi mí mắt vặn vẹo thành hình tam giác, trong mắt bắn ra ánh sáng lạnh. Chân khí trong cơ thể hắn mãnh liệt vận chuyển, từng luồng ma khí màu xám nồng đậm từ trong lỗ chân lông toàn thân tỏa ra, tụ lại sau người An Đức Liệt thành một hình ảnh yêu ma tà ác cao hơn hai trượng.

- Gào!

Yêu ma tà ác kia đứng ở sau người An Đức Liệt, giơ tay phát ra một tiếng gầm trầm thấp. Ở bộ phận đầu, mây đen tách rời lộ ra một đôi mắt sáng ngời như mắt của người.

Phía trên Cửu U tế đàn ma khí lượn lờ. Sau lưng An Đức Liệt, yêu ma cao hơn hai trượng giống như có sinh mệnh của mình, nhìn về Xi Vưu ở nơi nào đó trong vũ trụ với vẻ khiêu khích.

"Đùng!"

Trên bầu trời mây đen phủ xuống, sấm chớp đùng đùng. Phía trên Cửu U tế đàn, tầng mây dày nặng giống như bị một bàn tay điều khiển, hóa thành một khuôn mặt to lớn không tai không lông mày, nhìn xuống Ám Cát Cổ Đức. Khóe miệng của khuôn mặt to lớn kia nở một nụ cười lạnh, lớn tiếng nói:

- An Đức Liệt, chỉ bằng Cửu U ma công nửa mùa kia của ngươi mà cũng dám khiêu chiến với bản tọa. Ngươi còn non và xanh lắm, chưa xứng làm đối thủ của bản tọa.

Nói xong, cũng không để ý đến khuôn mặt co rúm của An Đức Liệt, thần sắc trở nên cực kỳ khó coi, khuôn mặt lớn kia liền tan đi giữa không trung, còn Xi Vưu cũng thu hồi một luồng ma thức của mình.

Trên vẫn thạch đen kịt tại một góc vũ trụ, Xi Vưu phất tay áo một cái, khôi phục tinh thần lại, liếc nhìn Ám Cát Cổ Đức, sau đó nói:

- Pháp tắc của hỗn độn ban đầu không thể làm trái, nhưng chỉ cần phá hư dấu ấn liên hệ với pháp tắc là được. Bây giờ không còn lời thề máu nguyền rủa của An Đức Liệt trói buộc, ngươi đã có thể đi lại tự do. Đi đi, đừng trở lại làm phiền bản tọa!

Ám Cát Cổ Đức yên lặng đứng tại chỗ, đôi môi mấp máy mấy lần, muốn nói lại thôi.

Xi Vưu nhìn thấy tất cả những điều này, trong lòng âm thầm cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên nói:

- Không phải ngươi vẫn luôn muốn biết ma công mà bản tọa tu luyện tên là gì sao? Vậy bản tọa sẽ nói cho ngươi biết. Môn ma công này có tên là "Hủy Thiên Diệt Địa", sự ảo diệu của nó là có thể chia linh hồn của mình ra làm mười phần, trong đó chín phần phân biệt nối liền với cửu tinh. Như vậy nhờ vào cửu tinh đã tồn tại từ xưa đến nay, có thể giữ gìn một tia chân linh suốt đời bất diệt. Đồng dạng, một khi linh hồn và cửu tinh này dung hợp với nhau, có thể mượn lực lượng to lớn của cửu tinh để tẩy rửa linh hồn, từ đó khiến cho ma thức đạt đến một mức độ không thể tưởng tượng. Ngươi đã hiểu chưa?

Nghe được những lời này, với tu vi của Ám Cát Cổ Đức cũng không khỏi mất bình tĩnh, hô hấp trong nháy mắt trở nên dồn dập, sâu trong con ngươi thoáng hiện lên một luồng sáng tham lam, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Ám Cát Cổ Đức hiểu rất rõ cửu tinh là tồn tại như thế nào. Chỉ dựa vào sức người tuyệt đối không thể phá hủy được chín ngôi sao này, tất cả năng lượng công kích đều sẽ bị chín tinh thể này hấp thu. Cho dù là Chủ Thần nắm giữ pháp tắc cũng chưa chắc có thể hủy diệt được chúng, ít nhất hiện giờ là như vậy.

Linh hồn và cửu tinh dung hợp làm một thể. Ám Cát Cổ Đức toàn toàn bị rung động vì điều này. Mạnh như Chiến Tranh Chi Chủ Địch Tư Mã Sâm cũng bỏ mạng, tinh thần và linh hồn đều bị diệt, còn Xi Vưu lại nói rằng một khi thành công, linh hồn của hắn sẽ bất tử bất diệt.

"Bất tử bất diệt", sức nặng của bốn chữ này không ai có thể cự tuyệt, ít nhất Ám Cát Cổ Đức cũng không thể.

Xi Vưu lẳng lặng nhìn Ám Cát Cổ Đức, thu những phản ứng của hắn vào trong mắt.

- Đừng nên hi vọng xa vời, ta không thể nào truyền nó cho ngươi.

Xi Vưu xoay người lại, nhìn vào vũ trụ mênh mông, ánh mắt như xuyên qua bóng tối. Trong vũ trụ hư không, vô số vẫn thạch rõ ràng in vào trong mắt hắn:

- Hãy rời đi! Ngươi có thể tuyên bố ta ở sau lưng ủng hộ ngươi, nếu như cần biểu diễn thì ta cũng có thể xuất hiện. Nhưng… không nên hi vọng có được thứ gì từ ta. Ta có thể cứu ngươi, đồng dạng cũng không ngại hoạt động tay chân thêm một chút, giết chết ngươi lần nữa.

Ám Cát Cổ Đức vừa định phân trần, trong đầu lập tức thoáng qua nụ cười giễu cợt lạnh lùng nơi khóe miệng Xi Vưu, lập tức lại nuốt trở vào, khom người cúi chào thật sâu, cung kính nói:

- Đúng vậy thưa Ma Tôn đại nhân. Ta sẽ rời đi. Còn về việc giúp đỡ và cứu về một luồng linh hồn, tại hạ sẽ khắc ghi trong lòng. Khi ngài cần, ta nhất định sẽ tùy thời chờ sai khiến, để báo ơn cứu mạng hôm nay.

- Hừ, bản tọa cũng không hi vọng ngươi báo đáp gì. Hãy rời đi… Ta có thể tạm thời phái Thủy tộc theo ngươi, làm nhóm thành viên nòng cốt đầu tiên giúp ngươi mở rộng thế lực, nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không tham gia vào chiến tranh với nhân tộc, đã hiểu chưa?

- Đã hiểu, xin đa tạ!

Ám Cát Cổ Đức cũng không nói thêm lời nào, áo bào phất một cái, người đã chậm rãi bay lên, như một vệt cầu vồng từ bề mặt sao băng lướt lên không, bay về nơi xa.

Ngay khi Ám Cát Cổ Đức bay lên, một luồng thần thức của Xi Vưu liền xuyên qua tầng tầng không gian, chui vào trong đám vẫn thạch phía trước: "Các ngươi cũng theo hắn đi!"

Lời nói của Xi Vưu vừa dứt, từ trong đám vẫn thạch phía xa liên tiếp có ba đợt bóng người bay lên, hội hợp cùng với Ám Cát Cổ Đức bên ngoài vẫn thạch, nhanh chóng biến mất vào sâu trong bóng tối.

Xi Vưu đưa mắt nhìn đoàn người biến mất ở phía xa, một hồi lâu vẫn đứng yên bất động. Sau khi xác định chung quanh không có người ẩn núp, y mới bực bội quát một tiếng, hai cánh tay rung lên, trong cơ thể tỏa ra một vòng ánh sáng ảm đạm. Sau khi vòng ánh sáng kia bao phủ lấy thân thể Xi Vưu, lại khuếch tán ra phía ngoài mấy ngàn trượng mới dừng lại.

Chiến giáp rung động. Xi Vưu giang hai chân ra, hai tay rũ xuống một cách tự nhiên, đồng thời cặp mắt cũng từ từ nhắm lại. Ngay khi nhắm mắt lại, khí tức cả người hắn bỗng như thủy triều rút lui, thu vào một điểm trong lồng ngực.

"Ầm!"

Chợt nghe một tiếng vang nhỏ, chín đoàn ánh sáng lớn chừng nắm tay, màu sắc khác nhau kết thành một vòng, vây quanh bả vai của Xi Vưu xoay tròn chuyển động. Trong đó có sáu đoàn ánh sáng phân biệt chui vào mắt, tai, mũi của Xi Vưu, còn lại ba đoàn vẫn như cũ vây quanh hắn, không ngừng chuyển động.

- Ha!

Xi Vưu đột nhiên mở ra miệng phát ra một tiếng hét như sấm. Hai cánh tay rũ xuống một cách tự nhiên đột nhiên vung lên đỉnh đầu như đạn pháo. Sau đầu từng sợi tóc đen tản ra như một cái dù chuyển động.

Ngửa đầu, há miệng… ngay khi tiếng hét điên cuồng như sấm mùa xuân vang lên, trong mắt, tai và mũi của Xi Vưu tổng cộng phun ra sáu cột sáng màu sắc khác nhau. Sau khi sáu cột sáng có độ lớn bất đồng xuyên qua vòng sáng ảm đạm màn bên ngoài cơ thể, bỗng hóa thành sáu cột sáng chọc trời băng qua bóng tối dày đặc, phân biệt bắn về hướng sáu ngôi sao xếp thành một hàng trên đỉnh đầu.

oOo

Trong dãy núi ở đông nam Thái Cổ, một tên nam tử áo xanh và một tên nam tử áo trắng sóng vai cùng đi, vượt qua những dãy núi tiến về phía Đông Hải. Hai người này chính là Chiến Vô Tâm và Đao Thần.

- Tại sao không ở lại Kiếm vực? Ở đó không phải tốt hơn sao?

Đao Thần vóc người khôi ngô, một tay cầm một thanh chiến đao to lớn, thờ ơ nói với Chiến Vô Tâm bên cạnh vẫn mặc chiến bào, đầu buộc chiến khăn.

- Đành chịu thôi, ta vừa nhìn thấy Kiếm các thì lại nhớ tới tên biến thái kia. Bị hắn nhốt ngàn vạn năm, chẳng lẽ ngươi còn muốn trở lại chỗ đó sao?

Chiến Tâm hỏi ngược lại.

Khóe miệng Đao Thần giật giật hai cái, suy nghĩ một chút rồi giải thích:

- Ngươi nên biết, đó cũng không phải là hắn.

- Ta đương nhiên là biết, ngươi cũng biết, nhưng tại sao ngươi không ở lại? Hừ, có một điểm ngươi không thể phủ nhận, hai kẻ này nhất định có liên quan đến nhau.

- Hiện giờ là thời khắc đặc biệt.

Sắc mặt Đao Thần nghiêm túc nói.

- Ta biết, cho nên ta mới đi đến Đông Hải nơi có nhiều người tụ tập. Hơn nữa…

Con ngươi lấp lóe của Chiến Vô Tâm đột nhiên trở nên ảm đạm:

- Đế quân đã qua đời, ta cảm thấy hổ thẹn trong lòng, không còn mặt mũi nào đi gặp những tộc nhân kia.

- Bọn họ cũng chưa chắc đã nhận ra ngươi… nhóm chiến tướng lúc trước ở cùng với ngươi cũng đã không còn nữa.

Đao Thần lẩm bẩm nói. Thần sắc Chiến Vô Tâm nặng nề, chỉ cúi đầu yên lặng đi về phía trước.

-Nhìn phía trước kìa, đến rồi!

Chiến Vô Tâm theo tiếng nhìn lại, trông thấy nơi bờ biển Đông Hải hình cung có rất nhiều cao thủ Thái Cổ quần áo khác nhau đang tụ tập. Không chỉ như vậy, trên mặt biển Đông Hải sôi trào còn có vô số cao thủ Thái Cổ ngồi xếp bằng chìm nổi theo sóng biển. Trong hư không có rất nhiều thần thức đan xen vào nhau.

Chiến Vô Tâm đột nhiên lắc đầu một cái, đem tất cả tâm tư vùi vào sâu trong đáy lòng, quay đầu lại, vừa lúc nghênh đón ánh mắt hội ý của Đao Thần.

- Các vị hãy tạm thời tới đây, ta có một số thứ muốn tặng cho mọi người. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Chiến Vô Tâm dùng bí pháp Sư Tử hống kêu lên, thanh âm to lớn như tiếng sấm cuồn cuộn truyền về bốn phương. Trong tiếng hét, Chiến Vô Tâm và Đao Thần đồng thời đáp xuống bờ biển Đông Hải. Ở phía xa, một số cao thủ Thái Cổ trên mặt biển mở mắt ra, liếc nhìn hai người một cái, sau đó nhắm mắt lại. Những thứ có thể tặng cho mọi người, đám bia đá ở Kiếm vực cũng đã đủ rồi, còn lại cũng chỉ là một số kinh nghiệm nhỏ. Nhưng đối với bọn họ, thứ quan trọng nhất không phải là kinh nghiệm luyện công, mà là có thể từ trong Đông Hải sôi sục này, từ trong tự nhiên lĩnh ngộ được một cảnh giới cao hơn.

- Các người là…

Bên bờ Đông Hải, đám cao thủ Thái Cổ nghe tiếng đồng loạt nhìn sang. Một người áo trắng vượt qua đám người đi ra, tiến lên hỏi.

Chiến Vô Tâm nhìn Đao Thần một cái, sau đó nghiêng đầu lại, nhanh chư chớp bắt lấy cổ tay của nam tử kia, mỉm cười nói:

- Chúng ta có thể giúp các người nhìn thấy thế giới quy tắc.

Tay trái Đao Thần như tia chớp bắt lấy cổ tay Chiến Vô Tâm, hai người hiểu ngầm đồng thời nhắm mắt lại.

- Các người… các người đây là…

Nam tử kia kinh hô, đang lúc nghi hoặc, đột nhiên cảm thấy một luồng dao động ý thức mênh mông như sông biển tràn tới, linh hồn phiêu diêu hai cái, sau đó bị cuốn vào trong một thế giới kỳ diệu. Đây là một thế giới quy tắc được thực chất hóa.

Một sự kinh ngạc cực độ dâng lên, lời nói của nam tử kia vốn sắp ra khỏi miệng lại không thốt lên được nữa.