Phi Thiên

Chương 3870: Thổi phồng (1)



Rất nhiều người không hiểu lợi này của Câu Việt là có ý gì, nhưng sắc mặt Cao Tử Huyên có vẻ hoảng sợ, nàng đại khái đoán ra gì đó, nhưng vẫn giả bộ hồ đồ nói:

- Quản gia, là Long Tín giết Cao Nham, Cao Tử Hồ đã nhẫn nhịn rồi, sao con kéo lên?

Câu Việt bình tĩnh nói:

- Nghe nói năm đó người để ý đến lão bà Long Tín là Cao Tử Hồ, cũng là Cao Tử Hồ xui khiến nhi tử Chu Triệu là Chu Ngạo Lâm ra tay! Đương nhiên, điều này chỉ là lời đồn chứ không có chứng cứ gì, sự tình có phải như vậy hay không bản thân Cao Tử Hồ là người rõ ràng nhất. Điều lão nô muốn nói là, nếu thật có chuyện như vậy, Ngưu Hữu Đức lại sắp quân lâm thiên hạ, Long Tín là tâm phúc của Ngưu Hữu Đức, hiện nay thiên hạ này người dám đắc tội Long Tín sợ là không nhiều, trong khi nhà chúng ta đã thất thế, nếu Long Tín muốn quay đầu tính số, đây chính là nỗi hận đoạt vợ, sợ là dù lấy thủ đoạn diệt môn tới báo thù cũng không quá đáng, bằng vào thủ đoạn đối phó Cao Nham của hắn liền có thể thấy một ít! Đại phu nhân phải suy xét cho rõ ràng, Quảng gia đến bước này rồi, thực không thể kết cứu với Long Tín được, bằng không chính là tự tìm đường chết!

Sắc mặt Cao Tử Huyên rất khó coi, bị lời này nói cho không rét mà run.

Đám nữ nhân sợ hãi cả kinh, cảnh nhiên còn có chuyện như vậy, đa phần các nàng đều không biết, nhưng lại biết Long Tín là hưu đồ độc thân quân của Ngưu Hữu Đức, nước lên thuyền lên, sau này quyền thế Long Tín thế nào không cần nghĩ cung biết, trêu chọc phải đại cừu nhân như vậy không phải là tự sát ư?

Mị nương sít sao coi chừng Cao Tử Huyên, chẳng những lo lắng liên lụy Quảng gia, cũng lo lắng sẽ liên lụy đến nữ nhi của mình, Long Tín là tâm phục Ngưu Hữu Đức, tất cũng thường xuyên lui tới với những tâm phúc khác của Ngưu Hữu Đức, Dương Triệu Thanh chính là đại tổng quản của Ngưu Hữu Đức, chỉ cần Long Tín chuyển lời với Dương Triệu Thanh, đến lúc đó sợ là nữ nhi mình sẽ bị giày vò đến sống không bằng chết.

Cao Tử Huyên nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng bi thương, lúc này mới thể hội đến cái gì gọi là đỉnh lương trụ trong nhà ngã xuống, nàng gian nan nói:

- Việc này ta tịnh không rõ ràng, nếu quản gia đã nói như vậy, quản gia cũng là vì muốn tốt cho trên dưới Quảng gia, hết thảy toàn bằng quản gia làm chủ.

Đám nữ nhân đều thở

Đây là đáp ứng giao ra Cao, phào một hơi.

Những Câu Việt lại nói:

- Chuyện này nếu đã làm, thì phải làm triệt để một chút, phải chặt đứt hết thảy ẩn hoạn, một mình Cao Tử Hồ sợ là chưa đủ để lắng lại lửa giận của Long Tín, lão nô chuẩn bị giao trên dưới toàn gia Cao Tử Hồ cho Long Tín xử trí, ý đại phu nhân thế nào?

Cao Tử Huyên mặt lộ vẻ bi ai nhìn hắn, đây là muốn diệt môn toàn gia đệ đệ mình a, diệt cả nhà đệ đệ mình để bảo vệ cả nhà Quảng gia, nhưng nàng cũng biết, đến cái bước này, Câu Việt thương lượng với nàng là đã cho nàng mặt mũi, nàng đáp ứng thì thôi, không đáp ứng cũng vô dụng, Câu Việt vẫn sẽ cứ làm như vậy. Nàng gian nan gật đầu nói:

- Bảo vệ Quảng gia bình an, quản gia nhìn vào mà làm.

- Tuân mệnh!

Câu Việt khẽ khom người, lại cúi mình với đam nữ nhân, cáo từ rồi tấn tốc rời đi.

Cao Tử Huyên đứng ở đó lặng lẽ rơi lệ, đám nữ nhân bất kề tâm lý có đang cười trên nỗi đau người khác hay không, đều dồn dập bước lên an ủi, không người sẽ nhỡ nhân tình của Cao Tử Huyên, cười thầm tội đáng như thế hoặc giá thầm mắng đáng đời lại có không ít.

Ra sơn động, Câu Việt vung tay gọi lại đô đốc thân quân Quảng Lệnh Công là Bách Triết cùng Hạng Mãn Đường.

Hai người đi tới, Bách Triết hỏi:

- Vương gia thế nào rồi?

- Ai!

Câu Việt khẽ thở dài một tiếng, ngưng thị nhìn hai người, từ từ nói:

Phía Ngưu Hữu Đức đã bình định Thanh, Phật, bên này của chúng ta sợ là sẽ thành cái đinh trong mắt hắn, hắn cũng đã đưa ra thông điệp sau cùng với chúng ta, chúng ta không có lựa chọn nào khác.

Hạng Mãn Đường giận nói:

- Tiểu thư là tuyệt sắc thế gian, gả sang đó tính là tiện nghi hắn, lúc vừa đưa sang hắn còn cao hứng phong thanh thiên phi, giờ thì thế nào? Người vừa đến tay liền muốn trở mặt không nhận người?

Câu Việt lắc đầu:

- Giờ nhất thời kia nhất thời nọ, hắn phong tiểu thư thành thiên phi cũng là vì ổn định quân tâm Tây quân, bây giờ hậu hoạn Thanh, Phật đã bị bình định, không còn nỗi lo về sau nữa, hắn không còn sợ Tây quân làm loạn, liền bắt đầu có tính toán khác. Nếu không phải trước đó đưa tiểu thư sang ổn định hắn, nếu không phải hắn vừa phong tiểu thư làm thiên phi, không thể khiến cho tướng ăn qua khó coi, thì e là đã động thủ với chúng ta rồi. Giờ nói những lời kia cũng không ý nghĩa, mục đích khi hy sinh tiểu thư là ở đâu? Không phải là vì cho các huynh đệ tranh thủ một cơ hội ư? Việc đã đến nước này, các người mang các huynh đệ đầu hàng đi, nếu không thì không chỉ mất đi gia tri khi chúng ta đưa tiểu thư sang đó, mà con liên lụy đến tiểu thư.

Bách Triết nhìn sơn động, nhíu mày nói: - Đây là ý của vương gia ư?

Câu Việt trầm giọng nói:

- Các ngươi tự mình đi hàng, liên quan gì đến vương gia? Bọn Lạc Mãng đi hàng, vương gia có ngăn cản không?

Bách Triết quả quyết nói:

- Vương gia không hàng, chúng ta cũng không hàng, cùng lắm là liều đến ngọc thạch câu phần (ngọc đá cũng nát)?

Câu Việt quát:

- Hồ đồ! Đại thế đã mất, ta phí hết tâm lực vận tác chuyện này là vì cái gì? Không tiếc tự tiện làm chủ tặng tiểu thư cho Ngưu Hữu Đức lại là vì cái gì? Không phải là muốn chu toàn cho mọi người, không phải là muốn bảo toàn chút mặt mũi sau cùng của vương gia ư? Vương gia vị sao mà bái? Để vương gia tự thân đứng ra đầu hàng, các ngươi là muốn bức tử vương gia ư?

Hai người đều u ám cúi đầu.

Câu Việt lại lấy ra hai chiếc trữ vật trạc đưa cho hai người:

- Ta tập trung được một ít tài vật, các ngươi cầm đi phân cho các huynh đệ, chia đến trong tay mỗi người có lẽ đã không nhiều, nhưng cũng tính là một mảnh tâm ý của vương gia. Nhớ phải dặn dò các huynh đệ, sau này đi rồi, mỗi người một tiến trình riêng, chỉ cần có thể có đường ra, nào sợ phải giày xéo vương gia để tự bảo, vương gia cũng có thể hiểu được, cũng sẽ không trách các ngươi, chỉ cần các ngươi có thể sống tốt là được. Nhưng có một điểm cần nhớ kỹ, sau này không được có liên hệ gì cùng vương gia nữa, làm thế vừa muốn tốt cho các ngươi, cũng là muốn tốt cho vương gia, đạo lý thế nào chắc không cần ta nói nhiều, hiểu ý ta rồi chứ?

Hai người cầm lấy trữ vật trạc, lặng lẽ gật đầu.

Câu Việt đưa tay vỗ vỗ lên vai hai người, thở dài nói:

- Đi đi, phải nhanh, bên kia không khả năng nhẫn nại quá lâu, đừng cho bọn họ có cơ để động thú, coi như là vì bảo hộ vương gia, chuyện không nên trễ, nhanh đi thôi!

Hai người một kẽ miệng môi cắng chặt, một kẽ gò má giật giật, song song lui ra sau một bước, chắp tay, cúi người thật sâu, rồi gian nan quay đầu mà đi.

Câu Việt độc thân mà đứng, đưa mắt nhìn theo, hình bóng cô đơn mà có vẻ lạc mịch, dần dần lệ ướt hoen mi...

Trong địa cung, Từ Đường Nhiên một mặt phấn chấn, vênh váo đắc ý bước nhanh đi tới, một đội hộ vệ cung theo sau lưng.

Đi tới trước cửa chỗ điện địa cung, Từ Đường Nhiên đưa tay ra hiệu một cái, đám hộ vệ đứng chợ ngoài cửa, hắn bước nhanh tiến vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.