Phiêu Miễu Chi Lữ

Chương 194




Trong phòng ngự trận một mảnh hỗn loạn, có người kêu lên: " Đại Viêm Linh Thú còn xa lắm không?"

Người tu chân báo tin kia kêu lên: " Nó từ hỏa hồ bay lại đây, rất nhanh sẽ tới!"

Lại có người hô: " Nhanh dẫn người đi dụ nó ra! Nếu không nơi này sẽ không trụ được nữa!"

Mông Nhai Anh cuống quýt lắc đầu nói: " Không biết tự lượng sức mình! Cố Lâm, ngươi mau nhanh mang bằng hữu rời đi đi, súc sanh nọ đến đây thì muốn chạy cũng không còn kịp rồi."

Lý Cường hỏi: " Người tu chân của nơi này không có tổ chức sao? Không ai chỉ huy sao?" Hắn thật sự là kinh ngạc cực kỳ, Đại Viêm Linh Thú khi xuất thế tại Thiên Đình Tinh, người tu chân của Phong Duyên Tinh và Tiềm Kiệt Tinh tổ chức nghiêm mật và chu đáo, còn có ba Tán tiên trợ trận, đều không làm gì được nó, cuối cùng chỉ đành khu trục nó ra ngoài, mà người tu chân nơi này lại như đống cát rời, cư nhiên cũng dám đi chọc Đại Viêm Linh Thú, thật sự làm người ta khó có thể tin. nguồn TruyenFull.vn

Cảnh Phong ngẩng đầu đầy tóc rối bời lên, nói: " Chúng ta cũng vừa tới không lâu, hình như nơi này không ai chỉ huy."

Tiểu Bạch đột nhiên hưng phấn lên, vòng quanh chân Lý Cường không ngừng xoay thành vòng tròn. Mị nhi ngồi xổm trên mặt đất nói với tiểu Bạch: " Tiểu Bạch, sao lại cao hứng như vậy? Đại Viêm Linh Thú lợi hại lắm, một lát ngươi phải để cho Mị nhi ôm nga, đừng chạy loạn, cẩn thận đại quái thú chỉ một ngụm là ăn tươi ngươi đó!" Nàng đưa tay muốn ôm tiểu Bạch, nhưng đầu của tiểu Bạch giống như cái bình lắc lư, không cho nàng ôm, Mị nhi không nhịn được muốn hờn dỗi.

Lý Cường cười nói: " Tiểu Bạch, ngươi bảo vệ Mị nhi, hiểu chưa?"

Bộ dáng của tiểu Bạch như không thể tránh được, uông uông kêu hai tiếng, trong tâm không cam lòng bay đến trong lòng ngực Mị nhi. Mị nhi lập tức cao hứng: " Tiểu Bạch, cho tới bây giờ ngươi cũng không ăn cái gì sao? Nếu biết ngươi thích ăn cái gì, Mị nhi sẽ giúp ngươi đi tìm." Nàng thật là thích Thiên Sư thần thú này vô cùng.

Thiên Hoành nhìn thảm trạng chung quanh, nói: " Lão đệ, chúng ta đi dẫn khai Đại Viêm Linh Thú, nếu không nơi này không đỡ được dù chỉ một kích của nó."

Lý Cường gật đầu nói: " A a, khi lần đầu tiên ta nhìn thấy Đại Viêm Linh Thú thì suýt chút bị nó hù chết, quả thật lợi hại a, được, chúng ta đi dẫn khai nó."

Mông Nhai Anh kêu lên: " Nơi này còn có ai là Phân Thần kỳ hoặc là Hợp Thể kỳ cao thủ không? Mời ra đây nói chuyện!"

Trong đám người có một người tiến ra, Mông Nhai Anh kinh ngạc nói: " Sao lại là ngươi? Ngươi không phải đi rồi sao?" Đó là một thanh niên cao ráo, trên người mặc chiến giáp màu đen điểm màu trắng bạc, lấp lánh, bộ dáng có vẻ thập phần hết sức uy mãnh, hắn nói: " Mông đại tỷ, ta có một đệ tử chết ở chỗ này, ngươi nói ta có thể đi hay sao? Ta muốn nhìn thấy súc sanh kia chết!"

Mông Nhai Anh nói: " Hắn là Ba Tạp Lãng đến từ Lăng Nguyên Tinh, là bằng hữu khi ta đi du lịch thì kết giao, Tạp Lãng, đây là Lý huynh."

Lý Cường hành lễ nói: " Ta là Lý Cường, Ba huynh, chúng ta cùng đi dẫn khai Đại Viêm Linh Thú..."

Bên ngoài phòng ngự trận đột nhiên truyền đến tiếng chấn động long long, có người cả kinh kêu lên: " Trời ạ, mau nhìn!"

Thanh quang xuyên thấu qua phòng ngự trận, chỉ thấy Đại Viêm Linh Thú thân dài xinh đẹp, toàn thân bao bọc địa hỏa nham tương như biển gầm đánh tới, nham tương màu đỏ giống như một ngọn núi đỏ, xa xa đè ép lại gần, người tu chân trong phòng ngự trận há hốc mồm, nham tương như vậy áp tới, nơi này không có bao nhiêu người có thể ngăn cản.

Kiến thức của Lý Cường đã khác hẳn trước kia, dù sao lịch lãm lâu như vậy, gió lớn biển gầm đều thấy, ngay cả thần thú đều cũng đánh qua, đối với Đại Viêm Linh Thú đã không còn sợ hãi nữa. Hắn cười nói: " Chúng ta đi đùa chơi với nó một chút." Ngữ khí thốt ra dễ dàng đã tiết lộ ra vẻ tự tin cường đại của hắn.

Cảnh Phong cười to nói: " Hay a, ta muốn nhìn xem tiểu phong tử bây giờ có bao nhiêu lợi hại." Hắn giành đi ra ngoài trước.

Lý Cường tiện tay vung lên, thải quang sáng lạn lúc hiện lúc ẩn, hắn tương Thiên Hoành, Mị nhi, Mông Nhai Anh và Ba Tạp Lãng cùng nhau đồng thời na di đi ra ngoài. Mấy người phiêu phù đứng giữa không trung, ở đây có thể thấy được Đại Viêm Linh Thú thật rõ ràng.

Mông Nhai Anh cười khổ nói: " Nó lại bắt đầu nổi giận rồi..."

Lý Cường híp mắt nhìn kỹ Đại Viêm Linh Thú, hắn phát hiện linh thú so với lúc mới xuất thế tại Thiên Đình Tinh có sự khác nhau rất lớn, bây giờ nó rút nhỏ rất nhiều, chỉ có khoảng bảy, tám thước, thải quang trên người trong suốt chớp động. Lý Cường than thở: " Nó cũng biết tu luyện, nếu có thể thu nhỏ lại thêm một vòng, nó sẽ trở thành thần thú."

Đại Viêm Linh Thú bay rất thong thả, nham tương chung quanh theo bước đi của nó cũng tụ tập quanh thân thể, cùng với nó đi về phía trước, thanh thế thật sự là kinh người. Chỉ thấy hỏa tinh bay múa đầy trời, nham tương phía dưới bị một cỗ cự lực vô hình khởi lên, nham tương nhấc lên như sóng lớn ngập trời, chừng hơn ba mươi thước cao, nhìn qua như nó tựa hồ muốn hủy diệt cả tảng đá nham thạch trước mắt.

Thiên Hoành biết Lý Cường bây giờ rất lợi hại, hắn hỏi: " Lão đệ, chúng ta làm sao ngăn cản nó?"

Lý Cường cười nói: " Các ngươi chỉ cần bảo vệ tảng đá nham tương này, không cho địa hỏa nham tương trùng lên là được, ta đi đối phó Đại Viêm Linh Thú. A a, linh thú này thật sự quá ngạo khí, lần trước bị La Thiên Thượng Tiên Kiền Thiện Dong cho ăn chút đau khổ, nhưng lại bị nó chạy thoát, lần này xem ta chơi đùa với nó một chút đi."

Cảnh Phong dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn, mỗi lần nhìn thấy Lý Cường, hắn đều cảm thấy bị kích thích, nguyên tưởng rằng mình tu đến mức cao thủ Phân Thần kỳ, hẳn là so với Lý Cường càng lợi hại hơn, ai biết Lý Cường càng thêm biến thái, dĩ nhiên lại nói một mình chơi đùa với Đại Viêm Linh Thú. Cảnh Phong nghĩ thầm: " Để nhìn xem biểu hiện của người này, có lẽ hắn lại học được thủ đoạn nào đó lợi hại." Lần này hắn không nói gì thêm, chỉ nhìn Lý Cường làm sao động thủ.

Lý Cường mỉm cười, Thiên Giám Bảo Tương Luân đã hiện ra, vô số tinh mang từ trên người hắn tản ra, áp lực khổng lồ cũng đã đẩy hết mọi người đang đứng chung quanh ra xa. Lý Cường quay đầu nói: " Thiên Hoành đại ca, mời giúp ta chiếu cố cho Mị nhi." Lời còn chưa dứt, Chiến Hồn Đao bị bám quang hoa bảy màu đã phi xuất về phía trước.

Cảnh Phong trợn mắt há hốc mồm nhìn, nhịn không được kêu lên quái dị: " Đây là bảo bối gì? Oa...nha!"

Thiên Hoành tỉnh táo nhìn thoáng qua: " Nếu ta đoán không sai, đây là tiên khí."

Mị nhi cười khanh khách nói: " Phong tử đại ca, ca ca ta dùng chính là thần khí."

Những người ở đây mắt đều choáng váng, Cảnh Phong ấp úng nói: " Hắn...hắn...tiểu phong tử như thế nào có thể...người tu chân thì không cách nào sử dụng thần khí..."

Mị nhi thiên chân vô tà nói: " Ca ca đã không còn xem như người tu chân nữa, huynh ấy ngay cả tiên nhân cũng đã đánh qua, Xích Minh ma tôn của hắc ma giới cũng không phải đối thủ của huynh ấy..." Tiểu cô nương sùng bái ca ca nhất, nàng thuận miệng tán dương Lý Cường, những cao thủ ở đây nghe được đều cũng chảy ròng mồ hôi lạnh, nói giỡn sao, đánh nhau với tiên nhân, đấu với Xích Minh ma tôn, người tu chân nào có khả năng làm được?"

Cảnh Phong lúc này hoàn toàn tử tâm, xem ra đã biết không nên nghĩ những chuyện so sánh tranh đua với Lý Cường nếu không phải đã điên cuồng.

Lý Cường huýt sáo dài một tiếng nhằm tới Đại Viêm Linh Thú, Chiến Hồn Đao hóa thành một đạo thất thải hồng quang, hướng Đại Viêm Linh Thú đánh tới, đạo hồng quang trong suốt thông lượng thẳng tắp phá vỡ những làn sóng nham tương lớn. Đại Viêm Linh Thú tựa hồ nhận thấy được không hay, nó phun ra một đoàn kim quang chói mắt, Thiên Thần Chi Nộ lại xuất hiện trước mắt Lý Cường.

Thiên Hoành biết lợi hại, hắn lớn tiếng nhắc nhở: " Lão đệ! Cẩn thận!"

Mị nhi ôm tiểu Bạch, khẩn trương đến thân thể cũng có chút run rẩy, nàng thì thào lẩm bẩm: " Ca ca không có việc gì đâu, ca ca không có việc gì đâu."

Tiểu Bạch vươn đầu lưỡi màu phấn hồng liếm khuôn mặt của Mị nhi, uông uông kêu hai tiếng, Mị nhi khó tin nhìn tiểu Bạch nói: " Thật sự? Không có gạt Mị nhi chứ?"

Cái đầu nhỏ của tiểu Bạch gật mạnh, thậm chí còn nhếch cái miệng nhỏ nhắn, bộ dáng như đang muốn cười. Mị nhi bật cười " phốc xích" một tiếng, nàng buông tay ra, tiểu Bạch chợt lóe rồi liền biến mất vô tung.

Lý Cường nhìn thấy Thiên Thần Chi Nộ lao ra, hắn cũng biết vật nọ lợi hại, nhưng trong lòng không phục, bởi vì Chiến Hồn Đao của mình cũng là thần khí, hắn nhịn không được liền ngạnh cứng huýt đi tới.

Hai kiện thần khí va chạm cùng một chỗ, hai cự lực đánh sâu vào nhộn nhạo bung ra, cả khu hỏa nham đều cũng phải rung động. Thiên Hoành, Mông Nhai Anh, Ba Tạp Lãng, Cảnh Phong và Mị nhi cơ hồ đồng thời ra tay, ngăn cản lực đánh sâu vào thật lớn. Cảnh Phong kích động cả người run rẩy, Lý Cường có thể cùng Thiên Thần Chi Nộ lấy cứng đối cứng, điều này thật sự làm cho hắn cảm thấy hưng phấn, hắn biết vừa rồi Mị nhi nói không sai, Lý Cường nhất định có thần khí, chỉ có thần khí mới có thể đối cứng với thần khí.

Nham tương cao ngất như núi bị một kích nát bấy, tinh hỏa vẩy ra đầy trời, người tu chân trốn trong phòng ngự trận bị âm thanh oanh minh thật lớn chấn đến choáng váng, không ít người tu chân vốn đã bị thương thậm chí không chịu được lực nổ này, bị chấn đến chết ngất. Nham thạch trong tiếng rung động kịch liệt phảng phất như có bộ dáng sắp vỡ vụn, người trong trận kinh hãi không hiểu, những người có chút năng lực đều cũng bay ra ngoài trận quan sát.

Lý Cường và Đại Viêm Linh Thú đồng thời bay ngược về phía sau, Chiến Hồn Đao và Thiên Thần Chi Nộ cũng liều mạng chạm vào nhau cũng không phân biệt được kết quả cao thấp. Trong lòng Lý Cường hiểu được, thật ra Thiên Thần Chi Nộ còn lợi hại hơn Chiến Hồn Đao, bởi vì thần dịch lực của mình làm trụ cột thao khống Chiến Hồn Đao, cho nên trên thực chất so với lực lượng thao khống của Đại Viêm Linh Thú với Thiên Thần Chi Nộ thì yếu hơn một chút.

Đại Viêm Linh Thú một đôi mắt hồng xinh đẹp lóe lên quang mang phẫn nộ, nó không nghĩ tới lại có người có thể ngạnh kháng được Thiên Thần Chi Nộ, nó lại cố gắng nhấc lên nham tương để công kích thì tại đỉnh đầu nó cách đó không xa, tiểu Bạch hiện xuất ra thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của mình. Tiểu Bạch nhìn về phía Đại Viêm Linh Thú kêu lên uông uông hai tiếng, chỉ thấy Đại Viêm Linh Thú giống như con thỏ nhỏ nhìn thấy sư tử, rồi đột nhiên lui về phía sau, trong ánh mắt màu hồng lóe ra quang mang cực độ sợ hãi, nó dừng lại một chút, quay đầu hướng tới hỏa hồ bay đi.

Cảnh Phong nhìn thấy kỳ lạ: " Việc lạ, Đại Viêm Linh Thú sợ tiểu tử này? Ta có phải thật sự điên rồi không?"

Người ở đây ngoại trừ Lý Cường biết tiểu Bạch là Thiên Sư thần thú, không ai biết tiểu tử này chính là thú trung chi vương ( vua thần thú).

Lý Cường cảm thấy Chiến Hồn Đao phi thường thuận tay, chỉ cần truyền ý niệm vào trong Chiến Hồn Đao thì nhất định có thể thao khống, cảm giác phi thường tốt, nhất là nó không cần trải qua sự tu luyện chuyên môn, đối với người chuyên đông bôn tây bào(chạy đông chạy tây) như hắn phi thường thích hợp. Sau khi ngạnh huýt với Thiên Thần Chi Nộ một cái, Lý Cường đối với Chiến Hồn Đao tăng thêm lòng tin tưởng rất nhiều, hắn nghĩ dựa vào chuôi Chiến Hồn Đao này, hẳn là có thể so được với tiên nhân. Hưng phấn phi thường, hắn huýt sáo dài một tiếng, cấp tốc hướng tới Đại Viêm Linh Thú vừa bỏ chạy đuổi theo.

Cảnh Phong quát to một tiếng: " Chúng ta cũng truy!"

Ba Tạp Lãng và Mông Nhai Anh bay cùng một chỗ, hắn nhỏ giọng hỏi: " Mông đại tỷ, Lý huynh rốt cuộc lại là ai? Ta xem hắn dùng hình như không phải thủ đoạn tu chân, quá lợi hại rồi, hắn có phải là tiên nhân hay không a?"

Mông Nhai Anh nói: " Hắn quả thật là tiền bối, ta có hỏi qua hắn có phải là tiên nhân hay không, hắn phủ nhận."

Trong lòng Thiên Hoành cảm khái không thôi, Phó Sơn đã độ kiếp, mình còn đang ở bên ngoài lịch lãm, mà Lý Cường không biết tu luyện cái gì, lúc đầu gặp mặt ở Thiên Lại Thành thì hắn chỉ là người tu chân đạt tới Xuất Khiếu kỳ, ngắn ngủn với thời gian chỉ một trăm mười năm, hắn đã trở thành một người có thực lực mạnh, ước chừng chỉ có tiên nhân có thể so sánh, quả thực không nghĩ ra hắn làm sao để tu luyện.

Đại Viêm Linh Thú bỏ chạy đến trên bầu trời hỏa hồ, tiểu Bạch ở không trung không nhanh không chậm đuổi theo, nó tựa hồ cảm thấy như vậy chơi đùa rất vui vẻ, cũng không vội hiển lộ thực lực, chỉ là trước trước sau sau vòng quanh Đại Viêm Linh Thú xoay chuyển, làm cho Đại Viêm Linh Thú sợ đến tán loạn. Trong lòng Lý Cường cảm thán, thật sự là một vật hàng một vật, Đại Viêm Linh Thú có thực lực cường hãn như thế, dĩ nhiên cũng sợ hãi một thần thú có bộ dáng giống như một con chó nhỏ, thật sự là không thể tư nghị.

Đại Viêm Linh Thú chạy trốn tới hỏa hồ, chui thẳng vào trong nham tương, Lý Cường không chút do dự theo sát đi xuống, Chiến Hồn Đao không hổ là thần khí, quanh thân mười thước, nham tương đều bị tạc mở. Thật ra, cho dù nham tương có nhiễm lên thân Lý Cường cũng không sợ, hắn bây giờ đã nước lửa bất xâm, ngay cả thiên hỏa hắn cũng không quan tâm, huống chi là địa hỏa nham tương.

Thiên Sư thần thú Tiểu Bạch mặc dù lợi hại, nhưng nó không dám tiến vào trong hỏa hồ, chỉ là ở trên bầu trời hỏa hồ bay qua bay lại, chờ đợi Đại Viêm Linh Thú bị Lý Cường bức đi ra. Mông Nhai Anh trở về chỉ huy người tu chân trên thạch nham, để cho bọn họ dời đi chỗ khác, Ba Tạp Lãng ở một bên hiệp trợ, chỉ có Thiên Hoành, Cảnh Phong và Mị nhi đi tới trên bầu trời hỏa hồ.

Mị nhi mặc dù biết Lý Cường thần thông quảng đại, nhưng nàng vẫn rất lo lắng, nàng không ngừng nói: " Tiểu Bạch, tiểu Bạch, sao ngươi không truy tới? Tiểu Bạch, đến chỗ Mị nhi đi..."

Tiểu Bạch đột nhiên phiêu phù đứng ở không trung, thân hình đột nhiên bắt đầu biến ảo. Mị nhi kinh ngạc kêu to lên: " Oa, tiểu Bạch...tiểu Bạch lớn lên rồi!"

Thiên Sư thần thú lộ ra bổn tướng của nó, đó là một con vật có ánh sáng màu bạc sáng lạn, lông mao như nhung, trên mặt có một đôi mắt to màu lam biển, ở phía sau lỗ tai mọc ra hai cái sừng cong màu vàng không lớn lắm, lông mao màu bạc trên người ngưng tụ thành một lớp giáp phiến, cái đuôi hướng cao lên nở rộ giống như một đóa hoa cúc màu bạc, tứ chi thô ngắn cũng được bao bọc bởi giáp phiến màu bạc lóng lánh, bộ dáng hoàn toàn khác trước rất xa, nó dài hơn chừng ba thước, lắc nhẹ đầu, dĩ nhiên cũng có ba phần oai khí.

Mị nhi thích thú đến nũng nịu kêu lên: " Tiểu Bạch thật đáng yêu a, ta thích lắm."

Thiên Hoành và Cảnh Phong trong lòng cũng khởi lên hàn khí, bọn họ đều cảm nhận được uy thế do Thiên Sư thần thú phát ra. Chỉ thấy tiểu Bạch dương dương chép miệng một cái, đột nhiên hướng lên bầu trời hống thật to, tiếng hống này liền hiển lộ ra khí thế của thần thú chi vương, cả nham tương của hỏa hồ đều cũng chấn động toát ra, thanh âm nọ thật sự là kinh khủng, ngay cả tông sư cấp cao thủ như Thiên Hoành cũng cả người run lên, Cảnh Phong càng không chịu nổi, hắn bị tiếng hô chấn lui về phía sau. Mị nhi tức giận gắt giọng: " Tiểu Bạch, ngươi muốn chết a, kêu lớn tiếng như vậy để làm chi!"

Thiên Sư thần thú hướng lên trời hống một lúc thì đột nhiên trên bầu trời hỏa hồ hiển lộ ra ba hư ảnh, rất nhanh đã ngưng kết thành hình. Cảnh Phong kêu lên quái dị: " Trời ạ, ba Đại Viêm Linh Thú!"

Thiên Hoành cũng khẩn trương, hắn nói: " Mị nhi, phong tử lại đây!" Tay hắn xuất ra phòng hộ, bao bọc hai người đi vào, đồng thời thối lui ra sau.

Cảnh Phong không giải thích được, khó hiểu: " Sao lại có nhiều Đại Viêm Linh Thú xuất hiện như vậy? Từ nơi nào chạy đến..."

Trong lòng Mị nhi hiểu được, đây nhất định là quái thú trong Trấn Thái Ý Nguyên, đây chính là do Lý Cường nói cho nàng nghe, đây là bảo bối hắn lấy được trong mật thất của Thiên Thực lão tiên. Thiên Hoành nhìn ra một chút dấu vết, hắn nói: " Hình như tiểu Bạch kia gọi ra đó."

Ba Đại Viêm Linh Thú nhìn thấy hỏa hồ phía dưới bộ dáng tựa hồ rất hưng phấn, đều xoay chuyển quanh hỏa hồ thành vòng tròn. Tiểu Bạch lại rống lớn lên một tiếng, chỉ thấy ba Đại Viêm Linh Thú chui tọt vào hỏa hồ, liên tục tiếng phác thông vang lên, nham tương bị tạc ra bay đầy trời như mưa hoa.

Lý Cường vẫn chìm sâu xuống phía dưới, nham tương mang đến áp lực thật lớn đã bức khai không gian áp súc chỉ còn khoảng bảy, tám thước, tinh mang của Thiên Giám Bảo Tương Luân vây quanh người, mang theo hình dáng một vòng màu bạc, hắn đã mất đi tung tích của Đại Viêm Linh Thú. Ở trong địa phương này, Đại Viêm Linh Thú giống như cá gặp nước vô cùng linh hoạt, thần thông của Lý Cường dù sao cũng không bằng bản năng thiên phú của nó. Do dự một chút, Lý Cường thuấn di đi ra ngoài.

Lý Cường đột nhiên hiển lộ ra trên bầu trời hỏa hồ, Mị nhi không khỏi hoan hô lên một tiếng. Lý Cường liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thiên Sư thần thú, kinh ngạc nói: " Tiểu Bạch?"

Thiên Sư thần thú lắc lư, đung đưa chậm rãi bay đến bên người Lý Cường, lấy lòng dùng cái đầu đầy lông nhung êm mượt nhủi vào trong lòng ngực Lý Cường. Mị nhi lắc mình bay đến bên cạnh Lý Cường, cáo trạng: " Ca ca, tiểu Bạch không để ý tới Mị nhi."

Lý Cường cười nói: " Mị nhi, có nghĩ là cưỡi lên người tiểu Bạch hay không?"

Mị nhi vỗ tay cười duyên: " Muốn! Mị nhi muốn cưỡi thần thú!"

Tiểu Bạch nhẹ giọng kêu lên, bộ dáng như không tình nguyện. Lý Cường ôm lấy Mị nhi đặt lên lưng tiểu Bạch, cười nói: " Không cho khi dễ Mị nhi, hiểu chưa?" Tiểu Bạch nháy nháy mắt, bất đắc dĩ gầm nhẹ một tiếng, tỏ vẻ đồng ý.

Thiên Hoành và Cảnh Phong bay lại, Lý Cường nói: " Lão phong tử, a a, Đại Viêm Linh Thú thật khó trị, lại bị nó chạy mất."

Cảnh Phong cười khổ nói: " Ngươi mới là phong tử chính thức, Thiên Thần Chi Nộ mà ngươi cũng dám cứng đối cứng, ai, quá lợi hại rồi. Được rồi, tiểu Bạch này là thứ gì vậy, dĩ nhiên nó cũng gọi được về ba Đại Viêm Linh Thú..."

Lý Cường kinh ngạc nói: " Cái gì? Tiểu Bạch gọi về ba Đại Viêm Linh Thú? Ha ha, nó rốt cuộc nhịn không được nữa rồi, hay a." Hắn vui vẻ nhếch miệng cười, phải biết rằng, chỉ có quái thú do tiểu Bạch gọi về mới có thể phát huy uy lực lớn nhất, nhờ vào tiên huyền gì đó đều là sự bắt buộc, hiệu quả kém hơn rất nhiều, cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng yêu cầu qua tiểu Bạch ra tay, hết thảy đều do nó tự nguyện.

Thiên Hoành hỏi: " Tiểu Bạch là quái thú gì, sao lại có thể biến thân?"

Lý Cường cười nói: " Là Thiên Sư thần thú, thần thú chi vương, ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nó biến thân, không nghĩ tới cũng không tệ lắm, thần thú thật xinh đẹp, a a, ta có thấy qua vài thần thú, nhưng thật là khó coi."

Cảnh Phong thật là khó tin nói: " Ngươi đừng gạt ta chứ, giới này làm sao có thần thú tồn tại..."

Lý Cường cười cười chọc hắn một câu: " Vậy tiểu Bạch là cái gì? Không phải thần thú, ngươi nói cho ta biết nó là cái gì? Lão phong tử, không nhìn thấy qua lần nào cũng không có nghĩa là không có, cô lậu quả văn(kiến thức ít ỏi) cũng không quan hệ, chịu học tập là tốt rồi, cô lậu quả văn còn làm ra vẻ hiểu biết...lão phong tử ngươi sẽ không làm cho người ta bội phục đâu."

Thiên Hoành ha ha cười to: " Miệng của lão đệ càng ngày càng lợi hại, Cảnh Phong nghe thấy chưa? Đừng có tự mình nghĩ nữa."

Cảnh Phong bị Lý Cường châm chọc đến nói không ra lời, một hồi lâu mới oa oa kêu lên: " Tiểu phong tử, ngươi muốn chọc tức chết ta a? Ai, bỏ đi, ngươi cũng thật là biến thái, cái gì ngạc nhiên cổ quái đều có thể tìm ra, lão phong tử cũng phục ngươi rồi."

Lý Cường cười nói: " Thật ra ngươi đoán cũng có ba phần đạo lý, nhưng tiểu Bạch quả thật là Thiên Sư thần thú, nó là do nguyên thần của thần thú luyện hóa, cũng không phải chính thức là thần thú ý nghĩa."

Thiên Hoành chợt hiểu ra, kiến thức của hắn cũng rất sâu rộng: " Trách không được nó vừa có thể gọi về ba Đại Viêm Linh Thú, nguyên lai nó là do nguyên thần luyện hóa, kỳ quái, ta không có nhìn thấy pháp bảo phụ thân của nó a?"

Lý Cường không khỏi âm thầm bội phục, Thiên Hoành mới chính thức nhắc tới điểm chính yếu, hắn cười nói: " Kiện tiên khí nọ ta đã đưa cho tiểu Bạch, không còn đâu."

Cảnh Phong thật sự là chịu không được nữa, hắn nói: " Tiểu phong tử, có tiên khí...ngươi tặng ta một kiện a! Ngươi ở đâu có nhiều tiên khí như vậy a?"

Lý Cường nói giỡn: " Mơ hồ thì tự nhiên có thôi? Thật không tìm được thì tự mình tu luyện đi, chỉ là không có tài liệu tốt, lão phong tử, nếu ngươi có thể tìm được loại tài liệu này, ta sẽ giúp ngươi luyện chế một thanh tiên kiếm." Hắn thuận miệng báo ra một chuỗi tên của tài liệu.

Cảnh Phong thiếu chút nữa vui đến điên lên, nhưng khi nghe xong tên tài liệu Lý Cường nói ra, hắn liền thở dài, cười khổ lắc đầu, tài liệu Lý Cường báo ra có hơn phân nửa hắn không có nghe nói qua, tại phương diện luyện khí hắn rất kém, đừng nói là tự mình luyện khí, cho dù là tài liệu luyện khí hắn cũng không biết nhiều lắm.

Thiên Hoành lắc đầu nói: " Có tiên kiếm thì thế nào? Sao ngươi vĩnh viễn cũng không hiểu được? Pháp bảo cho dù tốt cũng không phải là căn bản, lão đệ, đừng tu luyện tiên kiếm cho hắn."

Người mà Cảnh Phong sợ nhất chính là Thiên Hoành, một câu hắn cũng không dám đáp lại, chỉ cười nhẹ một tiếng. Lý Cường nhịn không được cười nói: " Lão phong tử, lần này theo ta về Phong Duyên Tinh đi, Thiên Hoành đại ca cũng trở về nhé?"

Cảnh Phong nói: " Ta vốn là đi ra tìm ngươi thôi, tìm được rồi đương nhiên là phải đi về, a a, đám con thỏ nhỏ ở Cổ Kiếm Viện cũng muốn đi theo ta, bị ta sửa trị cho một trận, tất cả mới chịu thành thật, bọn họ cũng đang đợi ngươi trở về đó."

Thiên Hoành đột nhiên nói: " Mọi người cẩn thận, hỏa hồ động rồi."

Nham tương hình thành trên mặt hồ bốc lên những khí phao thật lớn, mặt ngoài vừa mới khôi phục yên lặng lại kịch liệt quay cuồng lên. Tiểu Bạch cõng Mị nhi xoay chuyển vòng tròn trên bầu trời, nó có vẻ phi thường hưng phấn. Chỉ chốc lát sau, liên tục vài tiếng chấn động trầm muộn truyền đến, ầm ầm tiếng nổ vang, trung tâm hỏa hồ ngay giữa dãy đất xốc lên một sự trống rỗng thật lớn, nham tương màu đỏ phóng lên cao, tiểu Bạch mang theo Mị nhi trong phút chốc na di qua một bên.

Đại Viêm Linh Thú phẫn nộ từ trong lòng hỏa hồ vọt đi ra, phía sau nó theo sát ba hư ảnh, bọc ngọn lửa nồng đậm. Nó bị ba Đại Viêm Linh Thú trong Trấn Thái Ý Nguyên truy đến không còn đường chạy, không thể làm gì khác hơn là lại lao ra hỏa hồ. Tiểu Bạch lớn tiếng điên cuồng hét lên, theo tiếng hô của nó, một quái điểu màu lam ở trong không trung ngưng hình, không ai nhận ra đây là quái thú gì.

Đại Viêm Linh Thú sợ hãi tới cực điểm, đây là Kim Âu trời sinh khắc tinh của nó, nó không để ý hết thảy lại phun ra Thiên Thần Chi Nộ. Lần này Lý Cường đã chuẩn bị rất cẩn thận, hắn hét lớn một tiếng, Thiên Giám Bảo Tương Luân bay ra một luân ảnh thật lớn, đồng thời Chiến Hồn Đao hóa thành một vòng cự hoàn bảy màu, cấp tốc bọc lấy hướng Thiên Thần Chi Nộ.

Thiên Thần Chi Nộ đầu tiên chàng trúng Kim Âu, ầm ầm một tiếng nổ, Kim Âu bởi vì vừa ngưng hình còn chưa kịp động, đã bị lực lượng của Thiên Thần Chi Nộ tê xả nát bấy. Tiểu Bạch phẫn nộ hống lên, trong chớp mắt, trên bầu trời xuất hiện hai hư ảnh, hư ảnh ngưng hình hiển xuất ra hai Kim Âu, phải biết rằng từ trong Trấn Thái Ý Nguyên gọi ra quái thú gì đều là đánh không chết, trừ phi hủy đi Trấn Thái Ý Nguyên.

Lý Cường thừa dịp Thiên Thần Chi Nộ bộc phát, không đợi Đại Viêm Linh Thú thu hồi Thiên Thần Chi Nộ, Thiên Giám Bảo Tương Luân đã chặt đứt sự liên lạc giữa cả hai, thần khí Chiến Hồn Đao hóa thành thải quyển cấp tốc trùm tới. Đại Viêm Linh Thú nhất thời điên cuồng, phải biết rằng Thiên Thần Chi Nộ là trụ cột tu luyện của nó, một khi bị người đoạt đi, nó sẽ không có khả năng tiếp tục tu luyện được nữa.

Hai Kim Âu chia làm trái phải, hai bên bay về phía Đại Viêm Linh Thú, mặt khác ba Đại Viêm Linh Thú được gọi về hóa thành khói xanh biến mất vô tung. Đại Viêm Linh Thú bị đoạt đi Thiên Thần Chi Nộ điên cuồng xông tới Thiên Giám Bảo Tương Luân, trong phút chốc Thiên Giám Bảo Tương Luân hư ảnh thả ra quang hoa sáng ngời, vô số tinh mang xoay quanh đi ra, trong tiếng oanh minh, Đại Viêm Linh Thú bị bắn lui. Thiên Giám Bảo Tương Luân dù sao cũng là tiên khí do Cô Tinh lưu lại, Đại Viêm Linh Thú nhìn thấy không cách nào thu hồi Thiên Thần Chi Nộ, rên rỉ một tiếng, quay đầu hướng hỏa hồ phóng đi, nó muốn chạy trốn.

Kim Âu phiến động bảo quang bắn ra linh sí bốn phía, vô số quang hoa màu lam bắn về phía hỏa hồ, chỉ nghe " xuy...bá! Bá! Bá!" tiếng vang, hỏa hồ khởi lên cự lượng sương trắng, nham tương trên mặt hồ đột nhiên ngưng kết lại. Đại Viêm Linh Thú chui đầu đánh thẳng vào mặt ngoài của hỏa hồ, hét thảm một tiếng, đầu phá huyết lưu. Không đợi nó bay lên một lần nữa, hai Kim Âu phun ra một viên quang cầu màu lam oánh, vô thanh vô tức, Đại Viêm Linh Thú đã bị ngưng kết thành một khối băng thật lớn.

Bộ dáng của tiểu Bạch như rất hài lòng, nó hống kêu một tiếng, hai Kim Âu nhất thời hóa thành khói xanh, biến mất không thấy.

Cảnh Phong và Thiên Hoành nhìn thấy thì kinh tâm động phách, ở Thiên Đình Tinh xuất động vô số người tu chân đều cũng để cho linh thú chạy thoát, bị tiểu Bạch dễ dàng thu thập, hai người bọn họ thật sự cảm thấy không thể tư nghị.

Lý Cường chỉ huy Chiến Hồn Đao, ương ngạnh phong bế Thiên Thần Chi Nộ. Thiên Thần Chi Nộ tựa như một một con ngựa hoang bị khiêu khích, làm cho Lý Cường cảm thấy rất khó tuần phục, hắn cạn kiệt tất cả thần dịch lực, kháp động tiên huyền trong tay, dùng Phong Tự huyền tiên chú đánh qua, phối hợp với uy lực của Chiến Hồn Đao, rốt cuộc ổn định được Thiên Thần Chi Nộ đang bạo nộ. Hắn vui vẻ cười nói: " Để xem lần này nhìn ngươi làm sao mà chạy!"