Phò Mã 16 Tuổi

Chương 39: Nụ Hôn Dịu Dàng (B)






Lần này nhìn lên, chính là đụng lúc Trường Ninh quay người, không nghĩ qua là lại đem bộ ngực kiều diễm kia nhìn không bỏ xót một lượt, chính xác là ---
Da thịt như tuyết, Ám Hương ngưng lộ, Ngọc Sơn chỗ cao, tiểu xuyết San Hô, một đôi Minh Nguyệt dán trước ngực, hai điểm phong thái tin ...nhất đều. . . . . .
Vẻ đẹp không sao tả xiết.
Tô Hạo chỉ cảm thấy lục hết trong đầu hết thảy câu chữ cũng không đủ hình dung vẻ đẹp trước mắt, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, đem môi anh đào mở thành vòng tròn, đôi mắt đẹp không hề chớp mắt, nhìn ngây dại ,cũng không biết thẹn thùng.
Trường Ninh ngẩng đầu, chỉ thấy bộ dạng ngây ngốc của đứa bé đẹp như lưu ly chế phẩm tuyệt sắc, không khỏi nheo lại đôi mắt say xưa nhìn ngắm, đạp đáy ao từng bước từng bước đi tới.
Lúc Tô Hạo lấy lại được tinh thần đã thấy thân thể Trường Ninh kề sát thân thể của mình, điểm phấn hồng bên trái của Trường Ninh gần kề đối diện với môi anh đào của nàng đến nỗi, chỉ cần mở miệng liền có thể ngậm vào trong miệng.
Tô Hạo bị ý nghĩ chợt lóe trong đầu sợ hết hồn, vội vàng đem miệng nhỏ ngậm chặt lại, ngẩng đầu, đem một đôi mắt đẹp vụt sáng đến xem Trường Ninh, chỉ thấy con ngươi của Trường Ninh tựa như nước biển mênh mông, đang chăm chú nhìn nàng.
Hơi nóng nước ao  phun lên thân thể Tô Hạo, trên trán Tô Hạo lấm tấm mồ hôi hột, bọt nước ẩm ướt trên tóc  tích tích thành giọt chảy xuống  khuôn mặt đẹp không có khuyết điểm của Tô Hạo, hai bàn tay che ở trước ngực cùng với đôi mắt thất kinh, khiến cho Tiểu Nhân Nhân thật giống như một đóa hoa yếu đuối trước mưa gió, mưa cũng phiêu diêu, hoa cũng phiêu diêu. . . . . .
Ánh mắt Trường Ninh dần dần mất đi tiêu cự, tay phải chống lên bạch ngọc trên vách ao, tay trái chậm rãi đưa đến trước mặt Tô Hạo. nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Tô Hạo.
Điện hạ. . . . . .
Tay nhỏ đang che trước ngực của Tô Hạo rủ xuống, trở tay đỡ thành ao, đôi chân đạp lên hoa văn nhô ra, một loại cảm giác tê dại nói không lên lời từ lòng bàn chân truyền đến đỉnh đầu, đáy lòng lại dâng lên một cỗ cảm xúc kinh hoàng chưa bao giờ trải qua.
Thân thể Trường Ninh kề bên càng gần, cơ hồ kề sát tới bên người Tô Hạo, tay phải chống thành ao cũng đã thu lại rồi, đồng thời tay trái nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc mai ướt nhẹp của Tô Hạo ra phía sau, sau đó nhẹ nhàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Hạo, ôn nhu mà bá đạo nắm chặt lấy chiếc căm thanh mảnh của Tô Hạo.
Điện, Điện hạ. . . . . .
Tâm Tô Hạo thịch thịch trực nhảy, đôi mắt đẹp vụt sáng không chớp mắt.
Trường Ninh nghiêng thân cúi đầu, môi đỏ mềm nhẹ kề sát lên môi mềm bên trên của Tô Hạo.
Tô Hạo chỉ cảm thấy một mùi thơm ngát ngọt ngào nhẹ nhàng bay vào mũi, một cảm giác mát mẻ thấm vào ruột gan, trái tim không ngừng nhảy lên.
Mùi hương cơ thể đặc hữu trên người Trường Ninh, vẫn luôn là mùi hương khiến Tô Hạo si mê không thoát ra được, từ khi ban đầu ngửi thấy cho đến tận bây giờ, chỉ mong thời khắc này kéo dài vĩnh viễn.....bởi vì hoàn toàn không muốn cảm xúc này chấm dứt.
Môi Trường Ninh sát môi Tô Hạo qua lại vuốt ve, như gần như xa, có lúc thật sâu, khi hòa lưu luyến, sau đó chậm rãi mở ra đôi môi ngậm lấy bờ môi mọng nước của Tô Hạo, đầu tiên là môi trên, sau đó là môi dưới, cuối cùng đồng thời ngậm hai mảnh môi, nhẹ nhàng mút.
Tô Hạo tâm "Đùng!" nhảy một cái, đồng tử, con ngươi phóng tới to lớn nhất, thân thể sản sinh một loại cảm giác nguyên thủy.....
Sủng hôn rằng co thật lâu.
"Phò mã dự định ở trong ao đứng ngây ra bao lâu đây?"
Lúc Tô Hạo lấy lại tinh thần, bên môi Trường Ninh  nở ra nụ cười tiếu ý.
". . . . . ." Tô Hạo phản ứng đầu tiên chính là muốn lên bờ mặc quần áo, kết quả lại bị Trường Ninh kéo lại, "Phò mã còn không  tắm rửa liền như thế đi lên ?"
Tô Hạo lúc này mới nhớ tới nàng sau khi xuống bể chưa thanh tẩy thân thể, đầu tiên là chỉ lo nhìn lén, sau đó liền. . . . . .
"Trước đây đều là người nào hầu hạ Phò mã tắm rửa ?"
Trường Ninh nhẹ nhàng nắm chặt thân thể Tô Hạo, khiến nàng đưa lưng về phía mình, một bên tay vốc nước nhẹ nhàng giội lên bả vai nàng vừa nói.
Tô Hạo nói, "Vẫn luôn là nhũ mẫu hầu hạ ta tắm rửa, có lúc mẫu thân cũng sẽ giúp ta đấm lưng."
"Thân phận của Phò mã có mấy người biết được ?"
"Ngoại trừ mẫu thân cùng nhũ mẫu, còn có hai vị thị nữ của mẫu thân."
"Bà mụ là ai?"
"Bà mụ chính là nhũ mẫu."
"Ơ. . . . . . Phụ thân ngươi có biết hay không ?"
Tô Hạo trả lời, "Phụ thân đến nay chẳng hay biết gì." Nếu như biết nhất định sớm tức chết rồi, nào có mệnh sống đến bây giờ.
Trường Ninh gật gù, không tiếp tục nói nữa, cận thận thanh tẩy thân thể giúp Tô Hạo, một lát sau mới nói, "Sau này Phò mã có thể ở đây tắm rửa, nếu ta không ở, ngươi liền tự mình tắm rửa được rồi, Phò mã đã là người lớn, còn muốn người khác hầu hạ sao?"
Bé ngoan Tô Hạo "Ừ" một tiếng.
Đêm đó Tô Hạo ngủ rất say sưa.
Điện hạ nếu nói cho nàng dùng ngọc trì kia tắm rửa, có thể thấy được cũng sẽ không đuổi nàng đi , hơn nữa tuy rằng cẩn thận hỏi dò thân thế của nàng, nhưng cũng không có ý hạ tội Tô gia.
Lo lắng rơi xuống đất, tự nhiên nồng đi vào giấc mộng.
Ngày hôm sau, Tô Hạo tỉnh lại, bên người đã không thấy Trường Ninh, cho rằng nàng về phủ công chúa , ai ngờ đi tới nội viện lại nhìn thấy, Trường Ninh chính là đang ngồi dựa bên lan can ngắm hoa sen, mặc một thân váy dài nhạt sắc thủy mặc, tóc đen búi lên, cả người thanh tú thanh nhã, hoa sen trong ao cũng cảm thấy phải thua kém ba phần.
Tô Hạo nhìn ra khẽ cười, đi lên phía trước kêu một tiếng, "Điện hạ. . . . . ."
Trường Ninh khẽ nói, "Phò mã tỉnh rồi." Vẫn cứ điềm nhiêm ngắm hoa sen trong ao, vẫn chưa quay đầu đến xem Tô Hạo.
Tô Hạo "Ừ" một tiếng tính là đáp lại
"Vốn là hàng năm ta cũng sẽ theo phụ hoàng đến Thừa Nhân Sơn Trang nghỉ ngơi, nhưng năm nay không thế nào muốn đi, hôm qua tiến cung cũng đã nói qua với phụ hoàng rồi, đã được phụ hoàng cho phép."
Tô Hạo nói, "Không đi mới tốt, ta cũng không muốn đi."
Dựa theo tổ chế Hoàng thất , trừ thái tử , các hoàng tử chỉ cần không có đại khuyết điểm, đều sẽ được phong làm Thân Vương, cũng rất sớm phân nước liền phiên, nhưng  đương kim hoàng thượng muốn tước phiên ba vị vương khác phái , sau đó đem lãnh địa phân phong Chư Tử, vì lẽ đó đến bây giờ vẫn chưa có hoàng tử nào được phong vương vị, mắt thấy nhi tử từng ngày từng ngày lớn lên,trong lòng các mẫu phi   như có lửa.
Mỗi ngày không ngừng  ở trước mặt Hoàng Thượng khóc nỉ non tố khổ, tranh nhau vì nhi tử của mình mưu đất phong, khiến cho Hoàng Thượng sứt đầu mẻ trán, long nhan thường xuyên không vui, chúng phi phen này xuất hành nghỉ ngơi  không biết muốn ồn ào đến thế nào, vì lẽ đó Tô Hạo cảm thấy có thể không đến liền không đi, miễn  cuốn vào cuộc phân tranh không tên.
Trường Ninh nói, "Ngươi không đi cũng tốt." Ngừng chốc lát, lại nói, "Sau giờ điểm tâm ta liền hồi phủ công chúa, ngươi liền ở nhà xem sách luyện một chút chữ, không có chuyện gì không nên ra khỏi cửa, nếu là ra ngoài, " Trường Ninh nói tới chỗ này quay đầu nhìn Tô Hạo "Ta lưu lại hai thị vệ cho ngươi, khi đi nhớ mang theo bọn họ."
Tô Hạo nói, "Ta nhiều nhất đi tới Hàn Lâm viện, những chỗ khác chắc là không đi ." Kỳ thực nàng dự định đi bái phỏng Kinh Triệu Duẫn Chu Thế An, nhưng bởi vì có Tiểu Kiều, cảm thấy không tiện nói cho Trường Ninh.
Trường Ninh nghe xong gật gù, thu tầm mắt lại.
"Vi nương nghe nói tối hôm qua ngươi cùng công chúa điện hạ  tắm rửa, có thể có việc này?"
Trường Ninh đi rồi, Tô phu nhân đem Tô Hạo gọi vào phòng ngủ hỏi.
Tô Hạo vội nói, "Thật có việc này, nhưng Điện hạ chỉ là như tỷ tỷ . . . . . ." Chỉ lo Tô phu nhân nghĩ đến những chuyện khác .
"Cái, cái gì? !" Tô phu nhân không đợi Tô Hạo nói hết câu liền đánh gãy lời của nàng, "Nói như vậy Điện hạ đã biết ngươi. . . . . . ?"
"Đúng rồi, " Tô Hạo lại nói, "Điện hạ đã sớm phát hiện, đã không phải chuyện một ngày hai ngày."
"Vậy Điện hạ nói gì với ngươi?"
"Điện hạ nói. . . . . . Nàng còn không có nghĩ kỹ đem ta làm sao bây giờ."
"Cũng khó trách, coi như là Điện hạ, cũng vạn vạn không nghĩ tới trên đời có Vương Hi Phượng thông minh như vậy, lại càng không nghĩ đến Đại Tề Tân Khoa Trạng Nguyện lại là nữ tử,  Điện hạ nhất định là nhất thời không phản ứng kịp. . . . . ." Tô phu nhân nói tới chỗ này, trong mắt phượng lóng lánh ra ánh mắt kiên định, "Hạo nhi, chuyện đến nước này, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi, ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều. . . . . ."
Tô Hạo gật đầu, "Hài nhi biết rồi. Mẫu thân cũng phải rộng lượng mới phải."
Tô phu nhân luôn mồm nói, "Hay, hay, tốt."
Đứa bé này của nàng, tuổi không lớn lắm, nhưng gặp đại sự ngược lại so với người làm mẹ này còn muốn trầm ổn hơn, thực sự là làm người vui mừng a.
Chiều hôm đó, phủ công chúa.
Trường Ninh cùng Ngũ Chỉ Kiếm ngồi ở trong khách sảnh, trong tay từng người bưng một chén trà.
"Sư phụ giao thiệp trải rộng võ lâm, nói vậy nhất định đối với Ma Môn rõ như lòng bàn tay."
"Rõ như lòng bàn tay thì là nói quá, " Ngũ Chỉ Kiếm vung vung tay, thả xuống chén trà, "Nhưng đích thật là biết một chút."
"Đồ nhi rửa tai lắng nghe."
Ngũ Chỉ Kiếm hắng giọng một cái nói, "Tôn chỉ của Ma Môn , là vì thiên hạ bách tính. Thiên Địa Bất Nhân, Dĩ Vạn Vật Vi Sô Cẩu, Hôn quân bất nhân coi muôn dân như là cỏ rác, mỗi khi triều chính bại hoại, Ma Môn liền xuất hiện, để thời loạn lạc càng loạn càng tốt, đem quyền quý Hào Môn quét qua mà bình, để giàu nghèo ở dân gian luân hồi."
Trường Ninh gật gù, "Điều này cũng không có gì không tốt, chính là có thể nhắc nhở quân hoàng lấy đức trị thiên hạ, thương dân như con."
Nhưng là, Quân Vương thế gian cũng văn minh độ lượng như vậy, nguyên nhân gì khiến cho Ma Môn từ Thánh giáo lại bị biến thành Tà Đạo ?
Trường Ninh suy nghĩ một chút, "Sư phụ cảm thấy hiện tại triều chính đã bại phôi sao?"
Ngũ Chỉ Kiếm lắc đầu, "Lão hủ chưa bao giờ bàn đến chính sự."
Trường Ninh nhìn về phía Ngũ Chỉ Kiếm "Người của Ma môn đã xuất hiện tại Kinh Thành."
Ngũ Chỉ Kiếm không biểu lộ, ngoảnh mặt làm ngơ.
Trường Ninh biết hắn không muốn xen vào, chỉ đành phải nói, "Sư phụ vẫn là nói tiếp Ma Môn đi."
"Ma Môn chia làm Liệt Nhật, Hàn Nguyệt, ẩn Tinh ba chi tông môn, Nhật tông đệ tử võ công siêu quần, Nguyệt tông môn nhân am hiểu mưu tính, ẩn Tinh một phái thần bí nhất,  không phải không thể phân biệt, bởi vì bọn họ có một đặc điểm cộng đồng , nắm giữ nội lực cao thâm , trác việt khinh công, lấy tiêu, cầm, đàn tỳ bà, ba người trong một làm vũ khí, nhẹ tay thì làm loạn tâm thần người, nặng tay thì làm người rơi vào điên cuồng, chảy máu tự nứt mà chết."
Trường Ninh nghe xong, bộ dạng trầm ngâm một chút, nói như vậy, Bạch Thực cùng với Bão Cầm thiếu niên đều là Ma Môn ẩn Tinh, ẩn ở Kinh Thành trắng trợn xuất hiện, Liệt Nhật cùng Hàn Nguyệt chỉ sợ  vào kinh từ lâu , phụ hoàng mặc dù không tính là minh quân nhưng  cũng không ngu ngốc tàn bạo, Ma Môn  rốt cuộc là được người phương nào sai khiến, lại là vì mục đích gì mà đến?
Trường Ninh đang nghĩ ngợi, chợt nghe Ngũ Chỉ Kiếm nói, "Ngày ấy đi Tẩu Nguyệt Lượng lão hủ cũng đi cùng xem náo nhiệt, không khéo đụng phải ngươi cùng Huyền Tuyết."
"Nhưng là chúng ta cũng không nhìn thấy sư phụ. . . . . ."
"Sư phụ thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, há lại để các ngươi tùy ý thấy ?" Ngũ Chỉ Kiếm mũi vểnh lên trời nói rằng, sau đó nói, "Đúng rồi, nữ tử cùng  đồng hành  với  các ngươi là Chu Tiểu Kiều sao?"
"Là nàng."
"Chu tiểu thư quả nhiên tài mạo song toàn, tuệ chất Lan Tâm, từ đoán đố đèn liền có thể nhìn ra đầu mối, sư phụ xem ra, Chu tiểu thư cùng Phò mã kỳ thực càng xứng."
Trường Ninh nghe xong, lập tức treo một mặt băng sương, nhưng nghĩ lại, nói như vậy, sư phụ vẫn theo dõi chúng ta? Vậy hắn nhất định cũng nhìn thấy Bạch Thực rồi. . . . . .
Tác giả có lời muốn nói: xin lỗi, ngày hôm nay lại  chậm. . . . . .