Phò Mã 16 Tuổi

Chương 45: Hạo Nhi Là Của Bổn Cung (B)







Giọng run yêu kiều của Tô Hạo truyền vào tai Trường Ninh, triệt để động tới dây cung tình dục tự trong đáy lòng của Trường Ninh, làm cho thể xác cũng như tinh thần của Trường Ninh run lên không nhỏ, ôm sát lấy thân thể mềm mại như đóa hoa của Tô Hạo, đem đầu lưỡi mát mẻ thăm dò vào trong răng ngọc của Tô Hạo, tìm được cái lưỡi đinh hương của Tô Hạo, nhẹ nhàng mút lấy.
Tô Hạo chỉ cảm thấy trên lưỡi tràn qua một làn sóng Thu Thủy, có chứa cảm giác ướt át, theo ma sát dần dần tăng nhanh, trên lưỡi truyền đến từng trận ngứa ngáy, nhiệt độ thân thể trong nháy mắt cao lên, bụng dưới truyền đến một cỗ hư không nóng nóng, toàn thân phát ra cảm xúc khó nhịn, hai tay nhỏ vô lực trong không khí giơ lên, tựa như lông chim nhẹ nhàng chạm xuống xương quai xanh đẹp tựa hai mảnh trăng non của Trường Ninh, dần dần trượt xuống, chạm được bầu ngực tuyệt mĩ của Trường Ninh, ngừng lại.
Hai ngọn núi cao sừng sững được bàn tay Tô Hạo nhẹ nhàng xoa nắn, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng leo lên địa phương cao nhất trên ngọn núi ấy, đỉnh ngọn núi là hai hạt nho nhỏ màu đỏ tươi như San Hô Châu, ngày đó nhìn một chút khiến cho Tô Hạo không thể nào quên, hiếu kỳ vẫn quanh quẩn đến trong mộng ---- nhẹ nhàng va vào sẽ là cảm giác gì đây? Sẽ là cảm giác gì đây? Sẽ là cảm giác gì đây. . . . . . Rốt cục tay nhỏ leo tới bên trên, bò tới chỗ cao nhất,  hai ngón tay không khỏi ấn ấn bóp bóp lấy hai tiểu san hô, do dự một chút lại dùng móng tay nhẹ nhàng rút rút.
"Ừm. . . . . ."
Ngực nhọn bất ngờ truyền đến hai điểm dòng điện mãnh liệt, chuyển thành cảm giác tê dại xuyên thẳng đến đại não Trường Ninh, đang tham lam mút lấy chiếc lưỡi của Tô Hạo làm cho Trường Ninh một khắc nghẹt thở, giữa răng môi khẽ phát ra tiếng ngâm khe khẽ, môi đỏ chậm rãi rời đi môi mềm của Tô Hạo, mở ra đôi mắt sáng mê ly, cúi đầu, xem Tiểu Nhân Nhân đến tột cùng đang "Đùa bỡn trò xiếc gì" với nàng.
Cảm giác được bờ môi Trường Ninh rời đi, Tô Hạo nhất thời cảm thấy trống vắng, không rõ vì sao, cuối cùng mở ra đôi mắt đẹp, Trường Ninh đang trong bộ dạng chăm chú nhìn nàng, theo tầm mắt Trường Ninh nhìn xuống, chỉ thấy hai bàn tay của mình đang chộp lấy đôi bầu ngực trắng nõn của Trường Ninh, hai ngón tay còn đang bị bắt tại trận là đang bắt nạt hai viên San Hô  của Trường Ninh......
Tô Hạo kinh ngạc, không khỏi giương lên hai môi anh đào ------- hai tay của mình dưới sự chỉ huy của đại não làm ra chuyện vậy sao ? Tuyệt đối không thể. . . . . . Nhưng là, đến tột cùng là ai bảo chúng nó làm như vậy đây? Là ai đây? Là ai đây?
Tô Hạo đang tự trợn mắt ngoác mồm, Trường Ninh chậm rãi giơ lên hai con mắt, tầm mắt rơi vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Hạo.
Tô Hạo chậm rãi lấy lại tinh thần, "Vèo" một cái thu lại tay nhỏ, hạ thấp làn mi dài, ánh mắt bay qua một bên mà trốn đi, phạt hai ngón tay chống đỡ mặt, đúng rồi, là như vậy.
Trường Ninh duỗi ra tay trắng, nhẹ nhàng nắm chặt lấy mặt nhỏ của Tô Hạo.
Cảm giác được bàn tay ôn nhu của Trường Ninh, Tô Hạo chậm rãi giơ lên làn mi dài, cùng nhìn đối diện đôi mắt của Trường Ninh, chỉ thấy trong tròng mắt của Trường Ninh trong trẻo như mưa xuân, bên trong mưa xuân ẩn dật một nụ cười ôn nhu.
Điện hạ không hề tức giận. . . . . .
Tô Hạo âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn chậm rãi nở ra nụ cười, đáp lại ánh nhìn chăm chú của Trường Ninh.
Trường Ninh nhẹ nhàng ấn xuống trán của Tô Hạo một nụ hôn nhẹ, ôn nhu nói, "Chúng ta đến giường mềm đi."
Tô Hạo nhẹ nhàng mỉm cười gật đầu, "Ừ."
Trường Ninh chặn ngang ôm lấy Tô Hạo, tự bể đi ra, đi tới chiếc giường trong Tẩy Băng Hiên, đem Tô Hạo nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Thân thể Tô Hạo mang theo hơi nước mềm nhẹ, tươi mát mỹ hảo như giọt sương trên nụ hoa sớm, làm người thương tiếc, mê người hái.
Ánh mắt Trường Ninh dịu dàng trìu mến nhìn ngắm, nâng lên đùi ngọc thon dài, lên giường êm, đem thân thể nhẹ nhàng nằm trên người Tô Hạo, ôn nhu nắm lấy tóc mai rơi lả tả của Tô Hạo vuốt sang bên tai, cúi đầu hôn lên thùy tai Tô Hạo, một đường hôn đi, bờ môi mềm nhẹ nhàng hôn lên từng tấc da thịt trên người Tô Hạo.
Tô Hạo chỉ cảm thấy môi mềm của Trường Ninh chạm đến chỗ nào liền như thiêu đốt đi nơi ấy, đốt cả thân thể nàng chỉ muốn biến mất, tan vào trong thân thể Trường Ninh, cái cảm giác tốt đẹp này, đưa nàng bay lên mây, dưới bầu trời của Trường Ninh, Vật Ngã Lưỡng Vong
"Ừm. . . . . . Điện hạ. . . . . ."
Trường Ninh lật thân thể Tô Hạo, một lần nữa hôn lên nhũ hoa nhỏ nhắn của Tô Hạo, tinh tế mà mút lấy hạt nhũ hoa hồng hồng như phấn hoa của Tô Hạo, Tô Hạo không khỏi ưỡn ẹo thân thể run rẩy kêu lên một tiếng.
Trường Ninh ngẩng đầu lên, di chuyển thân thể, đem mặt nàng đối diện với mặt nhỏ của Tô Hạo,  ôn nhu nói, "Ta ở đây....." Hôn lên đôi môi anh đào của Tô Hạo.
Tô Hạo dĩ nhiên hiểu được nhiệt liệt đáp lại, đem cái lưỡi sát nhập vào trong miệng Trường Ninh, cùng với môi lưỡi Trường Ninh dây dưa không dứt.
Tay trái Trường Ninh chống đỡ thân thể, tay phải một đường mơn trớn lên da thịt phấn hồng của Tô Hạo, đi tới địa phương tư mật của Tô Hạo, ngón tay nhỏ tách ra hai mảnh cánh hoa, phát hiện nơi đó từ lâu đã thấm ướt một tầng thu thủy đào sanh, hướng lên trên tìm được nhụy hoa, lấy bàn tay nhẹ nhàng mà xoa xoa lấy. Toàn thân Tô Hạo không khỏi run lên bần bật, cái lưỡi đinh hương đang dây dưa với môi lưỡi Trường Ninh tách ra, giương môi anh đào, lầm bầm gọi, "Điện hạ. . . . . ."
"Ừ, ta ở đây. . . . ."
Trường Ninh khẽ đáp lời, một lần nữa dịch chuyển thân thể, tách ra hai chân Tô Hạo, hôn lên nhụy hoa bên trên, đầu lưỡi nhẹ nhàng thay bàn tay hôn lên địa phương tư mật, tiếp tục yêu thương nhụy hoa đẹp đẽ mê người ấy.
Từng trận dòng điện mãnh liệt xuyên qua, Tô Hạo khó nhịn mà nâng lên thân thể, sau đó rất nhanh xịu lơ nằm xuống.
"Hạo......" Trường Ninh trở lại, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Hạo, nhưng ngón tay nhỏ nhắn vẫn tiếp tục động tác không ngừng ở nơi nhụy hoa xinh đẹp đó, động tác càng lúc càng nhanh, càng ngày càng bá đạo, không cách nào khống chế.
"Hạo nhi là của bổn cung......Là của bổn cung......mãi mãi đều là vậy....."
Trường Ninh nói như tuyên thệ, động tác trên tay càng ngày càng kịch liệt, tựa như chứng minh gì đó.
"Ừ. . . . . . Hạo nhi là của Điện hạ.....mãi mãi đều là....."
Tô Hạo duỗi ra cánh tay trắng trẻo của mình, nhẹ nhàng ôm lên vai ngọc của Trường Ninh.
Một tiếng rên nhẹ nhàng phát ra.....thân thể hai người đồng thời cứng đờ, nhẹ nhàng đồng thời buông lỏng thân thể ra.
Tất cả quy về yên bình.
Chỉ còn trên giường êm, mồ hôi cùng với cảnh phong kiềm diễm chập chờn hiện lên trong ánh nến.
Cho thân thể giải lao chốc lát, Trường Ninh ngước mắt, đưa tay vuốt ve trán lấm tấm mồ hôi của Tô Hạo, đứng dậy ôm lấy thân thể Tô Hạo đi tới phòng tắm, chính mình ngồi xuống trước, sau đó đem thân thể Tô Hạo đặt ngồi lên đùi mình, một tay ôm lưng Tô Hạo, một tay khác vốc nước thanh tẩy cơ thể cho Tô Hạo.
Người nằm trong ngực khuôn mặt hiện lên màu ửng hồng, một mực nhắm mắt không chịu mở, hiển nhiên là thẹn thùng.
Trường Ninh cũng không hoán nàng, tùy ý để nàng nhắm mắt che giấu.
". . . . . . ?"
Trường Ninh chính là yêu thích việc tẩy trần thân thể cho Tô Hạo, chợt thấy trước ngực mát lạnh, dời mắt nhìn lên, đã thấy Tô Hạo chẳng biết từ lúc nào mở ra đôi mắt, nắm tay lấy vốc nước nhỏ chiếu vào ngực nàng, đang vì nàng tắm lau đi chút mồ hôi trước ngực.
Nhận ra được ánh mắt Trường Ninh đang nhìn sang, khuôn mặt nhỏ ửng hồng của Tô Hạo càng đỏ lên lợi hại, thẹn thùng thu hồi tay nhỏ, lại tiếp tục nhắm mắt lại.
Khoé môi Trường Ninh không khỏi trồi lên một ý cười ôn nhu, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên miệng nhỏ của Tô Hạo.
Nếu không phải bây giờ đã là canh ba, thời gian đã muộn, chắc đã không thể bỏ qua cho Tiểu Nhân Nhân này rồi ?
Rửa sạch thân thể, đem Tô Hạo ôm trở về ngủ phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường nhỏ, Trường Ninh sau đó cũng nằm xuống, cầm trong tay một cái quạt tròn nhẹ nhàng vì Tô Hạo quạt quạt.
Mới vừa tắm xong trên thân thể còn mang theo hơi nước, bị quạt gió một cái, Tô Hạo chỉ cảm thấy thân thể nhất thời như ngâm ở trong nước mát mẻ, tuy là như vậy, vẫn không quen cùng thân thể Trường Ninh tách rời, mở mắt ra, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn ngắm Trường Ninh.
Khoé môi Trường Ninh khẽ cười, ôn nhu nói "Đã muộn, ngủ đi." Quạt vẫn không dừng lại, vẫn nhẹ nhàng quạt.
Tô Hạo trở mình, hướng về Trường Ninh nằm nghiêng , đáp lại Trường Ninh bằng một nụ cười dịu dàng, ngoan ngoan nhắm lại hai mắt, một lát sau giơ lên một chân khoát lên trên đùi Trường Ninh, lại qua một lát, chạm được tóc mềm của Trường Ninh nhẹ nhàng vuốt ve, đến khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều  vang lên, tay nhỏ mới ngừng lại.
( Lời của edit: Ôi Ôi.....!!!! edit xong trang này nóng quá đi à ....mới là cận H thôi mà thấy nóng hết cả người T____T chả hiểu sao hai chương 44 + 45 này mình lại dịch được nhanh thế không biết nữa =.= mất có chưa đến 1 tiếng 1 chương....chắc edit xong bộ này chuyển qua edit truyện chuyên về H mất thôi các bác ạ T___T )