Phong Hoa Kỷ

Chương 10: Chạy trốn




Thẩm Trác Di lạch cạch đóng cửa lại, thở dốc, ngực cũng theo đó mà khi lên khi xuống. Quay đầu nhìn cái người đang nhởn nhơ tự đắc ngồi ở mạn giường Hoa Hi Mạt, Thẩm Trác Di cảm thấy cái tên này hình như không phải dành cho người. Làm gì có người nào chạy mười tầng lầu mà không thở dốc, chân tay không run cầm cập, cũng không mệt nằm lỳ trên giường, trái lại còn mang bộ dạng vô cùng nhàn nhã ôm chiếc gối lông ngỗng trước ngực,mang theo chút rụt rè nhìn chằm chằm tấm thảm nhung trên sàn cơ chứ?

“Cô không phải là ăn nhầm cái gì nên mới một hơi chạy năm tầng không lao lực đấy chứ?” Thẩm Trác Di vất vả bình ổn hô hấp, nhưng tim vẫn còn đang đập thình thịch, “Tôi cùng cô liều mạng chạy đến đây, vậy mà chỉ có mình tôi thở hổn hển là sao?”

Hoa Hi Mạt không để tâm, chiếc gối trước ngực dường như càng được siết chặt, mãi đến khi trên mặt nổi lên một chút nếp nhăn. Liếc liếc lông mày nói:“ Bình thường khuyết thiếu rèn luyện“.

Liếc lên chiếc đồng hồ khổng lồ trên vách tường, còn một tiếng nữa là cô phải chính thức lâm trận. Hoa Hi Mạt hé mắt, đang suy nghĩ xem người đàn ông kia sao lại theo đến tận đây, lúc trước ở chỗ bàn ăn xoay tròn xác thực là cô có chút nóng nảy, nhưng cũng chỉ là vì muốn tránh cô càng xa càng tốt nên mới hù dọa hắn như vậy, nhưng lại không nghĩ tới hôm nay hắn lại xuất hiện ở đây.

Rất không khách khí ngáp tiếp một cái, Hoa Hi Mạt thật lòng có chút hoài niệm những lần thu thập tàn cục của Đoàn Dữ Thành, không thể không nói cái tên này đúng là một quản gia tri kỷ, chỉ có điều anh ta quản hơi nhiều việc, nhưng cũng may là làm việc nhanh chóng, đâu ra đấy.

“Rốt cuộc cô tên là gì, còn nữa... Cô là ai?” Thẩm Trác Di không phủ định, ở trong phòng tiệc sau khi bị cô gái này hôn, trong lòng cô tựa hồ có xuất hiện một loại tình cảm không thể gọi tên, như chiếc dây leo cứ cuốn lấy suy nghĩ của cô, cắm rễ thật sâu trong cô. Mà cô gái này, khi thì xuất hiện tại trên du thuyền bến cảng Victoria, khi lại xuất hiện ở đây, hơn nữa dường như cô còn rất quen thuộc nơi này, làm sao có thể biết được chìa khóa của cả 32 tầng được?

Trong đôi mắt đen láy của Hoa Hi Mạt có một bóng dáng đang lay động, mà cái bóng đó chính là Thẩm Trác Di, cô đột nhiên cảm thấy người này có điểm đáng yêu, nhưng cũng rất ngốc. Cô đưa tay nắm lấy tay cô ấy, chậm rãi mở miệng hỏi:“ Có phải cô đang thích ai không?”

Thẩm Trác Di sững sờ:“ Hả?”

Hoa Hi Mạt thu tay về, cười cười:“ Quên đi, cô còn không hiểu?“. Cô thở dài.

Câu nói này của Hoa Hi Mạt qua đi, Thẩm Trác Di cũng không nói thêm lời nào nữa, hai người không hẹn cùng trầm mặc một hồi. Rất rõ ràng, cô gái trước mắt này đã có người trong lòng rồi,tất yếu còn là một người rất quan trọng. Thẩm Trác Di chẳng có cớ gì để đau lòng...

“À, đúng rồi, cô ở tạp chí nào tới vậy?” Thẩm Trác Di miễn cưỡng mở miệng cười “ Tôi bỗng nhiên nghĩ tới, chắc cô cũng là phóng viên chứ nhỉ?”

“Hả?” Hoa Hi Mạt nhíu mày, nghiêng đầu nhìn cô.

“Đừng có nghĩ tôi là tên ngốc. Lần trước ở Victoria, còn lần này là ở khách sạn Kim Mậu, tuy ở hai nơi khác nhau nhưng lại cùng xuất hiện mục tiêu của chúng ta - Sincerely, vì thế nên tôi kết luận, cô là phóng viên. Đây là điều tôi nên sớm đoán ra, không phải sao?””Nếu là đồng nghiệp, vậy thì tôi nói thẳng...” Thẩm Trác Di quỷ dị liếc Hoa Hi Mạt bên cạnh:“ Cô cảm thấy Sincerely là một người như thế nào? Hoặc là cô có nắm được thông tin quan trọng nào không?”

Hoa Hi Mạt hiển nhiên không có hứng thú với đề tài này, lắc lắc đầu, tùy ý để Thẩm Trác Di thao thao bất tuyệt.

Còn mười phút, cô nghĩ.

“Xem là cô là người mới rồi, chúng ta là đồng bệnh tương liên, vậy nên tôi sẽ cho cô một ít tin tức ngầm, cô thấy sao?” Thẩm Trác Di căn cứ vào việc mình là tiền bối, liền ra điều kiêu ngạo, hả hê. Nếu như nhân loại mà chưa tiến hóa, phía sau người cô vẫn còn có đuôi, vậy thì chỉ có thể khẳng định cái đuôi ấy lúc này đang không ngừng đung đưa.

“Cái gì mà tin tức ngầm?” Hoa Hi Mạt vì muốn mau kết thúc đề tài này, thuận miệng nói một câu.

“Phong cách của Sincerely rất là không đứng đắn, cô ta tất nhiên là một Phú Nhị Đại, hơn nữa còn là một cô gái phóng đãng”

“Hả?” Hoa Hi Mạt vốn là tiếp tục ngáp, lại không nghĩ rằng Thẩm Trác Di kia lại hình dung mình như vậy, nên còn sót nửa cái ngáp còn lại cô đành nuốt xuống, hậu quả của việc này dẫn đến việc khóe mắt cô xuất hiện vài giọt nước, nhẹ nhàng long lanh, khiến cho người bên kia đang ba hoa hoa chích chòe, mặt mày hớn hở bỗng giống như gặp phải quỷ thần. Thẩm Trác Di nghĩ bụng cô không làm phát ngôn viên cho quốc gia thật sự là một tổn thất, bằng không bao nhiêu túi đều là để đựng sách vở mang về hết

Thẩm Trác Di thấy người kia dùng loại ánh mắt nhuốm máu đào này nhìn mình, không rõ nguyên lai, đang muốn động viên đối phương có lẽ tâm lý đã quá kích động, đột nhiên trong phòng khách vang lên tiếng chuông cửa.

“Ai vậy?” Hoa Hi Mạt lười biếng hô một tiếng, thanh âm như muỗi. Điều này khiến Thẩm Trác Di có phần lo lắng không biết vị ngoài kia có nghe thấy tiếng cô không. Nhưng cũng may đây là nơi yên tĩnh, người ngoài cửa rất nhanh nghe thấy âm thanh trong phòng, liền đáp:“ Phục vụ phòng”

“Phục vụ phòng” mấy chữ này có thể lôi kéo rất nhiều điều khiến người ta chê trách. Nếu như là ở một số quán trọ, hay khách sạn khác, khi có khách đến muộn, liền sẽ nhận được một giọng nữ ngọt ngào truyền đến qua điện thoại:“ Tiên sinh, xin hỏi ngài có cần dùng dịch vụ phòng không?” Ý tứ rõ ràng như trên sàn giao dịch, hiển nhiên rất nhiều khách trọ sẽ trúng chiêu, nhưng nếu để bên lễ tân nhận điện thoại. vậy thì đối phương xác định rồi - bởi vì thông tin đến không đúng chỗ.

Đương nhiên, chỗ của Hoa Hi Mạt sẽ không có loại hình phục vụ như vậy. Cô phất tay ra hiệu bảo Thẩm Trác Di đi mở cửa, còn mình thì vẫn ôm gối lộ ra dáng vẻ buồn ngủ.

Thẩm Trác Di hôm nay lại tự nhiên nghe lời, ngoan ngoãn ra mở cửa. Phía sau mơ hồ truyền đến một thanh âm rất ủ rũ, Thẩm Trác Di cũng không kịp để tâm cô gái kia có phản ứng gì, đến khi cô mở cửa, không tưởng tượng nổi người đang đứng trước mặt mình.

“Là anh?”

Đối diện cô là một thân mặc Armani thẳng tắp, tóc trước trán được vuốt lên, hai bên thái dương được cắt tỉa gọn gàng, hiển nhiên là phong cách Hàn Quốc.

“Xin chào, mới nãy chưa kịp giới thiệu, tôi là Ức Gia Tùng, xin hỏi vị tiểu thư vừa đi cùng với cô vẫn ở đây chứ?”

Thẩm Trác Di nhận thức được tên này có lẽ là ôn thần, bởi cô và cô gái kia vừa rồi chạy trốn tới đây cũng là vì để trốn hắn, lại không nghĩ tới đối phương đuổi theo đến tận đây. Đối với loại công tử nhà giàu này, Thẩm Trác Di cảm thấy mình cần có nghĩa vụ bảo vệ có gái yếu đuối bên trong kia, liền trở nên nghĩa hiệp cản trở hắn.

“Xin lỗi, cô ấy không ở đây?” Cô dùng tốc độ nhanh nhất để nói, nhưng không ngờ hành động của hắn còn nhanh hơn.

Ức Gia Tùng chăm chăm đẩy cửa, rất muốn đi vào.

“Cô đừng lo, tôi không phải người xấu, cũng không có ác ý gì cả”

“Người xấu có bao giờ mang theo nhãn mác, anh cho rằng tôi sẽ tin lời anh” Thẩm Trác Di cắn răng, tiếp tục giằng co.

Ức Gia Tùng bất đắc dĩ, vốn chỉ định dùng tay, nhưng tình huống này buộc hắn phải lấy bạo trị bạo. Hắn dùng sức một cái, Thẩm Trác Di bên trong dẫu có cố gắng bao nhiêu, nhưng cô cũng chỉ là một thân có hương chưa tới 50kg, sao có thể khống chế một nam nhân cao 1m8 như hắn?

Thẩm Trác Di hơi suy nghĩ, nhận thấy mình không thể thủ được nữa, tâm tư lần này so với Đổng Tồn Thụy* không hề kém cạnh. Cũng may cô còn nhanh trí, Thẩm Trác Di dẫu sao cũng là sinh viên tốt nghiệp đại học chính quy, cố ý buông lỏng cánh tay đang chặn người kia lại.

* Đổng Tồn Thuỵ (1929 – 25/5/1948) là một vị anh hùng TQ hy sinh dùng thân mình gài mìn phá huỷ boong-ke địch.

Kết quả là Ức Gia Tùng liền vững vàng ngã xuống, là kiểu ngã tiêu chuẩn, vậy nên rất nhanh hắn cùng sàn nhà tiếp xúc thân mật.

“Ôi...” Ức Gia Tùng đau đớn rên lên một tiếng, giãy dụa muốn đứng lên, lại thấy từ trên một cái gối đánh xuống lưng, mà đối phương thấy cái gối đó mềm oặt đánh không có chút khí thế nào, đơn giản đặt mông xuống ngồi trên lưng mình.

“Đại sắc lang, ai bảo anh trêu hoa ghẹo nguyệt, ai bảo anh háo sắc!” Thẩm Trác Di cứ thế vừa đánh vừa hô, ý đồ muốn dùng câu nói của mình để chọc tức cái tên đang nằm dưới mông cô kia.

“Đừng đánh! Đừng đánh!” Ức Gia Tùng ôm đầu, liên tục xin tha.

“Nói, anh có dám theo dõi con gái nhà người ta nữa không?” Thẩm Trác Di thấy, Ức Gia Tùng công tử nhất định không phải là món hàng tốt, liền ra tay thật nặng, bởi vì về sau chắc sẽ không còn cơ hội xử thật đã những tên như vậy nữa.

Ức Gia Tùng đành chịu, kìm nén một hơi đem lời còn sót lại nói cho xong.

“Trong phòng không có ai, cô đánh tôi làm gì?”

“Hả?” Thẩm Trác Di buồn bực, cô ấy không còn ở đây nữa sao? Cô dừng động tác lại, sững sờ quay đầu lại nhìn. Kinh ngạc không nói nên lời.

Vị trí ban nãy mà cô gái kia ngồi đã sớm không có ai, mà bên trong gian phòng có thể nói là liếc mắt một cái thấy được toàn bộ, chẳng có gì để che dấu. Mà sự thay đổi duy nhất chính là cửa sổ lúc này đã bị mở toang, gió thổi tấm rèm trắng tùy ý bay lượn trong gian phòng

“Ô? Cô ấy đâu?”

Hai người không hẹn nhìn nhau, rồi lại cùng nhìn lên phía cửa sổ.

Nơi này chính là tầng 32, cô ấy cũng không phải người nhện hay superwoman, làm sao có khả năng nhảy từ cửa sổ chứ?