Phong Hoa Kỷ

Chương 40: Hóa thân




Hoa Hi Mạt cảm thấy Thẩm Trác Di của ngày hôm nay có gì đó không đúng, sai rất sai.

Rửa bát thì làm vỡ đĩa, bưng bát canh thì làm đổ, đang dưng đem vỏ chăn đi giặt...

"Không phải em làm chuyện gì sai ấy chứ, thành thật khai báo sẽ được khoan hồng" Hoa Hi Mạt vừa nhấp một ngụm canh vừa cố gắng mở miệng hỏi. Đối phương nghe thấy vậy tay run lên một cái, híp mắt cười rạng rỡ chống chế

"Không, đâu có gì đâu" Thẩm Trác Di né tránh ánh mắt sắc lạnh đó đang dò xét mình.

"Tốt nhất là đừng có gì" Hoa Hi Mạt lại uống thêm mấy ngụm canh, đột nhiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn đối phương "Không phải em ra ngoài gây chuyện không đâu đấy chứ?" Cô nhíu mày

"Tuyệt đối không" Thẩm Trác Di liên tục xua tay. Cô vốn dĩ chỉ là lo lắng vụ việc hôn trộm tối qua sẽ bị phát hiện, nhưng chiếu theo tình hình hiện tại thì xem ra Hoa Hi Mạt coi đó chỉ là mộng xuân thôi.

"Vậy thì tốt" Hoa Hi Mạt cảm thấy vị canh hôm nay không tồi, cô uống thêm vài ngụm nhỏ rồi lau miệng đứng dậy. Đoạn lấy từ đâu một chiếc túi nữ trang, lôi từ bên trong là một chiếc hộp nhỏ xinh xắn, đưa qua chỗ Thẩm Trác Di.

Hai mắt Thẩm Trác Di sáng lên thấy rõ

"Cái gì vậy?"

"Mở ra thì biết" Đối phương tiếp lời "Cảm thấy thế nào?"

"Chúng ta vẫn chưa đến mức ấy chứ?" Thẩm Trác Di máy mắt, nhìn chằm chằm cặp nhẫn một bạc một xám bên trên còn gắn một viên kim cương vô cùng lấp lánh.

"Thiếu trang sức" Hoa Hi Mạt khinh bỉ nhìn đối phương, trên mặt bỗng nhiên nở nụ cười tiến sát đến trước mặt Thẩm Trác Di, cùng lúc đưa tay lên nâng cằm đối phương "Không phải em nghĩ rằng nhẫn này là chị cầu hôn em đấy chứ?"

Thẩm Trác Di nghe xong liền đỏ mặt, lập tức phản bác "Không có đâu!"

"Tự mình biết mình là tốt" Hoa Hi Mạt thu lại chiếc hộp, mang về phía két sắt trong phòng ngủ cất.

Thẩm Trác Di cũng lon ton theo sau, trong đầu hiện lên cả ngàn câu hỏi

"Chị...?"

"Chị cái gì mà chị?" Người nào đó sau khi khoe mẽ một hồi lại nổi hứng muốn trêu chọc Thẩm Trác Di.

"Đây là chiếc nhẫn mà chị tự thiết kế, muốn tặng cho một người bạn làm quà cưới" Hoa Hi Mạt nhịn không được ánh mắt sáng lấp lánh của Thẩm Trác Di, thành thật khai thêm "Trên đời này chỉ có một cặp như thế"

"Nhẫn nên để chú rể mua mới phải, lẽ nào chị quen biết chú rể?" Thẩm Trác Di tò mò

"Đừng hỏi, khi nào đến lúc em sẽ biết. Hôm nay không có việc gì nhỉ, em có lịch trình gì chưa?" Hoa Hi Mạt nhanh chóng đổi chủ đề

Người bị hỏi vẫn chưa thể thích ứng được với tốc độ của người hỏi, cả khuôn mặt thẫn thờ tiếp đó là bị một cái búng đau điếng trên trán "Đương nhiên là có!"

Nếu không nhầm, thì đây chính là lần đầu hai người hẹn hò sau khi xác nhận tình cảm, phải làm cho thật tốt mới được!

Thẩm Trác Di nghĩ như vậy, nhưng câu hỏi đến quá đường đột khiến cô chỉ nghĩ ra một nơi duy nhất để đi.

"Bằng không, chúng ta đi công viên giải trí đi"

May mắn hôm nay không phải chủ nhật, bên trong công viên không có nhiều khách, không khí trong lành thời tiết cũng rất ủng hộ việc đi chơi.

Thẩm Trác Di rụt rè đi tới bên người kia, chậm rãi nắm lấy tay đối phương dật dật vài cái. Ý tứ trêu chọc hiện rõ trên mặt

"Cái đó...em..." Hoa Hi Mạt đeo một chiếc kính râm che quá nửa khuôn mặt thấy dáng vẻ thấp thỏm của Thẩm Trác Di không khỏi bật cười, nắm lại tay cô nói "Cái gì?"

"Chị có muốn chơi tàu lượn siêu tốc không?"

Hoa Hi Mạt gật đầu không suy nghĩ "Được" Nhưng ánh mắt lại đang hướng về một người phía xa xa

Thẩm Trác Di cũng nhìn theo ánh mắt khác thường của đối phương nhưng chẳng thấy gì "Chị đang nhìn gì vậy?"

Hoa Hi Mạt giật mình, quay mặt về phía đối phương cười cười "Chắc là nhìn nhầm"

Không, hắn chính là Ức Gia Tùng, hắn ta đến đây làm gì?

"Hi Mạt?" Thẩm Trác Di nắm lấy tay cô, muốn kéo đi nhưng người đó không nhúc nhích. Một lát sau Hoa Hi Mạt mới sực nhớ ra, hai người đi ra xếp hàng mua vé, rất nhanh đã đến lượt.

"Em vừa gọi là cái gì?" Hoa Hi Mạt sau khi yên vị trên tàu lượn siêu tốc mới hỏi, từ sâu trong cơ thể truyền ra một loại nhiệt lượng.

Nhiệt độ của cô...

"Em gọi chị là Hi Mạt" Thẩm Trác Di cưới híp mắt "Nếu ở nơi đông người thế này gọi chị là Sincerely chắc nơi đây sẽ biến thành fanmeeting của chị mất"

"Thông minh lắm" Hoa Hi Mạt mỉm cười "Rất đáng thưởng"

Thẩm Trác Di nghe xong trong lòng vui mừng khôn tả, khuôn mặt rạng rỡ người con gái phảng phất dưới ánh nắng nhẹ "Vậy chị định thưởng em gì nào?"

"Bí mật" Hoa Hi Mạt đưa ngón trỏ lên da dấu im lặng cho đối phương, thần bí trả lời.

Thẩm Trác Di bĩu môi, cô gái hơn 20 này đang cố làm ra vẻ trẻ con "Được rồi, không được chơi xấu em đâu đấy"

Kỳ thực Thẩm Trác Di đưa Hoa Hi Mạt đến đây cũng có mục đích riêng. Nơi này có nhà ma, có tàu lượn siêu tốc, còn có một Ma Thiên Luân siêu cấp lãng mạn...

Vì lẽ đó nó được liệt vào danh sách những nơi nhất định phải đến!

Nhưng...

Vốn dĩ mong ước của nhân vật chính của chúng ta chính là có thể làm anh hùng bảo vệ mỹ nhân, để mỹ nhân yếu đuối níu lấy cánh tay mình còn mình sẽ là chiếc khiên bảo vệ cho cô ấy...

Nhưng... tình huống lúc này lại trái ngược hoàn toàn

Khi chiếc tàu lượn leo đến đỉnh đường ray, Thẩm Trác Di không bình tĩnh được nữa, khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh chuyển hướng đi xuống, Thẩm Trác Di cảm tưởng như lục phủ ngũ tạng đảo lộn hết cả, mặt mày tái mét

"Aaaaaaaaaaaaa!!!"

Mấy phút sau chiếc tàu lượn cuối cùng cũng dừng lại.

Thẩm Trác Di nhanh chóng phi ra chiếc thùng rác gần đó nôn thốc nôn tháo, Hoa Hi Mạt bên cạnh nín cười đồng thời vỗ vỗ nhẹ lưng đối phương.

"Nếu em không chịu được nữa hay là chúng ta về thôi?" Hoa Hi Mạt quan tâm hỏi

"Không... tuyệt đối không..." Thẩm Trác Di cô không thể từ bỏ cơ hội ngàn năm có một này được, mặt cũng đã mất rồi "Em nghỉ một chút là khỏe lại ngay..."

Nói còn chưa dứt câu Thẩm Trác Di lại tiếp tục nôn

"Được rồi, vậy chờ em hồi phục lại chúng ta đi chơi tiếp" Hoa Hi Mạt cảm giác sau lưng có điều gì bất thường, cô quay đầu lại quả nhiên thấy Ức Gia Tùng đang đứng đó nở nụ cười quỷ dị, hai tay để trong áo gió nhìn cô chằm chằm.

Hắn rốt cuộc là muốn làm gì?

Hoa Hi Mạt nâng Thẩm Trác Di dậy đưa cô ra ghế băng gần đó ngồi "Tốt hơn chút nào chưa?"

Thẩm Trác Di vỗ ngực một cái "Thân thể em rất tốt, không thành vấn đề!"

"Bớt chém gió đi..."Hoa Hi Mạt không lưu tình phun ra mấy chữ "Tiếp theo chơi cái gì nhẹ nhàng thôi, chị sợ em lại nôn ra mất đấy"

Thẩm Trác Di xám mặt lại. Tầm mắt lướt qua vai Hoa Hi Mạt, nhìn con quái vật khổng lồ khiến Hoa Hi Mạt lo lắng quay đầu lại sợ cô xe nhìn thấy những thứ không nên nhìn.

"Cái gì?"

"Chị căng thẳng như vậy làm gì, chúng ta chơi cái kia đi!"

Thẩm Trác Di chỉ tay về phía Ma Thiên Luân gần đó.

Hoa Hi Mạt gật gật đầu, ngẩng đầu nhìn Ma Thiên Luân, một Ma Thiên Luân cao mấy chục mét có cả một mỹ cảnh đồ sộ trên đó.

"Không lâu trước đây, ở Anh có người đã đưa chị xem qua..." Hoa Hi Mạt xa xôi nói, đồng tử đen láy ánh lên vệt sáng nhàn nhạt

Anh quốc, London?

Thẩm Trác Di quay sang nhìn gò má đối phương

"Sẽ không phải chính là "London Eye" chứ?"

"Không nói" Hoa Hi Mạt mỉm cười dịu dàng, nắm lấy tay Thẩm Trác Di hướng tới Ma Thiên Luân "Nhanh đi thôi, không muộn mất"

"Aizz, được rồi được rồi"

Cánh cửa Ma Thiên Luân dần khép lại, dòng khách bên ngoài ngày một ít đi trả lại cho hai người một khoảng trời riêng.

"Đang nghĩ gì vậy?" Thẩm Trác Di đến bên cạnh Hoa Hi Mạt hỏi

"Ngắm phong cảnh" Hoa Hi Mạt nhàn nhạt trả lời, nhưng thật ra cô đang không tập trung, vừa bước vào nơi này cô đã thấy Ức Gia Tùng. Hắn ta hệt như oan hồn cứ bám lấy cô dai dẳng. Rốt cuộc thì mục đích của hắn là gì chứ?

Một bàn tay đưa ra nắm trọn lấy bàn tay cô, hơi ấm dần tỏa ra.

Hoa Hi Mạt nhìn xuống, sau đó nhìn vào mắt đối phương

"Đừng lo, có em ở đây" Thẩm Trác Di nghiêm túc nói, cô nghĩ Hoa Hi Mạt đang lo lắng chuyện gì liền tiến đến động viên.

Hoa Hi Mạt không đáp lại, cô chọn cách tựa vào vai Thẩm Trác Di, yên lặng ngắm cảnh.

Khi cảm nhận được có vật thể đang tựa vào vai mình, toàn thân Thẩm Trác Di run lên một nhịp, tay còn lại chậm rãi duỗi ra xoa xoa đôi vai gầy của đối phương.

Khung cảnh bình yên giản dị này tràn ngập hạnh phúc. Nếu như có thể mãi mãi như vậy, thật tốt biết bao...

Thẩm Trác Di đã nghĩ như vậy, bỗng nhiên Ma Thiên Luân rung chuyển, rồi từ đâu phát ra một tiếng nổ cực lớn.

Thẩm Trác Di đứng bật dậy quan sát xung quanh, hai người đã đi lên trên nóc của Ma Thiên Luân từ bao giờ, không khí xung quanh đã bao trùm hơi lạnh.

"Chỉ là trục trặc nhỏ thôi, không có chuyện gì" Thẩm Trác Di không biết là đang nói chuyện với ai. Nhưng vừa thấy sắc mặt Hoa Hi Mạt, cho rằng đối phương không ổn nhanh chóng đi tới ôm cô nói "Không có gì đâu, chỉ là trục trặc nhỏ thôi..."

"Không, không phải..." Hoa Hi Mạt hít một hơi thật sâu, không biết nên làm gì để người trước mặt biết rõ chân tướng. Đây rõ ràng là kết quả của đám tay chân của Ức Gia Tùng, hắn muốn vây hai người lại chỗ này, nếu như cô không xuất hiện ngăn lại chỉ sợ Ma Thiên Luân cứ vậy mà sụp xuống.

Hoa Hi Mạt đánh giá khung cảnh xung quanh một chút, có một bà mẹ đang ôm một người bạn nhỏ trong mắt ánh lên sự hoảng sợ

"Chị?" Thẩm Trác Di buông Hoa Hi Mạt ra, thâm tình nhìn cô "Chị nói gì vậy?"

Hoa Hi Mạt vòng tay ra sau Thẩm Trác Di, ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô. Thẩm Trác Di cũng ôm lại.

"Xin lỗi..." Hoa Hi Mạt khẽ nói bên tai đối phương

Thẩm Trác Di còn chưa kịp phản ứng đã thấy hai mắt tối sầm rất nhanh mất đi ý thức.

Sau khi đem Thẩm Trác Di đặt ngay ngắn trên ghế, cài dây an toàn cho đối phương. Hoa Hi Mạt ngồi xổm xuống trước mặt người kia trong vô thức một giọt nước rơi từ khóe mắt xuống mu bàn tay.

"Ngủ một giấc thật ngon nhé..." Dứt lời cô ngửa cô ra sau hét to một tiếng, phía sau lưng liền xuất hiện một đôi cánh màu đen, đôi đồng tử chuyển hồng quay đầu lại ngắm nhìn một lần nữa khuôn mặt đang say giấc kia sau đó nhanh chóng đóng cửa xoay người bay ra ngoài.

"Mẹ mau nhìn kìa, là thiên sứ màu đen!" Một thanh âm non nớt truyền tới

"Bậy nào, con trai đừng lo lắng, chú sẽ đến cứu chúng ta sớm thôi" Người mẹ cho lằng cậu bạn nhỏ này quá lo lắng nên nói bậy.

"Mẹ, con nhìn thấy, thật đấy!"

"Đứa bé này, con thật là..." người mẹ trẻ đang định tiếp tục an ủi con, chợt cô ngẩng đầu thấy một bóng người bay qua, ánh mắt lưỡi liềm, lông mày lá liễu, mái tóc dài thả tự do, dang người hoàn mỹ...

"Người là thiên thần hay quỷ vậy...?"