Phong Lưu Tam Quốc

Chương 280: Tế Dương(thượng)



Chu Du này đúng là mạnh. Kỳ thật nhìn từ chính sử, không nói gì khác, trận chiến Xích Bích đa số công lao là của Chu Du. Trong chính sử vốn không có mượn gió đông, thuyền cỏ mượn tên, liên hoàn kế cái gì. Việc Gia Cát Lượng làm chẳng qua là thúc đẩy Tôn Ngô liên minh, không có cống hiến gì khác. Khi đó Chu Du có quyết tâm kháng Tào Tháo cực kỳ lớn.

Nhưng bây giờ cũng tốt, là thời gian mình phản kích. Xem Chu Du binh phân vài đường làm sao thu thập tàn cuộc.

Có Điền Phong đề nghị, Trương Lãng trấn giữ Tế Dương. Hắn không xuất binh nữa, yên tĩnh chờ tin tiền tuyến.

Trải qua vài ngày buồn bực, tiền tuyến rốt cuộc truyền đến tin tốt: bởi vì Tôn Sách điều binh lực dữ quá, Bồ huyện trống rỗng, bị Hoàng Tự dễ dàng bắt lấy. Quách Gia không phụ sự mong đợi của Trương Lãng, đại quân không quay đầu lại mà nhanh chóng cùng Cao Thuận hội hợp tại Đồng Dương. Tôn Sách bị hai mặt giáp công, bất đắc dĩ rút về Nhữ Nam.

Lỗ Túc canh gác Tân Thái bị hai vạn quân của Từ Thịnh, Trần Võ bao vây, không thể động đậy.

Đến đây thì trận địa ba tuyến một đường bên ngoài Nhữ Nam rơi vào trạng thái tê liệt, đại quân của Trương Lãng thẳng tiến thành Nhữ Nam.

Ngay lúc này, Mao Anh lĩnh năm ngàn binh sĩ Sơn Việt cùng Lăng Quan áp lương lần này, bảo vệ xe lương thuận lợi chi viện, cùng Trương Lãng hội hợp tại thành Tế Dương. Binh sĩ của Trương Lãng trải qua đại chiến kinh tâm động phách, lương thảo vật chất quân đội chi viện tới nơi, rốt cuộc sĩ khí nhanh chóng hồi phục.

Tình thế tốt rất nhiều.

Mấy ngày tiếp theo, tiền tuyến liên tiếp báo về tin chiến thắng. Có Quách Gia đề nghị, Từ Hoảng lấy Đồng Dương làm đất cơ sở lập phòng tuyến, kết doanh dài vài dặm, đại quân từng bước làm doanh, bắt đầu chậm rãi tới gần Nhữ Nam quân. Có Từ Hoảng trầm ổn chỉ huy, Tôn Sách thoáng chốc không thể tìm ra cách gì, mấy lần sai người tập kích đều bị Quách Gia khám phá ra, uổng công quay về.

Mắt thấy đại quân bắt đầu bao vây Nhữ Nam, bên Tôn Sách bỗng nhiên không chút động tĩnh, còn bày ra bộ dạng kiên quyết phòng thủ.

Từ Hoảng mấy lần thăm dò, phát hiện đối phương tổ chức phòng thủ thành không tệ, nếu cưỡng ép tất công thì tất nhiên thương vong sẽ cực lớn, chỉ có thủ phương mới là thượng sách.

Từ Hoảng làm đại tướng chỉ huy hành động lần này, suốt đêm thắp đèn suy tư chiến pháp danh tướng, nghĩ cách làm sao công phá thành trì của đối phương.

Đảo mắt đã qua mấy ngày, đối phương nhất quyết không xuất chiến, gã thì không thể cưỡng ép tấn công. Từ Hoảng lòng nóng như lửa đốt, suốt đêm tìm Quách Gia nhờ chỉ bảo.

Quách Gia đang ở trong doanh trướng tay cầm quyển sách, lớn tiếng đọc. Gã thấy Từ Hoảng như gió tiến vào thì đứng lên đón chào.

Gã cười hỏi:

- Từ tướng quân, đêm đã khuya, không nghỉ ngơi còn đến viếng không biết có gì dạy bảo?

Từ Hoảng kiếm chỗ ngồi, buồn rầu nói:

- Quân sư đừng giả bộ nữa, Hoảng đang vắt óc đau đầu vì làm sao phá thành được đây, ngược lại quân sư nhàn nhã ở đó.

Quách Gia cười to nói:

- Thì ra là vậy, Gia còn tưởng đâu tướng quân định vây thành thời gian dài chứ.

Từ Hoảng liên tục xua tay nói:

- Quân sư đừng nói giỡn, mau nghĩ ra cách được không?Quách Gia không để tâm, rất là thản nhiên nói:

- Hóa ra tướng quân nhức đầu vì chuyện này.

Từ Hoảng vui mừng nói:

- Chẳng lẽ quân sư đã sớm có quyết định?

Quách Gia cười hắc hắc hai tiếng nói:

- Thành Nhữ Nam gần Trung Nguyên, thành cao dày, Tôn Sách lại tổ chức đúng phương pháp, muốn trong thời gian ngắn phá cửa thì khá là khó khăn.

Từ Hoảng vốn cho rằng Quách Gia sẽ nghĩ ra cách hay, ai dè nghe gã khen Tôn Sách, lập tức như bong bóng xì hơi gục đầu ủ rũ.

Gã thở dài nói:

- Đúng rồi đó.

Quách Gia cười nói:

- Tướng quân đừng nản lòng.

Gã nhìn Từ Hoảng chán nản rầu rĩ, nói:

- Bây giờ không thể vội vàng tấn công, nay chỉ còn cách dùng thời gian nửa tuần trước tiên khai tạc thượng du dẫn nước cạn kiệt sông hộ thành. Cùng lúc đó ở trước đại trại dựng thang, theo dõi động tĩnh của đối thủ. Tiếp theo phái binh sĩ chất cao gò đất, ở bên trẻn bắn loạn tiễn.

Từ Hoảng hỏi:

- Làm vậy có được không?

Quách Gia nói:

- Còn nữa. Trong lúc chất gò đất thì người trinh sát trên thang đặc biệt chú ý quân Tôn Sách. Một khi phát hiện đối phương có động tĩnh gì, lập tức phản ứng lại ngay, tuyệt đối đừng để họ giết qua, bên ta chưa chuẩn bị đầy đủ, đại kế sẽ bị phá hủy. Tiếp theo, sau khi xếp xong gò đất lập tức tổ chức một đội lấy tên là ‘Quật tử binh’. Có gò đất yểm hộ, từ hậu phương đào đất vào trong thành Nhữ Nam, tiếp đó trộm mở ra cửa thành, làm đội kỳ binh.

Từ Hoảng nghi ngờ nói:

- Đào đất rất tốn sức, còn dễ bị tra ra, sợ là không thể thực hiện được.

Quách Gia tự tin nói:

- Nếu là trong tình huống bình thường thì đúng là rất có thể bị thủ thành chuyên dùng tai nghe của đối phương phát hiện ra. Nhưng úng thính, địa thính, các phương pháp đó đều khiến binh sĩ nghe bằng tai dán đào úng, lắng nghe thanh âm khác thường, nếu có khai quật lòng đất thì sẽ truyền đến thanh âm. Binh sĩ thủ thành nghe thanh âm này sẽ làm ra phòng ngự và phản kích. Nhưng Từ Hoảng tướng quân có thể mượn tảng đá từ xa phá giải. Khi người của ta đào đất thì tổ chức xe bắn đá quăng vào thành, mượn trọng lượng tảng đá, tiếng nặng nề khi rơi xuống đất để phá hư người ‘địa thính’ của địch quân.

Từ Hoảng con mắt sáng ngời, vui mừng nói:

- Cách này chắc có thể thực hiện!

Quách Gia cười hai tiếng, vuốt râu mỉm cười.

Từ Hoảng đứng dậy, liên tục bái lễ nói:

- Đa tạ quân sư chỉ điểm.

Quách Gia xua tay nói:

- Tướng quân không cần khách sáo, đây là việc tại hạ nên làm.

Trong lúc Từ Hoảng vì công chiếm thành Nhữ Nam mà vò đầu bứt tai thì Trương Lãng mấy ngày nay ở thành Tế Dương không nhẹ nhàng hơn bao nhiêu. Hắn vừa phải chỉnh đốn quân đội, vừa phải ổn định dân tâm, thỉnh thoảng chạy đông chạy tây.

Có câu đại nạn không chết thì sẽ có phúc. Mấy ngày nay tin tức tốt không dứt. Trương Liêu phái quân đội đã tiến vào địa giới Dự Châu, bắt đầu chuẩn bị tiếp nhận Bái quận. Cùng lúc đó, từ Thọ Xuân đến một vạn quân đội chưa tới bảy ngày đã tới Tế Dương.

Điều này đối với Trương Lãng không thể nghi ngờ là thuốc trợ tim, khiến trong tay mình càng có nhiều con bài để đánh.

Ngày này Trương Lãng đang ở trong trướng xử lý quân vụ, bỗng nhiên vệ binh thông báo Trương Ninh cầu kiến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.