Phong Lưu Tam Quốc

Chương 332: Ngụy Duyên (hạ)



Trương Lãng trầm tư nửa khắc sau đó nói với Điển Vi:

- Điển Vi ngươi lập tức để cho binh sĩ nghỉ ngơi buổi tối hôm nay chúng ta sẽ có hành động.

Điển Vi ứng tiếng lui xuống.

Trương Lãng lại hỏi Ngụy Duyên:

- Doanh trại bố trí của Hoắc Tuấn ngươi có rõ ràng không?

Ngụy Duyên chấn động cũng hơi tự hào mà nói:

- Thuộc hạ cảm thấy có hứng thú cho nên đã điều tra bốn phía bọn họ đại khái có tán kỵ mấy trăm đại đa số là bộ binh, chỗ bố trí trận doanh dùng năng lực của bộ binh tuy phòng hộ tiến công không kém nhưng tính cơ động không tốt rất dễ xuất hiện sơ hở, hai cánh của nó giống như là hai cái kìm cua, trong đó dùng trường kích đao thuẫn thủ là chính. Binh sĩ dùng thương cũng có năng lực phòng hộ không tầm thường lực sát thương rất mạnh, chỉ có một điêu là hai doanh trại này đều phản ứng rất nhanh gia nhập chiến trường tạo thành uy hiếp mà tính cơ động tương đối còn cóu cung nỏ, có một số khoảng hai nghìn người phối hợp tác chiến hai bên, trận doanh như vậy rất hợp để cho quân địch cường công đón đánh, mà hai trận doanh bên cạnh có thể ngăn cản quân địch chính giữa lại có cung tiễn thủ hỗ trợ, uy lực rất lớn nhưng trận doanh này có một khuyết điểm trí mạng chính là phòng trước không phòng được sau phòng trái không phòng được phải nếu đối phương cường công phổ thông thì trận doanh này phát huy uy lực lớn nhất nhưng nếu từ bên cánh hoặc từ đằng sau đánh lén ứng biến thì vô cùng khó khăn, nếu từ đằng sau tập kích, cung tiễn thủ hầu như không dùng được, trực tiếp xông vào trung quân đại trại một trận bắt vua, nếu như bên cạnh công kích đối phương nhất thời có khả năng tham chiến tuy nhiên trùng kích đủ mạnh cũng đủ xông qua phòng tuyến thẳng tới long môn, hơn nữa trận doanh này không có kỵ binh trợ giúp mặt trung quân quá lớn, là một vết thương trí mạng, đem chr trại của mình bạo lộ dưới hỏa lực của đối phương, một khi hai trận doanh bên cạnh bị áp chế thì không cách nào đối địch, có khả năng một đòn mà bại, chỉ cần nhìn cách bày trận thì có thể thấy Hoắc Tuấn nóng vội vô cùng, muốn cùng với quân Trường Bình chiến một trận sinh tử đáng tiếc mộng đẹp của hắn không thành công, chỉ có kẻ ngu mới liều mạng với hắn, xem ra Hoắc Tuấn vẫn còn non lắm.

Ngụy Duyên thao thao bất tuyệt không ngừn đặc biệt nói đến đoạn sau còn có vẻ dương dương đắc ý, vung tay múa chân phê bình tướng địch một phen.

Trương Lãng vừa bực mình vừa buồn cười đúng là một gia hỏa tự ngạo hắn lãnh đạm nói:

- Vậy sao ta cảm thấy với tâm tính hiện tại của ngươi mà mang binh xuất chiến thì mười phần ăn thất bại.

Ngụy Duyên bị Trương Lãng hù làm cho sững sờ:

Ngươi xem tính tình hiện tại của ngươi đó tự mãn tự phụ hơn người chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua kiêu binh tất bại sao nếu như ngươi không thu liễm vậy thì cả đời làm đô úy.

Ngụy Duyên vốn định khoe khoang mình một phen ai ngờ Trương Lãng dội cho hắn một gáo nước lạnh hắn hoang mang không dám thô lỗ xấu hổ nói:

- Chúa công phê bình rất đúng Ngụy Duyên lần sau không dám như vậy nữa.

Điển Vi lúc này vui vẻ hớn hở nói:

- Chúa công có định xuất trận không.

Trương Lãng đáp lời:

- Thời cơ chưa tới.

Điển Vi thất vọng:

- Vậy thì phải chờ tới khi nào?

Trương Lãng nhìn Điển Vi an ủi nói:

- Không cần phải gấp đợi ta thông tri cho các thủ tướng thành rồi hẹn thời gian nói sau.

Điển Vi chỉ có thể thất vọng thở dài.

Trương Lãng nghĩ nghĩ rồi nói với hắc ưng ở phía sau:

- Ngươi lập tức đi đến thành Trường Bình gửi lời nhắn cho Toàn Nhu để hắn trước canh ba chuẩn bị quân sĩ một khi bên ngoài có động tĩnh thì lập tức dốc toàn bộ lực lượng cùng quân ta tập kích trận doanh. Vì lúc để để phòng ngộ sát người nhà tất cả cột trên tay một đầu lụa trắng để thuận tiên phân biệt.

Nói đến đây Trương Lãng cao hứng cười rộ lên.

Tên Ưng vệ kia ứng tiếng rồi cưỡi ngựa rời đi.

Trương Lãng thấy Ngụy Duyên ở bên cạnh muốn nói thì hỏi:

- Ngụy Duyên ngươi có nghi vấn gì không?

Ngụy Duyên nghe Trương Lãng hỏi thì dùng dũng khí mà đáp:

- Chúa công thuộc hạ có một chuyện không rõ, chẳng lẽ chúa công không lo Toàn Nhu vì mục đích an toàn mà không tin người mang tin tới sao?

Trương Lãng khen ngợi gật đầu Ngụy Duyên đúng là có chỗ hơn người hắn liền kiên nhẫn giải thích:

- Binh lính bình thường thì đúng là như vậy, tuy nhiên binh lính vừa rồi thì không giống.

- Không giống chỗ nào?

Ngụy Duyên vô cùng tò mò.

Trương Lãng cười nói:

- Vì bọn họ là Hắc Ưng vệ tinh anh trên người có ký hiệu đặc thù.

- Ký hiệu gì?

Ngụy Diên càng ngày càng hứng thú.

Trương Lãng liền nói:

- Bọn họ đều là tinh anh trong tinh anh từ vạn người tuyển ra một người, một khi gia hập tất có ký hiệu đặc thù.

Ngụy Duyên nghe vậy thì biến sắc.

Trương Lãng nói:

- Ở trên vai phải bọn họ có dấu hiệu chim ưng bay lượn, loại thủ pháp này độc nhất vô nhị.

Nguỵ Duyên bừng tỉnh đại ngộ:

- Hóa ra là như vậy.

Trương Lãng vỗ vai của hắn

- Chúng ta nghỉ ngơi một chút, buổi tối còn nhiều động tĩnh.

Ngụy Duyên ứng tiếng sau đó tìm một chỗ không xa rồi nghỉ ngơi.

Trương Lãng thừa cơ đưa mắt nhìn về phía Điển Vi, sau đó hai người rời đi nghỉ ngơi.

Trương Lãng cũng không phải lo lắng Ngụy Duyên trá hàng nhưng vạn nhất việc này tiết lộ ra ngoài thì có khả năng toàn quân bị diệt cho nên an toàn vẫn tốt hơn.

Ở trong đêm gió thu thổi rần rật.

Không khí trở nên mát mẻ.

Trương Lãng hỏi Điển Vi:

- Chuẩn bị xong chưa.

Điển Vi không kiên nhẫn được lập tức đáp:

- Đã chuẩn bị xong, mỗi người đều cột lụa trắng trên tay phải hiện tại chỉ chờ chúa công hạ lệnh.

Trương Lãng thấp giọng khẽ nói:

- Được, Điển Vi Ngụy Duyên.

Hia người đều ứng tiếng.

- Các ngươi mang theo đội kỵ binh từ phía sau xông ra giết nếu như quân địch ở hai bên cánh có động tĩnh thì các ngươi ngàn vạn lần không được ngạnh kháng chỉ quanh co mà chém giết, chỉ cần quấy rầy bọn họ là được, sau đó Trường BÌnh thủ binh xuất chiến hai mặt giáp công bọn chúng tất bại.

Hai người đều ứng tiếng:

- Vâng.

Trương Lãng kéo tay hai người mà trịnh trọng nói:

- Mọi chuyện phải cẩn thận một chút.

Điển Vi và Ngụy Duyên hai người đều hành lễ với Trương Lãng sau đó lui lại hai bước quay người lên ngựa Điển Vi quát khẽ thanh âm vô cùng nặng nề.

Ba nghìn binh sĩ đã sớm xuất phát động tác vô cùng gọn gàng xông ra ngoài.

Bởi vì móng ngựa được bọc vải bông cho nên không có phát ra âm thanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.