Phong Lưu Tam Quốc

Chương 340: Văn Sính sai lầm(hạ)



Nói xong hắn vươn tay nắm lấy chân của Dương Dung

Dương Dung cười khanh khách đẩy Trương Lãng ra mà cười mắng:

- Đừng làm rộn đúng rồi chàng làm sao khẳng định Lưu Biểu sẽ lui binh?

Trương Lãng nhớ tới biểu lộ của Lưu Bị liền tự tin nói:

- Lưu Bị đã nói chuyện với hắn rồi tin rằng sẽ nhanh chóng lui binh cộng thêm có Chu Du chủ trì đại cục sẽ không xảy ra nhiễu loạn gì, ngược lại Hạ Khẩu thật khiến ta không yên lòng.

Dương Dung cảm thấy Trương Lãng tâm sự nặng nề liền ôn nhu nói:

- Không cần lo lắng, Trình Dục chính là nhân tài.

Hai người trò chuyện hồi lâu cuối cùng mới đi nghỉ ngơi.

Trương Lãng sau khi trở về Mạt Lăng mật thiết chú ý nhất cử nhất động của Trung Nguyên.

Trung tuần tháng mười Văn Sính trong vòng một ngày kết nối hai đạo quân lệnh lại để cho hắn hỏa tốc lui quân trợ giúp Tùy Châu, đầu tháng mười một, Văn Sính vô cùng không tình nguyện bắt đầu lui binh, Trình Dục không dám lãnh đạm đợi quân địch ra khỏi ngoài trăm dặm lúc này mới để cho binh sĩ nghỉ ngơi Giang Hạ cuối cùng cũng được háo giải.

Đầu tháng mười một Hán Trung Trương Lỗ phái binh đánh lén Trường An nhưng tướng thủ thành Tào Tháo là Lý Thông đã sớm có chuẩn bị tại Ngọ Cốc thiết hạ phục kích dùng ba nghìn binh mã mà đánh bại đội ngũ của Trương Vệ mà Lý Thông cũng không vì đắc thắng mà coi trời bằng vung nhanh chóng lui binh tới Thẩm Lĩnh, quả nhiên Trương Vệ không dám mạo hiểm, đóng quân ở Tử Ngọ cốc.

Hai phe nhất thời giằng co không ngớt.

Cuối tháng Lưu Bị đả động tới Lưu Biểu bắt đầu theo hướng tây lui về Tân Dã chỉnh đốn quân mã trông xem tình hình Hán trung, Tây Hà phát triển.

Cuối tháng Triệu Vân đại phá Giao Chỉ tại Mai Lĩnh chém đầu ba nghìn người bắt tù binh một vạn sau đó chuẩn bị tiến tới Mai Châu uy danh Nam Hải quận.

Năm Kiến An thứ năm, chủ lực của Viên quân tới gần Quan Độ, Tào Tháo cũng lập doanh xuất kích, bốn phía đánh lén nhưng không chiến thắng sau đó lui về doanh trại thủ vững, Viên Thiệu thì cố gắng bắn phá Tào doanh trong nhất thời Tòa Doanh gà chó không yên binh sĩ thương vong vô số.

Đúng lúc Tào Tháo buồn bực thì Lưu Diệp thì binh sĩ đã làm ra một chiếc xe phích lịch ném đáTào Tháo đại hỉ bèn gấp rút hạ lệnh chế tạo gấp rút ba mươi chiếc phích lịch xa phá hủy Viên quân.

Sau đó Viên Thiệu bày ra mưu kế bắt đầu đào đất tiến công quân Tào ở trong nội doanh phản kháng.

Song phương bắt đầu tiến vào giai đoạn giằng co Tào Tháo bên ngoài khó khăn phía trước binh lực lương thảo thiếu, sĩ tốt mỏi mệt Trương Lãng tuy phái đại tướng Trương Liêu xuất binh tới Thái sơn nhưng lại đối đầu với chiến cuộc vô bổ, Tào Tháo cơ hồ mất đn tin tưởng thủ vững, nhưng mưu sĩ Tuân úc chủ trương ráng sức kiên trì cho nên Tào Tháo một bên quyết tâm phòng thủ một bên rút ngắn khoảng cách vận chuyển quân đội sử dụng phục trận tăng cường hộ vệ một phương diện khác tích cực tìm chiến cơ đánh bại viên quân, không lâu sau hắn phái Sử Hoán chặn đánh thiêu hủy mấy nghìn chiếc xe lương thực tăng thêm khó khăn cho Viên quân đồng thời giản vây nguy cấp cho Trường An, lại mượn danh tiếng thiên tử, sai người đi tìm Lưu Chương để hắn xuất binh đánh Trương Lỗ, ý đồ kìm chế quân địch.

Ba tháng sau Tào Tháo một lần nữa phái người mang tin cho Lưu Biểu, hi vọng Lưu Biểu có thể cho mượn mười vạn quân lương, cùng Lưu Chương tiến công Trương Lỗ.

Lưu Biểu vốn có ý định bảo trù sự trung lập không muốn cho Tào Tháo nhúng tay vào nhưng Lưu Bị cho rằng cơ hội đã tới, Lưu Biểu cho rằng thời cơ tốt để mở rộng bản đồ chỉ cần hai vạn binh mã xuất chinh là được vốn Lưu Bị nói cũng không có bao nhiêu phân lượng nhưng thủ hạ của Lưu Biểu và Khoái Việt Khoái Lương và đa phần mưu sĩ đã bị Tào Tháo hối lộ cộng thêm chiếu thư của thiên tử, liên tục tỏ vẻ đồng ý, Lưu Biểu không khỏi cân nhắc lần nữa.

Đồng thời Tào Tháo cũng đưa tin cho Trương Lãng, hi vọng quân đội của Trương Liêu có thể vào Tế nam hơn nữa vượt bờ bắc Hoàng Hà kìm chế cánh phải của Viên Thiệu, giảm bớt phòng thủ áp lực.

Trương Lãng chứng kiến công văn này thì cười cười phân phó vài câu rồi không hỏi tới nữa.

Tháng tư Hán Trung Lưu chương quyết định phái đại tướng Ngô Ý làm chủ lực, Ngô Lan Lôi Đồng Trương Nhâm làm phó tướng, Pháp Chính làm tham quân Hoàng Quyền làm tổng đốc lương thảo, khởi năm vạn binh mã xuất binh ở Tử Đồng, chuẩn bị đánh Manh Quan, mong muốn giết Trương Lỗ báo thù.

Lưu Trương một cuộc chiến cuối cùng cũng bùng phát.

Lưu Bị lòng như lửa đốt nhưng Lưu Biểu chập chạp không bày tỏ thái độ, hắn cũng không thể làm gì, một phương diện hắn thao binh luyện mã một phương diện chiêu hiền nạp sĩ, hi vọng có thể tăng thực lực của mình.

Cuối tháng tư quân Giang Đông nam chinh bị ngăn trở ở Long Xuyên, tiên phong Lăng Thao bị phục kích nếu không phải Cao Thuận suất lĩnh binh lính tới tiếp ứng thì toàn quân đã bị diệt, tuy cuối cùng cũng đánh lui được địch nhưng một vạn binh mã mà Lăng Thao xuất chinh bị tổn thất thảm trọng, chết trận vô số, Lăng Thao toàn thân cao thấp nhiều chỗ bị thương.

Triệu Vân nhận được tin tức liền tới thăm Lăng Thao, Lăng Thao trên người mỗi chỗ đều lộ ra cả da thịt.

Lăng Thao mê man trên giường không có chút tri giác nào

Triệu Vân lạnh lùng đi tới gặp Từ Tuyên mà hỏi:

- Từ đại nhân đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?Từ Tuyên đang nhắm mắt dưỡng thần nghe vậy liền mở mắt hành lễ.

Triệu Vân vung tay đem ngữ khí chậm dần mà nói:

- Quân địch mai phục các ngươi sao một chút cảnh giới cũng khô có một vạn binh sĩ trở về chưa tới một nghìn.

Từ Tuyên nghĩ nghĩ rồi khàn khàn nói:

- Tướng quân việc này là hạ quan sơ sẩy mong nhận quân pháp xử chế.

Triệu Vân hừ lạnh một tiếng, quay người đi trong mắt không có chút cảm tình:

- Ngươi nên cho chúa công một câu trả lời thỏa đáng.

Từ Tuyên thản nhiên nói:

- Chuyện này hạ quan dĩ nhiên là có chừng mực.

Triệu Vân xoay người lại hai mắt như đuốc nhìn về phía Từ Tuyên:

- Lúc ấy rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Từ Tuyên trầm tư nửa khắc sắc mặt quái dị nói:

- Lúc ấy hạ quan cùng Lăng phó tướng nghe theo mệnh lệnh của tướng quân, khu quân xuất phát về phía Mai Châu, nhưng gặp ảnh hưởng thời tiết, binh sĩ không chịu được phong hàn chính vì vậy hạ quan mới tự tiện cản biến lộ tuyện, lúc đến Long An phát hiện mục tiêu quá rõ ràng liền sửa thành đi đường nhỏ màn đêm buông xuống quân ta đang nghỉ ngơi thì quân địch đánh lén, tuy Lăng tướng quân tổ chức phản kích nhưng chỉ chịu được mấy canh giờ bại lui hơn mười dặm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.