Phong Lưu Tam Quốc

Chương 435: Mỏ vàng (hạ)



Trương Lãng nghe thế không mấy hứng thú nói:

- Lý do này lần trước ngươi đã nói rồi.

Trương Chiêu có chút sốt ruột nói:

- Lần này khác với trước!

Trương Lãng hình như không có hứng thú nghe tiếp, cảm xúc không cao bảo:

- Giống nhau thôi. Tử Bố à, chúng ta ở Giang Nam, hạm đội là vũ khí mạnh của chúng ta. Cái gì đều bỏ được chứ cái này không thể!

Trương Chiêu thật sự nóng nảy, cắt ngang nói:

- Lần này khoáng sản cực kỳ phong phú, số lượng cực lớn! Chỉ cần có thể khai phá ra thì không tới một năm là thu được vốn liếng nhiều hơn trước kia gấp mấy lần!

Trương Lãng cười nói:

- Nhìn ngươi kìa, lại ở đây lừa con nít. Lần trước ngươi cũng nói vậy, kết quả suýt chút khiến ta chết đói.

Trương Chiêu sốt ruột gãi đầu nhưng không biết nói sao mới được.

Trương Lãng không mấy hứng thú nhưng vẫn là hói:

- Hôm nay phát hiện mỏ gì? Quặng thạch sắt? Môi than?

Trương Chiêu lắc đầu nguầy nguậy, nói:

- Không đúng không đúng, tốt hơn mấy thứ này nữa!

Trương Lãng nghẹn họng hỏi:

- Chắc không phải là mỏ kim cương đi? Ha ha.

Trương Chiêu khó hiểu hỏi ngược lại:

- Mỏ kim cương là cái gì?

Trương Lãng nhàn nhạt nói:

- Có nói ngươi cũng không biết.

Trương Chiêu nói:

- Tuy không biết cái gì là mỏ kim cương, nhưng lần này phát hiện là mỏ vàng.

Trương Lãng nghi ngờ nhìn Trương Chiêu, tay chống cằm, khóe miệng nhếch nụ cười hỏi lại:

- Mỏ vàng?

Trương Chiêu vô cùng nghiêm túc khẳng định:

- Là mỏ vàng!

Trương Lãng thấy gã nghiêm túc như vậy, sắc mặt từ lúc đầu nghi ngờ không tin dần chuyển sang kinh ngạc:

- Thật là mỏ vàng?

Trương Chiêu chắc chắn nói:

- Đúng vậy, nếu không phải là mỏ vàng thì thuộc hạ nguyện giao đầu cho chúa công bảo quản.

Trương Lãng kích động đứng lên bắt lấy bả vai mềm của Trương Chiêu, trầm giọng nói:

- Ngươi khẳng định?

Trương Chiêu mạnh gật đầu:

- Khẳng định.

Trương Lãng hú to:

- A ô!!!

Hắn cực kỳ phấn khởi nói:

- Mỏ vàng? Khoáng sản cực kỳ phong phú?

Trương Chiêu thấy Trương Lãng hưng phấn như vậy cũng vui vẻ nói:

- Đúng thế.

Trương Lãng ngửa đầu cười dài:

- Ha ha ha.

Mới rồi buồn bực quét sạch, hắn phấn chấn nói:

- Tốt lắm, nếu thật sự là mỏ vàng, ta chuẩn cho người thu lại tài chính mấy thứ khác. Nhưng ta muốn ngươi cho ta thời gian chính xác, khi nào khu vực khai thác mỏ bắt đầu có lời?

Trương Chiêu không chút suy nghĩ nói:

- Cuối năm!

Sau khi Trương Chiêu ra ngoài, tâm tình hưng phấn của Trương Lãng mới chậm rãi bình tĩnh lại. Mấy năm gần đây, các quận Giang Đông khai phá rộng rãi, các mặt kiến thiết phát triển không ngừng, thương nhân đến đi số lượng cũng ngày càng nhiều. Tuy tiền khố không có bao nhiêu tài chính nhưng dân chúng sinh hoạt ngày càng thoải mái, kẻ có tiền ngày càng nhiều, đây là sự thực không thể chối cãi. Tiền Giang Đông lưu thông tuy không thống nhất bằng Trung Nguyên, nhưng hoàng kim dù là lấy hình thức gì đều là thứ quý giá nhất. Chỉ cần có thể khai phá ra mỏ vàng, tiếp theo làm thành các loại trang sức bán ra ngoài, không sợ kiếm không được đầy bát vàng. Nghĩ đến đây, Trương Lãng ngây ngô cười.

Đang lúc Trương Lãng nằm mơ phát tài thì thân hình vạm vỡ oai hùng của Lữ Bố đã đập vào mắt.

Không thể không thừa nhận Lữ Bố có tiền vốn kiêu ngạo. Dáng người rắn chắc thẳng tắp như thanh tùng, tùy ý đứng đã cao ngất như núi không thể với tới. Gò má lăng giác rõ ràng, cực kỳ cá tính. Mày kiếm vừa rậm vừa đen, chứng minh y là người háo thắng. Đôi mắt cực kỳ dã tính sáng ngời, tràn ngập cuồng ngạo và nhiệt tình, kiệt ngạo bất thuần.

Tuy không phải lần đầu tiên Trương Lãng thấy Lữ Bố, nhưng khi lần nữa gặp gỡ thì trong lòng hắn tràn ngập tán thán.Có lẽ bởi vì bị Trương Lãng bỏ qua, cảm xúc của Lữ Bố không cao lắm. Thăm hỏi lễ phép xong y đứng một bên không nói lời nào. Nếu không phải chú ý trong mắt y lóe tia sáng thì Trương Lãng còn cho rằng y đã đổi tính.

Trương Lãng thu lại tâm tư, không mặn không nhạt hỏi:

- Phụng Tiên, không biết bây giờ ngươi ở Mạt Lăng có quen không?

Lữ Bố đúng là không phải loại người tâm kế, có tâm sự gì cũng không giấu được, lộ cả ra mặt.

Y cứng ngắc nói hai chữ:

- Cũng được.

Xong rồi lại im lặng.

Trương Lãng trong lòng có chút không vui, thầm nghĩ ta còn không hỏi tội ngươi đâu đã lên mặt? Tuy lòng nghĩ vậy nhưng hắn không lộ ra ngoài.

Hắn thản nhiên nói:

- Phụng Tiên, có phải ngươi trách ta lần này không mang người xuất chinh, cho nên bất mãn trong lòng?

Dù Lữ Bố có kiêu căng tới đâu thì không dám làm quá mức. Có câu người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Dù y rất muốn nói lời thật lòng nhưng vẫn là kiêng dè, nói:

- Thuộc hạ đâu dám trách tướng quân có gì không phải.

Trương Lãng nghe ra ẩn ý trong đó nhưng không chọc thủng ngay.

Hắn bỗng đổi giọng:

- Phụng Tiên, quân ta bây giờ đã bình định Lưu Biểu, tiếp theo lập tức bắt phạt Trung Nguyên tấn công Tào Tháo. Ta muốn nghe xem ý kiến của ngươi.

Lữ Bố kinh ngạc ồ lên, vẻ mặt rõ ràng nghi ngờ, không chút nghĩ ngợi đã nói:

- Không phải tướng quân nói lương thảo không đủ, quân tư không có sao? Tại sao nhanh vậy đã xuất binh?

Trương Lãng cười, cho Lữ Bố cảm giác cao thâm khó đoán.

Hắn nói:

- Mặt ngoài nói là thế nhưng riêng tư thì khác. Làm vậy đơn giản là muốn tê liệt thám tử phương bắc thôi. Thử nghĩ hiện tại Tào Tháo không thể phân thân, tuy phái Tào Nhân mang đi mười vạn binh Hà Bắc ngày đêm chạy về Sung Châu, lại đóng quân ở Dĩnh Xuyên, cùng mấy vạn đại quân của Hạ Hầu Uyên ở Đông quận tương ứng cho nhau. Nhưng một ngày không trừ Viên Thiệu thì một ngày không thu được Hà Bắc. Trọng tâm của Tào Tháo vẫn là tại phương bắc, không thể phân thân sang Giang Đông. Nếu không nhân dịp bây giờ Viên quân chưa toàn bộ tan vỡ, níu chân hắn, đợi hắn thu Hà Bắc tứ châu, đến lúc đó muốn đối kháng cùng hắn chỉ sợ khó hơn lên trời. Cho nên vấn đề lương thảo, tư quân mà ngươi đã nói tin tưởng rất nhanh sẽ dàn xếp xong. Nếu ngươi sốt ruột quá thì có thể trước đi hỏi Trương Chiêu, hắn sẽ cho người đáp án.

Nói đùa, trước đó Trương Chiêu đã sớm báo trước cho Trương Lãng, gã sẽ có đáp án gì? Đơn giản là thổi phồng vẽ vời một đống thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.