Phòng Sách Lúc Nửa Đêm

Chương 9: Bạn giống như Từ Lạc vậy!




Đôi chân Chu Trạch bắt đầu ngồi xổm bên trong và có ý định ra ngoài, nhưng bên ngoài lại có tiếng "răng rắc, răng rắc" truyền đến, điều này có nghĩa là bên ngoài quan tài đang bị người khác khóa lại.

Tủ bị khóa, không thể ra ngoài được,

Trong lúc nhất thời, Chu Trạch nhớ lại cảnh anh ta bị đưa vào quan tài lúc trước.

Chỉ là lần này, Chu Trạch không mất bình tĩnh, không tức giận, anh ta chỉ đưa tay ra và gõ vào tấm kim loại ở đầu:

"Có ai ở đó không?"

Chu Trạch nghĩ rằng đã có người đến đây đẩy tủ đông của anh ta vào bên trong và khóa trái lại, trừ khi đó là một người bị điên, Chu Trạch nghĩ rằng mình kém may mắn đến như thế này.

Hơn nữa,

Sau khi anh ta vào nhà xác, đóng cửa và người kia lại biết mật khẩu của nhà xác?

Có nên tin điều đó không?

Cho nên, Chu Trạch nghĩ rằng sẽ có một người nào đó "giúp đỡ" mình, hơn nữa sẽ có thể giúp mình đến cùng.

Tuy nhiên, sau câu hỏi của anh, bên ngoài vẫn im lặng và không có sự phản hồi lại.

Chu Trạch thấy thế liền mặc kệ, anh ta nhắm mắt lại và chuẩn bị ngủ một giấc thật sâu, thật ngon.

Giấc như này, anh ta ngủ say rất nhanh.

Rốt cuộc, đã hai ngày không được chợp mắt và đã xảy ra rất nhiều chuyện, anh ta thật sự rất mệt mỏi.

Dù cho sau khi chết có lũ lụt kéo đến,

Cũng không thể ngăn anh ta ngủ lúc này.

......

Chu Trạch không biết mình đã ngủ được bao lâu, nhưng khi mở mắt ra anh ta cảm thấy tinh thần mình rất thoải mái, đã lâu rồi anh cũng không có cảm giác này, nhưng mà cơ thể của anh cũng đã đông cứng,

Có thể nói cơ thể anh đã bị đông cứng rất nặng, anh ta cố gắng vặn vẹo một vài lần trong không gian chật hẹp của mình, một âm thanh "giòn vang" phát ra khiến người nghe cảm thấy đó là sự vô thức.

Đồng thời, mười móng tay của anh lúc này cũng chuyển sang màu đen, lóe lên một ánh sáng khác thường, cơ thể anh cứng ngắt và cái lạnh này đối với người bình thường thì không thể chịu đựng được và nó từ từ tập trung về mười đầu ngón tay của anh.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong một thời gian không quá dài nhưng nó khiến anh không còn cảm giác lạnh và thoải mái hơn.

Anh ta vô thức dùng chân mình đạp một cái, hòm quan tài bằng băng cũng vì thế mà trượt ra ngoài,

Khóa,

Bị mở ra sao?

Chu Trạch có chút ngạc nhiên, anh ta ngồi dậy và đi xuống, sau đó đẩy nắp tủ trở lại vào bên trong.

Quần áo trên người anh đã bị đông cứng, trông anh lúc này giống như một tấm bia cứng, mang đến một cảm giác khó chịu, và đôi mắt anh nhìn bốn phía xung quanh.

Nhà xác bệnh viện liên kết không nhiều, so với các bệnh viện lớn khác ở các thành phố lớn, nhìn nó có vẻ heo hút, nhưng bên trong vẫn chứa rất nhiều thi thể.

Chu Trạch không biết ai đã đẩy mình vào bên trong, nhưng bây giờ hơi khó để biết được điều đó.

May mà trong lúc ngủ đối phương đã mở khóa, Chu Trạch không có ý định ở lại chỗ này gây rối thêm nữa.

Anh ta đi về phía cửa của nhà xác và định rời đi, nhưng anh lại dừng lại khi đi ngang qua những chiếc giường phủ vải trắng.

Những cơ thể được phủ lên bằng tấm vải trắng không có gì khác thường,

Bao gồm bà lão quấn chăn bông kia cũng chẳng có gì thay đổi.

Nhưng anh vẫn dừng lại,

Bởi vì anh nhớ rõ, vị trí và đầu bà lão nằm đã bị đảo lộn.

Không thể nào là trong lúc mình ngủ, nhân viên quản lý lại chạy vào và thay đổi tư thế nằm của bà lão.

Chu Trạch đứng cạnh bà lão và nói:

"Nếu là bà, lúc này không đi ra thì tôi đi đây."

Bà lão lặng lẽ đẩy tủ mình vào và khóa lại, có lẽ không có ý xấu, nhưng bà không nói không rằng tự mình khóa rồi lại mở ra, có lẽ cũng không muốn hại mình.

Có thể ai đó đã ghé qua vào lúc này và nhìn thấy chiếc tủ có mở khóa, khả năng sẽ phát hiện ra mình.

Rốt cuộc, nhưng tủ khóa này khóa mà không khóa, từ ngoài nhìn sẽ rất rõ ràng.

Sau khi đứng nửa phút, không thấy có gì bất thường, Chu Trạch không định đợi nữa.

Nhưng khi anh vừa mới định bước đi thì có một tiếng thở dài phía sau lưng anh.

Chu Trạch thấy ghê sợ cái cảm giác này,

Nhăn nhăn nhó nhó,

Muốn từ chối lời chào hỏi này,

Rõ ràng khi chết dáng vóc là một bà lão, nhưng khi xuất hiện lại là một cô gái nhỏ nhắn.

Được rồi, phân biệt tuổi tác không đúng lắm, nhưng đối với những loại ma nữ xinh đẹp thì sẽ có một chút khoan dung hơn nhiều, đó cũng là bản chất của con người.

Nếu như Nhiếp Tiểu Thiến có khuôn mặt màu vàng và những nếp nhăn xếp đầy trên mặt thì nghĩ xem Ninh Thái Thần có thể trò chuyện cùng với ma cả một thời gian dài sao?

Chu Trạch xoay người về phía sau lưng mình.

Một bà lão tóc bạc cúi mình đứng ở đó, tay cầm chiếc khăn trắng và bà đang định lau nước mắt.

Nhưng hồn ma thì lại không thể nào có nước mắt, cho nên Chu Trạch thoạt nhìn trông bà giống như đang gào thét hơn.

"Bà tiếp tục khóc đi, tôi sẽ không quấy rầy bà."

Chu Trạch chuẩn bị đi.

Anh ta phát hiện rằng, anh ta là một người bình thường, ngay cả khi anh ta là một con ma thì cũng có một chút giá trị.

"Giúp tôi một chút, tôi có tiền." Bà lão mở miệng nói.

"Ừ." Chu Trạch lên tiếng, anh ta thiếu tiền.

Chết tiệt tiền trong tài khoản của Từ Lạc tiền không được 200 tệ, cộng thêm tiền của "tội phạm giết người" trả một nghìn thì tổng cộng Chu Trạch cũng chưa được 1300 tệ.

Chu Trạch trước kia gửi tiết kiệm tích góp hẳn hoi nhưng sau khi chết đã đóng góp cho Cô Nhi Viện, bây giờ anh ta chẳng khác gì một thân một mình.

"Tiền của tôi nằm trên gác lửng trong tủ của tôi, đó là một chiếc tủ sơn mài màu vàng, bên trong có 3 vạn, còn có của hồi môn lúc cưới, ngọc trâm, vòng đeo tay, tôi không biết giá trị của chúng là bao nhiêu.

Tôi chết đột ngột nên sợ con trai của tôi không biết những thứ này, ta chưa kịp trao nó cho chúng.

Chu Trạch gật đầu, "Tôi sẽ giúp bà."

Bà lão tỏ vẻ mặt khó chịu, nhưng vẫn gật đầu: "Đây là điều nên làm."

Bà lão biết rằng mình không có một thứ gì đó để Chu Trạch truyền tin và những đứa con trai của bà có thể sẽ không tìm thấy tài sản đó.

.........

Ra khỏi bệnh viện, Chu Trạch tiếp tục thuê xe đến vùng Thông Châu, đến khu vực được gọi là "Hưng Đông trấn", nó cũng không xa mấy, sân bay của Thông Thành cũng nằm ngay tại trấn này.

Trước đó anh đã đi tìm hiểu về chuyện của bà lão, bà lão được đưa đến bệnh viện cứu chữa nhưng sau đó lại qua đời, gia đình trực tiếp đem xác người chết để ở bệnh viện và nợ một ít tiền chữa trị chưa được thanh toán.

Khoảng nửa giờ sau, Chu Trạch đi đến thị trấn và tìm thấy ngôi làng theo lời kể của bà lão.

Đó là một tòa nhà hai tầng, có một ngôi nhà gạch nhỏ giống như một túp lều được xây dựng thêm trong ngôi nhà.

Khi Chu Trạch đi tới, phát hiện có mấy công nhân đang phá hủy ngôi nhà và tất cả mọi thứ của ngôi nhà đã bị gỡ bỏ.

Chu Trạch bước tới và đưa điếu thuốc cho một người đàn ông, hỏi: "Sắp đến năm mới, anh có vẻ bận rộn nhỉ?"

"Muốn có tiền ăn năm mới thì cần làm việc nhiều hơn, dù sao đây cũng là một ngôi làng." Người thợ đào rất tự do và dễ dàng.

"Căn phòng này đã xảy ra chuyện gì vậy?" Chu Trạch vừa hỏi vừa nhìn bên trong, có hai công nhân đang ở trên đỉnh tòa nhà, bên trong nhà, đừng nói là tủ sơn mài vàng, thậm chí cả một chiếc ghế nhỏ cũng không thể nhìn thấy, mọi thứ đều trống rỗng.

"Mẹ già của anh ấy chết rồi, gian phòng này trước kia là nơi mẹ anh ấy ở, anh ấy muốn đem gian phòng này sửa chữa lại thành nhà bếp." Anh ta ngậm điếu thuốc và nhờ Chu Trạch đốt giùm điếu thuốc, mỉm cười nói: "Anh thấy đấy, người vừa mới đi qua ngang cửa chính là chủ của căn nhà này."

Chu Trạch nhìn qua và thấy có một vết bầm tím trên khuôn mặt của người đàn ông với mái tóc trắng.

"Năm anh em, đã đánh nhau vì số tiền bà lão để lại, những viên gạch này vừa được gỡ xuống thì bốn người còn lại đã đến chia phần.

Anh nói xem thế giới này, đáng buồn không, cơ thể của bà lão vẫn còn nằm trong bệnh viện, họ vẫn không đưa bà về, anh em cũng không ai góp tiền trả chi phí còn nợ trong bệnh viện.

"Còn căn nhà của bà lão thì sao?" Chu Trạc lo ngại về điều này, từ lời kể của bà lão, số tiền ba vạn chính là cả đời bà dành dụm, những chiếc vòng tay, ngọc trâm, những thứ có giá trị thực, nếu được bán đi thì đó là một số tiền không nhỏ."

"Bán cho thu phế phẩm đấy, đã sớm trống rỗng, bà lão vừa nằm viện liền đem đi bán hết." Anh ta hít một điếu thật sâu, "tôi đi làm đây."

Chu Trạch có chút dở khóc dở cười liếm liếm bờ môi, chuyến này đi xem như vô ích rồi.

Bà lão thì cố gắng để dành, không dùng cho bản thân, nhưng con trai của bà cũng không có phước hưởng, đem những thứ tiện nghi trong nhà bán hết cho người thu phế liệu.

Hiện tại, Chu Trạch có chút buồn phiền, không có tiền, đúng thật rất phiền toái, anh ta lại không muốn bản thân đi kiếm tiền, mặc dù điều này không khó khăn gì đối với anh, nhưng khi cứu cô bé đêm qua, tôi gần như cũng bị hành đến sống dở chết dở, không biết điều gì sẽ đến với mình nữa đây.

Tự dưng trong đầu anh ta xuất hiện một vị thần, không rõ ràng lắm,

Nhưng nó không ngừng đào bới sâu vào tri thức của anh, nơi có địa ngục, nơi anh đã đi qua.

Anh biết anh không phải là người, nhưng ở đây là nhân gian, huống hồ, Chu Trạch nhớ rõ như in, bệnh nhân trước đây, trước khi chết ông ta đã hoảng loạn mà kêu lên "bị phát hiện rồi".

Thế nhưng,

Tiền,

Chu Trạch muốn kiếm tiền,

Nhưng ai sẽ trả thù lao cho anh?

Anh hiện tại rất cần tiền, trước hết là để không phải sống phụ thuộc vào danh phận "người ở rể",

Ít nhất phải mua cho mình một cái tủ đông hoặc tủ lớn hơn?

Nếu không, anh phải đến bệnh viện mỗi ngày để hưởng cái không khí lạnh tại nhà xác?

Anh hút một điếu thuốc vì sự chán nản và Chu Trạch hít một hơi, anh cảm thấy thật buồn chán.

Đúng lúc, điện thoại trong túi anh reo lên, Chu Trạch cầm điện thoại, là một số điện thoại xa lạ, anh ta bắt máy:

"Alo."

"Đại ca, hàng đã được vận chuyển đến nơi an toàn, khi nào anh mới đến kiểm tra, kiểm tra gần đây rất chặt chẽ, thật không dễ vào được." Đầu bên kia điện thoại nói chuyện với âm thanh nhỏ từng li từng tí.

Chu Trạch từ từ mở miệng,

Không gây ra bất kỳ tiếng động nào,

Cùng lúc đó,

Hình ảnh Từ Lạc đột nhiên dâng trào trong lòng anh.