Phù Dung Trì

Quyển 4 - Chương 1: Quyết định trở về




溫泉

泉源雲暖碧粼粼,

火井潛通地入秦.

一酌已消神女唾,

千秋難洗羯奴塵.

山連太白空多雪,

池到華清別有春.

莫向此中談往事,

芙蓉楊柳亦傷神.

Ôn Tuyền

(Ngụy Khởi)

Tuyền nguyên vân noãn bích lân lân,

Hoả tỉnh tiềm thông địa nhập Tần.

Nhất chước dĩ tiêu Thần Nữ thoá,

Thiên thu nan tẩy yết nô trần.

Sơn liên Thái Bạch không đa tuyết,

Trì đáo Hoa Thanh biệt hữu xuân.

Mạc hướng thử trung đàm vãng sự,

Phù dung, dương liễu diệc thương thần.

Dịch thơ:

Suối từ mây ấm biếc lăn tăn,

Giếng lửa ngầm thông tới đất Tần.

Thần Nữ mắng còn tiêu một chén,

Ngựa dê bẩn khó sạch ngàn năm.

Núi liền Thái Bạch riêng màu tuyết,

Ao đến Hoa Thanh chỉ có xuân.

Đừng ở đất này bàn chuyện cũ,

Phù dung, dương liễu cũng thương tâm.

(Điệp Luyến Hoa phỏng dịch)

Phần 4: Hòa An Vương kể chuyện

Năm nay vùng Sa Đà lại xảy ra hạn hán, đồng lúa khô cháy nứt nẻ, cá nằm phơi thây trên con sông cạn nước. Dân chúng trong vùng sắp cạn kiệt lương thực, không ít người đang gói ghém quần áo chuẩn bị đi lánh nạn nơi khác. Ở Khương La này, mặc dù được xưng tụng là “đất lành chim đậu” nhưng đâu phải nơi nào cũng “lành”. Người Khương La có một bài dân ca thế này:

“Mặt trời dậy ở đằng đông

Đế đô tỏa nắng, Mạn Hồng âm u

Trường Giang núi nước mây mù

Sa Đà cát trắng, đất dày chân chim

Hà Khổ giá lạnh buốt tim

Bình Thành loạn lạc, Ninh Him thái bình”

Bài ca bao gồm những địa danh nổi tiếng nhất Khương La. Ai chẳng biết kinh thành địa lợi nhân hòa, nhiều nắng nhiều mưa. Mạn Hồng ẩn sau dãy núi hướng Tây, lúc nào cũng thiếu tốn hơi ấm, không gian ẩm ướt, bầu trời âm u. Trường Giang cá tôm đầy ấp, núi non trùng phùng. Sa Đà quanh năm cát phủ, đất ít sỏi nhiều. Hà Khổ là biên cương phương Bắc, một năm tám tháng tuyết rơi. Bình Thành là cửa khẩu thông với Đại Thế, triều đình nào cũng giằng co từ năm này đến năm khác. Ninh Him cũng là cửa khẩu nhưng luôn luôn thái bình, dân chúng ăn nên làm ra, an cư lập nghiệp.

Hạ Hầu Y Uy đứng bên cạnh chỉ tay nói với ta:

“Đất Sa Đà này dám trụ lại cũng chỉ có Vương gia, nếu năm sau thuận lợi, chúng ta nên đào thêm kênh rạch. Ngài có nghĩ tới việc tăng thuế đối với nhóm thương nhân chở hàng hóa mượn đường qua đây không?”

Ta nhìn biển cát xuyên qua tấm lưới đen che đầu, gió cuộn trời quang, cát vàng chầm chậm di chuyển từ cồn này sang cồn khác.

“Chuyện này phải chậm rãi... Hai năm trước đã tăng một lần, giờ lại thêm thuế sẽ khiến lòng người bất mãn. Xét cho cùng một chuyến buôn có bao nhiêu hiểm nguy vất vả, làm ra đồng tiền không dễ dàng...”

Ta cùng hắn trở về vương phủ, nghe tin phu nhân vừa té ngã, lập tức hốt hoảng đi xem. Đại phu khom lưng đứng ngoài cửa phòng chờ phân phó, ta hỏi hắn tình hình.

“Bẩm vương gia, vương phi may mắn chỉ động chút thai khí, từ giờ tới ngày sanh phải tuyệt đối hạn chế đi lại, nếu tiếp tục va chạm e là khó giữ!”

Ta gọi Tô ma ma đưa đại phu chút bạc rồi đi vào tẩm phòng. Nàng vừa mới ngủ, cái bụng to nổi lên dưới lớp chăn mỏng. Ta thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên vuốt ve. Nói ra thật là xấu hổ, đều là ông già bà lão cả rồi, giờ lại có đứa con... Thiên hạ không dám nói thẳng nhưng nhất định trong bụng họ đang chê cười. Ta ngồi nhìn nàng một lát rồi gọi a hoàn vào trông nom, chính mình đi đến thư phòng.

“Phụ vương...”

Tịch Tề không biết đã chờ bao lâu, quần áo còn lấm bụi đường. Ta chưa hỏi gì, chỉ kêu nó vào trong phòng, gọi người dâng trà. Trong năm đứa con trai, Tịch Tề là đứa ta không yên tâm nhất, nó không thích học chữ nghĩa, hoàn toàn không có thi phú, đầu óc lại để tâm tới chuyện linh tinh. Nhưng chính vì vậy mà nó lại hiểu nhiều, biết nhiều, lanh lẹ hơn những đứa khác.

Tịch Tề hối hả uống sạch tách trà rồi ngẩng đầu gấp gáp nói với ta:

“Phụ vương, hoàng đế băng rồi!”

Tay ta run lên một chút nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại. Lúc này ta không nghĩ tới Tứ ca mà lại nghĩ đến Tứ hoàng tẩu. Vậy là bà ta đã làm Thái hậu rồi. Con đường bà ta chọn xem ra sắp kết thúc viên mãn rồi. Năm xưa có một người đứng trước mặt ta lạnh lùng nói rằng: “Ước nguyện của muội là trở thành mẫu nghi thiên hạ, đầu tiên phải làm Thái tử phi, rồi làm Hoàng hậu, Thái hậu, Thái hoàng thái hậu. Chỉ có địa vị đó mới thỏa mãn được muội!”

Nàng đã thay đổi, đã không còn là cô bé năm xưa nũng nịu gọi ta “hoàng tử ca ca” nữa. Cuộc đời là như vậy, cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi hết con đường, ai ngờ lại rẽ sang ngang. Ta hoài niệm đặt tách trà xuống, thờ ơ nói:

“Vậy là có quốc tang rồi, lệnh cho gia đinh treo vải trắng, Thế tử sẽ thay bổn vương hồi kinh viếng tiên đế.”

Tịch Tề chép miệng, lắc đầu nói:

“Phụ vương, không chỉ Hoàng đế băng hà, cả Thái tử cũng đi rồi!”

Lần này thì ta thực sự đánh vỡ tách trà:

- Con nói cái gì?

- Thái tử và bệ hạ cùng mất một ngày, bây giờ kinh thành rất loạn, cụ thể thì con chưa biết rõ nguyên do... Chỉ nghe nói Thục phi và Thái hậu đang tranh chấp gây gắt!

Ta nhíu mày, chuyện xảy ra quá bất ngờ, quả thật nghĩ không thông. Thái tử mất rồi, vậy bà ta phải làm sao? Tam hoàng tử trẻ người non dạ, trước nay không tham chính, nhìn kiểu gì cũng thấy Nhị hoàng tử lợi thế hơn. Ngoài cửa có tiếng nói chuyện, Kinh Hà và Thán Khúc cùng nhau đến.

- Thỉnh an Thế tử gia!

- Thằng quỷ nhỏ! Biệt tích mấy tháng nay, đi đâu hả?

– Á Á... Đại ca tha mạng, không phải đệ đã về rồi sao?

– Hừ, đệ là đứa con bất hiểu, không để lại chút tin tức nào đã bốc hơi. Mẫu phi ngày nào cũng hỏi ta mà ta có dám nói thật đâu!

– Rồi rồi, đệ lập tức đi thăm nương đây, đại ca buông tai đệ ra!

Kinh Hà nhìn hai huynh trưởng động tay động chân, nhe hàm răng trắng cười khì khì. Nhà có năm đứa con trai, ồn ào chết được. Hôm nay ta cũng không có tâm tư la rầy gì chúng nó. Kinh Hà nhìn thoáng qua ta, lập tức nhu thuận chạy tới, nghiêm trang gọi một tiếng “Phụ vương”. Ta cố gắng cười, xoa xoa đầu thằng bé. Nó là đứa con trai út, chỉ mới 7 tuổi thôi. Ngày nó ra đời thú thật ta hơi thất vọng, cứ tưởng là một tiểu quận chúa!

- Tiểu Hà hôm nay làm những gì?

– Con đã chép xong bài của sư phó giao, còn đi theo đại ca ra ngoài thành thị sát!

- Thị sát? Vậy Tiểu Hà thấy những gì?

– Dạ, thấy rất nhiều lạc đà chở đồ đạc, đại ca nói dân chúng trong thành chuẩn bị đi lánh hạn!

Ta gật đầu, nhìn sang hai đứa con trai khác, xem ra Thán Khúc đã dạy dỗ xong Tịch Tề, ta bèn nói với nó:

– Khúc nhi, con về bảo Thế tử phi chuẩn bị hành lý, ngày mai hồi kinh!

Thán Khúc giật mình ngạc nhiên hỏi:

– Làm gì ạ?

– Hoàng thúc con băng hà, con thay ta đến chịu tang...

Thán Khúc ngơ ngác gật đầu, tuy có ngoài ý muốn nhưng nó cũng không bận tâm lắm, chắc chỉ lo lắng đường xá xa xôi thôi. Chỗ của ta là như vậy, mang tiếng là Hòa An vương phủ nhưng chẳng liên quan gì tới triều đình. Vùng Sa Đà này không phải trọng yếu quân sự, không tài nguyên, không giàu có. Trong vương phủ trừ một trăm lính vệ tiêu chuẩn thì không có tổ chức nào nữa. Ta không nắm binh quyền, vậy là trở thành vô nghĩa đối với triều đình. Từ khi về đất này, cưới vợ dựng nhà nuôi con, ta cũng không màng tới chính biến nữa, bọn trẻ rất mơ hồ về khái niệm “kinh thành”, “hoàng đế”, “chính trị”. Thôi, vậy cũng tốt, có mấy ai dính vào đó mà sống an nhàn đâu! Từ ngày ra đi, ta cũng quyết tâm không quay về nữa, ẩn náu trong lớp bụi mù ở Sa Đà, cứ lặng lẽ làm Hòa An vương. Đất này không giàu nhưng đủ ăn, tô thuế hàng năm vương phủ thu vào so ra đã sung túc hơn dân thường rồi. Ta chỉ hy vọng bọn trẻ cũng bình an như vậy, gìn giữ một chi nhỏ huyết mạch hoàng thất, bảo tồn một phần truyền thống dòng dõi đế vương, dù nó xa lơ xa lắc nhưng cũng là cội nguồn...

Bởi vì Tố Tâm vừa bị động thai nên các con lần lượt đến thăm nàng. Có lẽ chúng nó cũng như ta, rất mong ngóng một tiểu quận chúa. Sau khi đứa trẻ này ra đời, mặc kệ là trai hay gái ta cũng không để nàng mang thai nữa, đã hơn ba mươi rồi, trẻ trung gì nữa?

Chạng vạng ngày hôm đó, Hạ Hầu Y Uy mang cùng một tin tức tới gặp ta, hắn hỏi ý ta thế nào. Ta chỉ ngồi nhìn hoàng hôn, lạnh nhạt đáp:

– Mấy chục năm rồi, Hòa An vương phủ và kinh thành không còn liên quan tới nhau. Dù có nội loạn cũng không thể tác động tới Sa Đà hẻo lánh này. Dù có chiến tranh ta cũng không thể góp thêm một tấc sắt. Thôi thì cứ án binh bất động, hạn chế liên can, như vậy mới là thượng sách!

Y Uy trầm ngâm đứng một góc, rất lâu sau hắn mới lên tiếng:

- Ta từng nhìn thấy Hoàng hậu Phượng Loan... Vương phi nương nương quá giống bà ấy!

Ta bình tĩnh quay lại nhìn hắn:

– Ngươi có ý gì?

Y Uy vốn chẳng sợ địa vị của ta, hắn nhún vai thẳng thắn đáp:

– Ngài không dám trở về, chứng tỏ trong lòng ngài có quỷ. Vương phi đã hầu hạ ngài mười mấy năm, sinh cho ngài năm con trai và sắp có một hài tử nữa... Ngài luôn không nóng không lạnh, như vậy so với phụ tình bạc nghĩa còn khó coi hơn!

- Ta chưa bao giờ để nàng thiếu thốn, cũng chưa bao giờ nặng lời!

– Phải, nhưng ngài cũng chưa bao giờ thật tâm đối đãi với tỷ tỷ của ta. Đừng tưởng ta không nhìn thấy, chẳng qua ta nhịn, vì tỷ tỷ luôn yêu thương ngài. Nàng lúc nào cũng chỉ biết chờ đợi, thanh xuân hết rồi, nàng còn phải đợi bao lâu?

Ta mím môi mặc kệ hắn, tiếp tục nhìn về chân trời. Trong lòng lại nhớ mông lung chuyện thời trai trẻ. Tố Tâm gả vào đây cũng tròn trĩnh mười sáu năm rồi. Tên đầy đủ của nàng là Hạ Hầu Tố Tâm, thân phận không cao nhưng cũng là một thiên kim tiểu thư nho nhỏ trong một gia đình thư hương có gốc rễ hoàng gia. Khi Thái tổ đoạt ngôi, dòng họ này đã bị thủ tiêu gần hết, chỉ sót lại vài nhánh phụ lẻ tẻ sống ở nơi xa xôi, có người đổi tên đổi họ, có người trốn chui trốn nhủi, lưu lạc tứ xứ. Ta cưới nàng vào cửa cũng khó khăn trăm bề, tất cả chỉ vì khuôn mặt ấy.

Nàng đã theo ta đến vùng đất khắc nghiệt này, cùng ta xây nhà dựng cửa, từng chút làm cho cuộc sống no đủ hơn. Vương phủ không có trắc phi, không có di nương, không có thông phòng, cũng là ta bù đắp cho thiệt thòi của nàng. Như vậy đã đủ chưa?

Bây giờ già rồi, đầu có hai màu tóc, cháu nội cũng sắp có, còn tính toán chuyện nhi nữ thường tình, haizzz... Có mà bị người ta cười vào mũi!

Đêm xuống, nhiệt độ cũng xuống rất nhanh, khác xa với cái nóng ôi ả ban ngày. Ta để nô tài cầm đèn, chầm chậm tản bộ trở về phòng.

– Tham kiến Hòa An vương!

Tên nô tài bị giật mình, nhảy sang một bên. Ta cảnh giác nheo mắt nhìn cái bóng đen biến ra từ không khí:

– Kẻ nào dám tùy tiện xông vào vương phủ?

Người nọ toàn thân áo đen, kiếm đeo bên hông, khuôn mặt cũng che đi. Hắn nhanh nhẹn đưa ra một cái túi tiền, im lặng không nói. Ta nhận món đồ, nương theo ánh sáng đèn lồng mà nhìn thấy hoa văn bươm bướm tinh xảo. Phượng Loan...

– Có ý gì?

Ta lạnh giọng hỏi hắn. Tên ám vệ nhìn mặt đất mà nói:

– Kinh thành thế sự nguy nan, Thái hậu nương nương cần ngài trợ giúp!

- Ta không có binh quyền, cũng không có trọng lượng trong triều đình, thứ lỗi không thể hỗ trợ.

– Vương gia chỉ cần có mặt, ngài là trưởng bối trong hoàng tộc, tiếng nói ít nhiều luôn có giá trị.

– Hừ, ta không đi! Sao không tìm Thiết Bình vương, Thánh Kim vương, Ôn Chính vương,...? Bọn họ đều có không dưới hai ngàn quân, tùy tiện vây kinh thành cũng có thể áp đảo triều chính.

– So với các vị vương gia khác, Thái hậu tin tưởng Hòa An vương nhất!

Ta cười lạnh, câu nói này đúng là trêu người. Dựa vào cái gì mà bà ấy tin tưởng ta? Nếu tin tưởng, hai mươi năm trước đã không lựa chọn Thái tử. Ta đưa mắt nhìn ám vệ vẫn đang quỳ. Từng là hoàng tử của Khương La quốc, ta ít nhiều có hiểu biết về tổ chức này. Ám vệ thường không quá mười người nhưng một người sánh bằng trăm quân. Tên này không thể là ám vệ của tiên đế, cũng không phải ám vệ của Thái tử, một khi chủ nhân mất thì họ cũng tự động giải tán, rất ít ai tiếp tục phục vụ. Hoàng cung có một quy tắc bất thành văn: Chỉ dùng người do chính mình đào tạo!

– Ai phái ngươi tới?

– Thái hậu nương nương.

Ta cười nhạt lắc đầu:

– Nàng sẽ không phái người đi cầu cứu ta, lại còn mập mờ giữa đêm như vậy. Nói thật đi, là ai phái ngươi tới?

– Là chủ tử.

– Chủ tử ngươi là ai?

– Chẳng ai cả, chủ tử là chủ tử. Dù ngài là vua hay là giặc, dù ngài giàu có hay nghèo hèn, chỉ cần ngài còn sống thì chính là chủ tử.

Ta khá thích thú với tên ám vệ này, một câu nói đơn giản thâu tóm hết lòng trung thành của hắn. Phải là người thế nào mới bồi dưỡng ra một thuộc hạ tâm huyết như vậy?

– Nói đi nói lại ta cũng không muốn đi, chủ tử của ngươi sẽ làm thế nào?

– Chẳng thế nào cả. Có vương gia hỗ trợ, mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn một chút, quang minh chính đại hơn một chút. Không có ngài giúp đỡ, người cần chết vẫn sẽ chết, người cần giết vẫn sẽ giết, tuy nhiên thủ đoạn này không rõ ràng, dễ khiến quần thần bất mãn!

– Ha ha ha ha... Ngông cuồng như vậy! Xem ra bản lĩnh của hắn không nhỏ. Tạm thời ta chưa quyết, sáng mai ngươi đợi ở cửa thành, giờ Dần chưa thấy bổn vương thì có thể tay không trở về!

Ta không quan tâm đến hắn nữa, phẩy tay áo bỏ đi. Đã lưu lạc tới đất Sa Đà này, vậy mà vẫn không yên ổn.

Nến trong phòng đã thắp lên, lan trong không khí mùi hoa nhài nhàn nhạt. Ta vén mành khẽ khàng đi vào phòng, phát hiện nàng vẫn chưa ngủ, đang ngồi làm gì đó dưới ánh nến chập chờn

- Tố Tâm?

Nàng ngẩng đầu, xuyên qua rèm the trắng nở một nụ cười:

– Vương gia... Hôm nay chàng về trễ!

Ta gật gật đầu, cũng không nói lý do, chỉ cởi ngoại bào đi vào tịnh phòng. Nước ấm thấm vào da, xua bớt suy tư của một ngày dài. Nhìn mái tóc nửa đen nửa trắng của mình, cảm thấy cuộc đời đã đi quá năm phần, còn năm phần kia sẽ ra sao?

Trong lúc ta nhắm mắt ngẫm nghĩ, một bàn tay mềm mại tinh tế xoa nắn bả vai. Ta lập tức xoay người lại, không vui nhíu mày:

- Trở về giường!

- Thiếp thân chỉ muốn giúp vương gia thư giãn...

– Nàng không tiện, vẫn nên trở về đi.

– Vậy... Hay thiếp gọi a hoàn vào?

Ta nhếch môi, tư lự hỏi:

– Loại a hoàn nào sẽ hầu hạ những chuyện này?

– A hoàn nào chẳng được, cùng lắm thì để các nàng làm thông phòng...

– Nàng muốn như vậy sao?

Tố Tâm không dám nhìn vào mắt ta, nàng thường không nhìn vào mắt ta. Hôm nay hai cánh môi có chút nhợt nhạt.

- Vương gia thích là được...

Ta im lặng nhìn nàng. Thật ra Tố Tâm không già, nàng vẫn còn hây hây như con gái hai mươi. Khí hậu Sa Đà khắc nghiệt như vậy, đàn bà ở vùng này lúc nào cũng thô kệch, da ngăm đen, tóc xoăn thô dày. Tố Tâm thì luôn nõn nà như vậy, ra dáng nữ nhân cao quý nhất vùng này. Có đôi lúc ta nhìn nàng soi gương, cảm thấy chúng ta không giống phu thê mà giống cha con hơn.

- Tự nhiên hôm nay lại nói chuyện này. Hay Tố Tâm đã bắt đầu chê bổn vương già, không xứng với nàng nữa?

Tố Tâm mở to mắt, lắc đầu nguầy nguậy:

– Dĩ nhiên không phải. Nhìn xem, trừ tóc ngài ra thì trên mặt vẫn chưa nhiều nếp nhăn, bắp tay vẫn cứng rắn, ngực vẫn săn chắc như vậy, dám chắc thanh niên trai tráng cũng không bằng ngài...

Ta híp mắt tiếu ý nhìn nàng, “trai tráng cũng không bằng”... Này là... Chỉ phương diện nào? Tuổi tác của ta như vậy, có già cũng là bình thường nhưng nàng thì... Sao không thay đổi bao nhiêu? Khó trách con dâu lần đầu gặp gọi nhầm nàng thành tỷ tỷ, sau này có khi nào bọn trẻ bắt đầu bạc tóc mà nàng lại trẻ hơn chúng không?

Ta thở dài, từ trong thùng gỗ đứng dậy, với lấy cái khăn lau nước trên người. Tố Tâm theo thói quen chuẩn bị mặc áo giúp ta nhưng ta gạt tay nàng ra, tùy tiện khoác một lớp áo trắng rồi bế nàng trở về phòng. À, nặng hơn hôm qua một chút!

Đặt nàng xuống đệm, lưu loát tắt nến, ta buông rèm giường nằm vào chỗ của mình. Tố Tâm tự nhiên cũng nhích gần lại, áp má vào ngực ta.

- Vương gia, lần này nhất định là một quận chúa!

– Làm sao nàng biết?

- Thiếp có linh cảm của người mẹ, đứa bé này rất ngoan, không đạp nhiều, trẻ con ngoan ngoãn nhất định là nữ nhi!

– Lúc mang thai Kinh Hà nàng cũng nói như vậy!

– Còn có... Thiếp thèm ngọt hơn chua, Tô ma ma nói nhất định là con gái.

– Lúc mang thai Tịch Tề nàng cũng nói rồi.

– Nhưng... Thiếp thích ngủ quay mặt về hướng nam.

– Giường chúng ta đặt thế này, ta nằm bên ngoài mà nàng có thói quen đối diện với ta, không hướng nam mới lạ!

-... Hừ, thiếp cảm thấy ngực trái nặng hơn ngực phải!

– Lúc mang thai Thán Khúc, Vĩnh Lạc, Chí Tĩnh, ngực nàng lúc nào chả bị lệch?

Tố Tâm trợn to mắt, ngửa đầu nhìn ta gay gắt tranh cãi:

– Không có, ai nói ngực bị lệch? Chỉ là cảm thấy nằng nặng thôi!

– Bên to bên nhỏ không lệch thì là gì?

Tố Tâm cắn môi, buồn bực đem tay ta đặt lên ngực nàng:

– Đây nè, chàng sờ đi, rõ ràng bằng nhau mà!

Ta thản nhiên xoa lấy hai bầu ngực căng tròn, sinh năm đứa trẻ, nàng luôn có đủ sữa, không cần thuê vú nuôi. Nữ nhân sinh nở khó khăn nguy hiểm, nuôi con cũng không dễ, vậy mà nàng lại nhẹ nhàng cho ta một bầy con khỏe mạnh đáng yêu. Thảo nào lúc so bát tự, sư tăng lại nói nàng có hồng phúc.

Tố Tâm nằm bên cạnh chớp chớp mắt, dường như cũng thấy ý đồ của ta, tuy không có ánh nến nhưng ta biết mặt nàng đỏ ửng. Loạn xạ một hồi vẫn là nhẫn nại, muốn gì cũng phải đợi đứa trẻ chào đời đã!

- Vương gia, nếu... Nếu vẫn là một bé trai thì làm sao bây giờ?

Tố Tâm âu lo hỏi ta, giọng nói nghèn nghẹn sắp khóc lên rồi.

– Chẳng sao cả, nó sẽ làm lục công tử của Hòa An vương.

– Nhưng... Nhưng... Chàng vẫn muốn có một quận chúa mà? Hay là thiếp lại tiếp tục...

– Không được!

– Được mà!

– Bổn vương nói không được! Nàng ngoài ba mươi rồi, trẻ trung gì nữa mà sinh nở? Ta cũng già rồi, có con không tốt!

Tố Tâm thấy ta nổi giận cũng ngoan ngoãn im miệng. Đêm lại lắng xuống, chút phiền muộn lúc chiều cũng tan không thấy bóng. Ta phát hiện lòng mình thảnh thơi, có phải nhờ nàng không?

- Tố Tâm?

– Dạ?

-... Không có gì, ngủ đi!

Một lúc sau:

- Tố Tâm?

– Vương gia, thiếp còn chưa ngủ, ngài có gì thì nói đi.

Ta nhìn đỉnh mành, khó khăn lắm mới thốt ra một câu:

- Ta muốn hồi kinh.

Tố Tâm không trả lời, hơi thở nhẹ như đã ngủ say.

– Hoàng đế băng rồi, Thái tử cũng bất hạnh qua đời... Bây giờ hoàng thành rất loạn. Thái hậu nương nương lúc này ở thế yếu, ta dự tính...

– Vương gia sẽ trở về chứ?

Tố Tâm rất ít khi dám ngắt lời ta, nàng hỏi một vấn đề thật kì lạ. Ta trở mình, nằm nghiêng nhìn nàng:

– Sao lại hỏi như vậy?

Nàng co người trốn trong tấm chăn, giọng nói mơ hồ:

- Kinh thành... Vừa đông vui vừa giàu có. Hoàng cung lộng lẫy xa hoa. Ở đó có không biết bao nhiêu của ngon vật lạ, mỹ nữ tài nữ danh ca... Vương gia đi rồi, có khi nào mê luyến đế đô, không về Sa Đà nghèo hèn này nữa...

Ta im lặng nhìn nàng, hai hàng mi rũ xuống man mác buồn, tóc óng ả xõa ra trên gối:

– Hồ đồ! Vương phi ở đây, Thế tử ở đây, các thiếu gia và phủ đệ cũng ở đây. Không về thì đi đâu?

Tố Tâm rưng rưng nâng hàng mi, vẫn bất an đáp:

– Nhưng... Ngài đã nói không bao giờ trở về nơi đó nữa... Bây giờ Hoàng hậu... Không, là Thái hậu. Bà ấy xảy ra chuyện nên ngài liền nóng ruột có phải không?

– Tố Tâm! Rốt cuộc nàng muốn nói cái gì?

Giọng ta cao ngất, chắc đã làm mấy người hầu bên ngoài sợ khiếp rồi. Vậy mà Tố Tâm không hề hấn gì, thụ sủng sinh kiêu đây mà! Nàng thoát khỏi tay ta, xoay người lui vào trong góc, kéo chăn trùm lấy đầu. Một lúc sau ta nghe thấy tiếng khóc nghèn nghẹn. Này này, phụ nữ có thai không thể khóc lóc, nếu không đứa trẻ sinh ra sẽ là một cục thịt mít ướt!

Thôi được rồi, trong nhà bà bầu là to nhất, ta đành vứt bỏ tôn nghiêm của vương gia, đi dỗ nàng một chút. Từng tuổi này rồi mà hở ra lại khóc, từng tuổi này rồi vẫn còn phải ê a dỗ dành nữ nhân, khắp thiên hạ chắc chỉ có chỗ này. Giật mạnh lớp áo giáp của nàng ra, bá đạo kéo nàng trở về đúng vị trí, á... Cái bụng... Thật vướng víu mà!

- Tố Tâm, ngoan ngoan nào~~~ Khóc lóc om sòm còn ra thể thống?

Nàng đánh không nương tay, lâu rồi ta mới bị người khác thục vào ngực mạnh như vậy:

– Vương gia nói dối, thiếp nhìn thấy cái túi tiền trong tay áo ngài rồi!

Haizz... Quả nhiên mắt nữ nhân sáng hơn mắt mèo, mũi đàn bà thính hơn mũi chó mà. Ta không cố ý so sánh nàng với chó mèo, câu này là đệ đệ của nàng dậy ta nha!

- Tố Tâm, bổn vương không lừa gạt nàng, ta có ý muốn hỗ trợ Thái hậu, cũng là nhân tiện trả món đồ lại cho bà ấy... Bao nhiêu năm rồi, cái gì xảy ra cũng qua mất rồi, cái gì muốn nói cũng sớm quên rồi... Thật tình không có hơi sức đâu mà bận tâm đến nữa.

Ta vùi mặt vào tóc nàng, bao nhiêu năm nay đã quen với mùi này, nếu phải xa có khi rất khó ngủ. Thì ra là vậy! Mãi tới lúc muốn rời đi mới nhận ra mình luyến tiếc. Con người chỉ thấy quý giá khi họ đánh mất, cứ nắm trong tay thì báu vật cũng thấy tầm thường.

Tố Tâm à, ta với nàng có lẽ thiếu đi nhiệt huyết, không có say mê nhưng ít nhất ta và nàng sẽ cùng nhau tới già, cũng đã có một bầy con lớn nhỏ. Tình yêu ta không đảm bảo cho nàng nhưng tình thân thì chỉ nàng mà thôi. Nàng là vương phi duy nhất của bổn vương, nữ nhân duy nhất của bổn vương, thê tử duy nhất của bổn vương, không trở về với vợ thì ta đi đâu sống đây?

******

Mặt trời vừa ló, đeo túi vải nhỏ gọn bên vai, lần lượt viết xong 3 lá thư gửi cho Uy Y, Thán Khúc và lão quản gia trong nhà, ta đặt thư ngay ngắn lên bàn rồi lấy ra thanh kiếm đã nhiều năm không đụng tới. Kéo lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, lập tức nhìn thấy dấu khắc hoàng gia trên mặt kim loại sáng bóng, ta tự nhủ trong lòng: “Chỉ đem dự phòng thôi, chắc chắn không phải dùng tới.”

Xong xuôi đâu vào đấy, ta trở lại giường cố ý nhìn nàng một lúc, khẽ khàng hôn lên đôi môi đỏ mộng:

– Tố Tâm, chỉ lần này nữa thôi, nàng hãy chờ ta!

Dắt con hắc mã tốt nhất đi ra ngoài thành, ám vệ tối hôm qua vẫn đứng đợi, hắn đeo mặt nạ, thản nhiên hỏi:

– Đường rất xa xôi, có cần tiểu nhân chuẩn bị xe không?

Ta liếc mắt nhìn hắn, thoăn thoắt leo lên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống lười nhác đáp:

– Ở Khương La này, trừ Ôn Chính vương và tiên đế thì chưa ai đánh thắng ta đâu. Ngươi tốt nhất chạy nhanh một chút, ngựa của bổn vương không có thói quen chờ đợi.

Nói rồi ta liền vung roi, trong tiếng gió vẫn nghe thấy tên ám vệ lẩm bẩm:

– Ngài chưa đấu với chủ tử của tôi, vẫn khó nói lắm!