Phu Nhân Lại Rơi Áo Choàng Rồi

Chương 19: Số điện thoại ẩn giấu




Chương 19: Số điện thoại ẩn giấu


Tần Nhiễm ngồi trên nắp bồn cầu, quấn dây tai nghe màu đen vòng quanh ngón tay.


Cửa gian phòng chỉ khép hờ.


Ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng bước chân hỗn loạn, nữ sinh mặc đồng phục vừa kéo cửa ra.
Chợt sững sờ.


Cô ấy không ngờ rằng sẽ có một người ngồi trên nắp bồn cầu, ánh mắt của cô thờ ơ vô cùng, dáng vẻ vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo, khóe miệng cười nhạt nhẽo, tia sáng lờ mờ xuyên thấu qua cửa sổ nhỏ của gian phòng, chiếu lên trên gương mặt cô, tinh xảo vô cùng.


Thấy cô ấy mở cửa, đối phương cau mày lại, rõ ràng và sắc bén.


"Ôi...xin lỗi!" Mặt nữ sinh hơi đỏ lên, đóng cửa lại, sau đó mở cửa một gian phòng khác.


Biểu cảm trên mặt Tần Nhiễm không có gì thay đổi.


Cô treo giá cao gấp mười lần giá thị trường, rõ ràng là không muốn nhận đơn, lúc trước có người đặt đơn coi như xong, bây giờ còn có kẻ ngu xuẩn tăng giá thêm gấp năm lần.


Cô thẳng thừng mắng một câu, cho dù trong phòng vệ sinh còn có những học sinh khác, cô cũng không biết hai chữ khiêm tốn là cái gì.


Cho dù qua thiết bị đổi giọng cũng có thể nghe thấy sự không kiên nhẫn.


Đầu kia điện thoại không dám nói lại lấy một câu.


Sau đó cô trực tiếp cúp điện thoại.


Tần Nhiễm nhét điện thoại di động lại vào trong túi quần, tai nghe còn treo trên tai, dây tai nghe màu đen rủ xuống bên sườn mặt, càng làm rõ thêm độ trắng của làn da.


Cô chậm rãi rửa tay đi ra ngoài.


Buổi tối sau tiết tự học, cô và Lâm Tư Nhiên cùng nhau trở về.


Kiều Thanh chỉ ở cách bọn họ mấy bước, ngẫu nhiên còn gọi Tần Nhiễm và Lâm Tư Nhiên.


Từ Diêu Quang ôm hai quyển sách tư liệu đi bên cạnh anh ta, cúi mặt nhìn về phía hành lang, dáng vẻ lạnh lùng.


"Từ Diêu Quang thật sự quá lạnh, khó trách những nữ sinh khác nói tới gần anh ta như đạp nửa chân vào Nam Cực." Lâm Tư Nhiên nhỏ giọng tám chuyện cùng Tần Nhiễm.


Tần Nhiễm chậm rãi lấy một bên tai nghe xuống, không mở miệng.


Vừa mới kết thúc tiết tự học buổi tối, có rất nhiều người đi lại ở bên ngoài, Tần Nhiễm tránh không đi vào giờ cao điểm, chờ mọi người vội vã rời đi hết trước, lúc này trên hành lang không còn nhiều người.


Tần Ngữ ôm sách chờ ở đầu bậc thang.


Tần Nhiễm và Lâm Tư Nhiên đi ngang qua bên người cô ta, cô ta nhỏ giọng, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy mà nói: "Sáu giờ tối ngày mai đến khách sạn Ân Ngự, có người nhà bên mẹ đến."


Cô ta không có động tác dư thừa nào, nhưng trong giọng điệu lại tự mang một loại cảm giác cao cao tại thượng.


Tần Nhiễm nhét một tay trong túi quần, hơi nheo mắt lại.


Bước chân cũng không chậm hơn chút nào.


Tần Ngữ thấy biểu cảm trên mặt cô không thay đổi, thậm chí có chút lạnh hơn mới tiếp tục mở miệng: "Ngày mai dì nhỏ cũng sẽ đi."


Lúc này Tần Nhiễm mới có phản ứng, cô cắm tay vào trong túi quần, hơi nghiêng mắt, nhàn nhạt "ừ" một tiếng.


Thời gian hai người nói chuyện không nhiều hơn ba giây, dường như chỉ là gặp thoáng qua.


Ngay cả Lâm Tư Nhiên cũng không nghe được cuộc đối thoại giữa hai người.


"Chúng ta đi thôi." Lâm Tư Nhiên nghe thấy Tần Ngữ thản nhiên cười nói với Từ Diêu Quang và Kiều Thanh.


Từ Diêu Quang cũng hiếm thấy mà mở miệng trả lời.


"Tần Ngữ thực sự là may mắn mấy đời" Lâm Tư Nhiên hơi xúc động, cô ấy nhỏ giọng nói với Tần Nhiễm, "Một nhà bọn họ đều là thiên tài, cả cha mẹ và anh trai đều chiều chuộng cô ấy vô cùng, sinh nhật năm nào cũng tổ chức rất lớn,trong trường học có Từ Diêu Quang che chở cô ấy. Cho nên lúc ban đầu mới bảo cậu chớ chọc cô ấy."


Tần Nhiễm nhướng mày nhìn cô ấy, không nói gì.


Sau lưng.


Tần Ngữ nói chuyện với Từ Diêu Quang, phần lớn nữ sinh trong trường đều ghen ghét cô ta có thể tham gia vào đoàn thể có Từ Diêu Quang này, lúc Từ Diêu Quang nói chuyện với cô ta, cô ta còn vô thức nhìn thoáng qua phía Tần Nhiễm.


Tần Nhiễm chẳng hề quay đầu.


Từ Diêu Quang đổi một tay cầm sách, hơi tùy ý hỏi: "Gần đây có phải cô có sáng tác mới không?"


Tần Ngữ nghiêng đầu, hơi sững sờ.


Sau đó mím môi cười, vô thức nhớ tới bản nhạc kia, ánh mắt láo liên: "Sao?"


"Không có gì, chỉ hỏi thôi." Từ Diêu Quang dừng một chút.


"Đúng là có bài mới, vậy mà cậu cũng biết à?" Tần Ngữ cười tủm tỉm.


Bước chân của Từ Diêu Quang khựng lại hai giây, ánh mắt hơi tối xuống, "Lần sau cô luyện đàn tôi lại đến xem."


**
Chạng vạng tối ngày hôm sau.


Tần Nhiễm đi từ phòng y tế học đường ra, đến một con đường nhỏ bên cổng trường chờ xe.


Giữa trưa Ninh Tình đã gọi điện thoại, Lâm Cẩm Hiên sẽ thuận đường đến đón hai người bọn họ.


Chạng vạng tối, thời tiết không nóng lắm.


Tần Nhiễm nhìn mấy cái cây lắc lư phía đối diện, cầm điện thoại di động lên nhìn thời gian, còn kém mười phút đồng hồ nữa là đến sáu giờ.


Một chiếc xe màu đen từ từ đi đến phía bên trái cửa trường học.


Đi bên cạnh trường học nên lái có chút chậm.


Xe lướt qua cô.


Vừa đến cuối đường lại lùi lại.


Cửa sổ xe bên ghế lái hạ xuống, là một khuôn mặt vô cùng đẹp trai, đối phương sờ sờ khuyên tai lấp lánh của bản thân, "Xã...Tần Nhiễm, cô ở chỗ này làm gìvậy?"


Lục Chiếu Ảnh chính là cái loại vừa nói nhiều vừa lẳng lơ, với ai cũng nhiệt tình, anh ta còn tự cho là có tình hữu nghị cách mạng với Tần Nhiễm.


Tần Nhiễm cầm điện thoại di động, rất không kiên nhẫn, ngón tay cô chống trên môi mình, lông mày hơi nhíu, quanh người đều là áp suất thấp, mặt mũi tràn đầy vẻ khó chịu.


Thực sự là đặc biệt lạnh nhạt.


Cô nhìn thoáng qua phía đường đến trường học, không lên tiếng.


Nếu là người khác như vậy, chắc chắn cậu Lục này sẽ lên cơn.


Có điều vị này là chị đại xã hội, ngày bình thường đã vừa ngông vừa ngạo mạn, lớn lên thật sự mẹ nó xinh đẹp, Lục Chiếu Ảnh không còn cách nào khác.


Lục Chiếu Ảnh còn muốn nói gì đó, lại thấy cửa sổ phía sau xe mở ra.


Trình Tuyển hơi dựa vào cửa xe, mặt mày sắc nét, nhìn qua giống như tranh sơn thủy Giang Nam vẽ nên bằng bút mực mài, giọng anh hơi khàn khàn, uể oải mở miệng: "Đi đâu?"


"Ân Ngự."


"Ừ." Trình Tuyển gật gật đầu, áo sơmi đen trên người không cài hết cúc, cổ áo phanh ra, để lộ ra xương quai xanh, nhìn cực kỳ lười biếng, "Lên đi, tiện đường đưa cô đi."


Lục Chiếu Ảnh suýt nữa cắn phải đầu lưỡi mình: Thuận...Thuận cái gì?


Tần Nhiễm cúi đầu, quấn áo khoác đồng phục lại, cũng không khách khí, tiến lên mấy bước mở cửa sau xe ra.


Trình Tuyển chậm rãi lùi về phía bên cạnh, lông mi dài cụp xuống.


Anh nhìn nữ sinh mở cửa xe ra, ngón tay tinh tế trắng trẻo đặt trên cửa xe, ngón tay sạch sẽ, móng tay cắt sửa gọn gàng đẹp mắt.


Cô mà muốn làm người mẫu tay, chắc chắn sẽ đắt hàng vô cùng.


Khoác đồng phục rộng rãi bên ngoài, chiếc áo trượt về phía sau một chút theo động tác của cô, lộ ra một đoạn cổ tay trắng nhợt nhạt.


Xe Trình Tuyển sạch sẽ, cũng không có mùi nước hoa, anh không thích cái đó.


Lúc này lại ngửi được một mùi hương thanh thanh đạm đạm, dường như hơi ngọt.


Trình Tuyển không cảm xúc nhích về phía bên cạnh cửa xe.


Ân Ngự ở cách trường học không xa, lái xe mất khoảng hai mươi phút đồng hồ.


Điện thoại di động của Lục Chiếu Ảnh vang lên, anh ta không tìm được tai nghe Bluetooth, ném điện thoại ra đằng sau, "Tuyển gia, anh nghe giúp đi."


Trình Tuyển dựa vào cửa xe, chậm rãi nhìn điện báo, dáng người anh thon dài, ngồi ở đằng sau nên chân dài phải hơi gập lại, ngón tay xinh đẹp ấn vào biểu tượng nghe máy.


Tần Nhiễm không muốn nghe lén điện thoại.


Chỉ là câu nói của Tuyển gia ngồi bên có chút quen thuộc.


Vị Tuyển gia kia dựa vào cửa xe, tư thế lười biếng, giọng điệu rất bình tĩnh nhưng lại vô cùng bá đạo: "Gấp năm lần không được, vậy thì 50 lần."


Mi tâm của Tần Nhiễm giật nhẹ một cái.


Tuyển gia cúp điện thoại.


Xe dừng lại, đến nơi rồi.


Tần Nhiễm nói lời cám ơn, xuống xe.


Trình Tuyển cầm gối ôm ở phía sau, lên tiếng với giọng mũi rất nặng, ngón tay thon dài chìm vào trong gối ôm.


Lục Chiếu Ảnh vừa muốn khởi động xe, tiếng chuông điện thoại di động đã lại vang lên trong không gian kín.


Trình Tuyển nửa dựa vào ghế, mắt cũng chẳng muốn mở, giọng nói có vẻ hơi buồn bực, "50 lần không được thì gấp trăm lần."


Lục Chiếu Ảnh: "...Tuyển gia, đây không phải là điện thoại di động của tôi."


Trình Tuyển mở mắt, một chiếc điện thoại màu trắng không thuộc về hai bọn anh đang nằm ở chỗ ngồi bên người, phía trên màn hình có biểu hiện ra cuộc gọi đến, là một dãy số điện thoại ẩn giấu.


Hello mọi người hihi không biết còn ai follow truyện nữa không nhỉ! ^^


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.