Phu Nhân Lại Rơi Áo Choàng Rồi

Chương 25: Tuyển gia: Áp sát quá gần




Chương 25: Tuyển gia: Áp sát quá gần


Tầng hai, phòng luyện tập nghệ thuật.


Tần Ngữ cầm violon trên tay, đầu hơi nghiêng, lông mày hơi nhíu.


Tiếng Violon có vẻ ủ dột, so sánh với tiếng đàn ngày xưa của Tần Ngữ khác một trời một vực.


Từ Diêu Quang cúi thấp xuống, có thể nhìn thấy ánh mắt của anh ta không quá giống bình thường, dựa vào đàn dương cầm ở một bên, ngón tay vô thức gõ gõ.


Bên cạnh anh ta còn có người của hội học sinh, cũng đến nghe Tần Ngữ luyện đàn.


Bởi vì Tần Ngữ bảo hôm nay muốn tập một bản nhạc mới, bọn họ đều muốn nhìn trước cho thỏa chí, còn có người đã chuẩn bị kỹ điện thoại muốn quay lại.


Tiếng đàn vang lên chưa đến một phút đồng hồ, bỗng đột nhiên ngừng lại.


Ánh mắt Từ Diêu Quang tan rã, không biết đang suy nghĩ gì.


Thấy không có động tĩnh gì, mới nghiêng đầu, thời điểm nói chuyện với Tần Ngữ, giọng anh ta cũng trở nên hòa hoãn một chút, ánh mắt rơi vào violon trên tay Tần Ngữ: "Sao không tiếp tục?"


Tay cầm violon của Tần Ngữ nắm chặt lại, cô ta nở một nụ cười tươi đẹp: "Phần này còn chưa luyện giỏi, bình thường đều phải tranh thủ luyện, không được hoàn mỹ lắm, chờ tôi luyện thêm mấy lần lại biểu diễn cho mọi người."


Người của hội học sinh đều nói không sao, cô cứ tiếp tục, cô kéo rất êm tai.


Từ Diêu Quang chỉ yên lặng đứng tại chỗ, không nói gì, mặt mày anh ta rất đẹp, chỉ có điều lạnh lẽo cô quạnh, trừ Kiều Thanh cùng một ít người, không có ai dám tới gần anh ta.


Anh ta có chút nghiên cứu đối với violon, thật ra cũng hiểu, tiếng đàn vừa nãy của Tần Ngữ hoàn toàn tối nghĩa.


"Không có việc gì, cô cứ luyện tập từ từ" anh ta đứng thẳng lên, trên mặt mặc dù không cười, nhưng giọng nói cũng coi như ôn hòa, "Vậy tôi sẽ không quấy rầy cô nữa."


Tần Ngữ đưa mắt nhìn Từ Diêu Quang rời đi.


Cô ta kéo ghế ngồi xuống.


Người của hội học sinh hầu hết đều rời đi theo Từ Diêu Quang, chỉ còn lại có mấy nữ sinh bình thường vẫn vây quanh cô ta.


"Sao không tiếp tục?" Nữ sinh mặt em bé không nghe ra ý nghĩa, nhưng có thể cảm giác được bản violon lần này quả thật không tệ, "Tôi cảm thấy êm tai mà."


"Đúng vậy đúng vậy." Ngô Nghiên thật vất vả mới xâm nhập được vào nhóm bạn này của Tần Ngữ, cũng vội nói.


Tần Ngữ dựa vào ghế, nghe vậy lắc đầu, cô ta hơi cúi mặt, bản nhạc kia không dài, viết còn loạn, cô ta sửa sang lại cả một buổi tối, khó khăn lắm mới nhớ kỹ được.


Có thể miễn cưỡng kéo, nhưng thực sự không có tình cảm gì, không hòa vào được.


Những người khác nghe không hiểu, có điều Từ Diêu Quang nhất định có thể nghe được kéo rất tối nghĩa, cô ta liền ngừng.


Bởi vì toàn bộ bản nhạc đều mang giai điệu rất hùng vĩ, lại có sắc thái cá nhân mãnh liệt, Tần Ngữ không biết phải là dạng người gì mới có thể viết ra bản nhạc này.


Cô ta kinh ngạc nghĩ.


Ngô Nghiên đến bên cửa sổ, chuẩn bị kéo rèm ra, lại thấy Tần Nhiễm ở dưới tầng.


"Sao lại là cô ta." Giọng điệu Ngô Nghiên ghét bỏ, rất không thân thiện, mang theo địch ý.


Vị hoa khôi mới này rất nổi tiếng trong đám nam sinh, nhưng địa vị ở trong đám nữ sinh này đều bị nghi ngờ, nhất là chuyện cô tạm nghỉ học một năm vì đánh nhau đã sớm truyền khắp Nhất Trung.


Mặt em bé liếc một chút, thấy Kiều Thanh đang đuổi theo Tần Nhiễm nói chuyện, ngón tay vô thức xiết chặt: "Kiều Thanh sao lại chơi cùng cô ta?"


"Phốc, Kiều Thanh là đang chế giễu cô ta" Ngô Nghiên cười trên nỗi đau của người khác, "Các cậu không biết, hôm nay trả bài thi tiếng Anh, cô ta được không điểm, còn hoa khôi chứ. Tần Ngữ cậu 117, so với cô không biết cao điểm hơn bao nhiêu."


Lúc đầu Tần Ngữ còn đang vì bản nhạc kia mà buồn rầu không vui.


Nghe được lời nói của Ngô Nghiên, tâm tình cô ta không hiểu sao lại tốt hơn, mím môi, "Được rồi, các cậu so sánh cái này làm gì, có cái gì hay."


**


Tầng dưới.


Tần Nhiễm còn muốn lại nghe thêm, có điều âm thanh đột nhiên ngừng lại, khiến cho cô cũng không quá chắc chắn.


Đúng lúc Kiều Thanh và Từ Diêu Quang xuống, cô suy nghĩ một chút, liền tiếp tục đi về phía phòng học.


Kiều Thanh đuổi theo trào phúng cô.


Tần Nhiễm đè thấp mũ lưỡi trai, từ trong túi quần lấy tai nghe ra tự mình đeo lên, động tác nhanh nhẹn.


Kiều Thanh xích lại gần cô, âm thanh phóng đại, tiếp tục trào phúng.


Tần Nhiễm đưa tay ấn lấy tai nghe, cô quay đầu, một bên tóc xẹt qua trán, nhướng mày, sau đó duỗi một ngón tay trắng nhỏ, đặt ở bên môi làm một động tác im miệng.


Một đôi mắt vô cùng trong trẻo nhìn chằm chằm Kiều Thanh.


Kiều Thanh: ". . ."


Anh ta yên lặng lui về sau một bước.


Tần Nhiễm cười cười, sau đó lười biếng tiếp tục đi về phía phòng học.


Đến lớp, Kiều Thanh lật sách lấy ra bài thi của Tần Nhiễm, đưa cho cô.


Tần Nhiễm còn đang tựa người trên mặt bàn, trò chuyện vài câu cùng Lâm Tư Nhiên, Tần Nhiễm bình thường đều sẽ không để ý tới anh ta.


Cô ngồi ở bên trong, nửa dựa vào tường, một tay lấy sách ngoại văn từ trong ngăn bàn ra, một tay lấy một cái kẹo que.


Sau khi ném sách lên trên mặt bàn, cô mới chậm rãi lột giấy gói kẹo, ngậm vào trong miệng.


Vẫn dựa vào tường như cũ, biếng nhác lật sách, tùy ý lộ ra góc nghiêng thần thánh.


"Cậu có thấy mình ấu trĩ hay không, còn ăn kẹo?" Kiều Thanh không nhịn được.


Tần Nhiễm thờ ơ lật tiếp một trang giấy, khả năng là tâm trạng tốt, cô không khó tiếp cận như ngày bình thường, kéo dài âm cuối, nói không nhanh không chậm: "Liên quan gì đến cậu, cút đi."


Kiều Thanh sờ mũi một cái, anh ta ngồi về chỗ của mình, nằm sấp trên bàn, nghĩ nghĩ, lại hướng về phía Từ Diêu Quang đang làm bài tập: "Cậu chủ Từ, tan học đi quầy bán quà vặt không?"


Từ Diêu Quang rất lạnh lùng, có điều anh ta đối xử với anh em cũng coi như tốt, cho rằng Kiều Thanh đói bụng, "Được."


**


Chạng vạng tối tan học, Tần Nhiễm tiếp tục đến phòng y tế học đường.


Lần này Lục Chiếu Ảnh cuối cùng đã có vẻ bình thường.


Anh ta còn có bệnh nhân, Tần Nhiễm cũng không để ý tới anh ta, đi phòng bếp nấu bữa tối cho hôm nay.


Lúc đi ra, Lục Chiếu Ảnh còn đang gọi điện thoại bên ngoài.


Tần Nhiễm rút tờ khăn giấy trên mặt bàn xoa tay, ánh mắt rơi vào tủ thuốc rực rỡ muôn màu, thuốc ở nơi này so với lần thứ nhất cô nhìn thấy đã đa dạng hơn rất, không quá giống quầy thuốc theo quy cách.


Cô không để ý nhiều đến mấy loại thuốc, ánh mắt chỉ rơi vào bên để thuốc ngủ.


Trình Tuyển ngẩng đầu lên từ máy tính, thấy cô như vậy, không nghĩ nhiều, cầm chìa khoá tủ thuốc đến.


Đưa tay mở cửa tủ thuốc, có chút nghiêng người, ngón tay đặt trên đống thuốc ngủ, đầu ngón tay thon dài, thờ ơ: "Uống hết thuốc ngủ rồi à?"


Giọng điệu anh rất chậm, như tan ra trong không trung, nghe lỏng lẻo mệt mỏi, không có lực công kích gì, rất dễ khiến cho người ta thư giãn.


"Ừm." Tần Nhiễm cũng không khách khí.


Trình Tuyển lại cúi đầu, nghiêm túc cẩn thận đếm mười viên thuốc.


Sau đó đi lấy túi giấy.


Tủ thuốc ở sau bàn công tác của Lục Chiếu Ảnh, để tiện cho Lục Chiếu Ảnh vừa đứng lên có thể tìm được thuốc, đặt cách bàn công tác không xa.


Trình Tuyển đưa tay sượt qua Tần Nhiễm lấy túi giấy.


Hai người đều mang tâm sự riêng, trước đó đều không quá chú ý đến khoảng cách.


Lúc này hoàn hồn, Tần Nhiễm chỉ ngửi thấy mùi bạc hà rất nhạt, bên ngoài mát lạnh, hô hấp ấm áp rơi vào một bên mặt của cô, có chút nóng.


Tần Nhiễm không cảm xúc lùi về phía sau một bước.


Trình Tuyển lúc đầu đang suy nghĩ đống số liệu kia, lúc này cũng phát hiện có gì đó không đúng.


Anh lấy túi giấy, liền nghiêng về phía bên cạnh.


Khoảng cách kéo lại thật gần.


Cất thuốc vào túi giấy, trong đầu lại chậm rãi nghĩ, cô gái nhỏ không mặc đồng phục, chỉ mặc áo sơmi trắng, cổ áo có chút lệch, loáng thoáng lộ ra xương quai xanh.


Bên trên bờ vai lộ ra một góc nhỏ của hình xăm màu đỏ.


Màu đỏ làm nổi bật khiến màu da cô càng trắng, màu sắc đối lập mãnh liệt tạo ra cảm giác xinh đẹp kích thích.


Không biết ai xăm cho cô.


"Được rồi." Trình Tuyển nghĩ, rồi gấp túi thuốc lại đưa cho Tần Nhiễm, thấy dáng vẻ cô dường như có chút vui vẻ bộ dáng, anh lại không nhịn được mà mở miệng: "Uống ít một chút."


"Cảm ơn." Tần Nhiễm nhận lấy.


Lục Chiếu Ảnh sau khi ra ngoài nghe điện thoại đã trở về, vội vội vàng vàng nói: "Tuyển gia, máy tính của anh đã được chưa?"


"Sắp " Trình Tuyển ném máy tính cho Lục Chiếu Ảnh, ngáp một cái: "Tự xem."


"Dựa vào, bọn họ giục" Lục Chiếu Ảnh nhìn giao diện máy tính, vẫn còn một đống con số kỳ kỳ quái quái, "Được rồi, tôi đi tìm ông cụ Từ hỏi một câu, bên này có kỹ thuật viên nào không."


Anh ta cầm máy tính muốn đi.


Tần Nhiễm lấy áo khoác, lúc đầu muốn đi, nhìn Lục Chiếu Ảnh rất cấp bách nóng nảy, cô lại dừng lại, nghiêng đầu: "Thật ra. . ."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.