Phú Quý Nhàn Phu

Chương 2




Phía chân trời thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sấm ầm ầm, mưa to xối xả xuống, gột rửa bùn đất, tạo thành một cỗ bụi đất màu vàng.

Trong màn mưa,một con ngựa từ phương xa chạy như bay tới, không bao lâu đã chạy tới trước mắt, người trên ngựa lập tức xoay người nhảy xuống, cước bộ hơi hơi lảo đảo, giơ tay đem roi ngựa ném cho tiểu nhị đang chào đón trước cửa điếm, rồi chạy vội tiến vào bên trong khách điếm.

Bên trong đại sảnh có rất nhiều lữ khách đi đường vào trú mưa, thấy có người tiến vào trong phòng, theo bản năng liền ngẩng đầu lên nhìn.

Một cô gái mặc quần áo màu xanh ướt đẫm cả người, càng khiến cho nhìn thân hình có vẻ gầy yếu hơn, sắc mặt tái nhợt nhìn có vẻ xanh xao, làm giảm đi không ít tư sắc của nàng, trên vầng trán mang theo nét mệt mỏi, nàng cố hết sức đi về phía chưởng quầy.

"Khụ khụ…" Cẩm Phượng Lan khó có thẻ kiềm chế mà ho ra hai tiếng, nàng đem toàn bộ sức nặng của thân mình dựa lên trên quầy, thanh âm lộ ra vài phần mệt mỏi cùng khàn khàn, "Một gian thượng phòng".

Chưởng quầy thấy nàng cả người ướt đẫm, trên mặt lại mang theo nét mệt mỏi bệnh tật, liền nhiều lời thêm một câu, "Có cần chuẩn bị nước ấm không ạ?"

"Được ".Cẩm Phượng Lan gật đầu, liền để tiểu nhị dẫn đi lên lầu.

Sau khi rửa mặt, Cẩm Phượng Lan cũng đã thay đổi quần áo nhưng người vốn đã không khỏe,cả người vô dụng liền trực tiếp ngã lên trên giường.

Không biết ngủ bao lâu, trong tiếng mưa sa gió giật, nàng từ từ tỉnh dậy, chỉ cảm thấy thân mình thực là nặng nề, như muốn ngất đi, cổ họng khô khốc, bụng cũng phát ra tiếng kêu cô lỗ.

"Thật sự là đòi mạng…" Nàng lẩm bẩm tự giễu một câu, sau đó cố gắng chống người đứng dậy,rửa mặt chải đầu đơn giản một chút,sau đó liền kéo cửa đi ra ngoài.

Vừa đi ra tới tiền sảnh, gió lạnh đập mạnh vào mặt lạnh lẽo,khiến cho thần trí mơ hồ của nàng thanh tỉnh được một chút.

"Khách quan, ngài có cái gì phân phó?"

Cẩm Phượng Lan ngồi xuống ghế dài, lấy tay chống lấy trán, không chút khí lực nói: " Chuẩn bị cho ta một chút đồ ăn nhẹ, còn có, gần đây có hiệu thuốc nào hay không?"

Điếm tiểu nhị thấy nàng ném một khối bạc vụn lên bàn, cười trả lời: "Có, có, tiểu nhân giúp ngài đi thỉnh đại phu ".

"Phiền ngươi ".Cẩm Phượng Lan không có tinh thần nhắm lại hai mắt xoa xoa giữa trán,để khiến cho mình dễ chịu một chút.

Bên tai nghe thấy điếm tiểu nhị lên tiếng chào đón một khách nhân mới đến, nàng cũng không có tâm tư nào mà đi chú ý, mở mắt ra, nhấc ấm trà lên tự rót cho mình một chén.

"Cô nương, không biết tại hạ có thể dùng chung bàn được hay không?" Một đạo thanh âm ôn nhuận truyền vào trong tai nàng, nàng không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy một nam tử một thân cẩm bào xanh ngọc đang mỉm cười đứng ở bên cạnh bàn của nàng, khí chất ôn nhã,bên dưới mày kiếm là một đôi mắt xếch hàm chứa ý cười nhạt nhẽo.

Quân tử như ngọc, thật là không có sai, bốn chữ này đột nhiên xuất hiện ở trong đầu của nàng.

Nàng giương mắt quét một vòng, người ở lại trú mưa quả là nhiều,bên trong đại sảnh quả nhiên không còn dư bao nhiêu bàn trống. Do dự một chút, nàng gật gật đầu, "Công tử ngồi đi".

"Tại hạ Lạc Tử Thần, không biết nên xưng hô với cô nương như thế nào?"

Cẩm Phượng Lan đang cúi đầu uống trà nhất thời bị sặc nước trà,che miệng ho khụ khụ một lúc sau mới dừng lại được.

"Cô nương, cô không sao chứ?"

"Không… Không có việc gì". Nàng lại uống thêm một chút nước cho nhuận hầu, nhưung do vừa rồi ho khan một lúc mà trong mắt đã bịt kín một tầng hơi nước, "Ta họ Cẩm".

"Thì ra là Cẩm cô nương ". Lạc Tử Thần cười chắp tay.

"Khách quan, đồ ăn đã được mang lên ".

Trong khi đang nói chuyện, đồ ăn mà Cẩm Phượng Lan gọi cũng đã được bưng lên, nhân cơ hội đó mà nàng ngậm miệng lại, chuyên tâm dùng bữa.

Nhìn bát cháo loãng thanh đạm của nàng, Lạc Tử Thần hơi hơi nhướng mày, "Cô nương thân thể không khoẻ, đồ ăn này tuy là thích hợp, nhưng có vẻ lại quá thanh đạm rồi ".

Cẩm Phượng Lan ngoảnh mặt làm ngơ.

"Cô nương tốt nhất là nên cho người đi thỉnh đại phu đi? Ta thấy cô nương hình như bệnh không hề nhẹ đâu, nếu không sớm chữa trị sợ là sẽ phiền phức hơn đâu ".

Cẩm Phượng Lan thật sự là không muốn nói chuyện với hắn, nhưng người này lại có thể ung dung bình thản tự quyết định như vậy, khiến cho nàng không thể nào mà giả câm điếc được nữa."Ta cũng đã cho điếm tiểu nhị đi tìm rồi, không cần phiền đến công tử phải lo lắng."

Nghe ra trong lời nói của nàng có ý tứ xa cách, Lạc Tử Thần cười nhẹ, chậm rãi tự rót cho mình một chén rượu, uống hết.

Sau khi ăn một chén cháo lót dạ, Cẩm Phượng Lan tinh thần cũng đã tốt hơn một chút rồi, liền buông bát đũa xuống tính trở về phòng nghỉ chờ đại phu đến.

"Cẩm cô nương, trên người có bệnh cần phải ăn nhiều một chút, như vậy mới có thể khôi phục lại thể lực ".

Nàng không nói gì nhìn Lạc Tử Thần, thật sự không hiểu sao hắn lại thích xen vào chuyện của người khá như vậy, dù sao… Bọn họ cũng chỉ là bèo nước gặp nhau là những người qua đường mà thôi.

Hắn lại làm vẻ mặt tự nhiên mỉm cười, "Chẳng lẽ tại hạ nói không đúng sao?"

"Đúng ".Nàng lặng lẽ dùng sức nắm chặt lấy tay, "Công tử nói rất đúng, nhưng là, không khỏi thân thiết với người quen sơ". Nói xong, cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, liền xoay người rời đi.

Lạc Tử Thần vẫn nhìn theo bóng nàng lên lầu, nhẹ tay xoay xoay chiếc chén trong không trung, ý vị thâm trường nỉ non một câu, "Thân thiết với người quen sơ?" ( thân thiết với người quen sơ: thân thiết quá với người xa lạ)

"Thiếu gia —" Thư đồng Thanh Nghiên vẫn giống như ẩn mình một bên đột nhiên lên tiếng.

"Cái gì?"

Thanh Nghiên nhìn thoáng qua phương hướng mà Cẩm Phượng Lan vừa biến mất, mang theo vài phần không xác định nói: "Đó chẳng phải là thiếu phu nhân hay sao? "

Lạc Tử Thần khẽ cười một tiếng, đem chén rượu uống một hơi cạn sạch, nói: "Nhãn lực không tệ, là nàng".Điều này thật khiến cho hắn không hề chút phòng bị mà bất ngờ gặp nàng thật là khinh hỉ.

Thanh Nghiên trên mặt hiện lên nét hoang mang, " Vậy tại sao ngài còn không có nhận nàng?"

"Không vội".

Nhìn bộ dáng vân đạm phong khinh của thiếu gia, Thanh Nghiên không khỏi lo lắng cho thiếu phu nhân sau này.

Lạc Tử Thần liếc mắt nhìn thư đồng một cái, không phải không có trêu tức nói: "Ngươi lo lắng cái gì? Chẳng lẽ thiếu gia nhà ngươi còn có thể làm ra việc gì thương thiên hại lí hay sao?" ( thương thiên hại lí: việc tàn nhẫn, …)

Thanh Nghiên lập tức lắc đầu, kiên định phủ nhận, "Tiểu nhân không lo lắng".

Lạc Tử Thần vừa tự rót rượu cho mình, lại vừa giống như không có việc gì phân phó, " Đi đổi lại phòng của ta đến cách vách phòng nàng ".

Thanh Nghiên đứng dậy chuẩn bị đi theo bản năng lại đưa mắt nhìn qua phương hướng mà Cẩm Phượng Lan vừa mới li khai, trong lòng thở dài. Sự việc tuy là đã qua ba năm, tức giận trong lòng thiếu gia sợ rằng lại càng lớn hơn.

Chờ hai chủ tớ Lạc Tử Thần dùng cơm xong, khi đang ngồi uống trà, lại nhìn thấy điếm tiểu nhị dẫn theo một người mang theo hòm thuốc, trên quần áo của vị đại phu đó vẫn còn vương lại vài giọt nước mưa.

"Thiếu gia, đại phu cũng đã tới đây rồi ".

Lạc Tử Thần gật đầu tỏ vẻ là hắn có thấy được.

Thanh Nghiên thầm nghĩ:Vậy ngài còn muốn ở lại đại sảnh hóng gió a.

Lạc Tử Thần dùng quạt giấy gõ lên đầu thư đồng một cái, tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn hắn, thoải mái nhàn nhã đứng dậy, đè thấp thanh âm nói: "Lát nữa đi hỏi đại phu tình huống cụ thể rõ ràng ".

"Dạ ".

Lạc Tử Thần chậm rãi tiêu sái trở lại phòng của mình trên lầu, vừa đến cửa phòng liền đưa mắt nhìn gian phòng cách vách, "Ba" một tiếng đóng lại chiết phiến trong tay, sau đó mới đẩy cửa phòng bước vào.

Hắn đi đến phía trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, nhìn mưa gió bên ngoài, sắc mặt hơi trầm xuống. Mặc dù hắn không phải đại phu, nhưng cũng nhìn ra được thể trạng của nàng hiện tại rất tệ, thân hình gầy yếu dường như chỉ cẩn một trận gió cũng có thể thổi bay nàng.

Vốn nên là duyên dáng yêu kiều tao nhã, không biết vì sao lại thành ra tiều tụy đến như vậy?

Mưa lạnh lẽo đập vào hai gò má, hắn lặng lẽ nắm chặt tay lại. Năm đó rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Trong ba năm này vì sao lại hoàn toàn không có chút tin tức nào của nàng?

Nhiều lắm nghi vấn đảo lộn trong đầu, khiến cho hắn không khỏi nhíu chặt hai đầu mày lại.

Ngay khi Lạc Tử Thần còn đang suy tư trầm ngâm,Thanh Nghiên đẩy cửa tiến vào, "Thiếu gia, đã hỏi thăm được ".

Lạc Tử Thần đưa tay ngăn lại lời nói của hắn, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo hắn đến gần.

Thanh Nghiên run sợ, đi qua đó, thì thầm kể lại những tin tức mà mình đã nghe được kể lại một lần.

Nghe xong,sắc mặt Lạc Tử Thần càng thêm âm trầm.

"Thiếu gia —" Thanh Nghiên có chút bất an.

"Ngươi đi xem xem những người kia đã được an trí ổn thỏa chưa, tạm thời đừng đến quấy rầy ta".

"Dạ".

Lạc Tử Thần khoanh tay đứng ở trong phòng một lúc lâu, sau đó mở cửa đi đến cửa phòng cách vách, đưa tay lên muốn gõ cửa, nhưng lại do dự một lát sau đó lại thu tay lại, thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn cửa phòng một cái,sau đó mới quay về phòng của chính mình.

Đột nhiên trong phòng truyền ra tiếng vang của đồ sứ va chạm vào nhau, cùng với thanh âm của đồ vật bị rơi xuống đất, Lạc Tử Thần cảm thấy căng thẳng, lại bất chấp điều gì liền đẩy cửa phòng tiến vào.

Nghe thấy tiếng động, Cẩm Phượng Lan ngẩng đầu lên muốn nói điều gì đó mà cổ họng lại ngứa, phát ra một trận ho khan, chỉ có thể dùng ánh mắt để hỏi nam nhân không mời mà đến này.

Lạc Tử Thần xoay người nâng nàng dậy, "Trước đứng lên rồi nói sau".

Cẩm Phượng Lan mượn sức hắn đứng dậy, do ho khan nên nàng không thể nói chuyện được, chỉ có thể dùng ánh mắt ý bảo hắn ngồi xuống bên cạnh.

Lạc Tử Thần nhìn ấm trà trên bàn, sờ sờ độ ấm, sau đó mới rót một chén nước đưa đến trước mặt nàng, "Uống miếng nước đi".

"Cám ơn".

"Nàng bệnh nặng như vậy, bên người lại không có ai chăm sóc thì làm sao có thể khỏi được?"

"Không có chuyện gì, trả ngân lượng cho chủ quán hắn sẽ giúp ta ".Sau khi uống nước Cẩm Phượng Lan đã ngừng không còn ho khan nữa.

Lạc Tử Thần hơi giật mình, sau vuốt cằm cười khẽ, "Thì ra là do ta suy nghĩ nhiều rồi ".

Cẩm Phượng Lan cười cười, không nói chuyện.

"Cô nương có bệnh trong người, tại hạ cũng sẽ không quấy rầy nữa, cô nương vẫn là nên nghỉ ngơi nhiều cho mau khỏi". Hắn thức thời đứng dậy cáo từ.

Cẩm Phượng Lan cũng không giữ hắn, nhìn cánh cửa phòng đóng lại, nàng lại có chút suy nghĩ. Nàng tuy rằng bệnh nặng trong người, nhưng cảnh giác của người học võ cũng chưa có mất đi, nhất là khi đơn độc đi lại bên ngoài lại không dễ gì mà lơi lỏng cảnh giác.Vừa rồi trượt tay rơi mất chén xuống đất, đó đều là do nàng cố ý, là vì muốn thử phản ứng của người ngoài cửa.

Nhẹ nhàng đóng lại ánh mắt, nàng đưa tay nhẹ xoa xoa giữa trán, cả người lộ ra mỏi mệt cùng suy yếu.

Cố gắng thức đợi tiểu nhị đem thuốc tới, sau khi uống xong nàng mới đi ngủ.

Mưa rền gió dữ đánh vào cửa sổ, khiến cho khách nhân đều bừng tỉnh khỏi cơn ngủ say.

Đối mặt với một phòng tối đen như mực, nghe ngoài cửa mưa gió gào thét, Cẩm Phượng Lan có một chút tim đập mạnh và loạn nhịp, sau đó mới đưa tay lau một trán toàn mồ hôi.

Dược tính hình như đã phát huy công dụng, hiện tại nàng cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, chỉ là trên người toát ra một chút mồ hôi khiến cho nàng không được thoải mái, nghĩ đến trong bao quần áo chỉ còn có một bộ sạch sẽ thì nàng cũng đã thay rồi, nàng đành phải tiếp tục nằm trở lại trên giường.

Ngoài đường đêm khuya, chỉ có mưa gió lạnh thê lương ở ngoài cửa làm bạn cùng, Cẩm Phượng Lan suy nghĩ không khỏi có chút mơ hồ.

Xem ra, Lạc Tử Thần mà nàng gặp lúc ban ngày,tám chín phần mười chính là người có hôn ước với nàng.Ban đầu muốn tới Giang Nam để dưỡng bệnh, thật không ngờ rằng lại đụng phải hắn.

Nghĩ đến hôn ước, nàng âm thầm cười nhẹ một tiếng. Năm đó tuy có rất nhiều nguyên do,nhưng mặc kệ như thế nào, hôn ước đã giải trừ không tranh giành là chuyện thực, cũng may hai người chưa bao giờ gặp mặt, cho nên cũng không cần vì vậy mà phải xấu hổ.

Hắn chú ý đến mình như vậy là do đã từng có quan hệ hay sao?Vậy hắn đã từng gặp qua nàng hay sao?

Cẩm Phượng Lan trăm mối vẫn không có cách nào giải,cuối cùng chỉ biết cười trong bầu không khí im lặng. Binh đến tướng chặn, nước tới đất chặn, chẳng lẽ nàng còn cần phải sợ hắn hay sao?

"Khụ khụ…"

Cổ họng có chút hơi khô, nàng đứng dậy đi đến bên cạnh bàn muốn rót cho mình chén nước, lại phát hiện ấm trà trống không, nhịn không được thở dài.Thật là xúi quẩy mà, thật sự là muốn uống ngụm nước thôi cũng khó.

"Cẩm cô nương, người tỉnh rồi sao?"

Nàng kinh ngạc nhìn về phía cửa, do dự một chút, mới mở miệng nói: "Là ai?"

"Tiểu nhân là thư đồng của Lạc gia Thanh Nghiên".

Cẩm Phượng Lan nheo nheo mắt, "Chuyện gì?"

"Cô nương mở cửa trước được không?"

Nàng đi qua mở cửa giúp hắn.

Thanh Nghiên vừa thấy nàng liền khẽ nở nụ cười, sau đó bưng này nọ vào phòng.

Cẩm Phượng Lan vẫn chỉ đứng nhìn không có hỏi nhiều.

Thanh Nghiên đem khay đặt lên trên bàn, lại lưu loát mở ra, từ trong nồi đất múc ra một chén cháo."Cẩm cô nương, đây là do thiếu gia phân phó tiểu nhân chuẩn bị, nói ban đêm ngài tỉnh dậy nhất định sẽ bị đói, nhân lúc cháo còn nóng ngài ăn chút đi ".

Cẩm Phượng Lan yên lặng nhìn hắn một cái, cúi đầu mỉm cười, sau đó liền ngồi xuống cạnh bàn, bưng bát cháo lên ăn.

Nàng ăn liên tực đến ba bát mới buông xuống, ngẩng đầu nhìn Thanh Nghiên vẫn trang nghiêm đứng ở một bên mỉm cười nói, "Thay ta cám ơn thiếu gia nhà ngươi, làm phiền hắn lao tâm rồi ".

"Không biết cô nương có phân phó gì hay không, nếu không có, vậy tiểu nhân cáo lui ".

Cẩm Phượng Lan cũng không có khách khí với hắn, "Vậy phiền ngươi giúp ta chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ đi, cả trong và ngoài."

"Tốt." Thanh Nghiên vừa nói xong liền rời đi.

Chẳng bao lâu sau, hắn lại đến bên ngoài gõ cửa.

Vừa mở cửa, liền thấy trên tay hắn mà một bộ nam trang, Cẩm Phượng Lan hơi nhướn mày.

Thanh Nghiên vội vàng giải thích, "Thiếu gia nhà ta nói hiện tại ra ngoài khó, hơn nữa gần đây cũng không có nơi nào đặt may nữ trang, vậy thì cô nương đành mặc tạm của người đi ".Dừng một chút, hắn lại tiếp tục nói: "Bộ quần áo này rất sạch sẽ, thỉnh cô nương yên tâm".

"Phiền ngươi rồi ".Nàng đưa tay tiếp nhận, cười nói cảm ơn.

Thanh Nghiên lại cáo lui.

Đóng cửa lại cẩn thận, Cẩm Phượng Lan lật nhìn bộ quần áo trên tay, nhịn không được bĩu môi. Quả nhiên là người xuất thân giàu sang, bất kể là vật liệu may mặc hay là thợ khéo tay cũng đều là tốt nhất.

Nàng đi trở lại bên giường ngồi xuống, nhìn chằm chằm bộ nam trang kia trong chốc lát, khẽ thở dài, nhếch miệng,lên giường đi ngủ.

Hôm sau, mưa đã tạnh.

Sau cơn mưa không khí mùa hè hiếm khi lại thấy nhẹ nhàng khoan khoái cùng sáng sủa như vậy, mở cửa sổ nhìn ra, xa xa cây cối xanh ngắt ướt át, khiến cho người nhìn cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Cẩm Phượng Lan đứng ở cửa sổ nhìn một lúc lâu, hít sâu một luồng không khí trong lành buổi sáng,sau đó mới đưa tay đóng cửa sổ lại.

"Cẩm cô nương, nàng tỉnh rồi sao?"

Nhìn cửa phòng, Cẩm Phượng Lan hứng thú nở nụ cười, sau đó đi qua mở cửa.

Ngoài cửa, Lạc Tử Thần đang gõ cửa còn Thanh Nghiên đứng phía sau, mỉm cười nhìn nàng.