Phu Tử Tòng Tử

Chương 45: Nổ súng




Vali của Cố Phán qua tay Minh Tiềm được hai giây đã chạy tới trên tay vệ sĩ, cô bị người đàn ông cao lớn trướt mắt dắt ra khỏi căn hộ, tay còn lại nắm một bó hoa oải hương nhỏ, được hái từ trên ban công nhà anh.

Ngày đó, anh hỏi cô có muốn mua gì về không, Cố Phán đáp không, chỉ muốn lấy một bó oải hương của anh.

cô lại đưa bó hoa lên ngửi một lần nữa, vẻ mặt đầy thỏa mãn, Minh Tiềm quay đầu nhìn cô trùng hợp bắt gặp cảnh này, anh cười hỏi: "Thích đến vậy sao?"

cô Phán vẫn giữ nguyên tư thế ngửi hoa, đi bộ không nhìn đất, chỉ chăm chăm vào bó oải hương, "Ừ" nhỏđáp lại anh.

"Vậy em về Minh gia ởđi, anh bảo người làm xới một mảnh đất trống cho em."

"không cần đến một mảnh đâu, nhà chúng ta cũng chẳng có làm ăn gì, làm hai hàng như trên sân thượng nhà anh làđược rồi."

"Được rồi."

cô nói "nhà chúng ta", cũng không có vẻ chống đối chuyện về nhàở, Minh Tiềm rất vui mừng, cô nói gì thì là vậy.

Dưới cao ốc chung cư One West End có bốn, năm chiếc xe hơi cao cấp đang đậu, hấp dẫn người qua đường ghé mắt xem, cộng thêm các vệ sĩ nữa, số người càng đông, không thể lặng lẽ như dựđịnh.

Minh Tiềm tự tay mở cửa xe, nửa ôm Cố Phán đang cầm oải hương, đưa cô lên ngồi ổn thỏa ở ghế sau, thấy ánh mắt cô cứ dính vào hoa lá, anh bất mãn đưa tay kẹp cái mũi nhỏ của cô.

Cố Phán rụt mũi, hừ nhẹ, sau đó hai người nhìn nhau cười, người kia đứng ở ngoài nhưng nửa người chui vào xe, khẽ hôn lên môi Cố Phán.

Cửa xe lại bịđóng lại, Cố Phán cầm bó oải hương, hai mắt cong cong, mặt cười vui vẻ nhưđược liếm mật.

Cố Phán thấy ngoài cửa xe, cái hông anh di chuyển, cô vui vẻ chờ anh mở cửa bên cạnh rồi ngồi lên.

Trong nháy mắt Minh Tiềm rời khỏi chỗ cửa xe của Cố Phán, cô nghe được tiếng súng nổ nặng nề, bó hoa trong tay rơi xuống, nụ cười cứng lại trênmặt.

Tiềm!

Ngoài xe cơ thể con người im lìm ngã xuống, người đi đường phát ra tiếng kêu sợ hãi, tiếng bước chân ồn ã xuyên qua kính cửa sổ, Cố Phán thấy rất nhiều đôi chân dài mặc tây trang cấp tốc chạy tới, đó là vệ sĩ của anh, vậy anh thì sao, anh ổn chứ?

Cố Phán muốn mở cửa xe ra ngoài, lại nghe được tiếng anh hô to:

"Khóa cửa lại!"

Lời của anh làm tay cô hơi khựng lại, sau khi phản ứng lại thì mới phát hiện dù muốn mở cửa cũng đã quá muộn rồi.

anh không để cho cô ra ngoài!

Cố phán vỗ lên cửa kính, trong đầu là một đống hỗn độn, mờ mịt, thế giới qua kính xe mang một màu xám tro ảm đạm, cô sợ sẽ mất đi anh.

Lại có tiếng người đàn ông hô to, hẳn là tiếng của vệ sĩ: "đi tìm mọi phía, nhất định hắn đang ở gần đây!"

"Ầm"

Ngay sau khi vệ sĩ cất tiếng, đối phương lại nổ phát súng thứ hai, cánh tay cô chán nán trượt xuống khỏi cửa sổ, trên cửa sổ in lại mất dấu tay mờ, đó là mồ hôi chảy ra từ tay cô.

Bộđiều khiển trên xe chợt vang lên, đãđược mở khóa, cửa bên cạnh côđược mở ra, Cố Phán hỗn loạn ngồi đó, rất hoảng sợ, cô cảnh giác nhìn cửa xe đang bị mở.

Minh Tiềm che cánh tay trái bị trúng đạn, chui vào xe, thấy cô gái nhỏ bình yên vô sự rúc vào trong góc, rốt cuộc anh không thể chịu được cái đau đớn trên cánh tay nữa, anh nặng nề ngồi vào chỗ, ngoẹo đầu gục trên bắp đùi cô, thở hổn hển.

"Tiềm... Tiềm, anh... Tay anh... bị trúng đạn."

Bàn tay run run rẩy rẩy ôm lấy cánh tay trái đầy máu tươi, tay chảy rất nhiều máu, máu chảy ra rồi rơi lên bó oải hương kia, chất lỏng dinh dính chậm rãi ngấm vào màu tím của hoa.

Trán Minh Tiềm toát mồ hôi lạnh, anh dùng tay phải nhặt hoa dưới đất lên ngăn tầm mắt của cô, giọng nam trước giờ luôn trầm ổn có lực nay lại hơi run run:

"Phán Phán đừng nhìn, nhiều máu như vậy, em sẽ sợ... *ho khan*"

anh đau đến khó thở, không nhịn được mà ho khan, hẳn rằng đạn đụng phải xương tay phải nên mới đau đến vậy.

Cố Phán vứt bó oải hương kia qua, thay thế bàn tay đang che lấy chỗ máu đỏ không ngừng ứa ra trên áo, cô khóc như mưa, rơi xuống mặt Minh Tiềm.

"Tiềm, chúng ta đi bệnh viện, anh cóđau không?"

"Đau, Phán Phán mau hôn anh một chút đi."

Cố Phán rơi nước mắt, hít mũi, cô cúi đầu dán vào cánh môi anh, bốn cánh môi đều như không cóđộấm.

Tiếng ồn ào bên ngoài nhỏ hẳn đi, hẳn là tình cảnh tập kích bất ngờđãđược khống chế, hai người vệ sĩ lên phía trước xe, cùng liếc mắt nhìn ra sau xe, đảm bảo ông chủ nhà mình không nguy hiểm tình mạng rồi gật đầu với nhau một cái, một người nhanh nhẹn nổ máy xe, một người lia mắt cảnh giác nhìn ngoài xe.

Hơi thở của anh phun lên cằm cô, từ hỗn loạn đến yếu ớt dần, Cố Phán rút khỏi đôi môi mỏng xám trắng. anh mất quá nhiều máu rồi, hàng mi nhăn tít lại, người hơi mơ màng, khi bốn cánh môi chia ra, lập tức có tiếng rên rỉẩn nhẫn truyền ra từ miệng anh.

Cảnh vật ngoài xe xẹt qua trong chớp mắt, không gian trong xe lại chầm chậm chuyển còn có mùi máu tanh của anh làm Cố Phán gấp gáp bất an, côkhông ngừng hỏi vệ sĩ trước mặt đãđến bệnh viện chưa!

"Phán Phán..."

"Tiềm, em ởđây..."

Giọng nói anh yếu ớt, Cố Phán ghé tai chuẩn bị nghe anh nói tiếp, nhưng không còn tiếng nói nữa, Cố Phán cho là cô nóng lòng nên nghe anh gọi, nhưng thật ra đó là tiếng anh nói mớ trong vô thức.

Suốt đường đi Minh Tiềm đều mơ mơ màng màng, sau khi đến bệnh viện, Cố Phán không biết bác sĩ tiêm thuốc gì, anh hoàn toàn tỉnh táo, ngay khi mở mắt ra là tìm Cố Phán, khi cảm nhận được lòng bàn tay mềm mại anh mới an tâm, lúc này anh mới cảm thấy đau đớn trên cánh tay bị thương.

Tay hai người dính vết máy khô khốc, có màu đỏ nhạt. Vì mất máu quá nhiều nên tay anh lạnh như bằng, dọc đường Cố Phán luôn nắm tay anhnhưng cũng không ấm lên được.

Hai người nhìn nhau, đôi mắt cô bị một tầng nước mắt lo lắng bao phủ, Minh Tiềm muốn đưa tay gạt đi nước mắt còn chưa khô trên mặt cô, nhưng anh phát hiện tay mình đầy màu đỏ nhạt, đành dừng lại. Chợt nhớ dọc đường khi mình mê man, luôn có cảm giác tay mình bị thứ gìđó nằm lấy, bây giờ nhìn lại mới biết đó là tay cô, cô phải chạm vào máy như vậy, hẳn cô rất sợ hãi.

"Em không sợ sao?"

Minh Tiềm nằm trên giường, hai mắt dời xuống, lại trở về nhìn vào mắt Cố Phán, bác sĩ và y táđứng bên tay trái anh, họ cẩn thận cắt ống tay áo.

Cố Phán hiểu ý anh, cô lắc đầu như trống bỏi, giọng nói còn thê thảm hơn giọng Minh Tiềm bị trúng đạn:

"Tiềm, em không sợ, có phải rất đau hay không?"

Mái đầu lắc mạnh, gương mặt lã chả nước mắt, cùng với lời nói của cô chọc cười Minh Tiềm, nhưng chưa cười được mấy tiếng anh đã cắn chặt hàm, nhẫn nại.

Máu trên tay áo dính sang cả vùng khác trên tay, cô y tá cẩn thận kéo chỗ bịđạn bắn, khi cả tay áo bộ cắt ra, Cố Phán mới nhìn rõ cánh tay trơn nhẵn tráng kiện lúc trước giờđã xuất hiện một hố lõm xuống, giống như trăng tròn.

Cảnh tượng đáng sợ nhất mà Cố Phán nhìn thấy là cảnh côđứng trước cửa sổ thủy tinh của phòng bệnh trắng toát, nhìn Xuân Đường nằm trong đó, lưng ông bị rất nhiều đầu kim đâm vào để tiêm hóa chất trị liệu, nhưng tâm tình của cô lúc ấy không thể so với bây giờ.

thật ra Cố Phán không nhỡ rõ dáng vẻ của Xuân Đường khi ông qua đời, bây giờ, một lần nữa cô ngửi mùi nước khử trùng thì khuôn mặt cứng đờ cùng bàn tay dần lạnh xuống lại hiện lên rất rõ ràng.

Cảm giác chỉ có thểđứng một bên giường bệnh thật làm người ta thấy bất lực, nhưng hết lần này đến lần khác, người đứng bên giường bệnh kia luôn là cô, cô thật rất muốn san sẻ bớt những đau đớn mà anh phải chịu.

"Tiềm, đã là lúc nào rồi mà anh còn cười cho được!"

"Chỉ có em mới có thể làm anh cười trong lúc đau đớn được, em đừng cau mày, thật là xấu."

Đôi môi trắng bệch của Cố Phán mím chặt lại, vẻ mặt nghiêm túc cao độ, không thể làm theo lời anh được, cô không nháy mắt nhìn bác sĩ xử lí vết thương cho anh.

cô nhìn tên đàn ông khác chăm chú như vậy, dù Minh Tiềm bịđạn bắn đau tới đâu cũng không thể khửđược vị chua trong lòng, anh nắm chặc mu bàn tay cô, giận dỗi.

một lúc lâu sau, bác sĩ nói mấy câu tiếng anh với anh, Minh Tiềm gật đầu. Cố Phán không hiểu nhưng cô nhìn y táđang cốđịnh cánh tay anh cũng đoán được là bác sĩ chuẩn bị lấy đạn ra.

Cố Phán muốn nhìn toàn bộ quá trình đó, nhưng hai mắt chợt tối sầm, là do anh giơ tay lên che mắt cô lại.

"Em ngồi yên chờđi, không được nhìn."

Cố Phán hoàn toàn không đểý tới anh, dùng sức gạt tay anh đi, nhưng người đàn ông này đã quyết tâm rồi thì sức tay nhỏ bé của Cố Phán chẳng làm anh nhúc nhích được.

Bàn tay dán vào mắt cô mang theo mùi máu tanh nồng, xông thẳng vào mũi Cố Phán.

Năm đó khi ông ấy qua đời, trong phòng chỉ có mình cô, côđã từng thấy cảnh sống chết, trong lòng còn yếu ớt hơn những người phụ nữ khác, anhkhông muốn để cô nhìn thấy cảnh máu tanh nữa, để cô có thể quên đi cảnh đau thương.

Tầm mắt Cố Phán bị anh che mất, thính giác trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, cô nghe được khi bác sĩ cầm dụng cụ lên, nghe âm thanh nó va vào khay, cũng nghe được tiếng vang nho nhỏ khi cái kìm đâm vào da thịt. Cuối cùng là tiếng "lạch cạch" làm người ta nao động, Cố Phán biết viên đạn đãđược lấy ra.

cô vội vã bao lấy bàn tay dính máu đang che mắt mình, nức nở cầu khẩn anh: "đã xong rồi, để em nhìn một chút, em muốn nhìn."

Sau khi nhìn thấy ánh sáng, Cố Phán lập tức nhìn vết thương trên tay anh, rồi nhìn qua viên đạn màu xám bạc nằm trên khay sắt trắng.

Cố Phán vô cùng phẫn nộ, muốn bắn chết lũ người kia.

Sau khi bác sĩ băng bó kĩ lưỡng, anh ta trao đổi mấy câu với Minh Tiềm bằng tiếng anh, nhưng hình như câu trả lời của anh làm vị bác sĩ kia rất bất mãn, hai người tranh cãi một lúc, anh ta thấy Minh Tiềm không chịu nghe đành than thởđáp ứng yêu cầu của anh.

Bác sĩđi rồi, một đám vệ sĩ giữ ngoài cửa mới lục tục vào phòng đỡ Minh Tiềm vừa giải phẫu xong, cùng bảo vệ Minh Tiềm và Cố Phán rời bệnh viện đến một trang viên xinh đẹp mà tĩnh mịch.

Cố Phán cùng người làm trong nhàđỡ anh lên giường nằm, tuy cô hoảng loạn nhưng động tác chăm sóc người bệnh rất nhuần nhuyễn.

Minh Tiềm biết lí do cô quen thuộc chuyện này đến vậy, anh cảm thấy rất chướng mắt, không để cô làm, anh kéo cô sang bên phải giường rồi ôm lấy cô, hai người nửa nằm ởđầu giường, dùng chung một đệm dựa.

Nhiệt độ cơ thể anh đã tăng trở lại làm Cố Phán yên tâm hơn nhiều, có hơi trách cứ hành động của anh, nhưng bây giờ anh đang bị thương, địa vị còn lớn hơn hoàng đế, dĩ nhiên là muốn gìđược nấy.

Hẳn anh nên nằm lại bệnh viện dưỡng thương, ít nhất cũng phải nghỉ ngơi hai ba ngày cho sức khỏe ổn định rồi hãy xuất viện, anh nhìn đi, mới vừa rồi bác sĩ cũng không đồng ý cho anh về."

Cố Phán tựa gò má vào vai anh than trách, cô nằm bàn tay đãđược rửa rửa sạch không còn vết máu lên nhìn, lại đưa tay anh lên mũi ngửi xem còn mùi máu hay không, nhưng chỉ ngửi thấy mùi thoang thoảng của nước rửa tay.

Minh Tiềm nâng cằm cô lên, anh hôn cô, răng môi quấn quýt, Cố Phán cũng nhiệt tình đáp lại anh, để chắc chắn rằng người đàn ông này đã thoát khỏi cảnh nguy hiểm.

Minh Tiềm có ham muốn rất lớn, không thể chỉ hôn nhẹ như vậy, anh rời môi cô, lần xuống cổ liếm cắn, Cố Phán khẽ than nhẹ rồi lập tức cắn răng chặt lại, không cho âm thanh tràn ra sợ kích thích người đàn ông này, tình trạng của anh bây giờ không thể làm chuyện kia được.

"Phán Phán, cởi quần áo ra, anh muốn ăn em."

"anh, anh đứng đắn một chút đi, vừa băng bó tay xong không thể lộn xộn."

"anh không động tay, chỉ dùng miệng thôi."

Cố Phán bó tay với người đàn ông bị dục vọng che mắt này rồi, anh dùng thân phận bệnh nhân nói những câu lưu manh như vậy, Cố Phán mềm lòng đành chiều anh.

cô cởi móc trước áo ngực, bầu ngực trắng nõn còn in vết hôn nảy ra, Minh Tiềm không nhúc nhích, dụ dỗ cô: "Phán Phán ngoan nào, tự nâng chúng lên để bên miệng anh."

Cố Phán nghe anh nói rất thẹn thùng, cô ngầm phối hợp với sự hoang dâm vôđộ của anh mà ngoan ngoãn làm theo.

Quả anh đào trên đỉnh núi chạm phải bờ môi mỏng, hương thơm từđó khiến anh vội vàng ngậm quả ngọt vào miệng.

"A..."

Cảm giác ẩm ướt mềm mại khiến Cố Phán rên lên, sau đó lại có cảm giác đau nhói từ quả anh đào bị anh cắn.

"Đừng, Tiềm, đừng cắn..."

Cố Phán cầu khẩn anh, cô luồn tay vào mái đầu đang vùi vào ngực cô. Nhưng người đàn ông này không nghe lời chút nào, chẳng những không nhả quả anh đào ra mà còn dùng răng khe khẽ mài lêđó, cứ ma sát qua lại, anh đùa nghịch chừng mười phút mới chịu dời trận địa, đầu lưỡi trượt liếm quanh ngực cô, hai bầu ngực bị liếm ướt dầm dề.

Cố Phán không ngừng vò mái tóc trong tay, cô yêu thích không muốn buông những sợi tóc trong tay ra. Tóc anh mềm mại như vậy, nhưng tính tình lại rất xấu, thật là mâu thuẫn với nhau.

"Đừng, Tiềm, nhột quá, phía dưới của em đã, phía dưới đã,... Xấu xa..."

Minh Tiềm vùi vào giữa ngực cười trêu cô, hiếm khi nghe lời cô một lần trong chuyện này, cái miệng đang liếm hôn ngực cô thật sự bất động làm Cố Phán thở phào nhẹ nhõm.

"Phán Phán..."

"Hử?"

"Em không thích bệnh viện à."

"Ừ, ai lại thích bệnh viện chứ?"

Ngày trước côở bệnh viện lâu ngày để chăm sóc Xuân Đường, côđã gặp những cảnh vui buồn hợp tan trong đó, cuối cùng còn đến phiên cô và Xuân Đường chia xa nhau.

Chẳng lẽ, vì cô nên anh mới mặc kệ lời khuyên ngăn của bác sĩ mà xuất viện?

Cố Phán ngẩng đầu, Minh Tiềm lập tức cảm nhận được tình ý lưu chuyển trong mắt cô, anh hôn lên gò máửng đỏ, lại hôn lên đôi môi ánh nước.

Hai người nằm trong phòng lẳng lặng ôm nhau, cảm giác hạnh phúc đột ngột nảy sinh làm hai mắt Cố Phán nóng lên.

"Sao lại khóc vậy? Gần đây Phán Phán biến thành quỷ khóc nhè mất rồi."

"Đừng trêu em, làm sao em biết được, gần đây em thật dễ rơi nước mắt, luôn thấy phiền muộn trong lòng, chắc chắn là do bị anh nhốt trong văn phòng lâu quá mà ra, đều tại anh hết."

Cố Phán vùi mặt vào ngực anh, giọng nói không có chút trách cứ nào, chỉ nghe ra vẻ nũng nịu.

"Tại anh, tại anh, chờ vết thương lành rồi anh sẽ bồi thường gấp đôi cho em."

Cố Phán đỏ mặt, cô lầm bầm trong ngực anh: "Ai thèm cái bồi thường của anh, em cũng chẳng lạ gì."