Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta

Chương 4: Là cậu sao?




Buổi sáng hôm nay căn tin phá lệ ồn ào, nhóm bát quái nữ tập trung đông đủ để nghe tin tức.

” Tin tức mới ! Một tiểu thư của trường học quý tộc sẽ tuyển vệ sĩ trong trường ta a!”

“Có phải thật sự không a!” Một đám nam sinh không từ đâu xông vào, hưng phấn dị thường.

” Đây là tin tức của Lâm gia! Lâm gia hiện tại công khai chiêu mộ vệ sĩ của Tư Tư tiểu thư, ngay tại các trường đại học ở đây, đây là ý của tiểu thư, người nắm trong tay mạch máu kinh tế của Lâm gia – Lâm đại tiểu thư a! Nếu có thể làm vệ sĩ của cô, kia không phải …… Có thể có cơ hội trở thành con rể của Lâm gia sao? Hắc hắc hắc hắc…… Ha ha ha ha……”

Một đám nam sinh kia , nhiệt huyết sôi trào:” Đi! Mọi người đi báo danh thôi !”

Các nữ sinh cười lạnh nói:” Các người thật ngu ngốc, vẫn là từ bỏ ý niệm này trong đầu đi! Lâm gia thông báo tuyển dụng, điều kiện thứ nhất là vệ sĩ phải là nữ!”

” A?” Ảo tưởng của các nam sinh đều bị cho làm tan biến.

” Điều kiện thứ hai, phải ưu tú mọi mặt !”

” Az……” Lại một đám nữ sinh giải tán đi.

“Điều kiện cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, là phải võ!”

Căn tin cả nam lẫn nữ sinh đều giải tán hết, chỉ còn vài người, và còn Tiết San San đang ngồi trong một góc ăn cơm.

” Nha! San San! Trong trường là chỉ có cậu là người hội đủ ba điều kiện đó a! Muốn hay không thử xem thế nào?”

Tiết San San buông bát cơm, hỏi:” Cái công việc vệ sĩ kia…… Tiền lương là bao nhiêu?”

……

” Chúc mừng Tiết San San đã qua vòng thứ nhất!”

……

“Chúc mừng Tiết San San được vào vòng bán kết!”

……

“Chúc mừng Tiết San San được vào vòng chung kết!”

……

Với cong phu của mình, Tiết San San cùng với nhóm bạn bè, nghênh ngang đi vào học viện quý tộc cao quý.

” Oa! Đẹp quá a…… Nơi này rốt cuộc là trường học hay là nơi du lịch a?”

Nhóm nữ sinh không kiềm chế cùng cùng kích động, chung quanh đi thăm phong cảnh.

Tiết San San nhín đám người họ, trong lòng không có một tia khẩn trương, trong mắt của cô chỉ có thắng lợi, cô nhất định phải thắng! Bởi vì thắng trận trận đấu này, có thể nhận được tiền thưởng là mười vạn, sau đó cô làm việc một tháng, là có thể nhận tiếp mười vạn! Như vậy cô chỉ cần làm đủ hai tháng, là có thể thu được ba mươi vạn!

Cô ý chí chiến đấu tràn đầy, nhiệt huyết mênh mông, chợt nghe trong phòng một mảnh sôi trào, theo ánh mắt của mọi người thấy, chỉ thấy hai người tuấn mĩ đang mở bước vào cùng vô số vệ sĩ khác, ngồi vào vị trí giám khảo.

Người con gái kia dáng người cao gầy, làn da tuyết trắng, toàn thân đều toát ra khí chất của quý tộc ung dung tao nhã. Cô ta chắc là Lâm Tư Tư – Lâm đại tiểu thư ?

Cô lại nhìn nam nhân bên cạnh, Tiết San San không khỏi sửng sốt, người kia……

Tây trang màu xám, được cắt vô cùng nhuần nhuyễn, dáng người hoàn mĩ tao nhã hội tụ khí chất đầy đủ. Anhn tựa như mĩ nam của thần thoại Hy Lạp, hình dáng khắc sâu lại đường cong nho nhã, cái mũi cao gầy, bạc môi lãnh khốc lại mang theo nét cười, đôi mắt thâm thúy phảng phất sâu thẳm, người khác không thể nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh, chỉ thấy bên ngoài lạnh như băng.

Đây là con nuôi của Lâm gia – Lâm Hạo Thiên?

Tuy rằng cô chỉ thấy trong tivi có một lần, nhưng là cô nhớ rõ rất rõ ràng, bởi vì anh ta thật sự rất giống một người, nhất là trên mu bàn tay kia có một viết sẹo.

Tuy rằng đã qua mười năm, tuy rằng bọn họ đều nói cậu bé đã chết, nhưng trong lòng cô vẫn mong cậu còn sống……

Cảm giác có người nhìn mình chăm chú, anh bỗng nhiên quay đầu đến, ánh mắt sắc bén lướt qua đám người, nhìn vào cô không hề phòng bị.

Trong nháy mắt, tựa như chim ưng trên bầu trời bay quanh phát hiejn con mồi, đôi mắt thâm thúy như có một luồng sáng chiếu qua.

Tiết San San vội vàng cúi đầu, không, ánh mắt đấy, không giống với cậu ấy!

Trong trí nhớ cậu là một thiếu niên lãnh khốc, nhưng trong mắt cậu ta lại có lửa nóng. Bởi vì vậy mà cô thống khổ tìm cậu mười năm, và cũng đợi cậu mười năm.

Kỳ thật năm đó cô mới mười tuổi căn bản không hiểu cái gì gọi là tình yêu, cô chính là không quên được cậu bé năm đó một thân áo trắng đứng mặt cô, cô chính là quên không được cậu đem phần bánh khó khăn kiếm được đặt vào tay cô, cô chính là quên không được……

Sau trận đại hỏa năm đó, cô không còn có gặp qua cậu ta, rất nhiều người đều nói cậu đã chết, nhưng là cô lại cảm thấy cậu còn sống.

Lâm Hạo Thiên, anh ta thật sự không phải sao?