Phùng Mật

Chương 7: Báo ân 7




edit: Lựu Đạn

Trương ma ma gần đây nhận ra số lần nhị thiếu gia cùng thiếu phu nhân ra cửa rất ít, cả ngày đều đóng chặt cửa phòng, một chút động tĩnh cũng không có, cũng không biết bọn họ ở trong đó làm gì, có điều trước đây nhị thiếu gia cũng không thích ra ngoài, không chừng bây giờ cũng không cho phép thiếu phu nhân ra ngoài luôn.

Trương ma ma không nghĩ nhiều, cúi đầu chỉ lo làm việc của mình.

Bà đâu biết được, mấy ngày nay, phu thê nhà họ trốn trong phòng không ra ngoài, thật tình phóng túng, điên loan đảo phượng sung sướng mê người.

Từ lần trước, đại thiếu gia đến đây, vô tình kích thích sự ghen ghét cùng sợ hãi giấu tận sâu đáy lòng của Lệ Nhuận Du, rồi lại bị Mật Nhi dùng đôi gò bồng mềm non mịn kia chà sát quả thù du trên ngực hắn, thậm chí nàng còn nâng cao cái mông tuyết trắng lên như con chó nhỏ trước mắt hắn, chủ động dâng hoa huy*t đầy mật ngọt dâm đãng đến bên miệng hắn, hắn vẫn chưa thể thỏa mãn.

hắn đem Mật Nhi nhốt trong phòng, không cho nàng mặc trung y, nữa thân trên chỉ có một mảnh yếm đỏ thắm mỏng manh, giấu được đôi đóa hoa xinh đẹp, bên dưới lại càng không được phép mặc tiểu khố.

Từ ngày đến đêm, Mật Nhi chỉ có biết kêu rên mềm mại, bàn tay nam nhân cắm sâu vào hoa tâm, ngón tay hắn cắm chọc ngoáy ra vào hoa huy*t, lôi kéo từng dòng nước ngọt ngào ra ngoài, hắn dùng đầu lưỡi đi vào liếm sạch, sau đó lại giữ chặt đầu nhỏ của nàng, hôn nàng từng ngụm đưa đẩy mật dịch cho nàng thưởng thức, kết thúc rồi hắn chưa thỏa mãn còn hỏi nàng “Có mùi vị gì nào?”

Mật Nhi bị chơi đùa đến hỏng, giọng nói mềm nhũn, lại càng làm thêm phần mê hoặc, chỉ nói “Uống rất ngon, Mật Nhi còn muốn nếm thử.”

Lệ Nhuận Du liền đem nước bọt của mình đưa vào miệng nàng, sau một hồi lâu mới thả người ra, đáy mắt tràn đầy tình ý không muốn rời.

Lệ Nhuận Du hoang đường như vậy, đêm từng đêm đều làm khăn giường nhăn nhúm cùng ướt đẫm, thật sự nhìn không ra hình dạng, vốn định hôm ra sẽ để cho Trương ma ma dọn dẹp nhưng qua hôm sau thức dậy lại thấy khăn giường mới tinh như lúc đầu, lại nhìn thê tử xinh đẹp nằm trong ngực mình ngủ ngon lành trêu người như vậy, trong lòng càng thêm buồn bực.

Ngoài ra còn có một chuyện, càng làm hắn buồn bực thậm chí vui sướng chính là từ lần trước cự long có phần đứng lên, Mật Nhi sẽ nằm giữa hai chân hắn, chủ động dùng miệng vuốt ve hắn, thật sự là có hiệu quả, xem ra bệnh của hắn cỉa thể chữa.

Màn đêm buông xuống, trong phòng không ánh nến một mảnh tối sờ soạng, tựa như không tiếng người, nhưng mà nếu nghe thạt cẩn thận thì có thể nghe ra tiếng thở dốc nặng nề, từ chút một từ màn trướng bay ra, một chút ánh sáng chiếu vào mơ hồ còn nhìn thấy da thịt trắng nõn của thiếu nữ, đangdựa người vào đầu giường dùng ta mở rộng hai chân mình ra, mà bên dưới rõ ràng là cái đầu của nam nhân.

Đầu tóc đen nhánh của Lệ Nhuận Du trêu chọc mông nhỏ non mềm thiếu nữ, đầu lưỡi ướt át ngang dọc tung hoành đi sâu vào lối đi chật hẹp của thiếu nữ, không ngừng mút liếm mật dịch chảy ra ngoài, hắnnuốt vào miệng, yết hầu ừng ực vang lên.

Đôi mắt hẹp dài của hắn nhìn gắt gao khuôn mặt thiếu nữ, hai tay bắt lấy đôi gò bồng đảo, vừa xoa vừa nắn, có khi ép lại tạo thành khe rãnh thật sâu, thiếu nữ bị hắn đùa bỡn đến thở không thành hơi, tay nhỏ dần mất sức, đôi chân rớt xuống khép lại, nhanh chóng bị hắn tách ra.

Lệ Nhuận Du kéo ngược đầu nàng lại, Mật Nhi liền nằm trên người hắn, để hắn dùng môi miệng hút lấy mật huyệt của mình, mà nàng thì lại dùng cái miệng nhỏ nhắn của mình đem cự long còn ngủ gật của hắn ngậm lấy, vừa lớn lại vừa nóng, thẳng đánh sâu vào cổ họng nàng.

Đều không trọn vẹn đó là nó vẫn cứ mềm nhũn, nhưng Mật Nhi vẫn không từ bỏ, từng chút một liếm láp lấy, mà cảm nhận được lữa nóng trong miệng ngày một nóng hơn, tựa như thanh sắt nung trong miệng nàng, Mật Nhi liền đẩy ra, vậy mà lại nhìn thấy được cự long ngủ gật của hắn đang trở nên nóng bỏng đỏ au trong tay mình.

Mật Nhi đưa chiếc lưỡi thom tho của mình liếm lấy cự long to lớn trong tay, chưa ngậm mút đã thỏa mãn, một luồng tinh dịch nồng đậm trắng sữa phun trào, nhuộm đầy đôi ngực nàng, trong màn trướng tràn mật hơi thở nhàn nhạt, Lệ Nhuận Du kéo Mật Nhi vào ngực, hôn nàng hết lần này đến lần khác, thìthầm “Xin lỗi nàng.”

Tuy rằng Lệ Nhuận Du rất kích động vui mừng vì thân dưới có thể phản ứng nhưng lại không nghĩ lại nhanh kết thúc như vậy, đối với Mật Nhi tràn đầy có lỗi, Mật Nhi đưa đầu lưỡi của mình ra cùng lưỡi hắntriền miên, hơi thở có chút không thông, cuối cùng liền nằm trong ngực hắn mà dồn dập thở gấp.

Lệ Nhuận Du lau mồ hôi trên trán nàng, dịu dàng ra lệnh “Ngủ đi.”

Mật Nhi lại e thẹn nắm lấy tay hắn đặt vào hoa huy*t của mình “ Ở đây thật ẩm ướt, tướng công sờ sờ nó đi.”

Cũng không biết đêm nay lăn lộn bao nhiêu lâu, Lệ Nhuận du trong mờ đều đang cắm trong người nàng, đem hai chân nàng đặt trên đầu vai mình, cự long thô to đỏ rực cọ cọ xung quanh hoa huy*t, nước xuân tuôn trào, thiếu nữ nằm dưới thân hắn run rẩy e thẹn,gọi từng tiếng tướng công nghe mền nhũn cả người, đã vậy còn nâng hai đôi gò núi trắng nõn dâng lên miệng hắn, hắn liền vừa dùng sức xoa keis đóa hoa trên đỉnh núi, và mạnh mẽ đòi hỏi bên dưới của nàng.

Đem nàng đè dưới thân, đặt nàng tựa vào bàn thâm nhập từ phía sau, ôm nàng đến cửa sổ nghiêng người đi vào, làm cho nàng liên tục rên rĩ, sữa nước giao hòa chảy theo bắp chân xuống dưới, trên mặt đất toàn là mật ngọt.

không chỉ như vậy, trên bàn, trên giường, trên bàn xích đu trong việc cũng lưu lại dấu vết ân ái của hai người, thậm chí còn dùng tư thế ôm hai tử đi tiểu để ôm nàng dọc hành lang, từng mỗi bước chân đi, cự long chôn sâu trong hoa huy*t nàng lại đội lên, cơ hồ mở cửa tử cung của nàng đem sữa ấm đổ đầy vào đấy, cái bụng nhỏ phình to, tựa như đang mang thai.

Mật Nhi giống như con hồ ly nhỏ, mềm nhũn nằm trên đầu vai hắn, trong miệng rầm rì kêu tên hắn, khóc thút thít xin tha thứ, hắn lại kịch liệt đâm rút trong cơ thể nàng, ra vào kéo theo hoa môi ra ngoài, bên trong là nước sữa trộn lẫn vẩy bọt trắng.

Bụng nhỏ trướng đến độ không thể chứa thêm được gì nữa, Mật Nhi lại khóc lóc nằm trên đầu vai hắnrầm rì rên rĩ, “Ca ca đừng dừng lại, Mật Nhi còn muốn, mau cắm thửng bụng nhỏ của Mật Nhi đi.”

Lệ Nhuận Du lúc tỉnh dậy chính là đem Mật Nhi đè xuống dưới thân mà trêu chọc dâm đãng, hắn có thể cảm nhận được cự long của mình đã gương cao vũ khí nằm trong hoa tâm của thiếu nữ, thô đỏ đến to lớn, thiếu nữ yêu kiều khóc lóc, cả người cong lên bám lấy bờ vai hắn, đồng thời cũng đưa đồi núi tuyết trắng đến trước mặt hắn.

“Nhuận Du, Nhuận Du.” Mật Nhi không ngừng hôn môi hắn, vui thích cùng cực mà khóc lên, “Chàng mau cắm sâu vào đi” nói rồi chủ động mở rộng hai chân đưa hoa huy*t ướt đẫm đầy xấu hổ cho hắnđẩy cự long cứng rắn nóng bỏng đi vào.

Mỹ nhân đã xấu hổ rơi nước mắt, đôi mắt mang đầy nước như vậy tội nghiệp đến độ nam nhân muốn trêu chọc không ngừng, Lệ Nhuận Du lại cắn chặt răng, dựa vào cổ nàng, tham lam ngậm mút lấy thơm ngọt, cũng kích động cười nói “Mật Nhi, Mật Nhi ngoan của ta, sao nàng lại làm như vậy được?”

“Nhưng không liên quan đến thiếp” Mật Nhi mang thân thể mềm nhũn ngát hương quấn lên người hắn, cười hì hì nói “Điều là công lao của chàng, ca ca tốt.”

Lệ Nhuận Du lại vuốt ve khuôn mặt nàng, tất cả đều là không nỡ “Nếu không có nàng, ta đến bây giờ cũng chỉ là kẻ tàn phế không ai cần.”

Lời này chọc cho Mật Nhi rơi nước mắt, Lệ Nhuận Du cúi đầu hôn lên nước mắt của nàng, nhẹ giọng nói“Bảo bối ngoan, nàng khóc làm gì, để tướng công thương nàng có được không, đem bụng nhỏ của nàng sinh ra một oa nhi xinh đẹp có được hay không?” Lời vừa dứt hắn đã thẳng lưng đẩy cự long đi vào sâu bên trong.

Mật Nhi bấu chặt vai hắn, rên rĩ nho nhỏ, không thể biết được là đang vui sướng hay đau đớn nữa, đôi mắt rưng rưng nhưng không rơi lệ, đồi núi đôi như ngọc chạm vào nam nhân biến hóa đủ loại hình dạng, giữa hai chân bên dưới một thanh gậy sắt đầy nóng bỏng mạnh mẽ va chạm vào huyệt thịt non nớt của thiếu nữ.

Thấy nàng nhíu mày kêu đau, hắn liền chậm rãi đi ra, ngay sau đó liền mạnh mẽ xông vào.

Hoan ái kịch liệt hồi lâu, nhìn thấy Mật Nhi khóc đến đôi mắt hồng hồng như hồ ly nhỏ, Lệ Nhuận Du thương tiếc nàng lúc này mới đem sữa nóng bắn ra ngoài, tất cả đẩy hết vào bụng nàng, dùng cự long chắn lại cửa động, một giọt cũng không thể đi ra.

Lệ Nhuận Du một tay vòng qua bờ vai tràn trụi của nàng, một tay chậm rãi vuốt ve trên bụng nàng, bên trong tất cả đều là sữa nóng đặc sệt của hắn, có lẽ sau hôm nay sẽ có một sinh mệnh mới được hình thành.

Nghĩ đến đây, hắn dịu dàng hôn lên mặt cùng xương quai xanh của Mật Nhi, lại chọc cho hai đóa hoa trên núi tuyết đứng thẳng lên mới bằng lòng buông tay, mà Mật Nhi sớm đã mệt đến nỗi ngủ vùi trong lòng hắn.