Phương Án Nghịch Tập Nam Thần

Quyển 2 - Chương 25




Editor: Cà Pháo

- -----------------------------

Thì ra là do sân cỏ trống trải ở hậu viện, đột nhiên xuất hiện một bàn đu dây xinh đẹp!

Cái móc kim loại sơn màu trắng, phía trên có dây đằng hoa tươi quấn quanh làm thêm tinh tế.

Cách đó không xa, một cái đình bày biện đồ nướng BBQ.

Mà lại đi thêm một chút, mấy con chó chăn cừu Scotland đứng song song với người hầu, giống các chiến sĩ duyệt binh chỉnh tề!

Từ Như Ý thật sâu hít vào một hơi, nhìn nam sinh đứng một bên.

“Tiêu Vũ Triết……” cô thật sự rất cảm động, chỉ thuận miệng nói ra, vậy mà chỉ trong thời gian một ngày đã bố trí xong!

Tiêu Vũ Triết không giỏi biểu đạt, nhìn thấy cô chỉ là giật giật môi, cái gì cũng chưa nói.

Từ Như Ý đến gần cậu, đột nhiên ôm lấy eo cậu.

Đem đầu vùi ở trước ngực cậu, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt của thiếu niên.

Tuy rằng cô không yêu cậu, nhưng mà thật sự rất cảm động.

Thì ra, ở thời niên thiếu tốt đẹp như vậy, cùng một thiếu niên ngây thơ, nói một hồi tình cảm đơn thuần, như thế này làm người khác khắc cốt minh tâm.

Cô muốn làm cậu ấm áp, khiến cậu không còn cô độc và tịch mịch.

Tiêu Vũ Triết không nghĩ tới cô sẽ ôm cậu, lập tức có chút vô thố.

Cậu phát hiện, chính mình đối với việc cô ôm mình không chỉ không bài xích, ngược lại thập phần thích.

Thích mùi hương nhàn nhạt trên người cô, đó là hương thơm đặc trưng của thiếu nữ; thích cảm giác hô hấp ấm áp của cô đánh lên trên người cậu, đủ để ấm áp trái tim lạnh băng của cậu; thích cô tín nhiệm, khiến cô dùng quãng đời còn lại đặt cược hạnh phúc, trút xuống toàn bộ tình yêu ở trên người cậu.

Một cô gái như vậy, làm người khác không có khả năng không quý trọng, yêu quý.

Tiêu Vũ Triết liền như vậy nhẹ nhàng ôm lấy cô, trong lòng ấm áp.

“Mình có thể kêu cậu là Triết không?” Từ Như Ý nhẹ giọng hỏi.

“Ừm.”

“Thật tốt quá, Triết!” Cô thập phần vui vẻ.

Giống như mới ý thức được cô ôm lấy cậu, Từ Như Ý ngượng ngùng buông tay, “Rất xin lỗi, Triết, mình chỉ là quá cảm động.”

“Không sao cả.”

Cô vừa rời đi, cổ mùi hương thoang thoảng và ấm áp kia cũng tiêu tán theo, Tiêu Vũ Triết không hiểu sao lại mất mát.

“Chúng ta đi trở về đi. Ngày mai, bác Tiêu bọn họ hẳn là sẽ nghe thấy tin tức……”

“Tôi sẽ không có việc gì.” Tiêu Vũ Triết nhàn nhạt mở miệng.

“Mình biết.” Từ Như Ý hướng cậu cười.

Tiền tài quyền thế của Tiêu gia, căn bản không phải Cao Cương có thể chọc đến, nam sinh quái gở này chẳng qua khinh thường sử dụng những thủ đoạn đó mà thôi.

Cô sẽ không khiến thiếu niên của cô đi làm những việc này, vì vậy, để cô tới hoàn thành đi!

Bên kia người Cao gia đi đến phòng bệnh, phát hiện Cao Húc cả người nằm trên mặt đất.

“Ai da, Húc Húc, con sao lại ngủ trên mặt đất vậy?” Mẹ Cao đau lòng tiến lên.

Nâng hắn dậy, mới cảm giác không đúng.

“A? Húc Húc, con như thế nào lại thành như vậy? Gọi người tới! Nhanh chóng đến đây cho tôi!”

Cao Cương vừa nhận được tin tức đã chạy lại đây, ông ta âm độc nói: “Cho tôi theo xem thiết bị theo dõi ở bệnh viện, là ai càn rỡ như vậy, vậy mà lại dám đả thương con trai tôi! Tôi muốn cho hắn ta sống không bằng chết!!”

Nhanh chóng, bệnh viện đã có tin tức phản hồi lại. Cao Cương nhìn cô gái trong màn ảnh.

Cô hoàn toàn không có ý muốn che dấu mình, thậm chí lúc tiến vào khu vực camera còn đối với màn ảnh cười ngọt ngào.

Rõ ràng là một khuôn mặt đáng yêu tinh xảo như vậy, vậy mà Cao Cương vừa nhìn lại giống như ma quỷ.

Ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Từ Như Ý đúng không? Lớn lên nhìn không tồi, vậy làm cô ta dùng nửa đời còn lại chăm sóc con trai tôi thật tốt!”

Cao Húc đã đưa vào phòng cấp cứu, nhưng bởi vì phát hiện trễ, bác sĩ nói có khả năng trở thành người thực vật.

Nếu nó có nửa điểm ngoài ý muốn, Cao Cương thề, nhất định phải làm Từ Như Ý và Tiêu Vũ Triết chịu trừng phạt giống như vậy!!

- --------------------------

-15.10.19-