Quận Chúa, Đừng Náo Thiên Hạ Nữa!

Chương 10: Tới quân doanh




Tại biên quan, Lý Dung Thành chăm chú nhìn ngọn núi cách mình vài dặm không biết đang suy nghĩ gì. Khoác trên mình một thân quân trang, ngũ quan tuấn tú, thần sắc nghiêm nghị nhưng vẫn không che hết được vẻ mong chờ trên gương mặt. Lý Dung Thanh năm nay mười chín tuổi, với độ tuổi này nhưng anh đã đảm nhận chức vụ đại tướng quân không thể công nhận anh là một tài năng hiếm có.

Anh đang mong chờ, mong chờ một người tới. Đôi khi anh cũng không hiểu mình sao lại có cảm giác sùng bái như vậy với tiểu nữ hoàng. Có lẽ là khi cô một thân mình đấu với thích khách bảo vệ cho tiểu hoàng tử mà mắt vẫn không có lấy một tia sợ hãi. Cũng có thể là khi cô bày khí thế cường đại của mình trước quan triều đình, đối diện với uy hiếp tứ phương vậy mà cô vẫn không chút nao núng.

Cô vẫn chỉ là một nữ hài chưa tới mười hai tuổi đối diện với bao nhiên biến cố như vậy mà vẫn có thể điềm tĩnh thu xếp mọi chuyện gọn gàng chẳng thua gì người có năng lực.

Từ khi nhận được tin cô sẽ đến biên quan hắn đã kinh sợ đến mức nào, trong đó còn có chút mong chờ. Không biết lần này hắn còn có thể nhận thấy được bao nhiêu khí thế của cô nữa, hắn rất là mong đợi.

“ Tướng quân đừng quá lo lắng theo canh giờ thì còn khoảng hai khắc những nữ hoàng mới tới nơi.” Đình Nguyên đứng một bên thấy tướng quân của mình sắc mặt tuy nghiêm nghị nhưng trong ánh mắt cũng không che dấu đi nôn nóng trong lòng bèn lên tiếng khuyên nhủ.

“ Ừ…” Lý Dung Thành khẽ gật đầu một cái nhưng thần sắc vẫn không thay đổi nhìn về phía trước. Đến khi cảm nhận được độ rung của mặt đất cùng khói bụi ở phía xa thì ánh mắt sáng lên, giọng nói không dấu được vẻ kích động “ Tới rồi, mau chuẩn bị đón nữ hoàng.”

“ Vâng.” Nhận thấy sự kích động của tướng quân, đáy mắt Đình Nguyên thoáng qua tin nghi ngờ cùng không cam lòng. Hắn không hiểu vì sao tướng quân của mình lại kích động đến như vậy, không phải chỉ là một tiểu cô nương đến quân doanh giám sát thôi sao. Là nữ hoàng thì sao chứ, biên quan đâu phải là nơi để một tiểu cô nương muốn đến thì đến, lại liên lụy đến người khác. Hắn cũng không hiểu sao triều đình lại đồng ý cho cô ta lên ngôi.

Hắn và Đình Hạo đã đi theo tướng quân bao nhiêu năm nay cũng coi như là hiểu tướng quân không phải là người thuận theo chiều gió, ngay cả tiên hoàng tướng quân cũng sẽ không kích động mong chờ như thế này. Nữ hoàng có gì mà có thể khiến tướng quân thay đổi như vậy cơ chứ, hắn chính là không cam lòng.

Tuy không cam lòng nhưng hắn vẫn đi xung quanh xem sét chuẩn bị kỷ lưỡng để đón tiểu nữ hoàng đến.

Từ xa Tuyết Phong đã nhìn thấy được Lý Dung Thành đứng đầu đoàn quân đến đón mình. Theo những gì cô biết được từ ký ước của thân thể này thì đây là một vị tướng trẻ tuổi tài ba, đặc biệt nhân phẩm rất tốt, chính trực lại tận trung với nhân dân đất nước. Mà ấn tượng đầu của cô đối với người này cũng không tồi lắm, người này cô quyết thu phục để giúp đỡ cho tiểu Hằng sau này, tài năng không nên bị chôn vùi.

“ Mạt tướng tham kiến nữ hoàng, nữ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Thấy tiểu nữ hoàng đã tới trước mặt, Lý Dung Thành liền xuống ngựa quỳ gối hành lễ, tiếp sau đó là đoàn quân phía sau đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

“ Nữ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Âm thanh hùng hồn của các binh sĩ vang vọng cả một khoảng trời, khí thế đó quả thật giống như đang bày tỏ năng lực cùng nhiệt huyết của mình cho vị nữ hoàng thấy rõ. Lại giống như muốn hù dọa người nào đó.

Tuyết Phong liếc nhìn xuống toàn quân, lòng bọn họ nghĩ gì cô đương nhiên hiểu rõ, nhưng cũng không trách được bọn họ, thân thể này cũng chỉ mới chưa đầy mười hai tuổi hơn nữa cô cũng chưa làm gì để họ phục tâm.

“ Bình thân. Đứng lên hết đi.” Truyền nội lực vào giọng nói, âm thanh của Tuyết Phong truyền xa cả dặm, vang vọng hơn cả vạn quân ho to. Tuyết Phong liếc nhìn lại Lý Dung Thành ánh mắt như có như không cười nhẹ, như muốn hỏi khí thế này đủ lấn áp các ngươi chưa.

Kể từ lúc đoàn quân phơi bày khí thế của mình thì sắc mặt của Lý Dung Thành đã không tốt, sau đó lại là âm thanh của tiểu nữ hoàng trả lại sắc mặt càng thêm âm trầm, giờ lại bặt gặp ánh mắt cười nhẹ của tiểu nữ hoàng trong lòng Lý Dung Thành rơi lộp bộp. Xong rồi đám tiểu tử này đắc tội với tiểu tổ tông rồi, xem ra những ngày tiếp theo bọn họ sống không tốt nổi.

“ Tạ nữ hoàng.” Lý Dung Thành ân nhẫn tạ ơn rồi đứng lên, khi xoay người ánh mắt lướt qua đám người bên dưới hiện tại vẫn chưa hoàn hồn sau đợt đáp trả vừa rồi của tiểu nữ hoàng.

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của tướng quân cùng ánh mắt như có như không cười nhẹ của tiểu nữ hoàng đám binh sĩ cũng dần hồi phục. Đám người ngượng ngùng có chút chột dạ không dám đối diện với ánh mắt hai người bọn họ chỉ nhi nhí tạ ơn rồi đứng lên.

So với khí thế hùng hồn như hổ gầm ban nãy thì bây giờ giống như tiếng muỗi vo ve.

Cẩm nhận được sự thay đổi này khiến cho Tuyết Phong bật cười phì mà Huyết Mị đứng bên cùng vài người phía sau cũng không nhịn được mà run rẫy khóe miệng, đây rõ ràng là nhịn cười mà không kiềm nổi.

Cảnh tượng này khiến cho Lý Dung Thành có cảm giác muốn độn thổ, nhìn thấy tiểu nữ hoàng vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng khóe miệng vẫn cong cong ý cười bất chợt hai tai hắn đỏ bừng, đây mà là binh sĩ hắn huấn luyện sao, không phải rõ ràng không phải mà.

Khung cảnh này vẫn kéo dài trong giây lát, cuối cùng vẫn là Tuyết Phong lên tiếng phá vỡ không khí cứng đọng này.

“ Về quân doanh thôi.” Nói rồi thúc ngựa đi về phía trước theo sau là Huyết Mị, Lý Dung Thành thấy vậy cũng lên ngựa đi theo. Đoàn quân cũng tiếp nối đi theo.

Rất nhanh mọi người đã tới được quân doanh, sau khi đưa ngựa cho người dẫn đi, Lý Dung Thành dẫn Tuyết Phong đi đến nơi tập huấn, đại đa số các binh sĩ đang tập luyện ở đó.

Sau khi đi một vòng xem sét mọi thứ Tuyết Phong cũng không lên tiếng nói gì, chỉ dặn dò cho binh lính nghỉ tắm rửa rồi nhập tiệc tẩy trần cho toàn quân, còn bản thân mình thì quay lại lều chủ soái.

Khi quay về lều Tuyết Phong đã nhìn thấy một hồng y đang bộn rộn trước một cái thùng gỗ to.“ Sư phụ, người đang là gì vậy.”

Huyết Mị xoay lại nhìn Tuyết phong một cái nhưng động tác bỏ dược vào thùng gỗ cũng không ngừng, sau khi hoàn tất liền kéo Tuyết Phong lại bên cạnh.

“ Tiểu đồ nhi, kể từ hôm nay ngươi ngâm mình trong thùng gỗ ngày một canh giờ cho sư phụ. Trong lúc ngâm vận khí đưa về đan điền, tĩnh tâm không được để cho ai quấy rối.” Nói rồi đưa cho Tuyết Phong một tờ giấy “ Trong đây là những vật liệu trong thùng gỗ này, tiểu đồ nhi đưa cho quân y chuẩn bị mỗi ngày cho người ngâm. Nhớ phải ngâm hằng ngày, sắp tới ta phải đi ra ngoài một thời gian, khoảng bày ngày. Khi về có quà cho ngươi.”

“ Ân.” Tuyết Phong tiếp nhận tờ giấy, đưa mắt bình tĩnh nhìn người trước mặt. Từ khi bái sư đến giờ con người này như bị lột xác không còn bộ dạng tà khí yêu nghiệt như bình thường nữa mà như có trách nhệm của một người sư phụ hơn.

“ Được rồi hiện tại ta đi, sẽ quay về sớm.” Huyết Mị đưa tay tính xoa đầu Tuyết Phong nhưng bị cô xoay người tránh đi. “ Thật là không ngoan.”

Huyết Mị oán trách một câu rồi bước ra khỏi lều, bên ngoài truyền đến tiếng dặn dò binh sĩ canh lều không được cho ai quấy rầy nữ hoàng trong một canh giờ sắp tới.

Tuyết Phong nghiêng đầu nhìn Huyết Mị đi ra ngoài, sau khi thu lại tầm mắt cô liền tiến vào thùng gỗ sau tầm bình phong, truốt bỏ y phục bước vào thùng dược. Nước âm ấm thật thoải mái, đã mấy ngày rồi cô không được ngâm mình trong nước, Tuyết Phong ngồi xếp bàng trong thùng nước hai tay để trên đầu gối thả lỏng cơ thể bắt đầu vận khí về đan điền. Rất nhanh Tuyết Phong cảm thấy lỗ chân lông như giãn ra hấp thụ thứ gì đó trong làn nước từ từ truyền khắp cơ thể.

Tuyết Phong dần dần điều chỉnh hô hấp, thả lỏng cơ thể, bắt đầu tĩnh tâm, để mặc cho làn nước bảo phủ lấy cơ thể.

“ Công chúa, đã qua một canh giờ.” Nghe thấy tiếng người gọi Tuyết Phong dần dần mở mắt trước mặt cô là hai thiếu nữ, một thân vàng y, một thân lục y độ tuổi khoảng mười sáu. Vàng y là Huyết Kim hay gọi là tiểu Kim, Lục y là Huyết Thanh gọi là tiểu Thanh cả hai là hộ pháp mà Huyết Mị đem theo cho Tuyết Phong một là để bảo vệ cô hai là chăm lo cuộc sống hằng ngày cho cô.

Tuyết Phong đứng dậy tiến vào thùng gỗ bên cạnh, bên trong đã có sẵn hoa hồng dùng đễ tẩy bớt nùi thảo dược trên người cô. Tuyết Phong tắm rất nhanh, sau đó bước ra để hai người Tiểu Thanh và Tiểu Kim mặc đồ và vén tóc.

Lần này đi Tuyết Phong mang chủ ý là nam trang để tiện hoạt động, thay một bộ nam trang màu tím, trên đầu không cũng không có trang sức hay tóc kết cầu kỳ chỉ có một cây trâm ngọc cố định đơn giản. Sau khi sửa soạn xong, Tuyết Phong mang theo hai người hộ pháp đi đến nơi tổ chức tiệc.

Khi Tuyết Phong tới nơi mọi người đều đã tập hợp đầy đủ trừ những người có nhiệm vụ canh gác thì mọi người đều đang nghiêm trang ngồi chờ.

Thấy nữ hoàng đến mọi người đều đồng loạt quỳ xuống hành lễ. Thấy thế Tuyết Phong nhíu mày, khẽ phất tay cho mọi người đứng lên rồi đi đến vị trí chủ vị. “ Nơi đây cũng không phải là hoàng cung, mấy việc rườm rà này bỏ qua đi, sau này khom người hành lễ là được rồi.”

“ Vâng thưa nữ hoàng.”

“ Được rồi mọi người nhập tiệc đi, cứ thoải mái không cần câu nệ.” Thấy mọi người ai cũng lộ vẻ căng thẳng Tuyết Phong khẽ cười nhẹ một tiếng, cả người tỏa ra khí thế thoải mái ngồi xuống không câu nệ không kiểu cách. Một thân nam trang màu tím đâu tóc đơn giản nhìn cô không ai nhận ra đây là một vị công chú hay là một vị nữ hoàng vốn cao cao tại thượng.

Cô cũng không nhìn hay chú ý đến binh sĩ nữa mà bắt đầu động đũa, vừa ăn vừa trò chuyện với mấy vị tướng xung quanh. Không khí vốn căng thẳng cũng dần dần hòa hoãn xuống, binh sĩ cũng bắt đầu bỏ qua vị nữ hoàng ngồi bàn đầu mà hoàn vào không khí quân khao như bình thường.

Không khí bắt đầu vui tươi lên mọi người bắt đầu trò chuyện, ca hát xem múa, biểu diễn võ, đấu kiếm, mọi người dường như đã quên mất ở đây còn có một vị nữ hoàng.

Tuyết Phong nhìn toàn quân thoải mái không câu nệ khóe môi khẽ cười một tiếng. Cô chính là muốn bọn họ như vậy, sắp tới là thời gian khổ luyện sau đó lại là chiến tranh, ai biết bọn họ còn có thể có cơ hội để ăn mừng như thế này.

Toàn quân ăn uống vui chơi đến đêm khuya, khi quay lại thì phát hiện vị tiểu nữ hoàng cùng các tướng lĩnh đã rời đi từ khi nào. Mặc dù không có lệnh giải tán như mọi người đều ý thức được rằng đến giờ nào phải nghỉ ngày mai họ còn phải tập luyện.

Trong khi các binh sĩ đang vui chơi thì Tuyết Phong cùng các vị tướng quay về lều chủ soái. Khi mọi người đã ngồi xuống Tuyến Phong đưa cho mỗi người một cuốn sách.

“ Mọi người đọc nó đi, kể từ ngày mai toàn quân sẽ huấn luyện theo cuốn sách đó, sau một tháng tôi muốn thấy thành quả.” Bộ dạng thoái mái lúc nãy đã sớm thay bằng vẻ nghiêm túc lạnh nhạt như bình thường, các vị tướng liếc mắt nhìn nhau rồi cùng nhìn xuống cuốn sách trong tay. Cuốn sách không dày chỉ khoảng nửa đốt ngón tay, được đóng bìa màu xanh đạm trên bìa chỉ có bốn chữ “huấn luyện quân sự”.

Mọi người mở ra bắt đầu đọc, phần đầu chính là lịch trình tập luyện trong một ngày đọc xong phần này ai cũng hít lạnh một cái đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn tiểu nữ hoàng vẫn lạnh nhạt ngồi kia.

Cái này có chắc là giành để huấn luyện cho người? Sau khi định thần mọi người lại tiếp tục đọc tiếp, phần tiếp theo cũng không có gì chỉ là hướng dẫn chi tiết các động tác huấn luyện . Phần thứ ba, mới là phần mọi người chú tâm, phần ba là các trận pháp.

Trong đó trình bày đầy đủ rõ rành cách sắp xếp bố trí, ưu nhược điểm cũng như cách điều động của các trận Tiểu Chu Thiên Thập Biến ( Thái cực hồn thiên, Lưỡng nghi phân khai, Tứ tướng đối xung, Điền trận, Bàn trận, Cung trận, Trực trận, Tiêm trận, Trường xà đảo quyển, Trường xà liên châu); Bát Môn Kim Tỏa Tứ biến( Trận chính, nhị biến, tam biến, tứ biến); Thiên Hành Tố Binh Tam Biến ( Thái cực bao hàm, Thái tố tam tài, Thải thủy hồn nguyên); Tiên Thiên Hà Đồ Nhị Biến ( đất hẹp và đất rộng)

Ngoài Tiểu Chu Thiên Thập Biến là mười thế trận cơ bản thì ba thế trận còn lại đều là bí hiểm chưa nói đến Bát Môn Kim Tỏa Tứ biến là trận pháp đã thất truyền hàng trăm năm nay.

Giờ phút này các tướng lĩnh ai ai cũng kích động không nói nên lời, hết nhìn nhau lại nhìn tiểu nữ hoàng, mở miệng ra lại không biết nói gì. Bầu không khí kích động này cứ tiếp diễn cho đến khi Tuyết Phong lên tiếng.

“ Thế nào có gì thắc mắc?” Tuyết Phong lạnh nhạt nhìn đám người đang đứng hình bên dưới, hai tay cầm ly trà nhâm nhi cảm nhận hương lài trong từng ngụm trà.

“ Nữ hoàng làm sao người có được những trận pháp này?” Một vị tướng lĩnh khoảng tầm ba mấy khom mình lên tiếng.

Tuyết Phong nheo mắt nhìn người tướng lĩnh này, ông là người mà tiên hoàng rất ưu ái, từ mười lăm tuổi đã rong đuổi trên lưng ngựa cũng từng thắng bại vô số trận cũng là thầy của Lý Dung Thành. Đưa mắt nhìn xung quanh, ai ai cũng đang mong chờ câu trả lời của cô, Tuyết Phong nhàn nhạt lên tiếng.

“ Là một cao nhân thế ngoại tình cờ gặp được. Đáp án này quan trọng lắm sao? Được rồi mọi người về nghỉ đi, ngày mai sẽ có người đến huấn luyên nên mọi người cùng tham gia tập huấn chung với các binh sĩ đi. Giải tán.”

Nghe Tuyết Phong nói vậy mấy tướng lĩnh có chút bất ngờ những vẫn lên tiếng trả lời sau đó hành lễ lui ra.“ Vâng thưa nữ hoàng.”