Quan Gia

Chương 1123: Trùng hợp quá nhiều, chưa hẳn tin được



Quan Gia

Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính

Chương 1123: Trùng hợp quá nhiều, chưa hẳn tin được.

Nhóm dịch: PQT

Nguồn: Mê Truyện

Hội nghị ngoài trời này xấp xỉ mười giờ mới giải tán.

Trần Kiếm và Hạ Cạnh Cường hứa hẹn rất nhiều vấn đề trước mặt mọi người. Tuy các công nhân viên chức thất nghiệp không thể tin được nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không có biện pháp nào tốt, chẳng lẽ có thể bắt buộc Bí thư Thành ủy ở đây luôn, chờ ông ta thực hiện xong mới thả ông ta đi sao?

Chỉ có thể đánh cuộc một phen, xem xem đám quan gia này còn chút điểm đáng tin nào không.

Trần Kiếm vẫn rất chu toàn lễ nghĩa, mời mấy người Lưu Vĩ Hồng, Long Vũ Hiên và Trịnh Hiểu Yến về khách sạn Hân Duyệt, bắt tay chào tạm biệt rồi mới về nhà. Có lẽ phải nghỉ ngơi một phen mới được. Dù sao năm tháng cũng không buông tha ai, tuổi tác đâu còn trẻ nữa.

Khóe mắt Trịnh Hiểu Yến hơi đỏ, rõ ràng là có tâm sự, tất nhiên là lo lắng cho Đặng Uyển Nhi trong bệnh viện. Cô bé thật đáng thương, khiến Trịnh Hiểu Yến phải động lòng.

Lưu Vĩ Hồng là tri kỷ của cô, liền an ủi, nói:

- Ngày mai lại đến bệnh viện thăm cô bé. Bệnh của Đặng Hữu Chương, có lẽ là khó khỏe lại.

Nói đến đây, người luôn có tính cách kiên cường như Lưu Nhị Ca cũng khẽ thở dài.

Đã mắc ung thư gan giai đoạn cuối, giờ gan trướng nước, dù Lưu Vĩ Hồng không biết nhiều về kiến thức y học phổ thông cũng biết rằng đây là bệnh nan y. Đặng Hữu Chương gầy như que củi, sở dĩ cố gắng chống chọi là vì còn lo lắng cho con gái. Chuyện Trịnh Hiểu Yến hứa hẹn, không chừng chính là “bùa đòi mạng” Đặng Hữu Chương. Đương nhiên, theo ý nghĩ của Lưu Vĩ Hồng, chịu đựng bao tra tấn đau khổ như vậy, sống khổ sở thêm mười ngày nửa tháng, không bằng đi sớm cho thanh thản.

Đây là một loại giải thoát ình và cho người khác.

- Dạ…

Trịnh Hiểu Yến gật đầu, trước sau cũng thấy khó giải quyết.

Chuyện đau lòng từ trong xương tủy, không thể dùng lời lẽ có thể khuyên giải được.

Đến trước cửa phòng mình, Lưu Vĩ Hồng dừng bước, nói với Long Vũ Hiên và Trịnh Hiểu Yến:

- Hai vị nếu không có vấn đề gì, có thể đến phòng tôi ngồi một lúc, uống một chén trà không?

Long Vũ Hiên khẽ mỉm cười nói:

- Đang muốn quấy rầy.

Đêm nay xảy ra chuyện náo loạn như vậy, theo tính cách của Lưu Vĩ Hồng và Long Vũ Hiên, tạm thời khó thể ngủ được, không bằng cùng nhau tâm sự.

Khách sạn Hân Duyệt cho dù là khách sạn cao cấp nhất Bình Nguyên, nhưng khóa phòng vẫn là kiểu cũ, tạm thời còn chưa sử dụng khóa điện tử. Loại công nghệ cao gì đó có lẽ nhiều năm sau mới có thể xuất hiện rộng rãi. Lúc tiệc tối, chìa khóa phòng giao cho tiếp tân. Khách sạn Hân Duyệt tổng cộng có sáu tầng, thành phố Bình Nguyên bao toàn bộ lầu bốn.

Cục Giám sát đến đây mười mấy người, Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước tỉnh cũng đến hơn mười người. Mỗi người một phòng, đưa toàn bộ vào lầu bốn, cũng dễ dàng cho công tác bảo vệ an toàn. Hai phòng hai đầu cầu thang đều là cảnh sát mặc thường phục ở, phụ trách bảo vệ an toàn cho các đồng chí ở Cục Giám sát và Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước tỉnh.

Lầu bốn của khách sạn Hân Duyệt, tổng cộng có hai gian phòng cao cấp, vừa đủ cho Lưu Vĩ Hồng và Tôn Xương Bình mỗi người một phòng. Các đồng chí khác thì mỗi người một phòng.

Mở cửa bước vào, có thể thấy được trong phòng trang hoàng rất đẹp, vừa mới trang trí lại cách đó không lâu. Khách sạn Vương Triều Đại Đường to lớn như vậy dường như cũng chỉ trang hoàng như vậy là cùng. Đương nhiên, bên ngoài khách sạn Vương Triều Đại Đường to lớn hơn khách sạn Hân Duyệt.

Gian phòng của phó Cục trưởng Lưu rõ ràng có nhiều thứ hơn các phòng bình thường. Ví dụ như trong các ngăn tủ nhỏ có các hộp trà xanh cực phẩm còn nguyên, các thức uống đủ loại, thậm chí còn có cả rượu Mao Đài và Ngũ Lương. Ngoài ra còn có cả cây thuốc lá xịn. Những vật dụng cần dùng hàng ngày thì đầy đủ cả.

Trong phòng của khách sạn bình thường, tuyệt đối không có những vật phẩm này. Đây rõ ràng là một loại “cung cấp đặc biệt”.

Vì thế có thể thấy được, thành phố Bình Nguyên bỏ rất nhiều công phu cho công tác tiếp đãi khách ở đây.

Long Vũ Hiên thấy thế, bèn hoảng sợ kêu lên:

- Cừ thật, sang trọng thế này có thể sánh được với phòng Tổng Thống trong truyền thuyết nha.

Trịnh Hiểu Yến bĩu môi nói:

- Đương nhiên. Phòng Tổng thống tuy xa hoa nhưng phải trả chi phí. Còn tất cả những thứ ở đây đều là miễn phí, chư vị khách quý có thể tha hồ hưởng dụng.

Lưu Vĩ Hồng lắc đầu, không khỏi lại nghĩ đến một tin tức mà ở thế giới song song đã từng chứng kiến qua. Nói là Tỉnh ủy tỉnh nọ đi tuần tra một huyện nghèo trong tỉnh. Cả đám mười mấy người, trong thời gian hai mươi mấy ngày, khiến ở huyện đó tốn phí tiếp đãi lên tới tám trăm ngàn.

Nếu thành phố Bình Nguyên mỗi ngày đều tiếp đãi theo tiêu chuẩn này, mười mấy người của Cục Giám sát ở thành phố Bình Nguyên hai mươi mấy ngày, e là chỉ riêng chi phí tiếp đãi cũng không ít hơn tám trăm ngàn là mấy.

- Mặc kệ anh ta. Linh Linh, mang trà và thuốc mình mang theo ra đi, vẫn là quen dùng đồ nhà mình.

Phó Cục trưởng Lưu ngồi xuống đi văng, thuận miệng căn dặn.

Hành lý của mỗi người đều đã được nhân viên khách sạn đưa vào phòng từ sớm.

Tuy phó Cục trưởng Lưu thuận miệng dặn dò Chủ nhiệm Trịnh nhưng vẫn có phong thái lãnh đạo.

Người này, thật đúng là tự cho chính mình là quan lớn mà.

Trịnh Hiểu Yến lại bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở hành lý, lấy trà và thuốc ra, cầm chén đi pha trà cho Lưu Vĩ Hồng và Long Vũ Hiên. Nếu đã làm Chánh văn phòng, thì phải có bộ dáng của Chánh văn phòng, hầu hạ lãnh đạo là chuyện đương nhiên. Trịnh đại tiểu thư cũng không phá hỏng quy củ trong quan trường.

Lưu Vĩ Hồng và Long Vũ Hiên đã châm thuốc, nhả một ngụm khói.

Long Vũ Hiên rít hai hơn, mỉm cười nói:

- Phó Cục trưởng, xem ra Chủ tịch thành phố Hạ thật sự khiến người khác nóng lòng.

Trịnh Hiểu Yến vừa bưng nước trà đến, nghe vậy vợi tiếp lời:

- Đúng vậy. Bọn họ cũng nóng vội quá! Cũng không để chúng ta dễ thở, liền trực tiếp đẩy cả nhà Đặng Hữu Chương đến trước mặt chúng ta.

Đều là những người hiểu biết!

Chuyện xảy ra đêm nay, không tránh được có nhiều chỗ quá trùng hợp. Để làm tốt tiếp đãi lần này, các đồng chí trong Văn phòng Thành ủy Bình Nguyên có thể nói là hao tổn tâm cơ, cực kỳ chu đáo. Ngay cả đoàn xe giữa đường sẽ ăn ở nơi nào đều đã thăm dò trước, mang sơn hào hải vị tới trước, sao lại có khả năng khi tới Bình Nguyên lại thiếu sót như vậy?

Trong buổi tối này, không thấy bóng dáng người ăn xin nào khác, chỉ có mỗi Uyển Nhi may mắn thế nào lại xuất hiện trước cửa khách sạn Hân Duyệt, may mắn thế nào lại đúng lúc các lãnh đạo ra khỏi cửa thì bảo an đã dọa cho cô bé té ngã.

Trong tình huống bình thường, chỉ cần Cục Giám sát ở lại khách sạn Hân Duyệt một ngày, thì không thể nhìn thấy được một người ăn xin hay kẻ chướng mắt khác trước cửa khách sạn, càng không thể có được quần chúng chứng kiến. Đây là kiến thức cơ bản mà chính quyền địa phương phải chuẩn bị khi tiếp đón tổ kiểm tra của cấp trên.

Nếu Đặng Uyển Nhi xuất hiện trước mặt các đồng chí trong Cục Giám sát, thì cảnh tượng ở nhà máy thuộc da tiếp theo đó cũng xem như thuận lý thành chương. Dù Lưu Vĩ Hồng và Trịnh Hiểu Yến không kiên nhẫn đi đến nhà máy ngay trong đêm, thì tin chắc rằng sau đó họ cũng sẽ điều tra để tìm hiểu.

Trùng hợp quá nhiều khiến nảy sinh nghi ngờ.

Nhưng ý nghĩ của Lưu Vĩ Hồng rõ ràng khác xa với Long Vũ Hiên và Trịnh Hiểu Yến, hai hàng lông mày hắn nhíu lại, nói:

- Có phải là có người cố ý sắp xếp hay không, chúng ta có thể tìm hiểu sau. Nhưng thật ra tôi cảm thấy, việc sắp xếp này rất cần thiết. Nếu không có sự sắp xếp này, chúng ta không thể gặp được Đặng Uyển Nhi, cũng không gặp được Đặng Hữu Chương. Vận mệnh cô bé này sau này thế nào thì khó có thể tưởng tượng được.

Trịnh Hiểu Yến lập tức nói:

- Chính xác, tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến này. Cho dù lần này chúng ta đến Bình Nguyên không thu hoạch được gì, nhưng có thể giúp được Đặng Uyển Nhi thì đúng là công đức vô lượng. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy ngôi chùa.

Lưu Vĩ Hồng thản nhiên nói:

- Nếu chúng ta đã đến đây, có thể không thu hoạch được gì sao?

Long Vũ Hiên cười nói:

- Dạ đúng. Nếu không mời chúng ta đến đây, họ còn có thể tự mình làm chủ. Nhưng một khi chúng ta đã tới, thì do chúng ta làm chủ. Dự tính của mỗi người rốt cuộc có thành công hay không thì cũng rất khó nói.

Trịnh Hiểu Yến ngồi xuống một bên sô pha, bưng chén trà xanh nóng hổi, nhấp một ngụm, đôi mi đen nhánh xinh đẹp hơi nheo lại, tức giận nói: nguồn

- Chưa nói tới chuyện khác, tôi cảm thấy, chuyện của nhà mày thuộc da này, nhất là chuyện của gia đình Đặng Uyển Nhi, đại thiếu gia Hạ làm không tốt. Doanh nghiệp nhà nước thay đổi cơ cấu không phải là quăng thẳng các công nhân viên chức ra xã hội. Chính phủ nên chịu trách nhiệm lo lắng chuyện này.

Trước khi đến Bình Nguyên, Trịnh Hiểu Yến là người kiên quyết phản đối vì cho rằng Lưu Vĩ Hồng hành động theo cảm tính quá mức, rõ ràng muốn bắt ép Hạ Cạnh Cường, không có nửa điểm nương tay. Hơn nữa, Trịnh Hiểu Yến còn cảm thấy, Hạ Cạnh Cường là con cháu dòng dõi cách mạng ba đời, chắc chắn phải có biện pháp riêng để quản lý một địa phương, chưa chắc đã kém Lưu Vĩ Hồng.

Nhưng chuyện đêm nay nhìn thấy ở nhà máy thuộc da, khiến quan điểm của Trịnh Hiểu Yến bắt đầu chao đảo.

Quan điểm quản lý địa phương của Lưu Vĩ Hồng và Hạ Cạnh Cường xem ra khác nhau xa.

Lúc trước, khi Lưu Vĩ Hồng làm Bí thư Thị ủy ở Hạo Dương, vì quần chúng Hạo Dương bị bọn lưu manh ở Cửu An thương tổn, hắn đã không tiếc trở mặt, khai chiến với toàn bộ quan viên Cửu An, đủ thấy quan niệm quản lý địa phương của Lưu Vĩ Hồng chính là “lấy con người làm gốc”.

Sự kích động của người này, trong mắt những vị quan lão luyện bề trên, có vẻ là hơi kiêu ngạo ương ngạnh, không theo quy củ. Nhưng những chuyện liên quan đến cuộc sống người dân, Lưu Vĩ Hồng không hề câu nệ, cũng quyết không thỏa hiệp.

Đại anh hùng đôi khi phải như thế.

Thậm chí Trịnh Hiểu Yến thỉnh thoảng cũng có cảm giác ấy trong lòng.

Đương nhiên, cũng không loại trừ tâm lý “yêu ai yêu cả đường đi lối về”. Nhưng cũng đôi khi Lưu Nhị kia quá quật cường cũng khiến Trịnh Hiểu Yến hận tới mức ngứa răng song cũng yêu không dứt được.

Lưu Vĩ Hồng khẽ lắc đầu, nói:

- Chúng ta hôm nay tới đó, cũng thấy được một ít biểu hiện. Giờ vội kết luận thì e là hơi sớm. Địa phương xây dựng kinh tế, rất nhiều điểm khó thể lưỡng toàn, chỉ có thể nói là dốc hết sức, chứ không thể cam đoan là thập toàn thập mỹ.

Trịnh Hiểu Yến lườm hắn đến trắng mắt:

- Này, phó Cục trưởng Lưu, đây gọi là bênh vực lẽ phải sao? Em nói với anh, trong mắt em, mọi việc lại không phức tạp như vậy. Có một số việc, thật ra rất đơn giản. Cho dù che dấu thế nào, thân là Chủ tịch thành phố, cũng không thể nhìn thấy hoàn cảnh của Đặng Uyển Nhi như vậy mà có thể ngồi yên không lo đến. Chuyện này, em phải có ý kiến với Hạ Cạnh Cường. Lúc thuận tiện, em sẽ nói thẳng với anh ta. Dù anh ta không vui em cũng phải nói.

Tính tình ương ngạnh của Trịnh đại tiểu thư một khi phát tác thì xem như Lưu Nhị Ca không có ở đó.

Lưu Vĩ Hồng đành phải phớt lờ cô, nói với Long Vũ Hiên:

- Vũ Hiên, chúng ta vừa đến, cứ từ từ điều tra, làm việc cẩn thận một chút, đừng gấp gáp thu binh.

- Dạ, tôi biết rồi.

Long Vũ Hiên liếc mắt nhìn hắn, dường như lĩnh ngộ được điều gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.