Quan Gia

Chương 1181: Tổ tông hiển linh



Quan Gia

Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính

Chương 1181: Tổ tông hiển linh.

Nhóm dịch: PQT

Nguồn: metruyen

Bóng đêm chìm sâu, trước một căn biệt thự của sơn trang Vạn Hồng Bắc Kinh, chiếc Mercedes Benz chậm rãi ngừng lại.

Đồng chí lái xe Lưu Vĩ Hồng nhảy xuống, vội vội vàng vàng sang cửa lái phụ, mở cửa xe cho Vân Vũ Thường, cười hì hì nói:

- Chủ nhà, mời xuống xe!

Vân Vũ Thường cười như không lườm anh ta một cái, lấy tay tì vào thắt lưng, chậm rãi từ trong xe bước xuống dưới, Lưu Vĩ Hồng vội tiến lên đỡ cô, miệng nhắc không ngừng:

- Chậm một chút, chậm một chút.

Bọn họ từ nhà khách Yến Kinh đến.

Sau bữa tối, Lưu Thành Thắng nói chuyện với Vân Hán Dân ở buồng trong, Lưu Vĩ Hồng tiếp khách. Đỗ Vu Hinh và mẹ con Dương Cầm, Vân Vũ Thường ở trong phòng ngủ nói chuyện phiếm.

Lưu Thành Thắng thật ra khá thẳng thắn thành khẩn, với thế cục Bắc Kinh trước mắt, áp dụng một số khả năng hành động cùng với Kim Thu Viên, cơ bản hướng tới Vân Hán Dân. Vân Hán Dân cho dù đã có quan hệ thông gia nhà họ Lưu, nhưng dù sao cùng với “Truyền thống đồng minh” với nhà họ Lưu vẫn có bất đồng. Vân Hán Giang em trai của Vân Hán Dân, chính thức là em rể Hạ Thái Bình. Đám hỏi của Vân Hán Dân và nhà họ Lưu, trên thực tế nhà họ Vân đã một chia thành hai. Bạn thâm giao ngày xưa của ông cụ Vân, một số người có quan hệ thân thiết với Vân Hán Dân, một số khác lại thân thiết với Vân Hán Giang. Vân Hán Giang nguyên do là vì vợ con Hạ Hỉ Bình, không có khả năng trở thành đồng minh với nhà họ Lưu.

Lưu Thành Thắng thẳng thắn thành khẩn như thế, cũng là ván cờ chính trị lần này, đề cập đến tầng cấp rất cao, gặp phải đối thủ quá mạnh mẽ, Kim Thu Viên bên kia, đều đã toàn lực ứng phó, nếu muốn đoàn kết hết thảy lực lượng có thể đoàn kết, Lưu Thành Thắng sẽ không thể giấu giếm Vân Hán Dân bất luận cái gì. Thứ hai, Lưu Thành Thắng cũng mượn điều này để cho thấy thái độ của nhà họ Lưu —— hết sức chân thành và hoan nghênh Vân Hán Dân!

Con nhà quý tộc Bắc Kinh, Bí thư Tỉnh ủy đương nhiệm đối với bất luận một tập đoàn chính trị nào mà nói, đều là lực lượng hết sức quan trọng, hoàn toàn đáng để tranh thủ toàn lực, càng không cần phải nói có được điều kiện may mắn như vậy.

Kỳ thật, Lưu Thành Thắng cho dù không có thái độ rõ ràng như vậy cơ may Vân Hán Dân cùng lựa chọn cũng không lớn. Bởi vì ông ta là cha vợ Lưu Vĩ Hồng, mà Lưu Vĩ Hồng lần này trở thành đại tướng tiên phong đánh cờ chính trị, vọt tới mặt trước. Những người khác còn có sự lựa chọn, Lưu Vĩ Hồng không có. Kèm theo, Vân Hán Dân cũng không thể không ủng hộ Lưu Vĩ Hồng.

Một khi Lưu Vĩ Hồng thất bại, Vân Hán Dân cũng không có nửa phần ưu đãi.

Tên đã trên dây, không thể không bắn!

Cuộc đàm luận lần này khiến Lưu Vĩ Hồng hoàn toàn yên lòng. Mà lại dứt bỏ được những ký ức không muốn nhớ đến trong đầu hắn, ít nhất từ giờ khắc này, hắn không hề chiến đấu một mình mà nhà họ Lưu đã hăng hái thúc đẩy toàn bộ, chuẩn bị toàn lực ứng phó ủng hộ hắn đánh một trận.

Như vậy là đủ rồi.

Giống như lời nói của Hồ Ngạn Bác, hắn còn trẻ, tình huống lần này nếu thất bại ngoài ý muốn, hắn còn có cơ hội trở mình. Huống chi, chỉ cần không xuất hiện một kết quả trọng đại bất ngờ, hắn sớm đã được biết trước.

Sau khi Lưu Thành Thắng rời đi, Lưu Vĩ Hồng lại nói chuyện riêng với Vân Hán Dân một hồi, sau đó mới đứng dậy cáo từ.

Dương Cầm vốn có ý tứ, để cho hắn và Vân Vũ Thường ở tại nhà khách Yến Kinh. Tình trạng hiện tại của Vân Vũ Thường, Dương Cầm không muốn cô đi lại nhiều có thể gặp nhiều nguy hiểm. Hơn nữa trong khoảng thời gian này, đều là cô chăm sóc Vân Vũ Thường, tâm tư của người mẹ, cảm thấy những người phụ nữ khác cũng không quan tâm được như chính mình. Lưu Vĩ Hồng cho dù là chồng Vân Vũ Thường, nhưng vẫn còn trẻ tuổi, mà đàn ông hay sơ ý, làm sao có thể chu đáo cẩn thận như chính mình?

Tuy nhiên Vân Vũ Thường lại tự mình đề xuất ở lại Bắc Kinh. Cô tính ở Bắc Kinh một thời gian. Vân Hán Dân và Dương Cầm hai ngày nữa sẽ trở về Quỳnh Hải, ở nhà khách Yến Kinh hai ngày như vậy, không có vấn đề gì nhiều.

Và biệt thự trong sơn trang Vạn Hồng hiện tại kia cũng không phải một mình Lưu Vĩ Hồng ở, Lý Cường, Vương Triệu Tung và Hà Mẫn đều ở đó, đảm bảo an toàn, cũng sẽ không quá cô đơn.

Dương Cầm ngẫm nghĩ một chút, cũng không khăng khăng theo ý mình.

Thấy Vân Vũ Thường về nhà, bọn Hà Mẫn cao hứng, đoàn người ngồi ở phòng khách, hàn huyên một hồi, thấy Vân Vũ Thường hơi mỏi mệt, Lưu Vĩ Hồng mới dìu vợ, lên lầu vào phòng ngủ.

- Chậm một chút chậm một chút... Vợ à, không phải em nói ở lại Quỳnh Hải sao? Sao vẫn ở lại đây?

Lưu Vĩ Hồng dìu Vân Vũ Thường, ngồi lên giường lớn, miệng nói thầm.

Vân Vũ Thường thở dài, nói:

- Anh ở khách sạn tranh giành tình nhân với người ta, em mà không trở về, không chừng còn có thể xảy ra chuyện gì.

Lưu Vĩ Hồng không khỏi cảm động, giơ tay ôm Vân Vũ Thường, hạ giọng nói:

- Em, em đối với anh thật tốt!

- Bây giờ anh mới biết?

Vân Vũ Thường bĩu môi, như cười như không nói.

- Không không không, anh đã sớm biết, từ khi anh mới tập đi, anh chỉ biết, thế giới này, chỉ có vợ anh là đối với anh tốt nhất...

Lưu Vĩ Hồng lập tức nói hươu nói vượn.

Vân Vũ Thường cười ra tiếng. Kỳ thật trong lòng cô, làm sao không hiểu Lưu Vĩ Hồng? Ở Quỳnh Hải, được mẹ chăm sóc chu đáo, trong lòng luôn quen được nuông chiều. Cũng may trong bụng có đứa nhỏ, có phải cảm nhận được thai nhi rung động hay không, cũng có thể tán gẫu giải tương tư nỗi khổ.

- Ái chà…

Vân Vũ Thường mỉm cười, bỗng nhiên một tiếng thở nhẹ, mi đen xinh đẹp tức thì nhíu lại, dường như có chút khổ sở.

- Làm sao thế làm sao thế…

Lưu Vĩ Hồng lập tức sợ hãi, hoảng quá buông lỏng hai tay đang ôm Vân Vũ Thường ra, liên tiếp kêu lên. Phó cục trưởng Lưu ngày thường điềm tĩnh tự nhiên, giờ phút này cũng mẫn cảm lạ thường.

- Không có gì... Con trai anh, nó đá em...

Rất nhanh, lông mày Vân Vũ Thường giãn ra, nói, thanh âm hơi ngấy ngấy, tràn ngập kiêu ngạo và hạnh phúc, cũng hơi có chút làm nũng. Vân tỷ tỷ ở trước mặt Lưu Vĩ Hồng, cho tới bây giờ đều là hình tượng “Phụ nữ mạnh mẽ”, chỉ có cô chăm sóc Lưu Vĩ Hồng, rất ít khi làm nũng. Tuy nhiên hiện tại, tất nhiên không giống.

Lưu Vĩ Hồng khe khẽ thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa ngồi xuống bên người Vân Vũ Thường, vươn bàn tay to, nhẹ nhàng chạm lên trên bụng Vân Vũ Thường, cười hỏi:

- Làm sao em biết đứa con không phải con gái? Em đã đi kiểm tra rồi?

- Chắc chắn là con trai vừa đá em, không phải con gái. Con gái ngoan hơn nó...

Lần này, Phó cục trưởng Lưu hơi bị kinh ngạc nói:

- Vợ à, lời này anh nghe có chút không hiểu rõ, có phải trong bụng em, không chỉ có một đứa, mà là hai?

Vân Vũ Thường bĩu bĩu miệng, trong mắt hiện lên một chút cười nhạo khó kiềm chế, ngẩng cổ cao cao, nói:

- Anh nói đấy nhé?

Phó cục trưởng Lưu lần này thật sự choáng, trố mắt một hồi, mới mừng như điên kêu lên:

- Vợ à, nói như vậy, thật sự... Thật sự là hai đứa? Thai đôi...

Lưu Nhị Ca vốn trước sau như một, không ngờ cũng nói lắp, mồm miệng không rõ.

Vân Vũ Thường không thể kiềm được, bật cười một tiếng, vẻ mặt vô cùng đắc ý, rất kiêu ngạo nói:

- Nói cho anh biết, Phó cục trưởng Lưu, chẳng những là thai đôi, mà còn là thai long phượng!

- Thai long phượng?

Phó cục trưởng Lưu lập tức lại choáng váng!

Hắn thật sự không nghĩ tới, không ngờ Vân Vũ Thường cho hắn một tin mừng như thế. Từ trước đến giờ, Lưu Vĩ Hồng chưa từng nghĩ tới, thai long phượng quả thật là việc tốt, không ngờ để mình gặp được.

Thấy Lưu Vĩ Hồng vui mừng, trong lòng Vân Vũ Thường cũng cảm thấy vui, cười nói:

- Thấy vui chưa? Không nghĩ tới chứ gì? Khen vợ anh rất giỏi đi?

- Rất giỏi, rất giỏi, quả thực rất rất giỏi, anh đã nói, Lưu Nhị thiếu gia anh là người đàn ông rất giỏi, cưới người vợ khẳng định cũng rất giỏi. Không chịu? Không chịu em cũng phải sinh thai long phượng cho anh nhìn một lần? Có đúng hay không...

Lưu Vĩ Hồng liền la to lên, cao hứng hoa tay múa chân, ở trước mặt Vân Vũ Thường giương nanh múa vuốt, thầm nghĩ ôm lấy nàng một phen, ở trong phòng xoay mấy chục vòng. May mà hắn còn có chút lý trí, không làm việc ngốc, chỉ có một người ở nơi nào đó cười ngây ngô.

Vân Vũ Thường không khỏi vừa buồn cười vừa tức giận.

Làm cho cả buổi, hoá ra là Lưu Nhị thiếu gia hắn có bản lĩnh, cho nên mới cưới một người vợ có thể sinh thai long phượng. Tuy nhiên nhìn thấy Lưu Vĩ Hồng vui vẻ như trẻ con, trong lòng Vân Vũ Thường cũng thật sự cao hứng.

Người đàn ông này, hiện tại gánh vác quá nhiều việc, có lẽ chỉ có ở trước mặt cô, mới có thể thực sự thả lỏng.

Đây chẳng phải nguyên nhân cô mang thai không quản ngàn dặm xa xôi từ Quỳnh Hải quay về Bắc Kinh hay sao?

- Vợ à, em là người xấu!

Lưu Vĩ Hồng cười ngây ngô một trận, bỗng nhiên vọt tới trước mặt Vân Vũ Thường, “Hung tợn” nhìn chằm chằm cô, “Hung tợn” kêu lên.

Vân Vũ Thường không kìm nổi giơ tay sờ soạng mặt hắn một chút, cười hỏi:

- Anh nói xem, làm sao em lại là người xấu?

- Em... Chuyện này, chắc chắn không phải hôm nay em mới biết? Chắc chắn em biết từ trước? Vì sao nhất định cho tới hôm nay mới nói cho anh biết? Em nói cho anh biết sớm một ngày, anh vui vẻ thêm một ngày không phải tốt sao? Cho nên, em chính là người xấu!

Lưu Vĩ Hồng đúng lý hợp tình hét lên.

Vân Vũ Thường thản nhiên cười, hỏi ngược lại:

- Em không ở bên cạnh anh, chính mồm nói tin tức này cho anh, qua đường điện thoại, anh có thể vui như bây giờ sao? Hả?

Lưu Vĩ Hồng không khỏi sửng sốt:

- Tại sao. Tại sao mỗi lần em nói gì, đều có đạo lý như vậy, như vậy rất giỏi đấy chứ?

- Bởi vì em là vợ anh. Lưu Nhị thiếu gia rất giỏi, cho nên vợ Lưu Nhị thiếu gia cũng rất giỏi theo...

Vân Vũ Thường cười hì hì nói, đầy ý trêu chọc.

Lưu Vĩ Hồng quát to một tiếng, giang hai tay, ôm Vân Vũ Thường, kêu lên: truyện copy từ

- Vợ à, anh thật sự là rất cao hứng, cả đời này, anh chưa từng cao hứng quá như vậy...

- Lúc chúng ta cưới, cũng không cao hứng như vậy sao?

Vân Vũ Thường thuận miệng, hỏi ngược lại.

- Ừ... Cao hứng cao hứng, giống nhau, đều cao hứng nhất. Đây là một mối quan hệ nhân quả, bởi vì cưới em, cho nên mới có sự tình ngày hôm nay phát sinh cao hứng như vậy, đúng hay không?

Lưu Vĩ Hồng miệng nói xằng nói bậy, cuối cùng thoát ra một câu, dài giọng hô:

- Tổ tông hiển linh!

Một câu cuối cùng này trực tiếp đánh đổ Vân Vũ Thường, thiếu chút nữa cười xòa.

- Vợ à, anh quyết định, ngày mai không làm việc, xin nghỉ phép, anh ở nhà cùng em.

Lát sau, Lưu Vĩ Hồng lại nói.

Vân Vũ Thường hé miệng cười, gật gật đầu.

Bên trong phòng ngủ, tràn đầy tiếng hoan hô, tiếng cười và không khí ấm áp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.