Quan Gia

Chương 1195: Công tác chuẩn bị đại diễn tập



Quan Gia

Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính

Chương 1195: Công tác chuẩn bị đại diễn tập

Nhóm dịch Quan Trườngtarget

Nguồn: metruyen

Từ mồng một đến mồng ba tết, Lưu Vĩ Hồng đều ngựa không dừng vó thăm hỏi các vị bề trên, có đôi khi là theo Lưu Thành Gia, Lâm Mỹ Như cùng đến nhà, có đôi khi là đi một mình.

Lưu Thành Gia và Lâm Mỹ Như, vẫn ở tại văn phòng quân khu tại Bắc Kinh. Ban đầu, Lưu Vĩ Hồng muốn mời cha mẹ tới biệt thự của mình tại Vạn Hồng sơn trang, coi như là có lòng tận hiếu. Tuy nhiên Lưu Thành Gia cảm thấy ở lại văn phòng tại Bắc Kinh tiện hơn. Trong thời gian Tết âm lịch này, tất cả mọi người đều bận. Lưu Vĩ Hồng lại càng bận, chỉ sợ không có thời gian thu xếp cuộc sống hằng ngày cho họ. Nhân viên ở văn phòng tại Bắc Kinh thì phục vụ đầy đủ hết, thật ra cũng miễn đi rất nhiều điều phiền toái.

Lưu Vĩ Hồng đành chấp nhận, đơn giản ngay cả chính mình cũng tới văn phòng tại Bắc Kinh, ở cùng với cha mẹ, ban ngày thăm hỏi khách, buổi tối cùng nhau tâm sự trò chuyện, cũng là tận hiếu.

Một buổi chiều, vừa mới tiễn một đám chiến hữu đến văn phòng tại Bắc Kinh chúc tết Lưu Thành Gia, hai cha con ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm, không khí rất thoải mái. Lâm Mỹ Như thì đang ở phòng ngủ cùng nói chuyện điện thoại với Khuê Mật.

Lưu Thành Gia hút thuốc, dựa lưng vào sô pha.

Lưu Vĩ Hồng vừa pha trà, vừa hỏi:

- Ba, hôm nay đi gặp Tổng bí thư Tùy An Đông và Phó chủ tịch Vương Vạn Thiên, đã hàn huyên chuyện gì vậy?

Người gọi là Phó chủ tịch Vương Vạn Thiên, trước mắt đang là đồng chí lãnh đạo chủ yếu phụ trách công tác hằng ngày của quân ủy, một trong bẩy người đứng đầu, cùng ông cụ Lưu chính là đồng hương chính tông. Tuy nhiên, lúc này do lịch trình và công tác sau cách mạng, nên không có cùng xuất hiện nhiều lắm.

Lưu Thành Gia thân là Tư lệnh viên đại quân khu, trong tết âm lịch, nếu đã tới Bắc Kinh rồi, tự nhiên phải đi thăm hỏi Phó chủ tịch Vương.

- Phó chủ tịch Vương chủ yếu là hỏi chuyện có liên quan tới chuẩn bị diễn tập. Ông cụ cũng tỏ vẻ chú ý tới chuyện này. Nếu bên kia thực sự có hành động gì khác thường, chúng ta cũng phải có động tác.

Lưu Thành Gia thuận miệng đáp, mặc dù đây là đại sự, cơ mật quân sự quốc gia, Lưu Thành Gia cũng là không giấu diếm với đứa con này. Đứa con trai này của ông, hiện giờ thực sự là một nhân vật tham dự rất nhiều chuyện đại sự. Lưu Thành Gia sẽ không nhìn hắn như nhìn một đứa trẻ.

Lưu Thành Gia miệng nói ông cụ, nhưng Lưu Vĩ Hồng cũng biết là vị nào.

Trong trí nhớ của Lưu Vĩ Hồng, lúc ông cụ khoẻ mạnh, chính sách đối ngoại của quốc gia chúng ta, khá cứng rắn, mạnh mẽ. Bất luận là vấn đề gì liên quan đến chủ quyền lãnh thổ, cho tới bây giờ cũng chưa từng có sự nhượng bộ nào quá đáng. Ở thế giới song song, sau khi tổ chức xây dựng đất nước một năm, thì có một đợt diễn tập quân sự lớn nhất trên biển. Việc này cũng là theo mệnh lệnh của ông cụ mà tiến hành.

Phó chủ tịch Vương Vạn Thiên là một trong bẩy người đứng đầu phụ trách công tác quân sự, cố gắng dùng hết sức lực thực hiện đầy đủ các chỉ thị của ông cụ.

- Ba, chuyến công tác lần này, chủ yếu vẫn là một vấn đề cần giữ bí mật. Lực lượng quân sự đối lập ở hai bên bờ biển, bên kia hơi yếu một chút. Mấu chốt là phản ứng của Mĩ như thế nào. Tuy nhiên con phỏng đoán, chỉ cần chúng ta làm tốt công tác giữ bí mật, nước Mĩ không rõ ý đồ thực sự của chúng ta cũng không dám tùy tiện nhúng tay vào.

Lưu Vĩ Hồng pha trà xong, đặt một ly trước mặt cha, nói.

Hai hàng lông mày Lưu Thành Gia hơi hơi cau lại, nói:

- Vấn đề giữ bí mật, con vẫn hoài nghi bên trong chúng ta có kẻ thù?

Lưu Vĩ Hồng thản nhiên cười, nói:

- Đó là điều chắc chắn.

Lưu Thành Gia càng thêm nghi hoặc nói:

- Sao con lại khẳng định như vậy?

- Về cơ bản, an ninh quốc gia bên Đổng Vĩ, đã xác định được mục tiêu, không bao lâu nữa, có thể trực tiếp bắt người rồi.

Lưu Thành Gia không hé răng.

Công tác an ninh quốc gia và công tác quân sự, trước giờ đều khá mẫn cảm, cũng khá độc lập. Với tư cách là tướng lãnh trọng yếu của quân dã chiến, bình thường Lưu Thành Gia sẽ không dễ dàng đề cập tới lĩnh vực này. Đương nhiên hệ thống quân sự và hệ thống an ninh quốc gia sẽ ngoại lệ mà chính thức thông báo tình báo. Nhưng hệ thống quân sự và hệ thống an ninh quốc gia chủ động thông báo, không phải thủ trưởng quân dã chiến chủ động đi hỏi, thực sự phạm vào điều kiêng kị.

Lưu Vĩ Hồng tự nhiên không có băn khoăn này. Hắn không phải tướng lãnh quân đội, chỉ cùng Đổng Vĩ nói chuyện phiếm, nghe được một vài tin tức, chỉ cần không truyền ra ngoài, sẽ không phải là vấn đề lớn.

Trên thực tế, các đồng chí bên hệ thống an ninh quốc gia và quân sự, đã hoàn toàn tìm được mục tiêu. Các hoạt động sắp tới của mục tiêu hoàn toàn nằm dưới sự theo dõi. Sở dĩ chưa tiến hành bắt giữ, nhận định là do các đồng chí phụ trách về quân sự và an ninh quốc gia đã có suy xét tới cấp độ sâu hơn.

Cuộc chiến gián viên, cho tới bây giờ vẫn cực kỳ phức tạp, gián điệp hai mặt thậm chí gián điệp nhiều mặt cũng chẳng có gì là lạ.

Cấp bậc của Đổng Vĩ không cao, có vài tình huống anh ta cũng không tiếp xúc được.

Tuy nhiên, Lưu Vĩ Hồng cũng không lưu tâm đến như vậy, hắn cũng không tính thật sự can thiệp quá nhiều đến công tác tình báo. Người có ưu thế biết trước được những việc chưa xảy ra, nhẹ nhàng chỉ điểm một hai lần, cũng không sao cả.

Nhưng lúc này lại thực sự liên quan tới công tác và tiền đồ sau này của bố hắn, Lưu Vĩ Hồn không thể không chú ý. Nếu lịch sử vẫn dựa theo quỹ đạo mà đi tới, qua đầu năm vẫn phải tiến hành chuẩn bị cho trận diễn tập lớn, với tư cách là Tư lệnh viên quân khu Đông Nam, Lưu Thành Gia nhất định phải ở sắm vai nhân vật cực kỳ trọng yếu trong đó. Trận diễn tập này thành công hay không, quan hệ trực tiếp đến địa vị và uy vọng, tới sự trọng yếu của Lưu Thành Gia ở trong quân đội. Lưu Vĩ Hồng không thể dễ dàng bỏ qua sự kiện bí mật quốc gia bị tiết lộ lại một lần nữa phát sinh ở thế giới này. Nếu cần thiết, cho dù là mình trần ra trận, trắng trợn gánh vác trách nhiệm “giả thần giả thánh”, cũng sẽ không tiếc.

Đúng vậy, hắn là con cháu chính thống của nhà họ Lưu, nhưng hắn lại là con trai ruột của Lưu Thành Gia. Uy vọng của Lưu Thành Gia ở quân đội càng cao, địa vị càng được củng cố, khả năng trợ lực trực tiếp cho hắn lại càng lớn, địa vị của hắn cũng lại càng được củng cố.

Lưu Vĩ Hồng biết rõ, ở Trung Quốc, từ trước đến giờ, đều là một “thời đại so bố ai to hơn”.

Tình hình trong nước như thế, hắn không có khả năng nghịch chuyển.

- Ba, biện pháp dụng binh, trong giả có thật, trong thật có giả. Lão tổ tông cũng đã có dạy.

Lưu Vĩ Hồng cười nói, cố gắng khiến không khí trong phòng khách trở nên hòa hoãn một chút. Căn phòng tương đối kín, chỉ có hai cha con mà thôi, không cần quá khẩn trương.

Lưu Thành Gia cũng mỉm cười, nói:

- Đây là con dùng đạo lý để dạy bố con nên làm như thế nào sao?

Lưu Vĩ Hồng cười ha hả, nói:

- Ba, lời người xưa đã nói, đạt giả vi sư mà

Lưu Thành Gia mỉm cười, trên mặt lại hiện ra vẻ trầm tư, gật gật đầu, nói:

- Ừ, đề nghị này của con rất có đạo lý. Quả thật có thể bỏ thêm chút công sức vào đây.

Ý của Lưu Thành Gia tự nhiên không phải nói muốn tham dự hoạt động của hệ thống quân sự, mà là áp dụng một vài hành động vào vào chỗ đứng của mình ở quân khu Đông Nam. Hành động “Lừa gạt” trên Quân sự là một mấu chốt vô cùng trọng yếu, được các quân sự gia nổi tiếng từ trước tới nay sử dụng nhiều lần. Cái gọi là “Binh bất yếm trá” cũng như vậy. Một khi tiến hành diễn tập quân sự trên quy mô lớn, trên phương diện phân phối binh lực và phân phối binh khí khẳng định sẽ do quân ủy và tổng bộ đến thực thi. Quân khu Đông Nam chủ yếu là phối hợp, quyền chủ động không nằm trong tay Lưu Thành Gia.

Mặc kệ là nội dung bên trong của vở kịch là gì, vai phụ muốn nổi bật, cũng không dễ dàng.

Nhưng Lưu Thành Gia và quân khu Đông Nam cũng không hoàn toàn là vai phụ. Trên phương diện chuẩn bị công tác trước kỳ, cùng với phương diện phóng đạn, mê hoặc kẻ thù, thì bọn họ chính là diễn viên chính, điều kiện tiên quyết trong công tác hậu cần và công tác tiếp tế tiếp viện, chủ yếu do quân khu Đông Nam đến hoàn thành. Tại đây, vài phương diện cần bỏ nhiều công sức, có thể thu được hiệu quả tốt, cũng có thể thuận tiện để Lưu Thành Gia thể hiện rõ khả năng tổ chức và chỉ huy của mình.

- Ba, thật ra muốn lừa lão khốn khiếp trên đảo kia và cha nuôi nước Mĩ của lão, cũng không phải khó đến như vậy. Hiện tại bắt đầu tiến hành, đem một vài binh khí mang tính kỹ thuật điều ra tiền tuyến eo biển, làm thêm mấy trận địa giả, sau đó thực hiện mánh khoé hư hư thật thật. Một khi bắt đầu diễn tập, nếu chẳng may có phát sinh sự kiện làm lộ bí mật, thì thủ đoạn này có thể có tác dụng. Xem như phương án diễn tập thứ hai hoặc là nói bổ sung phương án thứ nhất. Tuy nhiên chủ yếu vẫn là phải giữ bí mật. Chỉ cần bất thình lình tập kích mới có thể đạt được hiệu quả, cũng đủ để dọa lão khốn khiếp kia.

Lưu Vĩ Hồng cười, thần sắc có hơi chút khinh thường. Lưu Nhị Ca cũng thiếu điều dâng tặng danh hiệu hậu duệ của quỷ cho người lãnh đạo đương nhiệm của địa khu Bảo Đảo. Đó chính là một lão khốn khiếp chẳng biết xấu hổ!

Lưu Thành Gia gật gật đầu, nói:

- Ừ, ba sẽ thu xếp việc này.

Lưu Vĩ Hồng liền nâng chén trà lên uống một hơi.

Lưu Thành Gia còn nói thêm:

- Đồng chí An Đông có hỏi về tình hình của con.

Lưu Vĩ Hồng chậm rãi buông chén trà, nhìn về phía ba, chậm rãi đợi câu tiếp sau.

Lưu Thành Gia hơi kinh ngạc, nói:

- Nhìn qua, con giống đã sớm đoán trước?

Đứa con trai này, càng ngày càng không đơn giản. Đồng chí Tuỳ An Đông đã chính miệng hỏi tới tình hình của hắn, hắn lại bình thản như không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt cũng không có chút kinh ngạc, dường như cảm thấy đây là điều đương nhiên.

Lưu Vĩ Hồng mỉm cười nói:

- Có một chút ạ.

Lưu Thành Gia hơi hơi gật đầu, nói:

- Đồng chí An Đông tỏ vẻ khá tán thành đối với công tác của Cục giám sát các con. Ông ấy nói với ba, công tác của Cục giám sát thời gian trước, hoàn thành rất khá, rất có ý nghĩa. Trong quá trình cải cách chế độ doanh nghiệp nhà nước còn tồn tại một vài sai lầm. Nhất là việc Cục giám sát dám kiên trì giữ vững nguyên tắc, dám dũng cảm đối chọi, là một công tác rất đúng đắn. Ông ấy yêu cầu ba chuyển lời tới con, không cần băn khoăn gì cả, phải không ngừng cố gắng, tiếp tục kiên trì giữ vững nguyên tắc.

Lưu Vĩ Hồng lập tức hỏi:

-Tổng bí thư còn nói gì nữa?

Lưu Thành Gia kinh ngạc hỏi ngược lại:

- Con còn hy vọng ông ấy nói cái gì? Có phải có liên quan tới vấn đề cải cách giáo dục và cải cách y tế hay không?

Lưu Vĩ Hồng gật gật đầu, vẻ mặt rất là quan tâm.

Lưu Thành Gia lại nhẹ nhàng lắc đầu, cho Lưu Vĩ Hồng một câu trả lời phủ định.

Thần sắc Lưu Vĩ Hồng thoáng biến đổi, hai hàng lông mày cũng nhíu lại.

Lưu Thành Gia tự nhiên cũng hiểu điều đó nghĩa là ông ấy có sự bất đồng với ý kiến của Lưu Vĩ Hồng về cải cách đạo dục và cải cách ý tế. Tuy rằng quân sự và chính sự có sự khác biệt, nhưng ông ta đã tới cấp bậc như vậy, cũng không có khả năng chẳng quan tâm tới chuyện chính trị đại sự. Hơn nữa trong chuyện này, con trai của ông ta lại là diễn viên chính, Lưu Thành Gia càng không thể không quan tâm.

- Vĩ Hồng, bất kỳ việc gì cũng không thể nóng vội. Nhất định phải đi từng bước một. Hiện tại, vấn đề mà đồng chí An Đông chú ý có lẽ không phải là vấn đề này.

Lưu Thành Gia chỉ điểm một câu rất rõ ràng cho con trai.

Lưu Vĩ Hồng nhẹ nhàng gật đầu, thở dài, nói:

- Ba, con cảm thấy chuyện này quan trọng hơn so với các vấn đề khác, không thể không tranh được ạ.

- Tranh thì đương nhiên phải tranh, ba chỉ là nói, không cần quá nóng vội. Chỉ cần chưa có quyết định cuối cùng, thì còn có hi vọng.

Lưu Vĩ Hồng quả quyết nói:

- Cho dù có ra quyết định cuối cùng, con vẫn phải tranh. Cả nước không thay đổi không được, cho dù chỉ thay đổi một huyện, một thành phố, cũng tốt.

Lưu Thành Gia không khỏi vừa tức giận lại vừa buồn cười, nhìn Lưu Vĩ Hồng, nói không ra lời.

Không ngờ, tiểu tử này lại cố chấp như thế!

Tuy nhiên, Lưu Thành Gia cũng không thể không tán thưởng dũng khí và khí phách của con trai. Từ trước đến nay, người làm việc lớn, ai mà không có những hành động đặc biệt?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.