Quan Gia

Chương 416: Lưu Thành Thắng động tác cũng không chậm



Trở lại phòng khách, đám người Hạ Thái Bình còn đang chờ Vân Hán Dân nói chuyện phiếm

Loại tứ hợp viện kiểu cũ như vậy, thông thường là mùa đông lạnh mùa hè ấm, mùa hè đặc biệt nóng, mùa đông đặc biệt lạnh. Nhưng có thể xem ra, tứ hợp viện đã bị cải tạo qua, chỉ giữ lại diện mạo kiểu cũ, bên trong đã khá hiện đại hóa

Hạ Hỉ Bình không muốn chịu tội, tất nhiên phải cải tạo nơi ở cho tốt, thích hợp để ở

Trong phòng khách hệ thống sưởi mở rất đủ, vừa đi vào, ngồi không tới 2 phút, quần áo mặc hơi dày cũng hơi đổ mồ hôi

Hạ Thái Bình và Vân Hán Dân hàn huyên vài câu xong, liền mỉm cười chuyển qua hỏi tình hình của chị em Vân Vũ Thường và Vân Thế Huy

- Vũ Thường, nghe nói cháu ở Giang Khẩu kinh doanh rất lớn, lần này còn ra tay trên thị trường tài chính quốc tế, được lợi không nhỏ chăng?

Hạ Thái Bình tùy tiện hỏi, thái độ ôn hòa, giọng điệu tùy ý. Trước kia Vân Vũ Thường theo cha mẹ đến Hạ gia thăm hỏi, Hạ Thái Bình đều có thái độ này, bây giờ vẫn không thay đổi

Hạ Thái Bình là Bộ trưởng ở Quốc vụ viện, có thể nói quyền cao chức trọng, rất có quan uy

Vân Vũ Thường vội vàng hạ thấp người, kính cẩn đáp:

- Dạ, bác Hạ. Sau khi chiến tranh Kuwait bùng nổ, giá cả dầu thô quốc tế tăng mạnh, là cơ hội rất tốt. Trên thế giới có rất nhiều công ty quản lý tài chính đều có thu hoạch, cháu cũng theo mua một ít

Ở trước mặt cha mẹ, Vân Vũ Thường thẳng thắn bộc trực, đối mặt Hạ Thái Bình tất nhiên phải cẩn thận hơn. Hạ Thái Bình tâm cơ thâm trầm, có người cha ra sao thì có người con giống vậy. Hạ Thái Bình có thể nghĩ, Vân Vũ Thường đối với Hạ Thái Bình vẫn luôn rất kính cẩn cẩn thận. Ở trước mặt ông, cảm thấy rất có áp lực. Lần này tự hủy "hôn ước" khiến Hạ gia mất mặt, còn không biết trong lòng Hạ Thái Bình tức giận thế nào

Hạ Thái Bình gật gật đầu, nói:

- Ừ, tìm hiểu nhiều về tình hình tài chính quốc tế là rất tốt, cũng rất cần thiết. Nhưng, Vũ Thường, thị trường tài chính quốc tế sóng gió kỳ lạ, vẫn là phải đặc biệt cẩn thận mới được

- Dạ, cảm ơn bác Hạ nhắc nhở, cháu biết

- Nếu chỉ là giao dịch thuần kinh tế, cũng không có gì. Thật sự phán đoán sai lầm, cũng chỉ tổn thất ít tiền mà thôi, không đáng ngại. Nhưng có một điểm cháu nhất định phải chú ý. Hiện tại các nước phương tây đối với Trung Quốc như hổ rình mồi, luôn muốn thông qua các thủ đoạn để thâm nhập vào trong nước, đừng nhất thời không để ý trúng quỷ kế của các nhà tư bản, vậy thì khá phiền toái

Hạ Thái Bình vẫn chậm rãi nói, vẻ mặt lại dần dần trở nên nghiêm túc

Vân Hán Dân, Vân Hán Giang đều là biến sắc, hoàn toàn nhìn về Vân Vũ Thường

Vân Hán Dân lời này, nghe ra rất tầm thường, bên trong lại rất có thâm ý. Nhất là trong giai đoạn hiện này, vấn đề xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa, đang trong tranh luận kịch liệt, càng có vẻ Hạ Thái Bình trong lời nói hình như có ám chỉ. Nếu thật sự chụp xuống chiếc mũ chính trị to lớn, cũng quả thật khó mà chống đỡ

Vân Vũ Thường cũng mặt mày biến đổi, trầm ngâm, không có nóng lòng trả lời Hạ Thái Bình. Cô làm sao không biết quan hệ lợi hại trong đó? Một khi ứng đối không tốt, thì có khả năng bị nắm lấy bím tóc. Lúc này không thể liều mạng, cô không còn là "con dâu chuẩn" của Hạ gia nữa, mà là "con dâu chuẩn" của Lưu gia!

Lưu Vĩ Hồng hai hàng lông mày hơi dương lên, đột nhiên ngắt lời nói:

- Bộ trưởng Hạ chỉ thị như vậy quả thật là vô cùng anh minh, quốc gia tư bản chủ nghĩa phương Tây không ngừng muốn đánh chúng ta, trước kia là muốn dùng vũ lực để đánh mở cánh cửa của nước ta, sau khi thất bại, liền thay đổi phương pháp, định sử dụng thủ đoạn kinh tế và văn hóa. Thông qua thâm nhập kinh tế và văn hóa, dần dần ảnh hưởng quần chúng nhân dân quảng đại của chúng ta, thậm chí là tư tưởng của cán bộ đảng viên. Điểm này không thể không phòng. Nhưng tôi cho rằng, làm thế nào chống lại cái nước tư bản chủ nghĩa phương tây thâm nhập kinh tế và văn hóa, trên phương pháp cũng đáng để thương lượng

Ánh mắt của mọi người liền dừng trên mặt của Lưu Vĩ Hồng, hơi kinh ngạc. Vốn cho rằng ở đây bất ngờ gặp được cha con Hạ Thái Bình, Lưu Vĩ Hồng đã bị "dọa", trong lòng không yên, không ngờ lại trấn tĩnh như vậy, một chút áy náy cũng không có, lúc này càng tiếp lời của Hạ Thái Bình, chậm rãi mà nói

- Ồ, đồng chí Vĩ Hồng cũng nói xem, nên áp dụng biện pháp gì để chống lại các nước phương tây thâm nhập?

Hạ Thái Bình hiển nhiên cũng chưa từng nghĩ tới thằng hai Lưu gia ở trước mặt ông một chút lo sợ cũng không có. Xem ra con ông cháu cha chính là con ông cháu cha, tính khí "kẻ lỗ mãng" bất cứ lúc nào cũng sẽ phát tác. Cũng muốn xem xem, hắn có phải có chút tài thật hay không

Lưu Vĩ Hồng bưng ly trà uống một ngụm, ngồi thẳng lưng, chậm rãi nói:

- Chống lại quốc gia phương tay thâm nhập, đơn giản chính là 2 cách. Thứ nhất là bế quan tỏa cảng, đem tất cả sự vật mới bên ngoài toàn bộ gạt bỏ ngoài cửa, không khiến người ta tiến vào. Tôi cho rằng điểm này, trên thực tế đã không thể thực hiện được. Sau đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 11, đảng trung ương đã làm ra quyết định cải cách mở cửa. Là cán bộ đảng viên, đối với quyết định của đảng trung ương đương nhiên là toàn lực ủng hộ. Theo phát triển tốc độ cao của khoa học kỹ thuật, các ngành nghề phân công càng ngày càng nhỏ, đoàn kết hỗ trợ cũng trở nên càng ngày càng nghiêm trọng. Hấp thụ kỹ thuật tiên tiến, tài chính và kinh nghiệm quản lý của quốc gia phương tây, đối với chúng ta phát triển kinh tế, phát triển khoa học kỹ thuật, quốc gia giàu có đều vô cùng cần thiết. Cho nên, chúng ta phải làm thế nào lấy thừa bù thiếu, đồng thời lại ngăn cản họ ác ý thâm nhập, cách tốt nhất, chính là tiên phát chế nhân. Chúng ta chủ động đi ra ngoài, lấy kinh tế và văn hóa của chúng ta, ảnh hưởng bọn họ, khiến dân chúng bình thường của các nước phương tây dần dần loại bỏ các hiểu lầm đối với chúng ta, lấy thái độ bình thường bình đẳng đối đãi với nước ta. Như vậy, cho dù có cá biệt chính khách có ý đồ xấu, muống bất lợi với chúng ta, nhưng dân chúng của họ, công ty của họ cũng sẽ không hợp tác. Cách phòng chống tốt nhất chính là công kích, bị động chờ đợi người ta đến tiến công, bị động loại bỏ ảnh hưởng do họ mang tới, chưa hẳn là cách tốt nhất

Hạ Cạnh Cường khẽ mỉm cười, giành trước Hạ Thái Bình, nói:

- Bí thư Lưu, cách này của cậu, trên lý luận dường như có đạo lý nhất định. Nhưng tình hình thực tế, e rằng không được lạc quan. Thời gian quốc gia phương tây làm kinh tế thị trường dài hơn chúng ta nhiều, thị trường của họ càng thành thục, thủ đoạn càng đa dạng hóa. Còn chúng ta, cũng là những năm gần đây mới thật sự mở to mắt nhìn ra thế giới. Cùng đài thi đấu, chỉ sợ cơ hội thắng không lớn

Lưu Vĩ Hồng thản nhiên cười nói:

- Quả thật là vậy. Nhưng cho dù thế nào, cũng phải đi lên đài thi đấu. Bằng không, ngay cả tư cách tham dự thi đấu cũng không có. Bất kỳ một đội ngũ nào, đều là trưởng thành trong chiến đấu, trong chiến đấu tích lũy kinh nghiệm. Luôn sợ thất bại, không dám đấu một trận, vậy mãi mãi cũng không thể trưởng thành, mãi mãi chỉ có thể đuổi theo người khác

Hạ Thái Bình nhìn Lưu Vĩ Hồng thật sâu sắc, đang muốn nói chuyện, bên ngoài đột nhiên lại truyền đến tiếng bước chân

- Đồng chí Hán Giang, chúc mừng năm mới

Ngoài cửa vang lên một tiếng uy nghiêm

Mọi người trong phòng khách lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, ngay cả Lưu Vĩ Hồng cũng không ngoại lệ. Bởi vì âm thanh này, Lưu Vĩ Hồng rất là quen thuộc, chính là bác hai của hắn, bí thư tỉnh ủy Giang Nam

Không thể nào nghĩ tới, Lưu Thành Thắng sẽ đến nhà thăm hỏi Vân Hán Giang

Tất cả mọi người đứng dậy, Vân Hán Giang bước nhanh tiến lên, mở cửa

Ngoài cửa, người đang đứng chính là cha con Lưu Thành Thắng sao? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đồng chí Hán Giang, chúc mừng năm mới

Lưu Thành Thắng cười vui cởi mở.

- Bí thư Lưu, chúc mừng năm mới! Bí thư Lưu, Trưởng phòng Lưu mời vào!

Vân Hán Giang liên tiếp nói.

Lưu Thành Thắng đi vào phòng khách, hiển nhiên cũng không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp Hạ Thái Bình, hai hàng lông mày hơi hơi giương lên, cười chắp tay:

- Ha ha, Bộ trưởng Hạ, Bộ trưởng Vân đều ở đây. Hai vị chúc mừng năm mới! Mọi người chúc mừng năm mới!

Hạ Thái Bình và Vân Hán Dân vội vàng bước lên vài bước, chào Lưu Thành Thắng, bắt tay hàn huyên, mọi cười đều cười rất sang sảng

- Bác hai, chúc mừng năm mới

Lưu Vĩ Hồng mỉm cười chào Lưu Thành Thắng

- Ồ, hoá ra Vĩ Hồng cũng ở đây, ha ha, cháu đi theo ba vợ tương lai cùng đến thăm ông cụ sao? Tốt, tốt, có lòng hiếu thảo

Lưu Thành Thắng bắt tay của cháu trai, cười ha ha nói

Lưu Vĩ Hồng cũng cười

Bác hai không hổ là "người cầm đầu" của Lưu gia, thời cơ nắm bắt quả thật cực kỳ tuyệt diệu. Đầu năm mới, là con trai trưởng của Lưu gia, đến tham ông cụ Vân nằm trên giường, chính là lễ tiết cần thiết. Mà Lưu Vĩ Hồng và Vân Vũ Thường chính thức xác định quan hệ, càng khiến ông có thêm "cái cớ", hai nhà Lưu Vân chúng ta, sau này chính là thân thích, vậy càng nên qua lại nhiều hơn

Phỏng chừng Hạ Thái Bình mùng một tết sẽ đến nhà thăm ông cụ Vân, cũng cảm thấy "nguy cơ" nào đó Vân Vũ Thường "bội ước", đi theo với thằng hai của Lưu gia, Hạ Cạnh Cường mất mặt cũng là thứ yếu, mấu chốt là sự đồng minh của Vân gia và Hạ gia, chỉ sợ sau này cũng khó mà tiếp tục duy trì. Ông cụ Vân cho dù nằm trên giường không đứng dậy được, Vân gia niệm tình cũ cũng là không thể thiếu. Vân Hán Dân có lẽ không có đủ thực lực đem những cán bộ cũ này lôi kéo bên cạnh, nhưng Lưu gia tuyệt đối có thực lực này. Vân Hán Dân một khi cùng Lưu Thành Thắng trở thành thông gia, vung tay hô một cái, không ít bạn cũ của Vân gia cũng sẽ nhiệt tình cùng theo

Có tấm biển lớn của Lưu gia "chụp vào", chính là chuyện mà rất nhiều nhân vật chính trị tha thiết mơ ước

Vân Vũ Thường có thể không làm con dâu của Hạ gia, nhưng Hạ Thái Bình lại không thể trừng mắt nhìn Vân gia và các bạn cũ, bị Lưu gia lôi kéo qua đó

Ai ngờ Lưu Thành Thắng cũng không phải biết rõ chuyện này, mùng một tế thì đến "đoạt kinh doanh"

Vân Hán Dân cũng là vừa mừng vừa sợ, Lưu Thành Thắng tự mình đến nhà, đã rõ ràng tỏ thái độ của Lưu gia, điều này đối với Vân Hán Dân mà nói, cho dù thế nào cũng không coi là tin xấu. Xem ra Lưu Vĩ Hồng cũng thật sự có được các trưởng bối của Lưu gia nhất trí tán thành, cũng không còn là đứa ăn chơi trác táng lúc trước

Lập tức mọi người chào hỏi, Lưu Thành Thắng, Lưu Vĩ Đông dưới sự đi cùng của anh em Vân Hán Dân, đến phòng ngủ thăm ông cụ Vân, ở trước giường của ông cụ cung kính cúi chào, vãn bối lễ tiết rất tốt

- Bí thư Lưu, mời!

Thăm hỏi ông cụ xong, Vân Hán Dân liên tiếp mời Lưu Thành Thắng đến phòng khách ngồi

Vân Vũ Thường liếc nhìn Lưu Vĩ Hồng một cái, trong mắt cũng lóe lên chút niềm vui bất ngờ. Lưu Thành Thắng vừa rồi nói rất rõ ràng, thân phận "con dâu chuẩn" của cô, coi như hoàn toàn được Lưu gia chấp nhận

Lưu Vĩ Hồng khẽ mỉm cười, đến gần, nhẹ nhàng kéo tay của Vân Vũ Thường


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.