Quan Gia

Chương 492: Khách quý (2)



Người thanh niên hơn 20 tuổi đi phía trước, chính là Cung Bảo Nguyên. Mà cô minh tinh khoác tay Cung Bảo Nguyên, chính là ca sĩ Tiểu Vũ. Về phần cán bộ đeo kính gọng vàng kim khoảng 50 tuổi, Lưu Vĩ Hồng ở trong hiện thực chưa từng gặp qua ông, nhưng sau này trên TV từng thấy qua nhiều lần, chính là Chủ tịch khu Xuân Giang Vu Hướng Hoành.

Sở dĩ Lưu Vĩ Hồng có thể ở trên TV nhìn thấy Vu Hướng Hoành, tất nhiên không phải vì chức vụ của Chủ tịch khu Xuân Giang. Khu cấp dưới của thành phố Minh Châu, cho dù cũng là cấp giám đốc sở, nhưng Lưu Vĩ Hồng đời trước chưa từng công tác ở Minh Châu, nhưng cũng có khả năng ở trên TV tỉnh Sở Nam nhìn thấy Chủ tịch khu của Minh Châu. Nguyên nhân là, Chủ tịch khu Vu không lâu sau đó thì thăng chức, phó bí thư thành ủy Minh Châu, Chủ tịch thành phố, Bí thư Thành ủy cho đến Ủy viên bộ Chính trị, nằm trong hàng ngũ lãnh đạo đảng và nhà nước

Nhưng điều này không phải khiến Lưu Vĩ Hồng ghi nhớ sâu sắc nhất. Thật sự ghi nhớ sâu sắc, là từ một thế giới song song nắm 2006, Vu Hướng Hoành bị mất chức, phải bị Ủy ban Kỷ luật Trung ương chính thức lập án thẩm tra. Đó là một đại địa chấn quan trường thật sự

Chỉ không biết thế giới này, quỹ tích lịch sử có phải vẫn như cũ không thay đổi hay không!

Nhưng rõ ràng, Vu Hướng Hoành bây giờ còn đang trong thời kỳ quan trọng cố gắng hướng về phía trước, bằng không với tôn vinh đường đường Chủ tịch khu, cũng sẽ không cung kính với một người trẻ tuổi hơn 20 tuổi như Cung Bảo Nguyên

Cung Bảo Nguyên là cháu ruột của Kim Thu Viên, ở thành phố Minh Châu, chính là nha nội hạng nhất không hơn không kém. Chạy tới tham gia hôn lễ con gái của Hoa Thành Đống, đó thật sự là rất có thể diện, khó trách Hoa Vệ Tinh kích động không ngừng

Nhưng Lưu Vĩ Hồng thật sự không ngờ tiểu Cung sẽ quen với Tiểu Vũ, xem ra cũng là Trình Sơn tác hợp cho họ. Tiểu Vũ cũng coi như là ca sĩ nổi tiếng, ở nội địa thời kỳ đầu những năm 90, chính là đại minh tinh, Cung Bảo Nguyên có thể nhìn trúng chính là tấm biển của cô

Lưu Vĩ Hồng khẽ mỉm cười. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tiểu Cung còn đang phấn đấu hướng tới con ông cháu cha đủ tư cách, con ông cháu cha chân chính, là không cần lấy minh tinh để đề cao thân phận của mình. Thậm chí cái gọi là minh tinh, đều là do bọn họ một tay "chế tạo" ra. Ví dụ Trình Tam Nhi, y muốn nâng đỡ một cô gái, chỉ cần cô gái đó hơi xinh đẹp đoan chính một chút, không cần 2 năm, thì có thể nâng lên trở thành siêu sao thiên hậu nhất đẳng

Cho tiểu Cung chút thời gian đi học hỏi đi. Phỏng chừng còn phải chờ một hai năm, chờ tình hình ổn định, Kinh Thu Viên hoàn toàn đứng vững chân, tiểu Cung sẽ có thể học được cách làm một con ông cháu cha chân chính

Lúc này, Cung Bảo Nguyên còn đang bị một đám người vây quanh, đắc ý đi vào, đi thẳng vào bàn chủ nhà số 1

Đoàn Quốc Anh và Hoa Mỹ, ngược lại trở thành làm nền áo rồng, đi theo sau mấy người khách quý, vẻ mặt tươi cười

Bỗng dưng, Cung Bảo Nguyên đứng lại, ánh mắt lập tức trợn to, giống như tuyệt đối không tin mà nhìn Lưu Vĩ Hồng, còn không kìm nổi mà giơ tay dụi mắt, sợ mình nhầm lẫn

Nhị Ca?

Làm sao có khả năng?

Nhị Ca sao lại đến đây?

Thấy Cung Bảo Nguyên trừng mắt cứng lưỡi, Lưu Vĩ Hồng liền cười, hắn có chút thích tiểu Cung, khá chất phác, làm bạn không tồi

- Tiểu Cung, đừng nhìn nữa, là tôi!

Lưu Vĩ Hồng khẽ cười nói.

- Nhị Ca!

Cung Bảo Nguyên phát ra một tiếng kêu "Long trời lở đất", dưới chân thì giống như bị đóng đinh, không thể di chuyển nửa bước. Tất cả mọi người đều bị tiếng "rống to" của Cung thiếu gia làm kinh sợ, không rõ xảy ra biến cố gì

Lưu Vĩ Hồng đứng dậy, mỉm cười gật đầu.

- Nhị Ca… Ôi, thật là quá tốt, thật không ngờ, không ngờ sẽ ở đây gặp được anh…Anh, sao anh lại tới Minh Châu?

Cung Bảo Nguyên lao nhanh tới, xem bộ dáng rất muốn ôm Nhị Ca một cái, tới trước mặt Lưu Vĩ Hồng, cuối cùng không dám lỗ mãng, chỉ đứng đó, nhìn Lưu Vĩ Hồng hì hì cười không ngừng, vẻ mặt vui mừng bất ngờ

Lưu Vĩ Hồng giơ tay vỗ vỗ vai y, cười nói:

- Bạn học của bạn tôi đám cưới, tôi qua đây uống rượu mừng

- Vậy, anh qua đây sau không gọi điện thoại cho em? Em ra sân bay đón anh. Anh xem, như vậy, không phải quá thất lễ sao? Sau này em làm sao đi gặp đám anh em Ngạn Bác và Tam Nhi? Họ nếu biết em chậm trễ với Nhị Ca như vậy, còn không lột da em sao?

Cung Bảo Nguyên hét lên, xem bộ dáng cũng quả thật có chút lo lắng. Từ khi chơi chung với đám người Hồ Ngạn Bác và Trình Sơn, địa vị của tiểu Cung ở trong giới con ông cháu cha Bắc Kinh cũng cao lên, không còn ai dám làm y mất mặt nữa. Nhất là Trình Sơn, giao du rộng rãi, chỉ cần Cung Bảo Nguyên vừa tới Bắc Kinh, liền dẫn y đi chơi khắp Bắc Kinh, gặp ai cũng giới thiệu đây là tiểu Cung của Nhị Ca. Đám con ông cháu cha bình thường mắt cao hơn đầu quả nhiên thần sắc rất khác. Anh em của Lưu Nhị Ca, đó là không thể không nể mặt. Thật sự chọc giận Lưu Nhị Ca, tìm đến nhà là không dễ chơi. Vì thể Cung Bảo Nguyên tuy rằng cùng Lưu Vĩ Hồng chỉ gặp qua một hai lần, quả thật rất "sùng bái" Lưu Nhị Ca. Nay bỗng nhiên ở đây gặp mặt, trong lòng vui biết bao

Mà Cung Bảo Nguyên kinh ngạc, so với người khác, hoàn toàn không ở một "cấp bậc". Tất cả mọi người, thậm chí bao gồm Vu Hướng Hoành trong đó, toàn bộ đều choáng váng

Thân phận của Cung Bảo Nguyên, bọn họ đều biết, Cung Bảo Nguyên ở Minh Châu, xưa nay đều không khiêm tốn. Thình linh, từ trên bàn này xuất hiện một người, Cung Bảo Nguyên luôn miệng gọi người ta "Nhị Ca", vô cùng cung kính

Vậy hắn là ai?

Cậu của Cung Bảo Nguyên cũng là nhân vật rất quan trọng!

Chỉ là trong lúc này, ai cũng không dám tùy tiện chen ngang. Đắc tội Cung Bảo Nguyên đã không được, còn đắc tội nhân vật lớn siêu cấp "thần bí" này, còn làm sao lăn lộn?

Lưu Vĩ Hồng cười nói:

- Bảo Nguyên, ha ha, chờ chút nữa chúng ta nói chuyện sau, cậu tiếp đãi bạn cậu trước đi

- Ồ, được được, không sao không sao, mọi người cứ đi đi, nên làm gì thì làm, tôi ở đây tiếp Nhị Ca

Cung Bảo Nguyên liên tục gật đầu, xoay người phất tay với đám người Vu Hướng Hoành, lớn tiếng noi, thần khí hiện ra như thật

Vu Hướng Hoành mỉm cười gật đầu, cũng không tức giận. Nhưng thật ra rất kiềm chế, chỉ nhìn bộ dáng bây giờ của ông, ai có thể ngờ được tính khí sau này của ông lại "không ôn hòa" như thế, đấu tranh anh dũng, dũng cảm tiến tới?

Lưu Vĩ Hồng quay sang Vu Hướng Hoành, chủ động giơ tay ra, nói:

- Xin chào Chủ tịch khu Vu, tôi là Lưu Vĩ Hồng

Vu Hướng Hoành đang suy đoán trong lòng lai lịch của Lưu Vĩ Hồng, không ngờ Lưu Vĩ Hồng lại chủ động chào ông, vội vàng giơ tay bắt tay với Lưu Vĩ Hồng, cảm thấy không ổn, lập tức đem cánh tay còn lại cũng nắm lên, hai tay nắm lấy tay của Lưu Vĩ Hồng, liên tục lay động, tươi cười cung kính nói:

- Xin chào Lưu thiếu gia!

Tạm thời không biết Lưu Vĩ Hồng chức vụ thế nào, là con cháu của nhân vật lớn nào, Vu Hướng Hoành liền dùng "Lưu thiếu gia" để xưng hô, không thất lễ

Lưu Vĩ Hồng nho nhã lễ phép nói:

- Chủ tịch khu Vu, hôm qua tôi vừa tới, còn không kịp đến thăm hỏi, thất lễ rồi. Hôm khác nhất định đến nhà tạ lỗi

Đây cũng không phải lời khách khí. Phải nói với cấp bậc hiện nay của Vu Hướng Hoành, Lưu Vĩ Hồng cho dù tới Minh Châu, cũng sẽ không đi thăm hỏi ông. Nhưng nếu ở đây gặp được, lời nói phải nói như vậy, hơn nữa quả thật hôm khác phải đến nhà thăm hỏi. Bằng không quá thất lễ rồi. Phỏng chừng ông nhất định sẽ ở chỗ Cung Bảo Nguyên hỏi được kết quả. Vô cớ gây "ân oán" thì không tất yếu

Vu Hướng Hoành gần như lập tức kết luận, Lưu Vĩ Hồng thật sự là con cháu thế gia nhà quyền quý, khí phách này, không phải có thể giả bộ. Mà Lưu Vĩ Hồng rất mịt mờ nhắc nhở ông, nơi này không phải nơi nói chuyện, có chuyện gì, sau này mới nói. Xem ra Lưu Vĩ Hồng rất rõ ràng không muốn công khai thân phận của mình

- Ha ha, Lưu thiếu gia quá khách khí rồi, tôi nhất định xin đợi đại giá quang lâm!

- Được, cảm ơn Chủ tịch khu Vu. Chủ tịch khu Vu, mọi người hay là vào chỗ ngồi đi, bữa tiệc chắc là sắp bắt đầu rồi

Lưu Vĩ Hồng mỉm cười nói, nhưng cũng không muốn ở đây quấy rối, bằng không Chu Ngọc Hà trong lòng sẽ không vui, mọi người cho rằng cô còn nhớ Đoàn Quốc Anh, cố tình đến gây sự. Chu Ngọc Hà không phải loại người đó

Lúc này, Hoa Thành Đống liền ở một bên liên tục cúi người, vẻ mặt tươi cười nói:

- Lưu thiếu gia, cảm ơn ngài có thể đến tham gia hôn lễ của con gái tôi, quá cảm ơn…Ngài là khách quý, xin mời ngồi!

Nói xong, liền khom lưng làm tư thế mời khách

Lưu Vĩ Hồng mỉm cười lắc đầu, nói:

- Chủ tịch Hoa, không cần, tôi ngồi đây. Bạn học của bạn tôi đều ở đây, dễ nói chuyện. Các ông bận không cần quản tôi

Nhưng nói như vậy, ai dám thật sự mặc kệ hắn?

Cung Bảo Nguyên cũng đã là "đệ nhất khách quý" rồi, thình lình xuất hiện một nhân vật lợi hại hơn, ngồi ở một góc như vậy, còn khiến người ta làm sao yên tâm ăn cơm?

- Chuyện này, làm sao được chứ? Lưu thiếu gia là khách quý của chúng tôi, chúng tôi làm sao không chậm trễ

Hoa Thành Đống lại liên tiếp nói, dư quang ánh mắt liếc nhìn con gái. Cái bàn này, quả thật là bạn học của Hoa Mỹ, chỉ là làm sao đột nhiên xuất hiện một nhân vật lợi hại như vậy cũng không rõ, tất nhiên là hy vọng con gái ra mặt mời một chút

Hoa Thành Đống làm sao biết được, lúc này Hoa Mỹ đã sớm đầu óc choáng váng rồi, đối với ánh mắt của cha nhìn như không thấy

Nhìn xem bản thân vừa rồi đã nói những gì?

Lưu Vĩ Hồng liền im miệng

Hoa Thành Đống lập tức không ngừng, ngẫm nghĩ một chút, chuyển hướng Cung Bảo Nguyên, to gan nói:

- Cung thiếu gia…

Cung Bảo Nguyên cũng là nói nghĩa khí, vội vàng nói:

- Nhị Ca, chúng ta qua bên đó ngồi đi…

Lưu Vĩ Hồng hai hàng lông mày hơi hơi nhíu lại, nói:

- Bảo Nguyên, không nghe vừa rồi tôi nói gì sao?

Cung Bảo Nguyên lập tức nói:

- Đúng đúng, cứ ngồi ở đây… Chú Vu, tôi ngồi ở đây, tiếp Nhị Ca nói chuyện, các ông đều bận đi, mặc kệ chúng tôi

Đám người Vu Hướng Hoành, Hoa Thành Đống càng hoảng sợ

Cung Bảo Nguyên cho dù trẻ tuổi, tính cách đĩnh đạc, chính là vãn bối dòng chính của nhân vật lớn, ở trước mặt "Nhị Ca" này, giống như chuột gặp mèo, rất cung kính, vị này sợ rằng thật sự là nhân vật thông thiên

Vu Hướng Hoành đầu xoay chuyển mau, lập tức nói:

- Được, được, Bảo Nguyên, cậu cứ ở đây tiếp Lưu thiếu gia nói chuyện, Chủ tịch Hoa, chúng ta qua bên đó ngồi…

Thấy Lưu Vĩ Hồng dường như có chút không vui, Vu Hướng Hoành tất nhiên cũng sẽ không ở đây làm người ta chán ghét

Hoa Thành Đống còn đang do dự, thấy Vu Hướng Hoành và Lưu Vĩ Hồng chào hỏi nhau, lập tức rời khỏi, bất đắc dĩ, chỉ đành đi theo, trong đầu xoay chuyển tốc độ cao, tất nhiên là phải nghĩ cách vẹn cả đôi đường, vừa không làm trái ý của Nhị Ca, vừa không thất lễ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.