Quan Gia

Chương 789: Phó cục trưởng cục Công an thị xã Cửu An



Quan Gia

Tác Giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính

-----oo0oo-----

Chương 789: Phó cục trưởng cục Công an thị xã Cửu An

Nhóm dịch: PQT

Sưu Tầm By DoctorCrazy --- 4vn.eu

Điểm hẹn của Thân Khắc Lễ vẫn như cũ là khách sạn Hạo Dương, vẫn như cũ là căn phòng đó

Cùng y ở khách sạn chờ đón Lưu Vĩ Hồng là một đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, vóc dáng trung bình, mặc áo sơ mi khá mộc mạc, xem qua hơi già, hai bên tóc mai đều đã điểm bạc rồi

- Ha ha, Bí thư Lưu đến rồi

Thân Khắc Lễ và Lưu Vĩ Hồng nhiệt tình bắt tay, lập tức giới thiệu người đàn ông trung niên đó cho Lưu Vĩ Hồng:

- Bí thư Lưu, đây là đồng chí Tiết Bác Vũ Phó cục trưởng cục Công an thị xã Cửu An

- Xin chào, Phó cục trưởng Tiết

- Xin chào xin chào, Bí thư Lưu!

Tiết Bác Vũ vươn hai tay nắm tay với Lưu Vĩ Hồng, liên tục lay động, lưng hơi khom, hơi mang một góc độ ngước nhìn mà nhìn Lưu Vĩ Hồng, tư thế hơi thấp

- Phó cục trưởng Tiết ở xa tới vất vả rồi, xin mời!

Lưu Vĩ Hồng hiển nhiên không muốn ở trước cửa nhà hàng cùng Tiết Bác Vũ tán gẫu quá nhiều, hàn huyên vài câu liền nói

Ba người cùng nhau đi vào phòng riêng, rượu và thức ăn rất mau được dọn lên

Thân Khắc Lễ không có khiến nhân viên phục vụ đi vào, tự mình đích thân rót đầy rượu cho Lưu Vĩ Hồng và Tiết Bác Vũ, giơ ly rượu lên, nói:

- Bí thư Lưu, lão Tiết trước kia cũng là ở phòng công an Thanh Phong chúng ta. Sau này điều đi Cửu An rồi, cùng tôi là bạn cũ đó. Nào, mọi người cùng cạn một ly!

Trước khi Thân Khắc Lễ đến Hạo Dương, là Phó cục trưởng cục công an địa khu Hạo Dương, Lưu Vĩ Hồng là giáo viên của trường nông nghiệp địa khu Hạo Dương, cho nên Thân Khắc Lễ nói “Thanh Phong chúng ta” cũng là đúng

Lưu Vĩ Hồng giật mình

Lập tức 3 người cụng ly một cái, uống cạn

Uống vài ly rượu, Tiết Bác Vũ thở dài nói:

- Bí thư Lưu, trước kia tôi công tác ở phòng Công an huyện Hạo Dương một thời gian, Hạo Dương lúc đó chỉ là một thị trấn nhỏ, tôi thật không ngờ, qua bao nhiêu năm, thị xã Hạo Dương xảy ra biến đổi lớn như vậy. Tôi cũng thiếu chút lạc đường rồi. Bí thư Lưu, cậu thật là phóng khoáng, rất giỏi!

Khi Tiết Bác Vũ ở ngoài cửa nhà hàng cùng Lưu Vĩ Hồng hàn huyên, là nói giọng Cửu An, bây giờ thì nói giọng Thanh Phong. Trước khi địa khu Hạo Dương thành lập, huyện Hạo Dương chính là thuộc địa khu Thanh Phong quản hạt.

Lưu Vĩ Hồng mỉm cười nói:

- Sếp Tiết khen trật rồi. Thị xã Hạo Dương những năm nay phát triển quả thật hơi nhanh, chủ yếu là xây dựng thị trấn mới, ở tỉnh có trích khoản. Đây cũng không phải công lao của tôi

Thân Khắc Lễ cười ha hả, nói:

- Bí thư Lưu, điều này cậu đừng khiêm tốn. Giai đoạn trước quả thật là ở tỉnh trích khoản, nhưng sau khi cậu tới đảm nhiệm, thị xã Hạo Dương mới bắt đầu có thay đổi long trời lở đất như vậy. Chẳng những thị trấn mới thành hình, thị trấn cũ cũng tốt hơn trước kia nhiều rồi. Nói thật, lão Thân tôi cũng coi như gặp qua không ít người tài, nhưng người giống như cậu, tuổi còn trẻ, bản lĩnh như vậy, tôi cũng thật sự là lần đầu tiên được gặp. Bây giờ toàn bộ Hạo Dương, chỉ cần nhắc đến Bí thư Lưu, ai không phải giơ ngón tay cái lên nói một tiếng giỏi?

Thân Khắc Lễ nói lời này, có một nửa là thật, tất nhiên cũng có một nửa là dán chút vàng lên mặt Lưu Vĩ Hồng. Nhưng sự phát triển những năm gần đây của thị xã Hạo Dương, quả thật khá nhanh, mơ hồ đã có hình thức ban đầu của thành phố lớn ở tỉnh

Lưu Vĩ Hồng liên tục xua tay, nói:

- Bí thư Thân, anh đừng chê cười tôi nữa…

Mọi người cười ha ha, trên bàn rượu dường như không khí rất tốt, Tiết Bác Vũ cũng không vội mà nói chính sự, chỉ cùng Thân Khắc Lễ, Lưu Vĩ Hồng nói về những chuyện cũ ở Thanh Phong và Hạo Dương, cố gắng làm cho không khí càng hòa hợp hơn một chút. Chỉ nghe cách nói chuyện, vị Phó cục trưởng Tiết Bác Vũ này cũng là một người rất cẩn thận, nói chuyện vô cùng cẩn thận, rất ít vượt qui củ

Mọi người đã uống ít rượu, Lưu Vĩ Hồng liền dừng lại không uống, Thân Khắc Lễ căn dặn nhân viên phục vụ dọn cơm lên, Lưu Vĩ Hồng bưng chén lên, một lúc đã ăn hết 3 chén cơm, khẩu vị rất tốt. Thân Khắc Lễ và Tiết Bác Vũ cùng hắn ăn một chén cơm nhỏ. Hai người họ đều hơn 40 tuổi, Thân Khắc Lễ cũng sắp 50 rồi, khẩu vị tất nhiên không đuổi kịp Lưu Vĩ Hồng, thậm chí một ngụm cơm không ăn cũng không sao, chỉ uống rượu ăn thức ăn thì no rồi

Chờ Lưu Vĩ Hồng bỏ cái chén xuống, Tiết Bác Vũ liền đưa thuốc lá tới, lại chính tay mồi cho Lưu Vĩ Hồng, rồi mời thở dài, nói:

- Bí thư Lưu, thật là ngại quá, công tác của cục Công an Cửu An chúng tôi làm không tốt, khiến quần chúng chịu khổ rồi, tôi đại diện cho cục Công an thị xã Cửu An làm kiểm điểm với Bí thư Lưu!

Ăn uống no say, cũng đến lúc nói chính sự rồi

Thân Khắc Lễ hơi có chút kinh ngạc. Y và Tiết Bác Vũ là bạn kiêm đồng nghiệp nhiều năm, hiểu tính cách của Tiết Bác Vũ, trước kia khi cùng công tác ở cục Công an địa khu Thanh Phong, Tiết Bác Vũ là thần thái hăng hái thế nào? Trên nghiệp vụ cũng là kêu la um sùm, năm đó còn làm nghiệp vụ nòng cốt đến cục Công an thị xã Cửu An giao lưu. Vì sao bây giờ lại nói ra những lời như vậy? Tuy rằng chuyến đi lần này của Tiết Bác Vũ là “có cầu” Lưu Vĩ Hồng, nhưng cũng không cần cúi thấp như vậy chăng?

Cục Công an thị xã Cửu An khi nào cần phải làm kiểm điểm với Bí thư Thị ủy thị xã Hạo Dương?

Tuy nhiên Thân Khắc Lễ không nói gì. Bữa cơm hôm na hiểu rõ thân phận của mình chính là một người tiếp khách. Tiết Bác Vũ tìm được y, nể tình nhiều năm đồng nghiệp kiêm bạn cũ, y phải giúp đỡ, xe chỉ luồn kim cho Tiết Bác Vũ, hẹn gặp Lưu Vĩ Hồng. Về phần giữa Tiết Bác Vũ và Lưu Vĩ Hồng làm thế nào “đàm phán”, Thân Khắc Lễ sẽ không chuẩn bị nhúng tay

Nhúng tay vào chuyện này, một chút lợi ích cũng không có!

Lưu Vĩ Hồng vẫn mỉm cười, bình thản nói:

- Sếp Tiết, làm kiểm điểm thì không dám nhận. Cục công an Cửu An cũng không cần phải làm kiểm điểm với tôi

Tiết Bác Vũ vội vàng nói:

- Bí thư Lưu, kiểm điểm là nên thôi. Chúng ta công tác không làm tốt mà, còn phải cực khổ cho đồng chí của Hạo Dương, giúp chúng ta bắt người bị tình nghi phạm tội. Thật là ngại quá

Lưu Vĩ Hồng cười cười, nghiêm nghị nói:

- Sếp Tiết, có vấn đề tôi phải đính chính một chút. Đồng chí của cục công an thị xã Hạo Dương không phải giúp đồng chí của Cửu An bắt người bị tình nghi phạm tội, mà là bởi vì nhận được quần chúng báo án, đi Cửu An bắt người bị tình nghi phạm tội. Suy xét tới cần thiết bảo mật, trong quá trình bắt giữ, không có thông báo cho đồng chí của Cửu An, có thể bị đồng chí Cửu An hiểu lầm rồi. Kỳ thật tình hình bí mật bắt giữ, ở chiến tuyến công an thường xuyên xảy ra, cũng không có gì đáng lỳ lạ

Tiết Bác Vũ liền âm thầm chau mày

Lưu Vĩ Hồng nói như vậy, cũng thật là cưỡng từ đoạt lý. Trong miệng còn cố tình nói đường hoàng.

Tuổi còn trẻ, cũng thật là xảo quyệt

- Bí thư Lưu, vụ án của cửa hàng vật liệu xây dựng kim khí Bách Đạt xảy ra ở Cửu An, dựa theo nguyên tắc quản hạt địa vực, vụ án này, nên do hệ thống công an của Cửu An chúng tôi thụ lý

Tiết Bác Vũ nói chuyện, giọng điệu cố gắng uyển chuyển, đỡ phải chọc giận Lưu Vĩ Hồng. Hôm nay y tới Hạo Dương, chính là dựa theo chỉ thị rõ ràng của Bành Tông Minh, nhất định phải nghĩ cách đưa 4 người Thiệu Minh Chính trở về Cửu An. Vụ án của Cửu An, chỉ có thể do hệ thống chính pháp Cửu An xử lý. Đây là nguyên tắc. Tiết Bác Vũ cho dù trước kia không có giao tiếp với Lưu Vĩ Hồng, nhưng cũng ít nhiều nghe qua đại danh của Lưu Vĩ Hồng

Vị con ông cháu cha nhà cách mạng này là một người hống hách!

Ở Hạo Dương ngay cả Bí thư Địa ủy cũng không đặt trong mắt, thì càng không cần nói lãnh đạo của Cửu An. Chủ nhiệm Tân Minh Lượng có thể một tay che trời ở Cửu An, trong mắt của đồng chí tiểu Lưu người ta, cũng không khác gì so với người qua đường

Cho nên Tiết Bác Vũ từ sớm đã xác định giọng điệu “đàm phán” cho bản thân, nhất định phải kiên nhẫn, dù thế nào cũng không thể cãi nhau với Lưu Vĩ Hồng. Tuy nói chuyện này, là bên Hạo Dương mượn càng, vi phạm trình tự, nhưng chuyện trong nước, nhiều khi cũng không phải trình tự có thể chế ước được. Lưu Vĩ Hồng thân là Bí thư Thị ủy Hạo Dương, chỉ cần hắn cắn chặt không buông, mặc cho an cũng khó mà lôi ra đám người Thiệu Minh Chính từ cục Công an thị xã Hạo Dương

Trừ phi là ông lớn ở tỉnh, tỷ như Giám đốc sở Công an Liêu Trạch Trung đích thân ra mặt mới có hi vọng

Lưu Vĩ Hồng hai hàng lông mày chau lại, nói:

- Phó cục trưởng Tiết, có một tình huống, có lẽ ông không rõ. Chúng tôi đã báo án. Là tôi đích thân gọi điện thoại báo án cho đồng chí Bành Tông Minh. Nhưng là quý cục không có hành động gì, ngược lại vào ngày thứ 3 sau khi báo án, lại xảy ra vụ án làm người bị thương luân phiên hãm hiếp càng ác liệt hơn. Nếu như nói, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật thị xã kiêm Cục trưởng Công an Cửu An đều quản không tốt một vụ án tổn thương như vậy, xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tôi rất hoài nghi năng lực phá án của quý cục và tính công chính của việc phá án!

Giọng điệu của Lưu Vĩ Hồng vẫn bình tỉnh, Thân Khắc Lễ lại hơi trố mắt

Thật lợi hại!

Lưu Vĩ Hồng trực tiếp đem mũi nhọn nhắm ngay Bành Tông Minh, mặt nả dối trá trên quan trường, hoàn toàn tháo bỏ, không chút nể mặt Bành Tông Minh. Nhưng nghĩ kỹ lại, Lưu Vĩ Hồng làm như vậy cũng có lý. Quan trọng là do Bành Tông Minh làm không tốt. Lưu Vĩ Hồng đích thân gọi điện thoại cho ông, ông không xử lý thì thôi, nhưng lập tức liền xảy ra vụ án luân phiên hãm hiếp ác liệt hơn, chà đạp cả nhà Ngũ Bách Đạt người ta không ra gì. Đây không phải công nhiên đánh vào mặt của Lưu Vĩ Hồng hay sao? Có lẽ chuyện này Bành Tông Minh cũng không hi vọng xảy ra, nhưng dù sao là xảy ra rồi, chí ít chứng minh Bành Tông Minh ông không quản tốt cấp dưới của ông

Bành Tông Minh đối với Lưu Vĩ Hồng như vậy, cũng không trách Lưu Vĩ Hồng ăn miếng trả miếng

Tiết Bác Vũ vẻ mặt xấu hổ, nhất thời không biết nên lựa lời như thế nào

Tình hình mà Lưu Vĩ Hồng nói, y biết, trong lòng cũng trách Bành Tông Minh quá lên mặt. Nếu như Lưu Vĩ Hồng đích thân gọi điện thoại, nói thế nào thì cũng phải làm ra vẻ, tùy tiện bắt vài tên lưu manh, giam trong cục vài ngày, cũng coi như là có lời giải thích với Lưu Vĩ Hồng. Tuyệt đối không nên làm trầm trọng hơn hãm hại cháu trai cháu gái của Ngũ Bách Đạt, đây mới hoàn toàn chọc giận Lưu Vĩ Hồng

Cục diện rối rắm bây giờ, lại phải do Tiết Bác Vũ y tới thu dọn!

Nhìn Tiết Bác Vũ vẻ mặt xấu hổ, Lưu Vĩ Hồng trong mắt lại thoáng qua một chút kinh ngạc. Lưu Vĩ Hồng quan sát luôn vô cùng nhạy bén, vì sao cảm thấy, sự xấu hổ và khó xử của Tiết Bác Vũ đều như giả vờ làm ra?

Trên cảm giác, dường như Tiết Bác Vũ không hề muốn thật sự hoàn toàn nhiệm vụ lần này, chỉ là một tâm lý ứng phó mà thôi

- Bí thư Lưu, cục công an thị xã Cửu An chúng tôi quả thật có đồng chí cá biệt, đối với bản thân yêu cầu không nghiêm, hiệu suất phá án quá thấp, tổn hại sự dạy bảo của bí thư Bành, hàng động chậm trễ mới dẫn tới xảy ra vụ án tổn hại một lần nữa. Sau khi tôi trở về, nhất định sẽ báo cáo với bí thư Bành, tăng cường chỉnh đốn nội bộ cơ quan công an, cải thiện hiệu suất phá án. Về phần con sâu làm rầu nồi canh,, phải kiên quyết thanh lý ra khỏi đội ngũ công an

Trầm ngâm một hồi, Tiết Bác Vũ lại một lần nữa làm kiểm điểm

Lưu Vĩ Hồng nói:

- Sếp Tiết, nếu thật có thể như vậy, vậy thì tốt quá

- Xin bí thư Lưu yên tâm, tôi nhất định báo cáo sự thật với bí thư Bành

Tiết Bác Vũ nói, mà đối với chuyện thả người cũng không nhắc đến nữa


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.