Quan Lộ Trầm Luân

Chương 170: Thành thật xin lỗi



Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Bốn giờ chiều, ba đại đội một, hai, ba thuộc chi đội cảnh sát hình sự của cục công an thành phố Liêu Dương đã nhận xong nhiệm vụ. Gần trăm viên cảnh sát lên mười ba chiếc xe bắt đầu lên đường. Theo sự bố trí trước đó, đại đội ba đi đến địa điểm dự tính sẽ diễn ra vụ giao dịch ma túy là một kho hàng bỏ hoang ở khu ngoại ô Đông Bình, đợi những kẻ buôn bán ma túy tự chui đầu vào rọ. Đại đội một của Lương Thần cùng đại đội hai thì luôn trong tư thế sẵn sàng đợi lệnh.

Sự bố trí của Phó cục trưởng Triệu rất cẩn thận và chu đáo, chặt chẽ. Dựa vào kinh nghiệm đánh giá phần tử phạm tội nhiều năm nay, Phó cục trưởng biết rất rõ rằng: bọn buôn ma túy càng ngày càng giảo hoạt, khả năng thám thính tin tức càng ngày càng nhạy bén nên địa điểm giao dịch nhất định là rất khó lường.

Quả nhiên, sau khi đại đội ba đến kho hàng bỏ hoang được khoảng hai ba mươi phút thì cảnh sát Liêu Dương nhận tin nằm vùng báo đến: địa điểm giao dịch lại đổi thành công viên Thắng Lợi.

Phó cục trưởng Triệu lại hạ lệnh cho đại đội hai bao vây công viên Thắng Lợi, đồng thời lệnh cho đại đội ba rút khỏi kho hàng bỏ hoang ở ngoại thành cùng với đại đội một sẵn sàng đợi lệnh bất cứ lúc nào. Nhưng không lâu sau, tin tức lại truyền đến: địa điểm giao dịch ma túy đổi thành đường dành cho người đi bộ mang tên Thời đại mới.

Đây là một cuộc đuổi bắt giữa người thợ săn và lũ cáo giảo hoạt, cần phải thực sự quyết đoán, bình tĩnh và kiên nhẫn. Trong vòng hơn bốn mươi phút tiếp theo, địa điểm giao dịch thay đổi liên tục. Nhưng Phó cục trưởng Triệu vẫn không đổi sắc mặt, bình tĩnh và chuẩn xác sắp xếp mọi việc. Ba đại đội, hơn mười xe cảnh sát, dường như đã đi hết một vòng thành phố Liêu Dương. Nhưng rồi cuối cùng lại nhận được một tin tức khiến người ta phát điên: Bọn buôn ma túy thay đổi thời gian giao dịch, tất cả các xe đều đã quay về!

Lúc này thì Lương Thần dường như đã mất hết kiên nhẫn. Những tên này sao lại xảo quyệt đến thế, để cho hắn phải đi loanh quanh một vòng, rồi cuối cùng lại phải quay về.

- Chờ thêm một chút!

Phó cục trưởng Triệu mắt khẽ nhắm hờ, trong xe ông còn có chi đội trưởng Thân Lỗi và chi đội phó Thạch Phong. Hai người sắc mặt dường cũng như đã mất hết sự nhẫn nại.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây. Lương Thần nhìn di động, đã là 6h15". Trời tối dần, hai bên đường đã lên đèn. Tình hình này xem ra hành động hôm nay mười phần đến chín là sẽ thất bại.

Lương Thần buồn chán rút bao thuốc lá ra, đưa cho đại đội phó Khương Bằng và Tất Cạnh mỗi người một điếu. Tự mình cũng rút một điếu, rít một hơi dài rồi nhả ra một làn khói mờ mịt, nói:

- Anh Khương, anh Tất, các anh cảm thấy chúng ta có nên chờ thêm nữa không?

- Đội trưởng, đây là đang thử thách chúng ta mà.

Khương Bằng cũng rít một hơi thuốc rồi cười nói:

- Chỉ cần nhìn dáng vẻ ung dung nhàn nhã của đội trưởng, tôi không cần nghĩ cũng dám bảo đảm đêm nay sẽ rất hấp dẫn!

- Tôi mà ung dung nhàn nhã? Tôi đang buồn muốn chết đây!

Lương Thần bĩu môi nói:

- Theo tôi nghĩ, bọn buôn ma túy đêm nay nhất định…

Vừa nói đến đó thì bỗng nghe giọng nói nghiêm túc của chi đội trưởng Thân từ trong bộ đàm truyền đến:

- Đại đội một, lập tức đến hộp đêm của khách sạn Đế Hào!

- Tuân lệnh!

Lương Thần vội vàng đáp. Sau đó không chút đỏ mặt quay sang nói tiếp với Khương Bằng, Tất Cạnh:

- Bọn buôn ma túy này đêm nay nhất định giao dịch. Quả nhiên, đội trưởng Thân vừa hạ lệnh, lập tức đến hộp đêm của khách sạn Đế Hào.

Bốn chiếc xe của đại đội một chi đội hình sự ngay lập tức lên đường hướng đến khách sạn Đế Hào ở trung tâm thành phố. Ở trên xe, Lương Thần xấu hổ liếc sang Khương Bằng và Tất Cạnh. Thực ra điều vừa rồi hắn định nói là: "Bọn buôn ma túy đêm nay nhất định cơm no rượu say rồi!". May quá, chi đội trưởng Thân lại hạ lệnh kịp thời, nếu không hình tượng đại đội trưởng của hắn lúc này đã hoàn toàn sụp đổ mất rồi.

Sau hai mươi phút, Lương Thần và các thành viên của đại đội một đã đến trước cửa khách sạn Đế Hào nổi tiếng xa hoa. Hắn lệnh cho trung đội hai giám sát trước cửa, trung đội một kiểm tra trên tầng, trung đội ba sẵn sàng đợi lệnh. Nếu như bọn buôn ma túy xuất hiện, bảo đảm trước sau đều bị bao vây, sẽ chui đầu vào lưới hết.

- Đội trưởng, tôi và lão Tất đi lên trước.

Khương Bằng kéo Lương Thần đang đi phía trước lại, hạ giọng nói:

- Sếp ở dưới này chỉ huy.

Lương Thần khẽ run lên, trong lòng cảm thấy ấm áp, cười nhìn Khương Bằng nói:

- Anh Khương, lần này là công to đấy, anh đừng mơ tranh giành với tôi. Tôi lên trên, anh và lão Tất một người ở dưới này là được rồi.

Hắn đương nhiên biết Khương Bằng không phải vì tranh giành công lao gì. Bọn buôn ma túy trong tay có súng, trực tiếp đi vào bắt chúng nhất định không tránh khỏi nguy hiểm đến tính mạng. Khương Bằng không cho hắn đi cũng là vì nghĩ tốt cho hắn.

Nhưng càng như thế, Lương Thần càng không thể nhận được. Hắn thân là đại đội trưởng lại để trợ thủ đi lên chắn đạn, rồi chính mình núp ở đằng sau, việc này thực sự hắn không làm được. Không phải là bắt bọn buôn ma túy sao? Ở Tây Phong hắn cũng đã từng bắt rồi. Không thể nói là "xe quen chạy đường quen" nhưng cũng không phải là cô nương mới lên kiệu lần đầu.

Nhìn thấy sự kiên quyết của Lương Thần, Khương Bằng và Tất Cạnh không còn cách nào đành bàn bạc một chút, cuối cùng quyết định Tất Cạnh sẽ ở dưới tầng để chỉ huy. Nhìn bóng dáng cao lớn mạnh mẽ của Lương Thần, Khương Bằng lắc lắc đầu. Vị đại đội trưởng trẻ tuổi này không giống với những người lọc lõi chốn quan trường. Hắn vẫn là một đầu tàu gương mẫu, thực sự can đảm và có trách nhiệm. Nếu như là người khác, chỉ e chưa cần y đề nghị đã sớm sắp xếp cho mình tránh khỏi nguy hiểm rồi.

Ở đại sảnh tiếp đón tầng một, đám người Lương Thần và Khương Bằng gặp chút rắc rối. Ngay cả khi đã đưa ra thẻ cảnh sát cũng không được bên khách sạn ủng hộ và phối hợp. Viên giám đốc tiếp tân của khách sạn lấy giọng kiêu căng bảo bọn họ ngồi chờ, y phải xin chỉ thị của cấp trên rồi mới quyết định có đồng ý cho nhóm cảnh sát hình sự lên tầng hai mươi lăm hay không.

Lương Thần chốc chốc lại nhìn thời gian. Chi đội trưởng Thân Lỗi mệnh lệnh cho hắn trong vòng nửa tiếng phải hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra giám sát. Thế mà hiện tại thật đáng bực mình. Tên tiểu nhân hợm hĩnh này đã lãng phí của hắn vài phút quý giá rồi.

- Lên tầng!

Lương Thần tức giận, khoát tay ra lệnh. Tên giám đốc tiếp tân sắc mặt biến đổi, khua điện thoại di động lên rồi nói:

- Làm gì thế? Giám đốc của chúng tôi còn chưa đồng ý.

- Có biết tội cản trở người thi hành công vụ không?

Lương Thần gạt tay y ra, lạnh lùng nói:

- Phối hợp cùng với cảnh sát thi hành nhiệm vụ là nghĩa vụ của mỗi công dân, khách sạn của các ông cũng không ngoại lệ!

Tên giám đốc tiếp tân hơi run rẩy, nhưng sau đó lại cứng giọng nói:

- Anh có biết chủ tịch của chúng tôi là ai không? Ngay cả cục trưởng của các anh khi gặp cũng phải nể vài phần, anh là cái thá gì?

- Đáng tiếc, ông không phải là chủ tịch!

Lương Thần khinh miệt nhìn đối phương rồi khoát khoát tay, hơn mười người trong đội hình sự lập tức đi vào thang máy. Thời gian rất quý giá, hắn thực sự không muốn tốn sức thừa hơi tranh cãi với người này.

- Mày cứ chờ đấy!

Tên giám đốc tiếp tân trừng mắt nhìn theo bóng dáng của Lương Thần. Y định ấn một dãy số nhưng rồi lại đổi ý, tự mình đi thang máy lên phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Một cái lưới lớn đã được giăng ra chỉ đợi bọn buôn ma túy kia chui vào. Khoảng mười phút sau khi Lương Thần và đội cảnh sát tiến vào khách sạn Đế Hào, một chiếc xe Hummer đến. Cửa mở, năm người đàn ông trang phục sang trọng từ trong xe bước xuống. Ngửa đầu nhìn biển hiệu của khách sạn Đế Hào, vài ánh mắt cảnh giác giả bộ lơ đãng mà quan sát xung quanh. Sau đó một hàng năm người cầm theo vali da mà tiến vào đại sảnh của khách sạn.

Lại cách đó vài phút, hai chiếc xe Audi màu đen chậm rãi đi vào bãi đỗ xe của khách sạn Đế Hào. Một đoàn sáu người nam nữ mặc y phục màu đen bước xuống xe, vẻ mặt tự nhiên mà đi vào khách sạn.

Nhất cử nhất động của hai nhóm người đều đã lọt vào mắt của nhân viên đại đội hình sự cải trang đang đứng ở cửa khách sạn và khu vực tiếp tân. Qua bộ đàm, Lương Thần báo cáo một cách đơn giản rõ ràng mà chuẩn xác tất cả tình hình cho cấp trên.

Hai nhóm người, một trước một sau vào thang máy rồi lên hộp đêm ở tầng hai lăm khách sạn Đế Hào. Nhóm thứ nhất chọn phòng Hoa Mai nhưng không yêu cầu nữ nhân viên tiếp rượu. Tiếp sau, nhóm thứ hai lên chọn phòng Hoa Cúc. Nhưng rồi sau đó, toàn bộ nhóm người này chuyển sang phòng Hoa Mai lặng lẽ không một tiếng động, chỉ để lại một người còn ngồi lại phòng Hoa Cúc.

Trong lúc đó, Lương Thần cuối cùng cũng thoát được hai cô gái đang cố gắng bắt chuyện ở đại sảnh hộp đêm, giọng khẩn trương truyền mệnh lệnh qua bộ đàm cho toàn bộ thành viên ở dưới tầng hành động.

Trung đội hai lập tức phong tỏa toàn bộ cửa ra vào đại sảnh khách sạn. Cùng lúc đó, Lương Thần dẫn đầu trung đội một tổng cộng mười ba người đang đợi lệnh ở phòng Thủy Tiên khẩn trương tiếp cận với phòng Hoa Mai.

Lương Thần cố kiềm chế chút run rẩy do quá phấn khích, đưa mắt nhìn đại đội phó Khương Bằng. Liền sau đó đạp mạnh một cái, cửa phòng bật mở, vừa xông vào phòng vừa quát lớn:

- Cảnh sát đây! Không được động đậy!

Thấy một nhóm cảnh sát mang súng tiến vào, hai nhóm đang tiến hành cuộc giao dịch ma túy không khỏi biến sắc. Một tên ngay lập tức đưa tay xuống thắt lưng. Chỉ nghe một tiếng "Pằng!", người thanh niên trẻ tuổi đã quyết đoán nổ súng, giết chết tên buôn ma túy đó.

Tiếp sau là hai tiếng súng vang lên. Hai thành viên của đại đội hình sự một đã nổ súng đánh ngã hai tên buôn ma túy có ý đồ ngoan cố chống lại. Đối mặt với những họng súng đen ngòm, nhóm buôn ma túy sắc mặt không khỏi tái nhợt, ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.

Các thành viên của đại đội một lập tức tiến lên, tước hết súng trong tay bọn chúng.

- Ai là người chỉ huy ở đây? Còn có một tên nữa đang ở bên phòng Hoa Cúc, mau phái người sang đó bắt y!

Một người đàn ông trung niên vóc dáng thấp bé, dung mạo xấu xí trong đám buôn ma tuý chợt lo lắng nói.

Nguy rồi! Nghe thấy tiếng súng, tên kia nhất định biết là xảy ra sự cố bất ngờ. Lương Thần không kịp nghĩ nhiều, quay đầu chạy ra cửa. Đồng thời qua bộ đàm lệnh cho trung đội hai đang canh gác ở cửa ra vào phải canh phòng thật nghiêm ngặt để tránh con cá lọt lưới chạy trốn.

- Lão Ngũ, uổng công tao tin tưởng mày, coi mày là anh em tốt, không ngờ mày lại bán đứng tao!

Một tên buôn ma túy khuôn mặt lạnh lẽo, ánh mắt bắn ra ngọn lửa thù hận, chỉ vào người đàn ông trung niên lớn tiếng quát.

- Câm miệng!

Tiểu Trác Tử dùng súng đánh mạnh vào người gã quát lớn.

- Đừng!

Người đàn ông được gọi là Lão Ngũ ngăn Tiểu Trác Tử lại. Y chậm rãi đi đến trước mặt đối phương, trong mắt hiện lên thần sắc phức tạp. Con người chứ không phải cây cỏ, không thể vô tình như không được. Y lăn lộn trong bang nhóm buôn bán ma túy đã một năm rưỡi, khó khăn lắm mới giành được sự tín nhiệm của Đại Lực. Nếu như không thế thì thực sự không thể thuận lợi cung cấp tin tức cho cảnh sát Liêu Dương mà không bị nghi ngờ gì. Đại Lực quả thực coi y như anh em. Lấy thân phận của một người anh trai mà chân thành quan tâm đến y. Nhưng luật pháp là luật pháp, tội phạm là tội phạm. Với nhiệm vụ và sứ mệnh của y thì cảnh tượng trước mắt sớm muộn cũng phải đến.

Cho nên điều duy nhất y có thể làm bây giờ là mang theo sự bất đắc dĩ và day dứt nói một câu:

- Thành thật xin lỗi, Lực ca! Tôi là cảnh sát!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.