Quan Môn

Chương 680: Hậu sinh khả úy




Diệp Khai cười vỗ tay hoan nghênh, trong nội tâm lại là có chút phức tạp, đối với sự tình lần này, có chút là trong dự liệu đấy, nhưng cũng có đôi chút là ngoài dự liệu, đối với xưởng thép thành phố xuất hiện sự kiện kết thành bầy này, kỳ thật hắn đã sớm nắm giữ một ít tình huống, nếu không cũng không thể lấy ra được tài liệu cặn kẽ của Hồ Văn Tuyển.
Nhưng mà đối với sự xuất hiện của Hồ phó tỉnh trưởng, cái này hiển nhiên là ngoài dự liệu đấy, cũng may hắn chuẩn bị đầy đủ, hoàn toàn có đầy đủ lý do khiến đối phương chấp nhận, hơn nữa hắn che dấu thân phận cũng là ra tác dụng mang tính quyết định.
Lúc này nghĩ đến, lúc ấy hắn đạt được chức vị trung cục cảnh sát, mặc dù là dệt hoa trên gấm, nhưng mà trong sự kiện lúc này, cũng không nghi ngờ chính là có tác dụng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Tất cả mọi chuyện, có tốt có xấu, hẳn là do tiền định, thực là rất khó nói a.
- Ngươi cứ như vậy mà trở về?
Thời điểm Cố Thành thấy Hồ phó tỉnh trưởng, gương mặt hắn cũng kinh ngạc.
Ở trong ấn tượng của hắn, mặc dù Hồ phó tỉnh trưởng nhìn tương đối hơi trẻ tuổi, cũng chưa tiến vào hàng ngũ Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, nhưng mà bàn về kinh nghiệm đấu tranh, cũng là vô cùng phong phú, trước kia hắn cũng có kinh nghiệm công tác tại cơ sở, cho đến nay đều là chủ quan kiến thiết công nghiệp trong tỉnh, đối với xí nghiệp phía dưới có lực ảnh hưởng rất lớn.
Chuyện tình lúc này đây, Diệp Khai dùng súng bắn vào công nhân, đây chính là chứng cứ vô cùng xác thực, không thể nào chống chế, chuyến này Hồ phó tỉnh trưởng đi đến, cũng là tin tưởng tràn đầy, muốn bỗng chốc bắt được điểm yếu của Diệp Khai, hảo hảo giáo huấn hắn một phen.
Tỉnh Hà Đông có nhiều lão cán bộ như vậy, không người nào là không có chiến công, kinh nghiệm phong phú, khi nào lại cho phép một tên mao đầu tiểu tử như hắn làm mưa làm gió, đã đến mức đó rồi hả?
Lúc này đây, Hồ phó tỉnh trưởng ôm toàn bộ quyết tâm, muốn cho mọi người thấy thủ đoạn của cán bộ tỉnh Hà Đông.
Cố Thành đối với Hồ phó tỉnh trưởng, cũng là tương đối coi trọng đấy, hắn cảm thấy lúc này đây Diệp Khai có lẽ không thoát khỏi liên quan.
Thế nhưng từ biểu lộ trên mặt của Hồ phó tỉnh trưởng đến xem, tựa hồ tình huống cũng không lạc quan như vậy rồi.
Trong này, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao, Phó bí thư Cố Thành đối với chuyện này cũng cảm thấy có chút kinh ngạc.
- Cố phó bí thư, hậu sinh khả úy a!
Lúc này khuôn mặt của Hồ phó tỉnh trưởng, ngoại trừ có chút thần sắc có chút khó xử ra, còn có một ít là không rõ ràng lắm, tựa hồ là cảm khái, lại có chút giống như tiếc nuối, các loại thần thái này trộn lẫn một chỗ, lại khiến cho Cố Thành nhìn không ra nguyên cớ.
- Như thế nào, sự tình không được thuận lợi sao?
Sau khi Cố Thành nghe xong, cũng có chút hoài nghi hỏi ngược lại.
- Diệp Khai này, đúng là một nhân vật.
Hồ phó tỉnh trưởng gật đầu nói.
Sau khi Cố Thành nghe xong lời nói của Hồ phó tỉnh trưởng…, đem thân thể dựa vào ghế sa ***, lặng lẽ rút một điếu thuốc ra, đốt, hung ác hít hai cái, sắc mặt vô cùng lung túng.
Hồ phó tỉnh trưởng nhìn nhìn Cố phó bí thư, cũng nhìn không ra trong lòng hắn đang suy nghĩ gì, chỉ là phỏng đoán trong lòng hắn khẳng định không thoải mái, dù sao lúc này coi như là hắn nhận chỉ thị của Hồ phó tỉnh trưởng, lại không hoàn thành sự tình, vậy trong lòng của Cố phó bí thư, sẽ lưu lại một ít phiền phức khó chịu, nói ví dụ như, đối với cách nhìn với lão Hồ hắn.
Bất quá lúc này Hồ phó tỉnh trưởng cũng không có biện pháp gì, mặc dù là Cố phó bí thư đối với hắn có cách nhìn gì, cho là hắn không có tác dụng lớn, hành sự bất lực, hắn cũng không thể hạ thủ với Diệp Khai.
Bởi vì chuyện này, hiện tại đã rất rõ ràng, Diệp Khai người ta chẳng những làm đúng pháp luật, hơn nữa trong tay có các loại chứng cứ cũng vô cùng đầy đủ, hoàn toàn có thể thực hiện đúng trách nhiệm của mình. Mà tối trọng yếu nhất, chính là Diệp Khai cho hắn nhìn cái giấy chứng nhận kia, xác thực khiến Hồ phó tỉnh trưởng càng hoảng sợ.
Đám cán bộ đứng ở loại tầng thứ này như bọn hắn, tự nhiên sẽ rất rõ ràng trung cục cảnh sát là tồn tại như thế nào, mà còn là chức vị Phó cục trưởng thì đúng là mục tiêu xa vời mà người bình thường không cách nào với tới.
Diệp Khai lại có thể đảm nhiệm phó chức phụ trách ngành này, điều này nói lên vấn đề gì?
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng thật không ngờ, Diệp Khai lại là người của Nhất hào thủ trưởng!
Nếu để cho Diệp Khai biết ý nghĩ này của hắn mà nói…, nhất định sẽ xì mũi coi thường. Nhưng mà đối với người khác xem ra, cái này cũng không phải là chê cười, dù sao nếu như ngươi không phải thân tín của Nhất hào thủ trưởng, thì làm sao có thể đảm nhiệm được chức vụ trọng yếu như vậy?
Phải biết, trung cục cảnh sát thế nhưng là phụ trách ý chỉ trực tiếp của Nhất hào thủ trưởng, người khác muốn chỉ huy cũng không được, cái này là truyền thống cũ của bao nhiêu năm trước.
- Chảng lẽ nói, dùng súng bắn người trước mặt quần chúng cũng không phải là vấn đề sao?
Đã qua một lúc, Cố Thành mới có chút bất mãn hỏi ngược lại.
Chuyện này, là vấn đề mà Cố Thành khó có thể tin nhất.
Diệp Khai vô luận như thế nào, cũng chỉ là một tên Bí thư kỷ ủy, cũng không thuộc về cơ cấu nhân viên bạo lực, tại sao có thể có quyền lưu giữ súng, thậm chí là nổ súng bắn người được? Cái này là không khoa học, không hợp lý, cũng không hợp pháp!
Bởi vậy khi Hồ phó tỉnh trưởng chủ động xin xuống dưới đùa giỡn với Diệp Khai, Cố Thành liền vui vẻ đồng ý, nhưng mà từ tình huống hiện tại đến xem, lão Hồ hành sự bất lực a!
Chuyện đơn giản như vậy, người đừng quản hắn có những vấn đề gì khác, chỉ cần bắt lấy điểm này không tha, là có thể khắc chế lại toàn bộ công trạng, giải quyết triệt để đại phiền toái Diệp Khai này, vì cái gì còn có thể có rủi ro được?
Cố Thành đối với chuyện này, hoàn toàn không nghĩ ra, hắn nhìn Hồ phó tỉnh trưởng, cũng hiểu được lão Hồ cũng không phải dạng nói như rồng leo, làm như mèo mửa.
Hồ phó tỉnh trưởng tự nhiên biết rõ oán niệm của Cố phó bí thư là gì, nhưng mà sự tình lần này hắn xác thực không có cách nào giải thích, bởi vì sau khi Diệp Khai cho hắn xem giấy chứng nhận, cũng rất nghiêm túc yêu cầu, việc này liên quan đến cơ mật quốc gia, nghiêm cấm hướng những người khác tiết lộ tin tức, nếu không nghe lời, vậy cũng không cần phải nói rồi.
Tuy Hồ phó tỉnh trưởng hắn quyền cao chức trọng, nhưng cũng không dám cố ý tiết lộ nội tình của Diệp Khai, vạn nhất chuyện này khiến cho trung cục cảnh sát biết được, truyền đến tai của Nhất hào thủ trưởng, chuyện này còn có cái gì về sau nữa sao?
Cho nên mặc dù là đối mặt với bất mãn nghiêm trọng của Cổ phó bí thư, Hồ phó tỉnh trưởng cũng không thể nói ra nguyên nhân chân thật trong đó, chỉ có thể làm một bộ mặt cười khổ, một biểu lộ tình thế bất đắc dĩ, chính là cắn chặt hàm răng, đánh chết cũng không nói ra.
- Lão Cố, ta gọi ngươi như vậy… ngươi chớ để ý.
Bị buộc bất đắc dĩ, Hồ phó tỉnh trưởng cắn răng nói ra:
- Giao tình của chúng ta cũng nhiều năm rồi, nền tảng của ta với ngươi, trong nội tâm mọi người đều biết, những năm gần đây ngươi nắm quyền, cố nhiên là chuyện tốt, nhưng mà nói đến cùng thì nền tảng của chúng ta tương đối nông cạn. Nói lời không lọt tai mà nói…, hiện tại thời đại thay đổi, hậu sinh khả úy, chúng ta đều già rồi, Diệp Khai người này, không trêu chọc được, không trêu chọc được!
Quẳng xuống những câu nói không đầu không đuôi này xong, Hồ phó tỉnh trưởng liền cáo từ rời đi, để lại Cố Thành đầu óc mơ hồ.
Một mình Cố Thành ngồi trong phòng làm việc ngây người đến trưa, thư ký cũng không dám đi quấy rầy hắn.
Chờ đến lúc tan việc, cửa ban công mở ra, khói mù ở bên trong tản ra giống như là cháy nhà, trên sàn nhà vương vãi hơn ba mươi điếu thuốc, cái loại không khí nồng nặc mùi thuốc lá này, có thể đem một kẻ nghiện thuốc lá phải chạy ra ngoài.
- Cố phó bí thư?
Thư ký thấy, không khỏi chấn động.
Cố Thành khoát tay áo, ý bảo không có chuyện gì, sau khi hắn đi ra, bỗng nhiên lấy tay phủi phủi quần áo, lúc này mới nhớ cái bật lửa của mình không có mang theo, lại quay đầu trở lại lấy cái Zippo mà nước Mỹ sản xuất có hạn, đây cũng là lễ vật trân quý mà lão lãnh đạo đưa cho hắn.
Thư ký ở một bên nhìn thấy, trong nội tâm liền hơi xúc động, bình thường Cố phó thư ký đều mang cái bật lửa này theo người, không dễ dàng buông ra, không nghĩ tới hôm nay thiếu chút nữa đã vứt xuống dưới, điều này nói rõ, áp lực trong lòng hắn rất lớn a!
- Hồi gia.
Trong miệng Cố Thành nhổ ra hai chữ, sau đó đi ra ngoài.
- Kỳ thật đôi khi, tuổi trẻ cũng là một loại vốn liếng.
Thời điểm Cố Thành đang vướng mắc chuyện này, Diệp Khai đang cùng Mộc Uyển nói chuyện.
Sự tình hôm nay, đúng là thay đổi rất nhanh, khiến cho người ta có chút trợn mắt há mồm.
Từ chuyện xảy ra của xưởng thép thành phố, đám công nhân bọn họ muốn ra đường phố diễu hành, liền kéo lên màn mở đầu, sau đó xảy ra xung đột chỗ cửa nhà máy, lại đến chuyện Diệp Khai bắn Hồ Văn Tuyển, sau đó Hồ phó tỉnh trưởng lại vội vàng chạy đến, muốn bắt Diệp Khai, sau đó lại đòi mở đại hội, thống nhất tư tưởng, tuyên bố lấy được đơn đặt hàng lớn, cuối cùng Hồ phó tỉnh trưởng và Diệp Khai cùng nhau xuất hiện, cộng đồng khen ngợi cố gắng của xưởng thép thành phố, khen ngợi sự cố gắng của chính quyền thành phố, cường điệu sự coi trọng của Ủy ban tỉnh.
Những chuyện này thủy chung xoay quanh một vấn đề, chính là sự kiện Diệp Khai nổ súng bắn người.
Thế nhưng mà từ mở đầu đến kết quả, trước sau khác biệt lại làm cho Mộc Uyển cảm thấy giật mình, nhất là thái độ biến hóa của Hồ phó tỉnh trưởng, càng khiến cho người ta cảm thấy rất khó tiếp nhận, hắn như thế nào lại rút lui trở về rồi?
Một thời gian trước, Mộc Uyển đã nghe nói qua, vị Hồ phó tỉnh trưởng cùng Cố phó bí thư tương giao rất tốt, có nhiều hợp tác, hôm nay hắn ra mặt, nếu nói là không được Cố phó bí thư gật đầu, khả năng cũng không phải rất lớn.
Dù sao sau khi chuyện này phát sinh, đứng mũi chịu sào chính là chính quyền thành phố, muốn nói có quan hệ với trong tỉnh không, khẳng định định là có, nhưng cùng với Hồ phó tỉnh trưởng nhất định là quan hệ không lớn, trừ phi là công nhân bên trong nhà máy thật sự diễu hành, đó mới là vấn đề thực sự.
Bất quá nếu đã đến lúc này, người nên ra mặt không phải là Hồ phó tỉnh trưởng, mà là đem nan đề giao cho lão đại của tỉnh Hà Đông, Bí thư Nhạc Sơn.
Hết lần này tới lần khác, dưới tình huống Hồ phó tỉnh trưởng chiếm cứ ưu thế, cuối cùng là hướng Diệp Khai thỏa hiệp, sau lưng chuyện này, đến tột cùng là cất dấu nội tình gì đây? Mộc Uyển như thế nào cũng đoán không ra.
- Chuyện này cùng trẻ tuổi có quan hệ gì?
Mộc Uyển kéo lấy Diệp Khai hỏi.
Hai người nói chuyện trong văn phòng thị trưởng của Mộc Uyển, tránh được người bên ngoài, hoàn mỹ thảo luận công việc trọng yếu, tự nhiên cũng không cần lo lắng sẽ xảy ra vấn đề gì.
Chỉ là hai người bàn về công tác, liền không khỏi cùng nhau nói chuyện, lúc này Mộc Uyển đang ngồi trên đùi của Diệp Khai, hai tay ôm lấy cổ của hắn, rất thân mật hỏi cho cặn kẽ.
Diệp Khai cảm thụ được nhiệt độ ấm áp nơi đùi được Mộc Uyển mang đến, trong nội tâm có chút cảm giác rục rịch, bất quá cẩn thận suy nghĩ một chút, hệ số nguy hiểm ở chỗ này thực sự là quá cao, mạo hiểm không được.
- Ý nghĩa của tuổi trẻ, người khác cũng biết được ngươi có hậu đài, hơn nữa hậu trường có năng lực rất lớn.
Diệp Khai giải thích nói:
- Cho nên, khi ta xuất ra một cái thân phận tương đối hiển hách ra, có ít người liền khó tránh khỏi sẽ lâm vào suy đoán trong đó, hậu trường của tiểu tử này đến tột cùng là người nào? Ha ha, ai cũng không thể không tin tưởng, không có bối cảnh ngập trời thì sao có thể ngồi lên vị trí như bây giờ của ta. Cho nên, sau khi lão Hồ thấy được giấy chứng nhận ta là Thiếu tướng phó cục trưởng trung cục cảnh sát, nhất là thấy được chữ ký tên tự tay viết phía trên giấy chứng nhận, lập tức liền ngây người.
Diệp Khai vừa nói như vậy, lập tức Mộc Uyển đã hiểu, không khỏi nghẹn ngào nở nụ cười.
- Nguyên lai hắn xem ngươi trở thành thân tín của đồng chí Giang Thành rồi!
Mộc Uyển cười nói:
- Trách không được, đoán chừng lúc này trong lòng Hồ phó tỉnh trưởng nhất định là rất buồn bực, đắc tội với ai cũng được, nhưng không nên đắc tội với người của Nhất hào thủ trưởng.
- Ha ha, cho nên ta liền nói, tuổi trẻ chính là vốn liếng, bởi vì mọi người đều lo lắng một vấn đề, chọc phải trẻ nhỏ, người già sẽ đi ra đấy, khi đó có thể sẽ gặp phiền toái rồi.
Diệp Khai vừa cười vừa nói.
Đã đến trung tuần tháng ba, căn cứ Hoa Đông thần vận xuất lĩnh do Chung Ly Dư đại biểu, đi đến Long Thành, bắt đầu chính thức đàm phán hợp tác hạng mục với xưởng thép thành phố.
Đối với Chung Ly Dư mà nói, đàm phán như vậy bất quá chỉ là lướt qua mà thôi.
Bên phía căn cứ Hoa Đông thần vận, gần dầu mức độ kiến thiết một mực rất lớn, đối với vật liệu thép cũng có nhu cầu rất lớn, nhất định là cần hướng ngoại giới thu mua, mà xưởng thép thành phố Long Thành khẳng định cũng là một trong các chọn lựa, hôm nay đưa ra đơn đặt hàng sáu trăm triệu, bất quá chỉ là một đơn đặt hàng tiểu quy mô mà thôi, đưa cho xưởng thép thành phố Long Thành cũng không phải là chuyện to lớn gì.
Kỳ thật, đây là một cuộc hợp tác hai bên cùng có lợi.
Đơn đặt hàng nhỏ vụn vặt đưa cho Diệp Khai, khẳng định là so với đơn đặt hàng lớn thì nhiều hơn mấy chữ số đấy.
Mà đối với xưởng thép thành phố Long Thành mà nói, một cái đơn đặt hàng lớn như vậy, không có ảnh hưởng của trung gian, bọn hắn đạt được lợi nhuân trong đó so với dĩ vãng còn nhiều hơn một ít.
Chỉ có điều, một đơn đặt hàng lớn như vậy, vẫn là nhấc lên một ít gợn sóng ở trong nước, các xí nghiệp sản xuất thép trong nước rối rít ghé mắt, dự đoán là xưởng thép thành phố Long Thành đã thoát ra khỏi khốn cảnh nguy hiểm nhất, hiện tại đã bắt đầu phát triển tốt, mà trong đó có rất nhiều xí nghiệp thép, đang gặp phải vấn đề chuyển mình và phát triển.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.