Quan Thần

Chương 257: Tính toán của Thịnh Đại



Đột nhiên Tống Triêu Độ mắt sáng ngời, vỗ bàn nói:

- Tôi nhớ ra rồi, quan hệ cá nhân giữa Tần Thác Phu và Vương Bằng Phi không tệ, hai người này thường xuyên qua lại đánh bài với nhau. Hình như cậu có qua lại với Phó bí thư Vương, có thể nghĩ biện phạm.

Hạ Tưởng hiểu ý mỉm cười.

Cuối cùng Hạ Tưởng ở lại Tống gia ăn cơm trưa, hắn không ở lại cũng không được bởi vì sau khi Tống Nhất Phàm tỉnh lại, giữ hắn ở lại không cho đi, còn bắt hắn đi đôi dép lê cô mua đi lại vài vòng để cô nhìn xem có đẹp hay không. Hạ Tưởng bất đắc dĩ đành phải để cô bài bố một phen.

Hạ Tưởng cuối cùng thương nghị xong với Tống Triêu Độ, mỗi người tự ra tay, tiêu diệt từng bộ phận, hai người một sáng một tối chặt gãy cánh tay của Cao Thành Tùng.

Rời khỏi Tống gia, Hạ Tưởng liền gọi điện cho Phùng Húc Quang, để cho hắn tìm cơ hội, nhìn xem có thể thuyết phục Cao Kiến Viễn bán lại cổ phần trong công ty hay không, cũng cường điệu lên rằng việc này rất quan trọng. Phùng Húc Quang trầm mặc một lát rồi nói:

- Tôi tin tưởng phán đoán của chú, lão đệ, tôi sẽ suy nghĩ thận trọng.

Đầu tuần đi làm, trên hội nghị ủy ban thường vụ Thịnh Đại nói:

- Sau khi phó chủ tịch Dương tiếp quản mảng du lịch, du lịch của huyện An ngoại trừ khoản đầu tư do phó chủ tịch tiểu Hạ kéo tới ra thì không có thêm điều gì mới mẻ nữa. Mặc dù nhà đầu tư đang xây dựng thêm thắng cảnh nhưng cơ bản đều là chiến tích lúc trước của Hạ Tưởng. Sau khi phó chủ tịch Dương tiếp nhận, chẳng những bị bí thư Lý điểm danh phê bình một lần, còn khiến cho nhà đầu tư vô cùng bất mãn với phương pháp làm việc của ông ta, hi vọng phó chủ tịch Dương cải tiến phương pháp làm việc, cần có thái độ làm việc nghiêm túc, tạo ra một hoàn cảnh đầu tư tốt đẹp cho các nhà đầu tư.

Sau khi bị Thịnh Đại phê bình một trận, Phó chủ tịch Dương mặt đỏ bừng muốn phản bác, há miệng vài lần nhưng lại không nói được ra lời. Cường Giang Hải nhìn ra được, Thịnh Đại nhằm vào Khâu Tự Phong, thay Hạ Tưởng bày tỏ bất bình. Mặc dù trong lòng không thoải mái nhưng không thể nói gì, bởi vì những gì Thịnh Đại đều là sự thật. Phó chủ tịch Dương năng lực có hạn, hiện tại hắn là Phó chủ tịch huyện được phân công quản lý mảng du lịch, đáng tiếc bây giờ không chỉ nhà đầu tư không chào đón hắn, Bí thư Lý không thích hắn, ngay cả Trưởng phòng Du lịch Nhâm Vu Hải cũng thường xuyên tỏ vẻ bất mãn, nói bóng nói gió rằng Phó chủ tịch Dương chẳng những không làm được việc mà còn rất nhiễu chuyện.

Khâu Tự Phong cũng biết Thịnh Đại nói là sự thật, từ góc độ có lợi cho công việc mà nói quả thật Hạ Tưởng càng thích hợp quản mảng du lịch hơn so với Dương Đức Hoa, nhưng trong quan trường chẳng phải cứ có năng lực là nhất định có thể lên làm việc. Hạ Tưởng là người của Lý Đinh Sơn, lại có quan hệ mờ ám với Mai Hiểu Lâm khiến hắn rất kỳ quái và tức giận, để Hạ Tưởng nhận lại mảng du lịch, không có cửa đâu!

Chẳng qua Dương Đức Hoa cũng quá kém cỏi đi, sau khi tiếp nhận làm loạn lên thành đoàn, còn khiến cho Bí thư Lý điểm danh phê bình. Bí thư Lý đang lo lắng tìm không được nhược điểm của hắn, hắn thì tốt rồi, tự mình đưa tới cửa, không ai dạy chẳng lẽ còn muốn khen thưởng? Khâu Tự Phong tức giận không có chỗ để xả, nói:

- Lão Thành nói cũng đúng, chủ tịch Đức Hoa cũng đã cao tuổi, có thể đầu óc không còn linh hoạt như người trẻ tuổi. Chẳng qua lão đồng chí có cái hay của lão đồng chí, đó chính là làm việc cẩn thận đến nơi đến chốn. Chủ tịch Tiểu Hạ đi tuyến đầu, đợi đến khi định hạ giang sơn giao lại cho chủ tịch Đức Hoa, vừa vặn là nhân tuyển tốt nhất để giữ giang sơn. Chỉ có điều, chủ tịch Đức Hoa cũng nên nghiêm khắc yêu cầu bản thân, học tập nhiều mới có thể tiến bộ...

Hạ Tưởng chỉ cúi đầu, không nói lấy một lời. Kỳ thật suy nghĩ của hắn không ở trên hội nghị mà đang suy nghĩ, trong vòng một tuần nếu như không có bất kỳ tin đồn nào về Lệ Triều Sinh được truyền ra, điều này cho thấy các ban ngành kỷ luật hai cấp huyện thành phố đều có người của Lệ Triều Sinh.

Cường Giang Hải thấy bộ dạng như không có việc gì của Hạ Tưởng, trong lòng càng thêm tức giận, bất âm bất dương nói:

- Phó chủ tịch Hạ ở phương diện văn hóa giáo dục, vệ sinh hình như cũng không làm gì cả, chỉ làm một lần kiểm tra sức khỏe miễn phí cho học sinh tiểu học trong thị trấn, công việc qua loa đại khái không có bao nhiêu lợi ích thiết thực. Không biết tiếp theo ngài có dự định gì không?

- Có kế hoạch tôi sẽ kịp thời báo cáo công tác với chủ tịch Khâu.

Hạ Tưởng cười đẩy quả bóng lại cho đối phương, ý tứ là, tao không cần báo cáo công tác với mày thì phải!?

Cường Giang Hải còn muốn nói nữa, Thịnh Đại mất hứng:

- Phó Chủ tịch Cường, nếu như Chủ tịch Khâu không có ở đây, công việc của ủy ban do tôi phụ trách, lời ngài vừa mới nói đi theo chủ nghĩa cá nhân, điều này không tốt lắm đâu?!

Khâu Tự Phong giật mình kinh ngạc, Thịnh Đại hôm nay làm sao vậy? Tận hết sức lực bảo vệ Hạ Tưởng, giọng nói hoàn toàn là gây sự. Trước đây hắn luôn có hình tượng nham hiểm và đưa đẩy, chẳng lẽ nhìn trúng khả năng kéo đầu tư của Hạ Tưởng cho nên mới có ý kéo quan hệ với Hạ Tưởng? Khâu Tự Phong đoán gần đúng rồi.

Thịnh Đại là thường vụ Phó chủ tịch huyện, hắn cũng muốn đi theo Lý Đinh Sơn. Sau khi Khâu Tự Phong thành Bí thư, bản thân hắn sẽ thuận lợi lên chức. Hắn cũng biết đối thủ cạnh tranh lớn nhất của hắn chính là Cường Giang Hải. Cường Giang Hải là người của Khâu Tự Phong, nếu như Cường Giang Hải thực trở thành Chủ tịch huyện, hắn và Khâu Tự Phong một xướng một họa, bản thân còn có những ngày sống tốt đẹp nữa sao? Cho dù còn ở trong thường vụ nhưng quyền lực sẽ mất hết toàn bộ. Nhất định phải phòng ngừa chu đáo.

Hạ Tưởng có thể kéo về mấy triệu đầu tư, từ đó có thể thấy được quan hệ của hắn ở thành phố Yến rất rộng. Làm quan nhiều năm hắn vô cùng rõ ràng, bình thường ngồi ăn cơm với đám người nhà máy xưng huynh gọi đệ, ngồi một chỗ ăn cơm tán phét thì được nhưng nói đến chuyện đầu tư, nói tới hạng mục cụ thể tất cả bọn chúng từng tên trơn tuột như lươn, không kẻ nào nói thật. Một hồi xưng huynh gọi đệ nhưng khi có việc co chân bỏ chạy, làm việc thật sự lại là một chuyện khác, bạn bè chỉ là bạn bè.

Dưới tình huống cạnh tranh khu du lịch Tam Thủy thu được cả triệu đầu tư, Hạ Tưởng còn có thể kéo thêm vài trăm đầu tư, không chỉ chứng minh giao tình giữa hắn và nhà đầu tư không cạn ra còn nói lên Hạ Tưởng có cái đầu của một thương nhân, ít nhất hắn có thể thuyết phục nhà đầu tư mang tiền đến, đây là một chuyện không đơn giản. Hiện tại tất cả mọi việc cần có chiến tích, quan viên ở trước mặt thương nhân cứng rắn không được, có năng lực đó là cha, chỉ cần thuyết phục được đối phương mang tiền đến vậy đã đủ làm một quan viên hợp cách.

Thịnh Đại gần đây mới phát hiện ra một hạng mục, chỉ là đau khổ không tìm được nhà đầu tư, cho nên hắn muốn nhờ Hạ Tưởng, có lẽ Hạ Tưởng có thể giúp hắn nghĩ ra biện pháp. Hơn nữa Hạ Tưởng trước đó làm Chủ nhiệm Văn phòng cải tổ thôn nội đô, nhất định tiếp xúc với rất nhiều thương nhân.

Thịnh Đại muốn khai phá làng du lịch ở khu du lịch Tam Thạch, mượn làn gió du lịch khiến bộ phận người giàu ở thành phố Yến vào những ngày nghỉ lễ đến Tam Thạch nghỉ ngơi, một là có thể thúc đẩy sự phát triển du lịch, hai là kéo lên nền kinh tế của huyện An, kinh tế của huyện An tăng trưởng điểm mới, điểm thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất, có thể tạo nên một chiến tích lớn.

Theo như suy nghĩ của Thịnh Đại, trong khu du lịch Tam Thạch, ở bên cạnh địa điểm mới xây dựng, nếu như có nhà đầu tư tới đầu tư, xây dựng một làng du lịch tầm trung, không những có thể làm cho huyện An trở nên giàu có mà còn có thể giải quyết vấn đề về lao động cho người dân. Sau khi xây dựng xong, khách nhân đến ăn ngủ nghỉ ở đây phải trả tiền phí, góp phần tăng trưởng thu nhập bình quân theo đầu người cho huyện An.

Đầu tư làng du lịch cần lượng tài chính lớn hơn rất nhiều so với đầu tư vào phong cảnh, nếu có thể thành công ít nhất có thể kéo lên vài điểm tăng trưởng. Chiến tích lớn như vậy nếu như Hạ Tưởng có thể giúp đỡ hắn lên chức, hắn và Hạ Tưởng chia đều cũng là một khoản lớn, tăng thêm một phần chiến tích to lớn cho việc thuận lợi lên chức của hắn.

Chính vì suy nghĩ như vậy cho nên hôm nay Thịnh Đại mới không tiếc hết thảy đánh mất mặt mũi của Khâu Tự Phong, cũng phải chèn ép Phó chủ tịch Dương kia, mạnh mẽ đánh trả Cường Giang Hải chính là muốn để cho Hạ Tưởng biết, vào thời khắc mấu chốt, Thịnh Đại hắn là một đồng minh đáng tin cậy.

Khâu Tự Phong nghiêng về phía Cường Giang Hải là không sai, nhưng ở trước mặt mọi người vẫn phải duy trì hình tượng công chính, phải bày ra thân phận chủ tịch huyện của hắn, cho nên cũng phải gõ Cường Giang Hải vài cái:

- Sau này Phó chủ tịch Giang Hải phát ngôn phải chú ý một chút, tôi nhấn mạnh thêm một lần nữa, chúng ta là nhân viên nhà nước, các phương diện khác có thể yếu một chút nhưng phải chú ý đến cách nói chuyện và vị trí của bản thân.

Nói xong, hắn lại liếc nhìn Hạ Tưởng:

- Chỉ có điều Phó chủ tịch Giang Hải nói cũng có lý, Phó chủ tịch tiểu Hạ, về vấn đề vệ sinh thì không cần phải nói, về mặt văn hóa giáo dục có rất nhiều công việc cần làm, cậu phải dồn nhiều tâm lực cho công việc, giáo dục là kế hoạch lớn của nước nhà.

Khâu Tự Phong không nặng không nhẹ gõ Hạ Tưởng một cái.

- Tôi đã có những suy nghĩ cụ thể, kế tiếp tôi sẽ sửa sang lại viết một phần báo cáo mời chủ tịch Khâu xem qua.

Hạ Tưởng cũng biết tình trạng nửa với của giáo dục huyện An, muốn thay đổi toàn diện là không có khả năng nhưng sửa đổi trong phạm vi nhỏ là việc vẫn có thể làm được.

Khâu Tự Phong cho rằng Hạ Tưởng chỉ tùy miệng nói mà thôi, cũng không để ở trong lòng, lại nói đến những việc khác.

Sau khi tan họp không ngoài dự liệu của Hạ Tưởng, Thịnh Đại gọi hắn lại:

- Có một khoảng thời gian không ngồi uống rượu với nhau rồi, đến nhà hàng Thường Sơn ngồi đi, tôi mời khách.

- Có cần tôi hỏi Bí thư Lý có thời gian hay không? Cùng nhau ăn một bữa?

Hạ Tưởng hỏi.

Thịnh Đại nheo mắt nhìn Hạ Tưởng, cười nói: Text được lấy tại http://truyenfull.vn

- Được vậy thì tốt quá, bình thường tôi vẫn không mời được Bí thư Lý đi ăn đâu.

Lý Đinh Sơn không cự tuyệt, rất nhanh mỗi người tự đánh xe đến nhà hàng Thường Sơn.

Từ sau khi Tiêu Ngũ hồi tâm được Hạ Tưởng an bài đến làm đội trưởng đội bảo vệ cảnh khu (khu du lịch), trong lòng Tiêu Hà trở nên kiên định hơn rất nhiều, nhiệt tình mười phần, rốt cuộc không cần phải lo lắng đề phòng Tiêu Ngũ sinh sự. Hơn nữa khoảng thời gian trước bởi vì sự kiện kiểm tra vệ sinh khiến cho thanh danh khách sạn Thường Sơn nổi như cồn, có rất nhiều người mang lòng hiều kỳ đến khách sạn ăn cơm, hiện tại việc làm ăn của khách sạn Thường Sơn vô cùng thịnh vượng.

Khi Tiêu Hà nhìn thấy Lý Đinh Sơn, Hạ Tưởng và Thịnh Đại đi vào, lão trong nháy mắt sững người, gần như cảm thấy không thể tin vào ánh mắt mình nữa. Khách sạn Thường Sơn ở huyện An không tính là khách sạn lớn nhất, ngày thường cán bộ đến đây dùng cơm không ít, Bí thư Lý đến, Phó chủ tịch Thịnh cũng đến, đương nhiên Phó chủ tịch Hạ cũng là khách quen, nhưng không như hôm nay, một Bí thư hai Phó chủ tịch đồng thời đến ăn cơm.

Tâm tình của Tiêu Ngũ đã không thể dùng từ được sủng ái để hình dung, lão gần như kinh ngạc không ngớt, thiếu chút nữa kích động hô to lên.

May mà Hạ Tưởng ngăn cô kịp thời, nói:

- Tiêu thúc thúc, có chuyện gì nói sau cũng được, trước tiên vào phòng rồi hay nói.

Tiêu Hà hồi phục trở lại, ý của Hạ Tưởng là không cần lộ ra thân phận của bọn họ, dù sao trong đại sảnh cũng có không ít khách bình thường, bọn họ mà nghe được Tiêu Hà gọi Bí thư và Phó chủ tịch huyện cũng không biết bọn họ sẽ có suy nghĩ gì nữa.

Tới phòng riêng trên lầu, Tiêu Hà an bài xong tự động lui ra ngoài, lão biết mấy người Hạ Tưởng nhất định là có chuyện quan trọng muốn nói với nhau.

Thịnh Đại thấy Hạ Tưởng gọi Lý Đinh Sơn đến, trong lòng mới đầu còn có chút mâu thuẫn. Vốn đi lại nhiều với Lý Đinh Sơn đối với hắn không xấu, nhưng hôm nay hắn muốn cùng Hạ Tưởng thâm nhập nói chuyện với nhau, không ngờ Hạ Tưởng lại an bài thêm Lý Đinh Sơn cùng ăn với nhau, Thịnh Đại tính toán đợi lát nữa tìm cơ hội lưu lại giao lưu thêm với Hạ Tưởng.

Không ngờ một câu nói của Lý Đinh Sơn làm hắn thay đổi chủ ý...

Lý Đinh Sơn nói:

- Phó chủ tịch Thịnh bây giờ là thường vụ giữ chức Phó bí thư huyện ủy, cố gắng một chút có thể tranh thủ lên chức. Chẳng qua hiện tại anh cần một phần chiến tích, có ý kiến gì hay không? Nếu có cứ trao đổi cùng Tiểu Hạ, nếu như được tôi sẽ mạnh mẽ ủng hộ.

Lý Đinh Sơn và Hạ Tưởng quen biết nhau đã lâu, hiểu rằng nếu Hạ Tưởng đề xuất ngồi lại với nhau thì có nghĩa là đã nhận tên Thịnh Đại này. Lý Đinh Sơn cũng nghe nói Cường Giang Hải có ý bất mãn đối với Hạ Tưởng, hắn cũng không muốn sau khi mình rời đi, huyện An này trở thành thiên hạ của Khâu Tự Phong và Cường Giang Hải, như vậy Hạ Tưởng thật sự là nửa bước khó đi.

Thịnh Đại nghe Lý Đinh Sơn nói xong, mỉm cười nhìn Hạ Tưởng rồi nói:

- Cám ơn sự tín nhiệm của Bí thư Lý, tôi quả thật có một việc muốn thương lượng cùng với Phó chủ tịch Hạ.

Lý Đinh Sơn cũng không vội hỏi mà lấy tư thế chủ nhân nói:

- Nào, vừa ăn vừa nói.

Đợi sau khi Thịnh Đại nói ra ý tưởng và điều cần trợ giúp, Hạ Tưởng không nói năng gì mà vẻ mặt chờ mong nhìn Lý Đinh Sơn.

Lý Đinh Sơn trầm ngâm một hồi, tỏ vẻ tán thành:

- Ý tưởng quả thực không tồi, ý kiến cá nhân tôi là đáng thử một lần. Đương nhiên ở phương diện bất động sản tôi không quá quen thuộc, Tiểu Hạ mới là chuyên gia, chúng ta nghe một chút ý kiến của cậu ta.

Thịnh Đại xem như nhìn ra được, thái độ của Lý Đinh Sơn đối với Hạ Tưởng đã không thể dùng hai từ coi trọng để hình dung, thậm chí có thể nói là nói gì nghe nấy, vô cùng tín nhiệm, trách không được Hạ Tưởng lại cố ý gọi Bí thư Lý đến đây, hóa ra là hắn có lòng tin chỉ cần việc hắn ủng hộ thì Bí thư Lý nhất định sẽ ủng hộ. Có sự ủng hộ của Bí thư Lý như vậy áp lực từ phía Khâu Tự Phong sẽ giảm bớt đi rất nhiều.

Cho dù chiến tích chia một phần cho Bí thư Lý cũng được, bởi vì nếu Bí thư Lý bị điều đi khi điều chỉnh các ban ngành huyện An, cấp trên cũng sẽ thận trọng suy nghĩ ý kiến của Bí thư Lý.

Hạ Tưởng suy nghĩ một lát, cân nhắc câu chữ, nói:

- Ý tưởng của Phó chủ tịch Thịnh vô cùng mới mẻ, tôi cảm thấy nếu như tôi ra mặt, từ thành phố Yến tìm một nhà đầu tư đến khu du lịch đầu tư xây dựng làng du lịch, cơ hội thành công là rất lớn.

Lời này vừa nói ra không chỉ Thịnh Đại vui sướng ra mặt mà Lý Đinh Sơn cũng mỉm cười liên tục gật đầu.

- Chẳng qua tôi còn có một ý tưởng càng kinh người hơn, muốn báo cáo với Bí thư Lý và Phó chủ tịch Thịnh một chút.

Hạ Tưởng mang theo vẻ mặt khiêm tốn và cẩn thận. Có Thịnh Đại ở đây hắn không muốn để cho Thịnh Đại nhìn thấy thái độ tự nhiên tùy tiện của hắn khi ở trước mặt Lý Đinh Sơn, nếu không để cho người khác biết được còn cho rằng hắn không tôn trọng lãnh đạo, như vậy sẽ không tốt.

- Nói xem nào.

Lý Đinh Sơn không nghĩ nhiều như vậy, vô cùng tùy ý hỏi một câu, hoàn toàn không có tác phong của cấp trên đối với cấp dưới.

Thịnh Đại là kẻ có tâm cơ, trong lòng hiểu rõ quan hệ giữa Lý Đinh Sơn và Hạ Tưởng không đơn thuần là thượng cấp và hạ cấp, giữa hai người bọn họ còn có một loại cảm tình và ăn ý như bạn bè. Thịnh Đại lại nhớ tới lời đồn Lý Đinh Sơn và Hạ Tưởng bắt tay sửa trị Lưu Thế Hiên ở huyện Bá, trong lòng âm thầm may mắn cũng may bản thân hợp tính Hạ Tưởng, cũng xem như dựa vào Bí thư Lý, nếu không chẳng may không cẩn thận lựa chọn là địch nhân của hai người bọn họ, sợ rằng không có kết quả tốt.

Thịnh Đại vội vàng gật đầu:

- Ý kiến của Phó chủ tịch Hạ nhất định không kém, mau nói.

Hạ Tưởng thấy thái độ của Thịnh Đại có sự biến hóa vi diệu, trong lòng thầm nghĩ Thịnh Đại cũng là người có ánh mắt, nhìn ra được mối quan hệ không tầm thường giữa mình và Bí thư Lý, hắn lại khiêm tốn cười nói:

- Kỳ thật ý tưởng của tôi đó là để cho Phó chủ tịch Thịnh đi theo đường riêng dựng lên một làng du lịch khác, mức giá bất động sản phải đi theo con đường bình dân như vậy mới có thể hấp dẫn được càng nhiều người dân bình thường đến đó. Đồng thời, chúng ta cũng có thể ở bên cạnh làng du lịch mở ra một mảnh đất, phân chia thành những khu đất độc lập, chuyên biệt để cho người có tiền có thêm càng nhiều lựa chọn. Bọn họ có thể xây biệt thự của riêng mình, có thể xây tứ hợp viện, thậm chí có thể biến thành nhà hàng, chỉ cần bọn họ thích muốn xây cái gì cũng được. Hơn nữa giá trị đất của chúng ta vô cùng thích hợp, so với thành phố Yến có thể nói là có ưu thế rất lớn về giá cả. Đồng thời chúng ta còn phải thiết kế tốt các công trình phụ thuộc, phải đảm bảo cung cấp về điện nước, như vậy mọi người đến đây mới có thể an tâm ở lại, mới có thể xem khu du lịch trở thành ngôi nhà thứ hai của mình.

Lý Đinh Sơn còn chưa nói gì Thịnh Đại nhịn không được đã mở miệng khen:

- Ý kiến hay, quả thực là ý kiến rất hay. Người có tiền mặc kệ là mua loại nhà nào cũng đều là do người khác thiết kế, có vài người có cá tính muốn xây dựng một ngôi nhà theo ý của mình nhưng tại thành phố Yến không có khả năng. Ở khu du lịch Tam Thạch phong cảnh như vẽ chúng ta đặc biệt tách ra một khu đất để bọn họ thoải mái thực hiện giấc mơ trong lòng mình, sáng kiến hay như vậy nhất định thành công lớn. Phó chủ tịch Hạ vừa nói đã khiến cho tôi động tâm rồi, ha ha!

So với sự lạc quan của Thịnh Đại thì Lý Đinh Sơn lại có điểm bảo thủ:

- Tiểu Hạ, ý tưởng của cậu vừa nghe quả thực là không tồi, chẳng qua có được bao nhiêu người không ngại phiền toái có bản thiết kế của riêng mình đây? Tự mình xây dựng nhà? Tự mình xây dựng biệt thự? Lại nói kẻ có tiền đều bận rộn không nhàn rỗi, bọn họ có lòng này cũng không có thời gian.

Lo lắng của Lý Đinh Sơn tự nhiên là cũng có đạo lý của nó. Với tuổi tác của ông ta hiện tại là thời kỳ cầu an ổn, rất nhiều thương nhân có sự nghiệp thành công tuổi tác hơn kém ông ta không bao nhiêu, cho nên cái nhìn của ông ta cũng có thể xem là mang tính đại biểu.

Chỉ là Lý Đinh Sơn dù sao cũng không phải là thương nhân, ông ta mặc dù trải qua buôn bán nhưng bản chất vẫn là trí thức. Thương nhân trong nước mặc kệ là có bao nhiêu tiền, mặc kệ là xuất thân nông dân hay lớn lên ở thành phố, đều có một loại mong muốn không thể ngăn cản đó là cuộc sống nông thôn. Xã hội nông nghiệp mấy ngàn năn đã dưỡng thành quan niệm sâu chặt đó là, có tiền đặt mua đất, đầu tư bất động sản, mọi người cảm thấy có một mảnh đất, có một căn nhà thì cuộc sống sẽ yên ổn, an cư mới lập nghiệp chính là vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.