Quan Thần

Chương 652: Ăn tết như qua cửa ải




Năm nay Hạ Tưởng thật sự có ý định ở lại Bắc Kinh hai ba ngày, thật ra cũng là rất nhớ Tiểu Liên Hạ. Là đứa đầu tiên biết nói trong ba đứa con, kêu một tiếng ba cũng làm Hạ Tưởng thích thú.

- Lệnh của phu nhân, không dám không thực hiện? Mùng hai nhất định anh sẽ đến Bắc Kinh, phu nhân cứ tắm rửa thay sẵn quần áo chờ anh đến.

Được nghỉ rồi, trong lòng Hạ Tưởng cảm thấy thoải mái, nên tỏ ra hài hước.

- Em nhổ, nhổ lên mặt anh

Liên Nhược Hạm vui mừng.

- Anh nghĩ anh là vua chắc? Cẩn thận đấy, coi chừng em sẽ áp bức anh.

Hạ Tưởng rất thích tính thẳng thắn của Liên Nhược Hạm, liền khiêu khích cô ấy vài câu, sau đó Liên Nhược Hạm chuyển đề tài, bỗng nhiên nói một câu khiến cho Hạ Tưởng vô cùng lo sợ:

- Ông nội có lẽ muốn gặp anh…

Nếu nói ông cụ Ngô yêu cầu muốn gặp hắn thì Hạ Tưởng cũng có nghĩ đến. Nhà họ Ngô có mưu đồ ở thành phố Yến và tỉnh Yến thì nhất định là dốc hết sức lực để bồi dưỡng năng lực…

Lý Ngôn Hoằng ở trong hệ thống Ủy ban kỷ luật, chỉ có thể xem là lực lượng dự bị không ra chỗ công khai. Cao Tấn Chu thì đỡ hơn, là Ủy viên thường vụ Phó chủ tịch tỉnh, được nắm quyền. Vu Phồn Nhiên là Phó thị trưởng thường trực, cũng được nắm quyền, nhưng hai người đều có chỗ thiếu sót là không phải người bản địa, nền móng không vững chắc.

Nhà họ Ngô cần một cán bộ phải là người sinh ra và lớn lên ở thành phố Yến, làm điểm tựa cho Cao Tấn Chu và Vu Phồn Nhiên, họ mới có lợi thế triển khai một giai đoạn mới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

Cho dù là chuyện công hay chuyện tư, hắn cũng là người thích hợp nhất.

Bởi vậy, đối với việc Hạ Tưởng và ông cụ gặp mặt đã được mong chờ từ lâu, nhưng là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Nhưng ngay sau đó câu nói của Liên Nhược Hạm mới là trọng điểm khiến cho tim hắn đập dồn dập.

- Em có linh cảm, ba em có thể cũng muốn tiếp xúc với anh một chút!

Hạ Tưởng ngồi trong xe một hồi lâu cũng không nổ máy. Nói thật, hắn vẫn chưa chuẩn bị để gặp mặt Ngô Tài Dương, vì trực giác của hắn cảm thấy Ngô Tài Dương không có ấn tượng tốt đối với hắn, cũng khó đối phó. Ngô Tài Dương là một người cố chấp, ông ấy muốn gặp mặt mình không chừng sẽ có một kết cục không vui.

Gặp mặt lúc này, chi bằng không gặp.

Hạ Tưởng có một chút đau đầu.

Nhưng mọi việc cứ đến cùng lúc, hắn lái xe đi được nửa đường thì nhận được điện thoại của Mai Hiểu Lâm.

Hắn vốn định muốn gọi điện cho Mai Hiểu Lâm, không ngờ vì việc xen ngang của Liên Nhược Hạm làm hắn quên mất, bây giờ Mai Hiểu Lâm gọi lại, câu đầu tiên là:

- Nếu tết anh có đến Bắc Kinh thì có thể đến thăm con gái. Em nghĩ kỹ rồi, không thể cho con lớn lên trong hoàn cảnh không có cha, tuy là anh không thể cho con tình thương của cha, nhưng dù sao có còn hơn không.

Cũng đúng, có còn hơn không. Hạ Tưởng chỉ có thể cười bất đắc dĩ:

- Được, em nói vậy được rồi. Tết này anh nhất định sẽ về Bắc Kinh, đến lúc đó sẽ đến thăm con. Phải rồi, nên mua quà gì cho con đây?

- Cái gì nó cũng không thiếu, chỉ thiếu tình thương của cha.

Mai Hiểu Lâm chỉ nói một câu rồi cúp máy.

Hạ Tưởng lắc đầu, toàn là chuyện quái lạ, cứ như là hắn nợ Mai Hiểu Lâm cái gì đó. Làm ơn đi, hắn không nghĩ có ân oán, dây dưa gì với Mai Hiểu Lâm, tuy nhiên lòng dạ phụ nữ không ai hiểu thấu được, Hạ Tưởng cũng không thèm nghĩ tới nữa.

Cứ tưởng rằng có thể thảnh thơi, vừa gần đến trước cửa nhà, lại nhận được điện thoại của Khâu Tự Phong.

Khâu Tự Phong vẫn chưa về Bắc Kinh, mới đến nhậm chức công việc rất bận rộn, dự định ngày mai có thể về Bắc Kinh là may rồi. Tuy công việc bận đến tối mặt tối mày, nhưng tâm trạng Khâu Tự Phong hiển nhiên rất tốt, vừa mở miệng liền nói đùa một câu:

- Sao rồi? Tết này có phải sẽ đến Bắc Kinh để thăm cha vợ phải không?

Đúng là hết chuyện để nói, Hạ Tưởng cười giận dỗi:

- Muốn xem chuyện xấu hổ của tôi phải không?

Khâu Tự Phong cười ha ha:

- Xem kìa, hiểu sai rồi phải không? Tôi nghĩ nhà họ Ngô không thừa nhận anh cũng không sao, nhưng họ chắc chắn muốn lôi kéo anh, để anh gia nhập vào hệ thống nồng cốt của nhà họ Ngô, không để nước phù sa chảy vào ruộng của người khác. Có tức giận anh đến đâu thì dù gì anh cũng là ba của Liên Hạ, đây là sự thật không ai thay đổi được, với lại bây giờ anh lại là một Bí thư quận ủy nắm giữ quyền lực của quận Hạ Mã.

- Được, ý của anh là muốn nhắc nhở tôi, bây giờ anh là Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy, là cấp trên của tôi phải không?

Mặc dù Khâu Tự Phong từ cấp bậc và chức vụ cũng là cấp trên của Hạ Tưởng, Hạ Tưởng cũng phải gọi y là lãnh đạo nhưng Khâu Tự Phong nhất định không muốn Hạ Tưởng gọi mình là lãnh đạo, nếu không sẽ không làm bạn với Hạ Tưởng nữa. Hạ Tưởng cũng biết được ý của Khâu Tự Phong, cũng không muốn vì việc xưng hô làm cho mối quan hệ của hai bên ngày càng xa lạ, cho nên cũng không miễn cưỡng.

- Ha ha, anh nói như vậy, là muốn ám chỉ là do anh giúp tôi giành được vị trí Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy phải không? Muốn tôi cảm kích anh thì cứ nói rõ.

Khâu Tự Phong thực sự xem Hạ Tưởng là bạn, trở thành đồng minh cùng nhau nắm tay tiến bước chứ không muốn xem hắn là cấp dưới, cho nên lúc nói chuyện cũng không xem mình là một Trưởng ban tổ chức cán bộ.

Từ trước đến nay cán bộ ban tổ chức được xem là quan lớn một bậc, Khâu Tự Phong quản lý ban tổ chức cán bộ, quả thật cũng cảm thấy có chức có quyền. Đừng nói là Ủy viên thường vụ trong Thành ủy gặp hắn cũng phải tỏ thái độ kính nể, mà tất cả cán bộ bậc trung trong Thành ủy gặp y cũng rất cung kính, thái độ tốt vô cùng, so với lúc làm Phó thị trưởng ở thành phố Bảo, cái cảm giác đó không thể so sánh được.

Phó thị trưởng thường trực tuy là có quyền hành trong tay nhưng phạm vi quản lý có hạn, hơn nữa thường xuyên có xung đột với Thị trưởng và các Phó thị trưởng khác, thậm chí bên dưới còn bất đồng với Cục trưởng. Bây giờ đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy thì có cảm nhận hoàn toàn khác biệt, hầu như mọi người đều tươi cười đón chào y, hơn nữa vừa đến nhậm chức cũng không có ai hiếp đáp y.

Ban tổ chức cán bộ không hổ thẹn là một Ban đứng đầu. Khâu Tự Phong vô cùng hài lòng đối với việc mượn gió đông của Phó Tiên Phong, thành công gia nhập vào Ban tổ chức cán bộ Thành ủy của thành phố Yến, và cũng rất cảm kích Hạ Tưởng kịp thời nhắc nhở và có ánh mắt xem xét nhạy bén.

Nếu không phải là Hạ Tưởng, y cũng không thể cướp được quyền lợi của Phó Tiên Phong, thành công thăng tiến lên chức Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy. Nếu không là Hạ Tưởng có thể thấy được cơ hội để lợi dụng trong thế cục phức tạp, thì y cũng không nghĩ việc thừa cơ hội ra tay với Phó Tiên Phong lại có thể đạt được một cách thuận lợi, có được một bước tiến sớm, đáng mừng như vậy.

Theo suy nghĩ của y thì dự tính sẽ ở lại thành phố Bảo tiến từng bước, trước là lên làm Thị trưởng sau là Bí thư, làm khoảng bốn năm năm nữa mới tính sau. Không ngờ thời cơ đến, trải qua một phen triển khai thì lại có được một bước tiến quan trọng, không những từ Phó giám đốc sở thăng tiến lên làm Giám đốc sở mà còn có được một vị trí quan trọng làm Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy. Khâu Tự Phong đã ngồi trong văn phòng Trưởng ban tổ chức cán bộ được mấy ngày rồi mà vẫn còn cảm thấy một chút choáng ngợp, và cảm thấy tất cả đều là không chân thật.

Quá đột ngột, quá bất ngờ và cũng quá ngạc nhiên.

Đương nhiên niềm vui của y tạo nên từ nền tảng đau khổ của Phó Tiên Phong, nhưng chính trị là chính trị, sui gia là sui gia, không thể gộp chung lại nói. Về mặt lợi ích, có khi anh em ruột còn phải tính toán rõ huống chi Phó Tiên Phong chỉ là anh họ của vợ anh ta. Cho dù là anh họ của y thì khi liên quan đến tiền đồ bản thân có ai lại không muốn chứng tỏ mình, rồi lại nhường nhịn cho nhau.

Nói đi nói lại người phải cảm ơn chính là Hạ Tưởng. Nếu không phải Hạ Tưởng kịp thời nhắc nhở và ra tay, chỉ bằng sức ảnh hưởng và thủ đoạn của nhà họ Khâu thì tuyệt đối không thể giành được vị trí Trưởng ban tổ chức cán bộ. Cho nên không chỉ Khâu Tự Phong vô cùng cảm kích Hạ Tưởng mà ngay cả cha của Khâu Tự Phong là Khâu Nhân Lễ cũng hết mực khen ngợi Hạ Tưởng, nói là tết này nhất định phải mời Hạ Tưởng đến Bắc Kinh một chuyến để ông ấy trực tiếp cảm ơn hắn.

- Ông cụ nói rồi, nhất định phải mời anh đến Bắc Kinh, nếu anh không đến ông ấy sẽ đích thân đến thành phố Yến tìm anh.

Khâu Tự Phong buông lời uy hiếp, rõ ràng là không cho Hạ Tưởng có lựa chọn khác.

Hạ Tưởng cũng hiểu được ý muốn của Khâu Tự Phong và thành ý của Khâu Nhân Lễ. Tết này hắn nhất định phải đến Bắc Kinh, bây giờ xem ra không chừng sẽ gặp ông cụ Ngô, gặp Ngô Tài Dương, lại phải gặp Mai Hiểu Lâm, bây giờ lại có Khâu Nhân Lễ, tết năm nay e rằng sẽ rất bận rộn.

Bận một chút cũng tốt, còn hơn trước cửa vắng vẻ. Hạ Tưởng cũng là người phàm tục cũng thích cảm giác bị người khác truy đuổi và được người khác yêu mến.

Về đến nhà, ngừng xe xong, vẫn chưa lên lầu thì điện thoại lại reo, chưa đến tết hắn đã trở thành một người bận rộn.

Vừa xem tên người gọi đến thì đã cười trước rồi, là Cổ Ngọc.

Cô nàng Cổ Ngọc gần đây không làm phiền hắn, từ lúc vụ đâm xe lần trước đến giờ cô ấy vẫn chưa lộ diện, cũng không có gọi điện thoại. Nghe Phương Cách nói công việc ở tổ lãnh đạo coi như thuận lợi, có thể sẽ được trọng dụng, cuối năm công việc nhiều, Cổ Ngọc cũng rất bận rộn, không để ý đến hắn cũng là chuyện thường.

Hạ Tưởng liền bắt máy:

- Cô bé Cổ, có gì chỉ giáo đây?

- Ấy! Không được gọi tôi là cô bé, khó nghe quá!

Cổ Ngọc vừa lên tiếng là sạc Hạ Tưởng một câu, sau đó cười hi hi nói:

- Ông nội nói trong tết này sẽ có một việc quan trọng muốn bàn bạc với anh, muốn anh phải đến Bắc Kinh gặp ông cụ, nếu không thì ông sẽ gây phiền phức cho anh đấy.

Hạ Tưởng hoảng sợ:

- Có chuyện quan trọng gì vậy? Tiết lộ một chút đi, có phải xảy ra chuyện gì không?

- Xảy ra chuyện gì?

Cổ Ngọc suy nghĩ đơn giản không hiểu được nhiều, vẫn chưa hiểu được ý của Hạ Tưởng.

- Không hiểu anh nghĩ lung tung gì, dù gì em cũng đã chuyển lời rồi, anh nhất định phải đến nếu không ông nội sẽ giận, nói không chừng sẽ gây phiền toái cho anh đó.

Sau đó cuộc gọi đã bị cắt đứt.

Hạ Tưởng sửng sốt hồi lâu, lão Cổ tìm hắn không biết có chuyện gì? Cổ Ngọc không nói rõ, nhưng hẳn không phải là chuyện giữa hắn và Cổ Ngọc, bởi vì Cổ Ngọc có vô tâm đến mấy thì nếu chuyện này bị lão Cổ biết được, cô ấy cũng sẽ không ngây ngô như không có chuyện gì xảy ra. Thôi, không nghĩ nữa, cứ mặc kệ, nhất định sẽ có cách vượt qua.

Năm mới, đúng là một cửa ải cuối năm.

Về đến nhà, bữa cơm tối đã chuẩn bị xong, có Lam Miệt ở đây, không ngoài dự đoán của Hạ Tưởng, nhưng không ngờ Phương Cách cũng ở đây.

Phương Cách vẫn giữ nét mặt cười đùa, vừa thấy Hạ Tưởng liền nghiêm mặt lại nói:

- Lãnh đạo về rồi à? Vất vả, vất vả. Tôi vừa mua một chai rượu ngon, lãnh đạo nể mặt uống mấy ngụm nha?

Hạ Tưởng rất hiểu Phương Cách, vừa thấy là biết Phương Cách có việc muốn nhờ vả, liền cười mắng một câu:

- Có chuyện gì cứ nói đừng dông dài nữa, ở trước mặt tôi mà làm bộ làm tịch, coi chừng tôi không giúp bây giờ.

- Cũng không có chuyện gì lớn…

Phương Cách xoa tay, ngượng ngùng cười, lại giúp Hạ Tưởng cầm áo khoác.

- Chỉ là tết này, em có một chút chuyện muốn xin lãnh đạo đứng ra sắp đặt cho.

Lam Miệt không chịu nỗi nữa, liền kéo Phương Cách sang một bên, bực bội nói:

- Là một người đàn ông mà nói chuyện dài dòng quá, thật là không có trình độ! Đứng sang một bên để em nói.

Cô ấy tiến đến trước mặt Hạ Tưởng, nghiêm túc nói:

- Bí thư Hạ, em và Phương Cách định tết này sẽ kết hôn, đến lúc đó muốn nhờ anh sắp xếp khách sạn, đón khách, có nể mặt không?

Lam Miệt hỏi rất khí thế, lại trực tiếp, Hạ Tưởng nghĩ đến tết có cả đống việc phải sắp xếp thấy đau đầu, nhưng việc Phương Cách và Lam Miệt kết hôn là một việc lớn hắn cần phải có mặt tham gia, suy nghĩ một lúc nói:

- Được, không thành vấn đề, người khác có thể không nể mặt, nhưng phải nể mặt Lam Miệt.

Lam Miệt vui sướng, vỗ lên vai Hạ Tưởng một cái:

- Đúng là bạn tốt.

Phương Cách với vẻ mặt đau khổ nói:

- Câu này lẽ ra là anh nói mới đúng chứ.

Lam Miệt dịu dàng ôm lấy Phương Cách:

- Anh yêu, khi nào anh trở thành đàn ông trưởng thành như Bí thư Hạ lúc đó anh sẽ có năng lực cáng đáng mọi chuyện.

Hôn lễ của Lam Miệt và Phương Cách đã định vào mồng 2 tết, Hạ Tưởng vốn dĩ muốn mồng 2 đi Bắc Kinh, xem ra phải dời lại mồng 3 rồi. Nhưng việc kết hôn phải sắp xếp trước, hắn liền gọi điện cho Tề Á Nam, để Tề Á Nam đứng ra sắp xếp, Tề Á Nam đương nhiên không từ chối, liền nhận lời.

Sau đó Hạ Tưởng lần lượt gọi điện hỏi thăm Tôn Hiện Vĩ, Phùng Húc Quang, và Tiêu Ngũ, để đến lúc đó họ phải đến tham gia, mấy người họ đều gật đầu đồng ý.

Gọi xong mấy cuộc điện thoại, đám cưới của Phương Cách đã ổn thỏa, không những đặt xong khách sạn, kể cả sân khấu làm lễ, MC và tất cả vật dụng đều đã chuẩn bị xong, khiến cho Phương Cách vui mừng khôn siết, cười hi hi:

- Đúng là lãnh đạo có quyền thế, còn chu đáo hơn ba em nữa.

Hạ Tưởng không để ý đến lời nịnh bợ của Phương Cách, liền hỏi:

- Kết hôn không phải là chuyện nhỏ, tại sao lại đột ngột như vậy? Phải định ngày trước mới đúng, bây giờ là lúc nào rồi, mà giờ này mới định ngày?

Phương Cách dùng ánh mắt bất mãn nhìn Lam Miệt:

- Vốn dĩ là nói 1/5 năm sau mới cưới, không biết Lam Miệt mắc cái gì đòi mồng 2 tết này cưới, nói là mồng 2 kết hôn mới thiên trường địa cửu, em nói không lại cô ấy nên đành phải nghe theo.

Lam Miệt trừng mắt nhìn Phương Cách:

- Em muốn thử xem anh có phải thật lòng muốn cưới em không, nếu muốn thì dù em có nói hôm nay cưới, anh cũng phải chịu tổ chức đám cưới thôi.

Đúng là một cặp oan gia, Hạ Tưởng cười cười, thôi kệ, có thể giúp họ sắp xếp được tới đâu thì tới. Trưởng ban Phương, à không, bây giờ phải gọi là Bí thư Phương rồi, nếu đã mở lời nhờ hắn chăm sóc Phương Cách, thì hắn phải tận tâm tận lực trải đường cho Phương Cách. Hơn nữa Lam Miệt và cô bé Lê thân như hai chị em, hắn sẽ cố gắng giúp tới cùng.

Ăn cơm xong, Hạ Tưởng giúp dọn chén dĩa, khi đi vào bếp, đi qua sau lưng Lam Miệt, không để ý Lam Miệt đột nhiên cúi xuống để đồ, mông của Lam Miệt đụng ngay eo trên đùi của Hạ Tưởng.

Cái đụng của Lam Miệt không nhẹ, tuy là mông của Lam Miệt rất đàn hồi, nhưng bởi do cô ấy thường xuyên luyện tập nên trong tính đàn hồi còn rất rắn chắc, đụng phải Hạ Tưởng rất đau, Hạ Tưởng hít thở sâu cắn răng chịu đau.

Lam Miệt cũng cảm nhận được bộ phận nhạy cảm của Hạ Tưởng, xoay người lại cười:

- Có lời rồi còn gì sao lại mặt trau mày ủ, hay là làm lãnh đạo rồi nên lúc nào cũng làm ra dáng đoan chính. Không biết lúc anh và cô bé Lê ML cũng xụ mặt vậy sao?

Hạ Tưởng đau đến khó chịu, không có phản ứng một lúc:

- Cái gì là ML?

Vừa hỏi xong mới nghĩ ra có ý gì, liền không nhịn được cười:

- Phụ nữ bây giờ thật lợi hại, cái gì cũng dám nói.

- Hừ, anh mới biết hả?

Lam Miệt liếc Hạ Tưởng một cái:

- Anh rảnh thì lên mạng sẽ biết ngay, xem sách của các tác giả nữ, miêu tả còn hay hơn tác giả nam nữa đó, hơn nữa còn có một nữ mà nhiều nam… tốt hơn hết là đừng xem, không chừng đàn ông các anh chịu không nỗi đâu. Tôi có một người bạn học có nickname là cà phê Molly rất thích xem tiểu thuyết con gái, ngày nào cũng xem đến tận khuya, có khi còn giới thiệu tôi xem truyện tranh H, tôi cũng không dám xem…

- Truyện tranh H?

Vừa nói xong Hạ Tưởng cảm thấy hối hận, đúng là rảnh, tại sao lại cùng Lam Miệt thảo luận về vấn đề này?

Lam Miệt quả thật hào hứng, kéo Hạ Tưởng lại không cho hắn đi, nhất định phải kể cho hắn nghe truyện tranh H đặc sắc như thế nào. Hạ Tưởng tự nhận mình không phải là chính nhân quân tử, nhưng hắn cảm thấy trốn trong phòng bếp giấu Phương Cách và cô bé Lê để cùng Lam Miệt thảo luận vấn đề người lớn cũng rất ngại, liền vội tìm đường chạy.

Lam Miệt thấy bộ dạng bối rối của Hạ Tưởng thì bất mãn nói:

- Ăn cho béo, cũng rất biết làm bộ làm tịch.

Hạ Tưởng giả vờ không nghe, dù có quen thân với Lam Miệt thì hắn cũng là lãnh đạo quận ủy có đúng không? Phải giữ hình tượng, chủ yếu là Lam Miệt là bạn học của cô bé Lê, là vợ chưa cưới của Phương Cách.

Sáng sớm hôm sau, vợ chồng Tào Vĩnh Quốc từ thành phố Bảo đến thành phố Yến. Đã là 30 tết rồi, sau khi vợ chồng Tào Vĩnh Quốc đến, cũng không ở lâu chỉ kịp uống vài ngụm nước rồi cùng với hai vợ chồng Hạ Tưởng lái hai chiếc xe đi thẳng đến thành phố Đan Thành.

Lần này Tào Thù Quân dắt bạn gái của cậu ta là Mộng Thủy Dao đến.

Là công tử của Bí thư thành ủy, khi Hạ Tưởng trở thành anh rể của Tào Thù Quân, y bắt đầu chịu sự ảnh hưởng lớn từ Hạ Tưởng, mọi thứ đều noi gương Hạ Tưởng. Cậu ta vốn dĩ cho rằng là một người đàn ông phải quen nhiều bạn gái mới đúng là đàn ông đích thực, nhưng nghĩ lại chuyện chị mình và Hạ Tưởng vừa quen là thành công, với lại bây giờ Hạ Tưởng thuận buồm xuôi gió, lại rất yêu chị nên Tào Thù Quân liền thay đổi ý nghĩ, quyết định nắm chắc Mộng Thủy Dao là được.

Chủ yếu là Mộng Thủy Dao vô cùng khôn khéo, tính tình rất giống Tào Thù Lê nhưng không thông minh như Tào Thù Lê, cũng rất xứng với Tào Thù Quân. Tào Thù Quân tự mình biết rõ, cô gái thông minh như chị thì y kham không nỗi, thà tìm một cô gái dịu dàng thật thà cũng thấy an tâm hơn.

Tào Thù Quân cũng có bằng lái, ngứa tay y liền chở mẹ, chị gái và Mộng Thủy Dao. Hạ Tưởng và Tào Vĩnh Quốc đi cùng một xe, hai người có chuyện muốn nói.

Lần trước Hạ Tưởng bị thương, Tào Vĩnh Quốc không đến Bắc Kinh thăm hắn, sau đó khi hắn khỏe lại về thành phố Yến, Tào Vĩnh Quốc nhân cơ hội về thành phố Yến họp Tỉnh ủy, nhân tiện thăm Hạ Tưởng. Tuy là ông ấy không nói gì nhiều, Hạ Tưởng cũng cảm thấy cha vợ đối với hắn cũng có nhiều ý kiến.

Đoán là sẽ trách hắn quá liều lĩnh quá mạo hiểm thôi.

Quả nhiên, vừa lên đường, Tào Vĩnh Quốc đã mở miệng nói:

- Tiểu Hạ, con không còn nhỏ nữa, lại có con rồi, trước khi làm việc gì cần suy xét cho kỹ rồi mới làm, biết rõ là cạm bẫy, tại sao lại còn nhảy vào? Né tránh không tốt sao, không nhất định phải đối đầu với đối thủ, con mà bị thương, thì có rất nhiều người lo lắng! Bây giờ con không như trước rồi, trên có già dưới có trẻ, có rất nhiều trọng trách.

Tào Vĩnh Quốc không tỏ vẻ thân thiết, có lẽ là do lâu năm làm quan vẻ thân thiết không biểu lộ ra bên ngoài như những ông lão bình thường. Đương nhiên, cũng không loại trừ tình cảm giữa cha vợ và con rể rất khó trao đổi, nhưng dù thế nào đi nữa Hạ Tưởng cũng cảm nhận được sự lo lắng, oán hận trong mắt ông ấy.

Oán hận, cũng là vì yêu thương mà quở trách thôi.