Quan Thần

Chương 706: Tăng cường bố cục



- Câu hỏi của anh quá nhiều. Không thể trả lời.

Trần Phong nói một câu vui đùa, trên mặt lại lộ vẻ vừa lòng tươi cười, hiển nhiên y coi như vừa lòng với chức vụ mới, tuy rằng là Phó chủ nhiệm, nhưng hưởng thụ đãi ngộ cấp Bộ trưởng. Hơn nữa chuyển tiếp ở vị trí Phó chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch và Phát triển một chút, cũng là chuyện tốt, ít nhất lý lịch cá nhân cũng sẽ hấp dẫn hơn rất nhiều.

Ủy ban Kế hoạch và Phát triển là một Bộ ủy lớn, vốn là nơi xưa nay dễ tạo ra quan lớn nhất. Đương nhiên danh tiếng của Ủy ban Kế hoạch và Phát triển trong dân gian vẫn chưa tốt, khiến cho người ta cho rằng ngoại trừ việc tăng giá cả để móc tiền của dân chúng ra, chưa làm được việc gì nghiêm chỉnh. Nhưng từ góc độ chính trị mà nói, là một bàn đạp không tồi.

Trần Phong tới Ủy ban Kế hoạch và Phát triển, Hạ Tưởng dự đoán bước tiếp theo sẽ được điều động ra chỗ khác để đảm nhiệm chức Chủ tịch tỉnh, khả năng thăng chức trực tiếp ở Ủy ban Kế hoạch và Phát triển là không lớn. Lấy thành tích của Trần Phong tại địa phương, y phù hợp lên nắm quyền tại địa phương, chứ không phải hủy hoại lý lịch kinh nghiệm ở Ủy ban Kế hoạch và Phát triển.

- Về người được chọn để đảm nhiệm chức Thị trưởng, trong cảm nhận của ngài có ai thích hợp nhất hay không?

Hạ Tưởng cười bỏ qua nơi chuyển tiếp về sau của Trần Phong, dù sao vẫn còn rất xa xôi, hiện tại có nhắc tới cũng không có ý nghĩa gì lớn.

- Tôi nói cũng không nghĩa lý gì, cho nên, không đề cập tới làm gì.

Trần Phong thở dài một hơi.

- Tăng Chu đảm nhiệm chức Bí thư, đối với cậu mà nói là chuyện tốt, đối với thành phố Yến mà nói, cũng là một sự kết nối vững vàng, trung ương đã đạt được nhất trí. Thị trưởng Thành phố Yến... ở bên ngoài thì thấy Phó Tiên Phong thích hợp nhất để tiếp nhận chức vụ, trên thực tế tôi vẫn hy vọng có thể đưa lại đây một người - có một người thích hợp nhất, người đó là ai, trong lòng cậu cũng biết.

Hạ Tưởng ha hả cười:

- Cử hiền bất tị thân (khi tiến cử nhân tài cho đất nước, chẳng nghĩ đến việc người đó với mình là có quan hệ gì, chỉ cần việc đó có ích lợi cho đất nước. hay còn gọi là chí công vô tư), tôi cũng biết kinh nghiệm lý lịch của bố vợ đủ đáp ứng. Ông ấy cũng từng đảm nhiệm chức Phó thị trưởng thường trực thành phố Yến, là người thích hợp nhất để chọn. Nhưng hiện tại việc lựa chọn chức Thị trưởng thành phố Yến đã kinh động đến rất nhiều người, là chỗ không tốt để ngồi. Hiện tại mấy nhà cũng liều mạng đến đầu rơi máu chảy, bố vợ tôi lại đến tiếp nhận vị trí ồn ào này, làm không tốt, có thể sẽ bị người ta để ý. Lên làm, lại càng trở thành bia ngắm.

- Cậu đúng là cậu, suy nghĩ lâu dài, đúng là người một nhà, nghĩ thay Vĩnh Quốc thật đúng là đủ chu đáo.

Trần Phong cười lấy tay chỉ chỉ Hạ Tưởng,

- Từ phong cách lãnh đạo và năng lực mà nói, quả thật đúng là Vĩnh Quốc là thích hợp nhất. Nhưng cậu nói đúng, Vĩnh Quốc đảm nhiệm chức Thị trưởng cũng có rất nhiều điểm bất lợi, phương diện lớn thì tôi không nói, dễ dàng khiến Phó Tiên Phong ngáng chân, vân vân, quả thật là chuyện phiền toái, dù là chuyện nhỏ, cũng sẽ rơi vào miệng lưỡi người đời. Dù sao bố vợ là Thị trưởng, con rể là Bí thư Quận ủy quận dưới trực thuộc, cũng rất không hay. Tình huống như thế này gần như là có một không hai ở trong nước, nếu Vĩnh Quốc thật sự đảm nhiệm chức Thị trưởng, cậu có lẽ phải nhường đường cho ông ấy mới được.

Hạ Tưởng gật đầu, cũng không giấu diếm Trần Phong:

- Bố vợ tôi có khả năng phải đi tỉnh Tây...

Trần Phong ngây người sửng sốt, sau đó nghĩ tới cái gì:

- Là đề nghị của Lô Uyên Nguyên?

Hạ Tưởng lắc đầu:

- Không phải, là Hình Đoan Đài.

- Ha hả, Hình Đoan Đài rất không hòa hợp với Lô Uyên Nguyên lúc ở tỉnh Yến, tới tỉnh Tây, phỏng chừng hai người lại làm theo ý mình. Y cũng đi được một nước cờ tốt, để Vĩnh Quốc đi, rõ ràng là muốn khiến Vĩnh Quốc làm cầu nối cho y. Nói không chừng Đoan Đài lại từ cậu mà linh cảm nghĩ ra... Đi tỉnh Tây cũng tốt, ít nhất có Đoan Đài và có sự chiếu cố nguồn gốc, Vĩnh Quốc sẽ không bị cô lập.

Trần Phong kinh nghiệm trong quan trường, rất nhiều sự tình vừa nghĩ đã thấu hiểu.

Hạ Tưởng cũng không biết rằng Phàn Bính Nghĩa đối tác của Nguyên Minh Lượng đã để mắt đến nguồn tài nguyên than đá của tỉnh Tây, chuẩn bị tiến quân ồ ạt vào tỉnh Tây, dự định đầu cơ than đá. Vốn lưu động đầu cơ than đá cũng không chênh lệch gì mấy với thời gian thực sự phát sinh sự kiện đầu cơ than đá ở kiếp trước của Hạ Tưởng. Lúc đó đã có 50 tỷ tiền đầu tư của Văn Châu ở tỉnh Tây, phân bố trong hơn 500 xí nghiệp lớn nhỏ.

Mặc dù quỹ Văn Châu tham gia vào thị trường than đá tỉnh Tây, đã sớm có thể lội ngược dòng đến cuối những năm 80, nhưng thẳng đến năm 2003, mới lục tục có đầu tư lớn rót vào. Thời kì cường thịnh vẫn liên tục kéo dài đến năm 2009, ước tính có khoảng hơn 2400 mỏ than các loại do văn thương kinh doanh, chiếm khoảng 60% các mỏ than trung bình và nhỏ ở tỉnh Tây, sản lượng than đá hàng năm đạt khoảng 80 triệu tấn, ngành than ở tỉnh Tây có được địa vị hết sức quan trọng.

Nhưng kể từ năm 2009, tỉnh Tây bắt đầu chỉnh đốn thị trường than đá, tiến hành vận động rầm rộ việc tái cơ cấu các mỏ than nhỏ. Dựa theo phương án cải tổ của tỉnh Tây lúc đó, tới cuối năm 2010, toàn bộ tổng số hầm mỏ của tỉnh từ 2598 hầm sẽ giảm xuống còn 1000 hầm, số lượng xí nghiệp than đá từ con số 2200 trước mắt giảm mạnh xuống còn khoảng 100 xí nghiệp. Điều này có nghĩa là, mấy trăm mỏ than trung bình nhỏ do văn thương đầu tư ở tỉnh Tây bị thôn tính hoặc bị đóng cửa, những tập đoàn đầu cơ than đá từ nay về sau rời khỏi sân khấu lịch sử!

Căn cứ theo chính sách bồi thường của tỉnh Tây mà tính, chi phí bồi thường một mỏ than trị giá hơn trăm triệu không vượt quá 50 triệu tệ, hơn nữa khoản thu được từ thanh lý cũng không trả lại cho xí nghiệp. Chỉ một việc này thôi, 50 tỷ đầu tư của tập đoàn đầu cơ than đá trong một đêm đã rút lại hơn 50%.

Trước khi Hạ Tưởng tái sinh, hoạt động tổ chức lại vẫn đang tiến hành. Mặc dù tỉnh Giang Khúc của Văn Châu sở tại đã hướng tỉnh Tây đưa ra kháng nghị nghiêm trọng, tỉnh Tây vẫn như cũ chấp hành nghiêm khắc chính sách, rất nhiều vốn đầu tư của các tập đoàn đầu cơ than đá mất cả chì lẫn chài.

Nếu để Hạ Tưởng biết rằng Phàn Bính Nghĩa đã gom góp được một khoản đầu tư lớn đang chuẩn bị quy mô gia nhập thị trường than đá tỉnh Tây, chắc chắn hắn sẽ nhắc nhở Tào Vĩnh Quốc, phải sớm chuẩn bị biện pháp phòng bị, thực hiện trước một bước định ra chính sách pháp quy tương quan.

- Triệu Tiểu Phong... Ngài có biết không?

Hạ Tưởng bỗng nhiên nghĩ tới cuộc gặp mặt giữa Nguyên Minh Lượng và Triệu Tiểu Phong, nghĩ thầm rằng có lẽ Trần Phong biết tính cách của Triệu Tiểu Phong.

Hạ Tưởng thật đúng là hỏi đúng chỗ, Trần Phong không ngờ có biết Triệu Tiểu Phong thật:

- Có biết, đã từng qua lại vài lần. Quan hệ không phải quá quen thuộc, cũng có nói chuyện qua. Làm sao vậy, cậu có việc cần nhờ cậu ta hỗ trợ à?

Không phải có việc nhờ cậu ta hỗ trợ, mà là nói không chừng về sau cậu ta sẽ tìm chính mình làm phiền, Hạ Tưởng ha hả cười:

- Muốn biết một chút tính tình của cậu ta.

- Tính tình của Triệu Tiểu Phong, tôi cũng không thể nói là rất hiểu biết, tuy nhiên đối với cậu ta, tôi ít nhiều có một chút nhận định của bản thân.

Trần Phong không hỏi nhiều về nguyên nhân Hạ Tưởng muốn tìm hiểu về Triệu Tiểu Phong, thận trọng nói,

- Triệu Tiểu Phong không dễ đối phó, ở mặt ngoài sáng sủa, quả thật việc gì cũng thích tính toán chi li, tôi cũng không phải là nói xấu sau lưng. Ha ha, nếu muốn đưa ra một kết luận về Triệu Tiểu Phong, chính là "nhai tí tất báo" (có thù phải trả).

Trần Phong cũng biết Hạ Tưởng làm việc luôn luôn thận trọng, sẽ không vô duyên vô cớ mà hỏi, cũng sẽ không nhàn rỗi không có việc gì mà thảo luận về chuyện thị phi của người khác. Hơn nữa tình bạn mấy năm giữa y và Hạ Tưởng, cũng vốn không gì giấu diếm, nói đúng sự thật.

Hạ Tưởng gật đầu tỏ vẻ cảm tạ:

- Có khả năng tôi về sau sẽ có xung đột với Triệu Tiểu Phong. Tìm hiểu trước một chút tính tình của cậu ta, cũng tốt để biết người biết ta.

Trần Phong "Ồ" một tiếng, lại nhắc nhở một câu:

- So chiêu với Triệu Tiểu Phong phải cẩn thận một chút. Theo tôi biết, cậu ta so với Phó Tiên Phong đôi lúc còn khó đối phó hơn.

Hạ Tưởng lại nói chuyện với Trần Phong hồi lâu, nhìn thời gian, lúc đang ngạc nhiên bây giờ đã là buổi chiều, phía Bắc Kinh tại sao vẫn chưa có tin tức truyền ra, đột nhiên, điện thoại của Trần Phong vang lên.

Trần Phong chỉ nhìn thoáng qua số điện thoại, vẻ mặt lập tức liền nghiêm trọng. Hạ Tưởng thấy thế muốn tránh đi, Trần Phong khoát tay chặn lại, ra hiệu Hạ Tưởng ngồi xuống là được, y giơ tay nhấc điện thoại lên.

Trần Phong lẳng lặng mà nghe một lát, sau đó cung kính nói một câu:

- Được, tôi ủng hộ quyết định của tổ chức, tuân theo sự sắp xếp của tổ chức.

Buông điện thoại, Trần Phong xoay người đi tới trước mặt Hạ Tưởng, vỗ vỗ vai Hạ Tưởng:

- Đối với cậu mà nói là một tin tức không tốt, Phó Tiên Phong tiếp nhận chức vụ Thị trưởng, bên trên đã gật đầu.

Nhanh thật, Hạ Tưởng khẽ thở dài. Ba nhà liên kết quả nhiên uy lực không nhỏ, thế lực gia tộc đúng là không được phép khinh thường!

Sự việc trong chính trị quả nhiên thật thú vị, có khi kéo dài không quyết định, có khi lại nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán, năng lượng và quyết tâm toàn bộ nhìn các bên đánh cờ.

Trần Phong cho rằng Hạ Tưởng sẽ chán nản, không ngờ Hạ Tưởng chỉ thản nhiên cười:

- Phó Tiên Phong đối với ngai vàng Thị trưởng thành phố Yến, là việc chắc chắn phải đến, y có thể ngồi vào đó cũng là việc hợp với lý lẽ.

Trần Phong gật đầu:

- Rất nhiều sự việc trong chính trị đều là kết quả của sự thỏa hiệp, cậu cũng không cần phải nhụt chí. Phó Tiên Phong có lên làm chức Thị trưởng, y cũng không thể muốn làm gì thì làm. Tôi cũng tin tưởng năng lực của cậu có thể giải quyết những vấn đề khó khăn.

Ở ngoài mặt thì an ủi Hạ Tưởng, trong lòng y có phần cảm thán. Hạ Tưởng quả thật đã trưởng thành, cũng đã bắt đầu có phong thái của một chính trị gia. Ngay cả y cũng thật sự không ngờ sự việc Phó Tiên Phong đảm nhiệm chức Thị trưởng sẽ được quyết định nhanh chóng như vậy, Hạ Tưởng lại tuyệt không hề xao động. Nếu đổi lại đặt y trong tình thế trước mắt Hạ Tưởng, tất nhiên sẽ khó có thể mà an tâm. Text được lấy tại http://truyenfull.vn

Hạ Tưởng đương nhiên cũng không phải không hề bị khuấy động, trong lòng hắn cũng đã nổi lên một tia gợn sóng. Có nhiều lúc nghĩ là một chuyện, sau khi sự việc xảy ra, lại là một loại tình cảnh khác. Việc Phó Tiên Phong đảm nhiệm chức Thị trưởng, với hắn mà nói tuyệt đối là hại nhiều hơn lợi, nhưng không phải sự việc trong phạm vi khả năng của hắn, thì cho dù hắn có đau đầu chán nản cũng chẳng làm nên chuyện gì, chi bằng thản nhiên đối mặt.

Hơn nữa trên thực tế hắn đã sớm nghĩ tới sẽ có ngày này.

Trong quá trình tranh đấu với Phó Tiên Phong, hắn không thể luôn bị động ứng chiến, nhưng cũng không muốn chủ động khơi mào sự việc. Việc có thể làm chính là tận dụng mọi khả năng mà xây dựng tốt mạng lưới quan hệ, một khi Phó Tiên Phong muốn động đến hắn, một khi mạng lưới quan hệ phát động, có thể khiến Phó Tiên Phong tự chui vào rọ, như vậy, thì đạt được hiệu quả Hạ Tưởng mong muốn.

Tình hình thành phố Yến rất phức tạp, vừa có thế lực địa phương, ví dụ như Lý Đinh Sơn và Cao Hải, lại có lực lượng ngoại lai, ví dụ như Hồ Tăng Chu, cũng có thế lực gia tộc, ví dụ như Phó Tiên Phong và Vu Phồn Nhiên. Ngoại trừ bước tiếp theo sau khi Hồ Tăng Chu tiếp nhận chức vụ Bí thư, Cao Hải làm ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, có được quyền uy tuyệt đối ở Thành ủy ra, Phó Tiên Phong muốn nói sao làm vậy ở thành phố Yến, còn xa mới tới. Trên thì bị Hồ Tăng Chu kiềm chế, dưới lại bị Vu Phồn Nhiên, Cao Hải và Lý Đinh Sơn kìm hãm. Hơn nữa từ trước đến nay chiến tích của Thị trưởng thành phố Yến đều rất khó để đạt được, rồi lại dễ dàng bị áp chế, Hồ Tăng Chu chính là một tiền lệ.

Đương nhiên hậu trường của Phó Tiên Phong cứng rắn, mạnh mẽ hơn so với Hồ Tăng Chu, có thế lực gia tộc hùng mạnh làm chỗ dựa, chắc chắn sẽ có tiếng nói mạnh mẽ hơn đối với bộ máy Ủy ban nhân dân thành phố so với thời của Hồ Tăng Chu. Nhưng rất không may, bộ máy chính phủ cũng không đoàn kết, chẳng những không đoàn kết, còn có sự kiểm soát không nhỏ.

Hạ Tưởng chợt nghĩ tới trước đây lúc ông cụ nhà họ Ngô ra tay chèn ép hắn, đi một nước cờ kỳ diệu bổ nhiệm Vu Phồn Nhiên tới đảm nhiệm chức Phó thị trưởng thường trực thành phố Yến. Chẳng lẽ ông cụ nhà họ Ngô ánh mắt sâu xa, đã sớm thấy được Phó Tiên Phong muốn mưu cầu ngai vàng Thị trưởng thành phố Yến, cho nên mới sớm bố trí Vu Phồn Nhiên vào, lấy thân phận của Phó thị trưởng thường trực để gây khó khăn cho Phó Tiên Phong?

Có lẽ thật đúng là như vậy!

Hạ Tưởng liền cảm thấy khâm phục hơn một bậc đối với sự nhìn xa trông rộng của ông cụ nhà họ Ngô.

Chỉ có điều trước sự kiện Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy lần này, vì sao ông cụ nhà họ Ngô vẫn giữ im lặng. Chẳng lẽ ông ta nhìn không ra việc nhà họ Ngô sẽ bởi vì một chức Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy bình thường, mà cuối cùng sẽ khiến cho Tứ diện Sở ca (mọi mặt bị bao vây)?

Hạ Tưởng hỏi:

- Bí thư Trần, có tin gì về người được chọn làm Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy hay không?

Trần Phong lắc đầu:

- Cấp trên không nói, không hề nhắc tới, tôi tất nhiên không tiện hỏi, hẳn là còn chưa quyết định. Nhưng nếu sự việc của Thị trưởng đi đến kết luận, ứng cử viên Trưởng ban thư ký hẳn là cũng tám chín phần mười, nhưng chưa có tin đồn truyền ra, hẳn là còn thiếu một bước thủ tục cuối cùng.

Hạ Tưởng thấy thời gian không còn nhiều lắm, Trần Phong dù sao cũng là Bí thư Thành ủy, hắn không thể chiếm dụng quá lâu thời gian của người đứng đầu Thành ủy, liền đưa ra lời từ biệt:

- Trước khi chờ ngài rời khỏi thành phố Yến, tôi mời ngài ăn vài bữa cơm, đỡ phải lần sau tôi đi Bắc Kinh, ngài sẽ làm bộ không biết đến tôi.

Một câu nói vui đùa khiến Trần Phong cười ha ha:

- Tôi chỉ sợ cậu không đến Bắc Kinh gặp tôi. Tôi vừa đi, thì người đi trà cũng lạnh...

Cười từ văn phòng Trần Phong đi ra, Hạ Tưởng thấy sắc trời còn sớm, liền chuẩn bị đến văn phòng của Hồ Tăng Chu ngồi lại. Vừa mới đi được vài bước, di động kêu, là điện báo của Mai Thái Bình.

- Phó Tiên Phong làm Thị trưởng, nhà họ Khâu lấy được chức Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy, nhà họ Ngô trắng tay, sự việc đã được quyết định.

Trong giọng nói của Mai Thái Bình lộ vẻ thoải mái,

- Tôi vừa mới gặp Ngô Tài Dương, vẻ mặt ông ta xanh mét, nổi giận đùng đùng bỏ đi. Tôi hiếm khi chủ động hướng ông ta chào hỏi, cậu ta lại không thèm để ý, rất không lễ phép. Ha ha, lúc nào về cậu nói với ông ta một tiếng, nói rằng Mai Thái Bình có ý kiến với ông ta...

Hừm, Mai Thái Bình lại tiện thể khoe mẽ, Ngô Tài Dương lần này thua cực thảm, có tâm trạng nói chuyện với Mai Thái Bình mới là lạ. Mấu chốt là, sau khi Ngô Tài Dương quay về Bắc Kinh lần đầu tiên bố cục quan trọng gặp thất bại mà chấm dứt, với y mà nói là một sự đả kích không nhỏ, hẳn là cũng sẽ khiến uy danh của y trong bộ Chính trị giảm đi.

Hạ Tưởng lại nhớ tới thắc mắc vừa rồi ở trên, vì sao ông cụ nhà họ Ngô gia lại không có một chút ý định khuyên can đối với hành động ngược hướng của Ngô Tài Dương lúc này đây?

- Người của nhà họ Khâu được chọn làm Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy, rốt cuộc là ai?

Hạ Tưởng lại không đoán được dụng ý của nhà họ Khâu.

Không ngờ Mai Thái Bình cười ha hả:

- Hiếm khi thấy cậu không đoán được một lần, tôi càng không thể nói cho cậu biết, cho cậu chờ hai ngày cho chán.

Sao lại như vậy? Hạ Tưởng đối với việc điện thoại di động đột ngột ngắt bất đắc dĩ mỉm cười. Dường như có thể gây khó khăn cho hắn, đều khiến cho cả Khâu Tự Phong và Mai Thái Bình vui vẻ như nhau!

Hạ Tưởng tới văn phòng Hồ Tăng Chu ngồi một lát, báo cáo việc sắp xếp công việc gần đây của quận Hạ Mã một chút, sau đó còn nói tới nơi Trần Phong sẽ đi, Hồ Tăng Chu như thường lệ tỏ vẻ cao hứng, nói đến việc Phó Tiên Phong đảm nhiệm chức Thị trưởng, cùng với việc ứng cử viên chức Trưởng ban thư ký có thể đề bạt ngay tại chỗ ở thành phố Yến hoặc tỉnh Yến, Hồ Tăng Chu cũng có chút kinh ngạc:

- Người nào có khả năng trở thành Bí thư Thành ủy, tôi nghĩ...

Trầm tư một lát, Hồ Tăng Chu lắc đầu mỉm cười:

- Nghĩ không ra, ha ha, vẫn là một tay bí hiểm, thật thú vị. Được rồi, không chơi trò trốn tìm với bọn họ, 11 tỉnh, đoán từng người một cũng quá mệt, ai có lòng dạ nào mà suy nghĩ, dù sao cũng là việc của hai ngày.

Hạ Tưởng suy nghĩ, cũng lược qua câu hỏi về các ứng cử viên chức Thư ký Tỉnh ủy:

- Thị trưởng Hồ, sau khi Phó Tiên Phong tiếp nhận chức vụ Thị trưởng, thành phố Yến sẽ lại trống ra vị trí Phó Bí thư...

- Tôi đoán là vị trí Phó Bí thư có thể sẽ điều từ bên ngoài tới. Hiện tại thành phố Yến không có người thích hợp để chọn. Lẽ ra Đinh Sơn có chút hy vọng, nhưng kinh nghiệm lý lịch của cậu ta lại hơi nông. Năm đó từ Cục trưởng cất nhắc thẳng lên chức Giám đốc sở, có phần hơi quá... Tuy nhiên thật ra có thể nằm trong phạm vi hoạt động của tỉnh, ứng cử viên chức Phó bí thư, Tỉnh ủy có quyền quyết định. Tôi cũng có thể lên tiếng ủng hộ Đinh Sơn một chút.

Ý tứ của Hồ Tăng Chu là, chỉ cần có người đề nghị, sau khi y tiến vào hội nghị thường vụ Tỉnh ủy, sẽ bỏ phiếu tán thành đối với việc bổ nhiệm Lý Đinh Sơn.

Hạ Tưởng hiểu, ý tứ của Hồ Tăng Chu là thể hiện thiện ý, cũng là một loại khẳng định đối với hắn và Lý Đinh Sơn, hắn liền gật đầu nói:

- Cảm ơn Thị trưởng Hồ chiếu cố, tôi sẽ bàn bạc kỹ lưỡng một chút với Trưởng ban thư ký.

Buổi tối, Hạ Tưởng gọi điện thoại cho Tào Thù Lê, báo cho cô biết không về ăn cơm, hắn có tiệc xã giao. Hạ Tưởng phải tăng cường bố cục, mang đến ảnh hưởng tiêu cực cho việc Phó Tiên Phong đảm nhiệm chức Thị trưởng, tận khả năng mà hạn chế đến mức thấp nhất.

Tào Thù Lê cũng hiểu rõ thời gian gần đây Hạ Tưởng bận tối mày tối mặt, chủ yếu là vấn đề thay đổi nhân sự đã tác động đến thần kinh mọi mặt, cũng là việc liên quan đến lợi ích bản thân của Hạ Tưởng, cô cũng hiểu.

- Chú ý thân thể một chút, đừng để mệt quá.

Cô bé Lê đầu tiên là quan tâm hỏi một câu, còn nói,

- Bố gọi điện thoại, nói là chuyện của ông có manh mối, muốn lần cuối cùng hỏi ý kiến của anh một chút.

Có cơ hội một bước đã được vào cấp phó tỉnh thì không được bỏ lỡ, đợi sau này, sự việc sẽ khó mà nói. Hơn nữa ở tỉnh Tây có Hình Đoan Đài và Lô Uyên Nguyên, tình hình của Tào Vĩnh Quốc cũng sẽ không quá tệ. Người làm quan, đôi khi địa vị và cấp bậc không thể cùng song toàn, có thể đạt được một cái trước rồi mới nói đến cái kia sau.

- Được, anh sẽ gọi điện thoại cho bố, yên tâm nhé.

- Nếu bố đi tỉnh Tây, cách xa chúng ta hơn, trọng trách đè lên vai anh sẽ nặng hơn.

Cô bé Lê lại nhắc nhở Hạ Tưởng một câu.

Hạ Tưởng hiểu ý tứ của cô bé Lê, là muốn để hắn làm quan thật tốt, đường đường chính chính mà làm người, bởi vì con gái của nhà họ Tào còn có một đứa con trai, chẳng khác nào giao toàn bộ cho hắn.

- Người khác cưới vợ cưu mang luôn cô em vợ, anh lại hay, cưới vợ mà còn phải chu cấp cả một cậu em vợ, thật sự là làm ăn lỗ vốn.

Hạ Tưởng cười ha ha, trêu đùa cô bé Lê.

- Đi chết đi, Tào Thù Quân hiện giờ vô cùng kính trọng anh, anh còn ghét bỏ nó? Nó mặc dù có hơi lười biếng, hơi xấu, nhưng chung quy lại vẫn có thể bỏ qua được, không gây chuyện sinh sự với anh mỗi ngày là tốt lắm rồi.

Cô bé Lê cười ha ha, tiếng của cô nhẹ nhàng như trước kia, khiến cho người ta mơ màng,

- Anh lại còn muốn cô em vợ, thật là nằm mơ giữa ban ngày. Thành thật mà nói, có phải nhớ tới Mễ Huyên hay không?

Mễ Huyên? Chị họ của cô bé Lê tại thành phố Chương Trình? Một thời gian dài không có tin tức của Mễ Huyên, cô bé Lê không đề cập tới, Hạ Tưởng thật đúng là đã quên cô ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.