Quan Thần

Chương 768: Lửa cháy đến nơi



Trong lúc Phó Tiên Phong và Dương Quốc Anh gấp gáp bàn bạc đối sách, thì đột nhiên tin tức thêm chất phụ gia vào sữa bột trên mạng ở Mỹ như tro tàn lại cháy, hơn nữa còn thực hiên lời hứa trước kia, lại lần nữa tung ra tin tức sấm sét, vạch trần nguyên liệu công nghiệp của chất phụ gia cho thêm vào thành phần sữa bột là chất keo Melamine, đồng thời miêu tả tường tận làm thế nào để thêm, làm thế nào tránh được kiểm tra đo lường, làm thế nào để qua được cửa kiểm tra của công nghệ kỹ thuật.

Nếu tất cả điều nói trên đều không phải là điểm sáng, vậy thì mạng sữa bột trực tiếp công bố với công chúng làm thế nào để kiểm tra trong sữa bột có chứa chất keo Melamine hay không, lại lần nữa gây ra một cuộc sóng to gió lớn ở Mỹ cho đến trong nước. Với lại, mạng sữa bột còn để lại một sự hồi hộp, nói rằng sẽ công bố tất cả những nhà máy sản xuất sữa bột có vấn đề trong thời gian gần nhất, bao gồm cả các nhà sản suất ở Mỹ và Trung Quốc.

Trong tình huống bất ngờ không kịp đề phòng, rất nhiều trang mạng trong nước lại một lần nữa chuyển tải rộng rãi nội dung của mạng sữa bột, khiến cho Phó Tiên Phong và Dương Quốc Anh một phen sứt đầu mẻ trán khi còn chưa kịp nghĩ ra kế ứng phó với thương gia Mỹ.

Dương Quốc Anh vốn còn chưa kịp nghĩ ra biện pháp để ứng phó trước việc trả hàng và yêu cầu bồi thường từ phía thương gia Mỹ, đang trong lúc gấp rút thì lại bị mạng sữa bột vô tình như không đánh một đòn chóng cả mặt, hoàn toàn làm lòng người rối loạn. Cô tìm đến Phó Tiên Phong, để Phó Tiên Phong nghĩ cách dập lửa. Bởi vì chuyện đã liên quan đến thương mại quốc tế rồi, nếu thương gia Mỹ không nghe theo, không bỏ qua cho, chuyện làm to lên sẽ tạo thành ảnh hưởng quốc tế, lúc đó thật đúng là hết cách để thu dọn.

Phó Tiên Phong cũng có suy nghĩ giống như vậy.

Tuy rằng Phó Tiên Phong cũng là lo lắng rất nhiều, cũng may y còn giữ được một chút bình tĩnh. Suy nghĩ của y còn rõ ràng: Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

- Nhanh chóng phối hợp với thương gia Mỹ, đền tiền thì không phải lo, quan trọng là kiểm soát được tình hình bị mở rộng ra thêm. Bồi thường 10 triệu đô Mỹ cũng có thể ngồi xuống bàn bạc, tiền không phải vấn đề, chỉ cần thương gia Mỹ chịu phối hợp giữ bí mật hộ chúng ta, không công bố, họ đề ra yêu cầu gì thì cô cứ đồng ý trước. Tôi liên lạc thêm với phía Bắc Kinh, làm công tác dập lửa.

Xảy ra chuyện, có thể che đậy được thì che đậy, nếu chỉ cần bồi thường tiền bạc không cần chịu trách nhiệm chính trị, không gánh mạo hiểm, đối với đại đa số các quan chức trong nước mà nói, thì chính là kết quả tốt nhất. Bởi vì tiền là tiền của nhà nước, là tiền của người nộp thuế, đền bao nhiêu cũng không thấy xót, dù sao không phải là tiêu tiền của chính mình là được. Nhưng trách nhiệm chính trị sẽ cụ thể quy ra hẳn một người, lúc đó sẽ có nguy hiểm rồi. Cho nên những người muốn dùng tiền dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện thì đều bất kể phải trả cái giá bao nhiêu, chỉ cần không đề cập đến trách nhiệm chính trị thì đều dễ nói.

Chính là có tâm lý sùng bái này. Trong quá trình thu hút vốn đầu tư nước ngoài, có không ít quan chức chính phủ địa phương bị nhà thương mại nước ngoài chơi đùa trong bàn tay, không những không lôi kéo được vốn nước ngoài về, mà còn bị nhà đầu tư nước ngoài vơ vét hoặc lừa gạt không ít.

Cách làm của Phó Tiên Phong hoàn toàn là quán tính chính trị, là quy tắc ngầm của chốn quan trường.

Thảo luận đối sách xong, hai người chia nhau hành động, lập tức triển khai trận chiến phản kích.

Dương Quốc Anh phối hợp với thương gia Mỹ cũng coi như là thuận lợi, thương gia Mỹ cũng có thành ý giải quyết vấn đề nên đồng ý ngồi xuống cùng bàn bạc, chứ không có ý đem sự việc làm to ra. Nhưng đối với đề nghị tốt nhất là đóng cửa trang mạng sữa bột tại Mỹ của Dương Quốc Anh thì người ta tỏ vẻ bất lực, đồng thời giải thích rằng luật pháp nước Mỹ rất nghiêm ngặt, cũng rất công bằng, có tự do ngôn luận. Muốn đóng cửa một trang mạng cần phải trải qua một loạt thẩm tra, trừ phi trang mạng đó tiết lộ cơ mật của quốc gia, nếu không cứ theo trình tự pháp luật bình thường thì muốn cho trang mạng sữa bột câm miệng lại thì trong một năm, hoặc lâu hơn cũng không giải quyết được vấn đề.

Dương Quốc Anh bất lực, chỉ còn cách hẹn thời gian gặp mặt với thương gia Mỹ, sau đó báo cáo lại với Phó Tiên Phong.

Phó Tiên Phong liên hệ với Ban tuyên giáo Trung ương chặn cấm mạng sữa bột thì lại gặp phải cây đinh mềm, đầu tiên là Ngô Tài Dương không nghe điện thoại, tiếp sau đó thông qua Phó Bá Cử cuối cùng cũng liên hệ được với Ngô Tài Dương, Ngô Tài Dương lại lấy cớ hiện tại với kỹ thuật truyenfull.vn biến chuyển từng ngày không dễ chặn cấm, khéo léo từ chối. Phó Bá Cử biết rõ lúc này sự tình rất quan trọng, khác với chuyện lần trước chỉ có đăng trên mạng mà không có sự thật xảy ra, là chuyện lần này có nhóm thương gia chính thức đòi Tập đoàn Tứ Ngưu bồi thường. Nếu nhỡ hai chuyện bị ghép thành một, khởi đầu câu chuyện đều là chỉ về hướng Tập đoàn Tứ Ngưu, thì chính là đả kích chí mạng đối với nghành sữa bột trong nước. Không chỉ một công ty là Tập đoàn Tứ Ngưu hứng chịu thiệt hại nặng, thậm chí có khả năng là toàn ngành sữa bột sẽ bị rơi vào vực thẳm.

Trong sự bất lực, gã chỉ còn cách hạ mình, đưa ra điều kiện trao đổi với Ngô Tài Dương, lại lan62 nữa đưa ra sự nhượng bộ thích hợp. Ngô Tài Dương lại không dễ nói chuyện giống như lần trước, vẫn không chịu đồng ý. Cuối cùng Phó Bá Cử đành phải cắn răng chắp tay dâng lên vị trí Bí thư Quận ủy quận Đông Thành Bắc Kinh thì mới đổi lại được sự đồng ý miễn cưỡng của Ngô Tài Dương:

- Thôi được, tôi lại giúp anh một lần. Anh cũng biết đó, bây giờ không thể làm trái với ý của người dân, mạng truyenfull.vn nói thay cho lời của dân. Nếu như phòng chống nơi phát ngôn của dân thay vì chống giặc ngoại xâm, rồi sẽ có một ngày bị dân kêu ca ầm ĩ, sẽ mang lại nhân tố không ổn định.

Phó Bá Cử đâu muốn nghe lời nói suông của Ngô Tài Dương, nhưng lại không thể không nghe, chỉ còn cách ừ ừ, à à ứng phó lại, trong lòng chửi Ngô Tài Dương quá là biết cách tận dụng mọi thứ mà ngay tại chỗ tăng giá, nhất định phải tìm cơ hội đòi lại.

Cũng may Ngô Tài Dương là có tài năng và năng lực kiểm soát Ban tuyên giáo Trung ương, gần như trong một ngày tất cả các trang mạng lớn trong nước đăng tin về vấn đề sữa bột lại biến mất như chưa từng có, khác với lần trước là động tác hơi chậm một tí, nhưng vẫn là gây nên chấn động không nhỏ trên cả nước.

Các nhà máy sản xuất sữa bột trong nước cuối cùng cũng đã bị đẩy lên đầu ngọn sóng gió rồi.

Không ít báo chí ngoài tỉnh gọi điện liên hồi yêu cầu phỏng vấn nhà tiêu thụ sữa bột trẻ em số một cả nước là Tập đoàn Tứ Ngưu, nhưng đều bị Ban tuyên giáo Thành ủy chặn cửa. Trên Hội nghị mở rộng Thành ủy Phó Tiên Phong đích thân ra chỉ thị, yêu cầu cơ quan chính phủ nghiêm ngặt ngăn chặt tiết lộ ra bất kỳ tin tức nào liên quan đến Tập đoàn Tứ Ngưu, không được để cho một mẩu tin nhỏ từ thành phố Yến truyền ra ngoài, không được để vì những lời đồn đại mà hủy hoại Tập đoàn Tứ Ngưu, doanh nghiệp đầu rồng của thành phố Yến.

Tập đoàn Tứ Ngưu là doanh nghiệp đầu rồng, là niềm tự hào của thành phố Yến, cần phải không tiếc giá nào bảo vệ cho bằng được.

Người đã có ý ra thì cứ thế làm theo, so với lời phát biểu hùng hồn mãnh liệt của Thị trưởng Phó thì Bí thư Hồ lại thể hiện bộ dạng yên lặng bình tĩnh ngồi buông cần câu cá, hơn nữa không phát biểu lời lẽ mãnh liệt ủng hộ Tập đoàn Tứ Ngưu, chỉ là thận trọng tỏ vẻ khẳng định với lời phát biểu của Phó Tiên Phong, không có chỉ thị gì tiếp theo cả.

Trong lòng mấy người đang ngồi nghe đều thầm đoán rằng, trong cách đối đãi vấn đề của Tập đoàn Tứ Ngưu, Thị trưởng và Bí thư có không ít sự khác nhau. Từ thái độ không nóng không lạnh của Bí thư Hồ thì có thể nhìn ra, tấm lòng Bí thư Hồ đối với Tập đoàn Tứ Ngưu kém xa so với Thị trưởng Phó rồi.

Nếu như không có Hạ Tưởng đặc biệt nhắc nhở, chắc chắn Hồ Tăng Chu sẽ quan tâm nhiều đến Tập đoàn Tứ Ngưu, cũng dễ biểu hiện ra uy vọng của Bí thư Thành ủy. Nhưng bởi vì có Hạ Tưởng ám chỉ, đợi đến hôm nay quả nhiên là Phó Tiên Phong tận hết sức lực ủng hộ Tập đoàn Tứ Ngưu, khiến cho ông ta ít nhiều hiểu rõ một chút gì đó. Phó Tiên Phong là người của đại gia tộc, trong lợi ích gia tộc ai mà biết được có quan hệ gì với Tập đoàn Tứ Ngưu hay không? Vẫn là nên đứng trên lập trường khách quan và hơi xa cách một chút là được.

Lập trường của Hồ Tăng Chu là, để y tránh được một cửa khó khăn trong cuộc đời làm chính trị.

Phó Tiên Phong không để ý thái độ của Hồ Tăng Chu, hiện giờ y không còn lo nổi nhiều cái như vậy. Thương gia Mỹ đã đến thành phố Yến rồi, đang bí mật thương lượng với Dương Quốc Anh. Thương gia Mỹ há to mồm sư tử, đề nghị bồi thường 10 triệu đô la Mỹ, hơn nữa còn yêu cầu trong ba ngày phải chuyển tiền vào tài khoản, 10 tấn sữa bột đã vận chuyển đến Mỹ thì sẽ hủy ngay tại Mỹ, không trả lại nữa. Đồng thời còn yêu cầu Tập đoàn Tứ Ngưu làm giấy cam kết làm chứng, cam kết sau này sẽ không thêm bất kỳ chất phụ gia nào vào sữa bột trẻ em, nếu không, sẽ giữ nguyên quyền lợi truy cứu trách nhiệm Tập đoàn Tứ Ngưu.

Uy hiếp, uy hiếp trắng trợn. Mở miệng đòi bồi thường 10 triệu đô, gần một trăm triệu tệ rồi, có thể nói là mở to miệng hút máu. Hơn nữa còn yêu cầu thời hạn chi trả, có chút ý cố ý gây khó dễ, còn lấy giấy cam kết làm chứng ra làm uy hiếp nữa càng khiến cho Dương Quốc Anh căm tức, suýt nữa ngay tại trận trở mặt cự tuyệt yêu cầu vô lý của thương gia Mỹ.

Chỉ là… đền tiền còn đỡ, đền tiền của nhà nước, không phải tiền của mình. Nhưng nếu sự việc làm to ra bị cách chức thì là cách đi chức của mình, chính là tổn thất của bản thân. Tổn thất của nhà nước có lớn hơn đi nữa thì cũng là của nhà nước, tổn thất một đồng tiền của bản thân cũng là của mình, phải phân biệt rõ nặng nhẹ.

Dương Quốc Anh cố sức kìm chế tức giận, sau khi cho qua nhóm thương gia liền xin chỉ thị từ Phó Tiên Phong.

Bồi thường số tiền gần trăm triệu tệ, Dương Quốc Anh không dám làm chủ quyết định, cô cũng không thể làm chủ được, cần phải hướng Ủy ban nhân dân Thành ủy báo cáo xin chỉ thị, hơn nữa còn phải là công văn chính thức gửi đi, còn phải thông qua Ban giám đốc Tập đoàn Tứ Ngưu phê chuẩn mới được.

Phó Tiên Phong đang toàn lực tra cứu người đứng đằng sau mạng sữa bột tại Mỹ, bởi vì hiện tại Đàm Quảng Hồng đang ngồi trong tù, không thể nào là do Đàm Quảng Hồng làm được, chắc là có người khác ra tay rồi. Bây giờ y cũng không thể lo nghi ngờ đến Hạ Tưởng nữa, bất kể là ai châm lửa, mấu chốt bây giờ lửa cháy đến nơi rồi thì phải dập lửa trước mới được.

Nhưng tra đi tra lại vẫn không tra ra được bất kỳ manh mối nào, lại liên tưởng đến số tiền bồi thường lớn cho thương gia Mỹ, lần này y lại không hề nghĩ đến đó là hành động của Hạ Tưởng, mà đột ngột lóe lên một ý tưởng trong đầu là: Thời gian mạng sữa bột xuất hiện cùng với việc thương gia Mỹ đòi bồi thường gần như là cùng một lúc đã chứng minh một điều, nói không chừng đấy là cái bẫy do chính thương gia Mỹ cố ý đặt ra.

Phó Tiên Phong thân là người tiếp quản của gia tộc, sau này không những phải nắm giữ nguồn tài nguyên chính trị của gia tộc, còn phải quản lý mạch kinh tế của gia tộc. Do đó, tuy rằng y thường hay phải hứng chịu sự lạnh nhạt của bác cả và chú ba, có điều hai người đó lại thường xuyên có ý truyền đạt thủ đoạn chính trị và kiến thức sách lược về mảng kinh tế cho y, cũng là tiến hành chỉ dẫn có ích lợi cho y.

Phó Tiên Phong có nghe qua tin tức không ít chính quyền địa phương trong nước bị doanh nghiệp nước ngoài lừa gạt, mặc dù chính quyền địa phương đều che đậy, đánh nát răng cũng cố nuốt vào bụng, nhưng vẫn là có không ít tin tức không thể che giấu được, huống chi nhà họ Phó cũng có nỗ lực tại khắp nơi trên toàn quốc, nên cũng rất rõ mưu mẹo ở một số địa phương.

Phó Tiên Phong còn từng khịt mũi khinh thường chính quyền địa phương bị thương gia nước ngoài lừa gạt, cho rằng bọn họ vừa ngu vừa ngốc, sao lại có thể bị thương gia nước ngoài lừa được? Lẽ nào nhân vật số một, số hai của Đảng chính phủ đều là óc heo? Bây giờ thì tốt rồi, chuyện đã xảy đến với bản thân y, y mới biết rằng, thủ đoạn của thương gia nước ngoài cao tay hơn, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Bây giờ đến lượt y ngồi khóc không ra nước mắt rồi.

Hơn nữa, hiện giờ phải đối mặt với thương gia nước ngoài cực kỳ lợi hại, trong tay nắm giữ đầy đủ chứng cứ, sữa bột có vấn đề vẫn đang ở Mỹ, một khi mà thật sự công bố ra ngoài, gây chấn động ở Mỹ thì danh tiếng của Tập đoàn Tứ Ngưu hoàn toàn tiêu tan rồi. Lại nếu như làm cho nước Mỹ đưa ra kháng nghị về sự kiện này, trở thành tranh cãi quốc tế thì câu chuyện đã đi quá trớn rồi.

Có thể che đậy được bao nhiêu thì cố che bấy nhiêu, không sợ đền tiền, chỉ cần thương gia nước ngoài chịu ngậm miệng thì điều kiện gì cũng đồng ý!

Phó Tiên Phong hạ quyết tâm:

- Đệ trình báo cáo tường tận lên Ủy ban nhân dân thành phố Thành ủy. Nguyên nhân bồi thường thì viết mịt mờ một tí, hoặc tìm một lý do cá biệt.

Dương Quốc Anh lập tức ngầm hiểu, tiếp đó ổn định thương gia Mỹ. Sau khi triệu tập Ban giám đốc, trong số các phương án kế hoạch của tập đoàn để Phó Tổng giám đốc đích thân viết là tốt nhất, thông qua Ban giám đốc phê chuẩn rồi trình một bản báo cáo bồi thường lên Ủy ban nhân dân thành phố.

Sau khi Phó Tiên Phong nhận được báo cáo, lập tức báo cáo lại với Hồ Tăng Chu.

Hồ Tăng Chu kinh ngạc, không ngờ dưới mắt ông ta Tập đoàn Tứ Ngưu lại để xảy ra chuyện lớn như vậy. Bồi thường gần trăm triệu tệ? Không phải là chuyện đùa. Tuy rằng ông ta là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy, những dự án mấy trăm triệu qua tay ông đều có, nhưng vì có Hạ Tưởng cảnh báo trước, số tiền trăm triệu của Tập đoàn Tứ Ngưu giống như một thanh bảo kiếm sáng loáng, chiếu sáng khiến mắt ông ta chói đau, khiến mắt ông ta phải nheo lại, trầm tư một hồi lâu chưa dám đặt bút phê chỉ thị.

- Chuyện trọng đại, ý kiến của tôi là báo cáo lên Tỉnh ủy.

Hồ Tăng Chu liền có ý đùn đẩy, hiển nhiên là sợ phải gánh chịu trách nhiệm.

- Không tốt đâu…

Trong lòng Phó Tiên Phong có chút bực dọc, thầm chửi Hồ Tăng Chu một chút chịu trách nhiệm cũng không có, chuyện gì cũng đẩy lên Tỉnh ủy thì còn cần Thành ủy làm gì nữa? Huống chi thành phố Yến lại là thành phố cấp phó tỉnh, Hồ Tăng Chu ông là ủy viên thường vụ tỉnh ủy, lại không có dũng khí tự mình quyết định, đúng là lãng phí ngai vàng của bí thư thành ủy,

- Ý kiến của tôi là, thảo luận Hội nghị thường vụ Thành ủy một chút là được rồi, chuyện gì cũng xin chỉ thị của Tỉnh ủy thì Thành ủy quá là không có chủ kiến rồi.

Hồ Tăng Chu trầm lặng một lúc:

- Thế này, mở cuộc họp văn phòng Bí thư nghiên cứu một chút, tôi thì không phát biểu suy nghĩ nữa, chủ yếu là lấy ý kiến phía Chính phủ, anh nên thống nhất tư tưởng bộ máy chính phủ trước đi.

Con cáo già, hoàn toàn là thái độ buông tay mặc kệ. Phó Tiên Phong nghĩ như vậy cũng tốt, đỡ phải làm lỡ thời gian trên Hội nghị thường vụ. Hơn nữa lý do của Hồ Tăng Chu cũng rất đầy đủ, Bí thư là nhân vật số một, muốn kiểm soát công tác toàn diện thì bất cứ lúc nào cũng có thể nhúng tay vào sự vụ chính phủ, không muốn gánh vác trách nhiệm thì có thể lấy lý do không tiện tham gia vào sự vụ hành chính để đứng ngoài cuộc. Chỗ lợi của nhân vật số một chính là để anh làm gì thì anh làm cái đó. Làm tốt rồi thì là công lao của nhân vật số một, làm không tốt thì xin lỗi, là anh không có quán triệt ý của lãnh đạo, năng lực không đủ, oan ức tự gánh chịu.

Phó Tiên Phong bất mãn thì cứ bất mãn, nhưng trong việc của Tập đoàn Tứ Ngưu thì y thật sự không còn đường lùi. Hồ Tăng Chu cũng quả thực là từ lúc bắt đầu nhậm chức đã không mấy hứng thú với Tập đoàn Tứ Ngưu, thị sát không được mấy lần, lại không nhúng tay vào việc của Tập đoàn Tứ Ngưu, càng không vươn tay đòi lợi lộc từ Tập đoàn Tứ Ngưu. Bây giờ ông ta đứng ngoài cuộc thì cũng là thích đáng.

Phó Tiên Phong cũng không có thời gian để cãi lý với Hồ Tăng Chu, bây giờ y chính là nhân viên phòng cháy chữa cháy, chậm một bước là có thể để lửa lan tràn ra, cuối cùng bị lửa bén vào người thì quả là không thỏa đáng rồi.

Buổi chiều liền triệu tập Họp văn phòng Bí thư, trong lúc họp Hồ Tăng Chu chỉ nghe Phó Tiên Phong nói ý kiến, sau đó nói là tôn trọng quyết định của bộ máy chính phủ, các Ủy viên thường vụ khác cũng không có phát biểu quá nhiều, cuối cùng cuộc họp đã hình thành được nhận thức chung. Trên nguyên tắc đồng ý vấn đề của Tập đoàn Tứ Ngưu giao lại cho bên Chính phủ toàn quyền xử lý.

Phó Tiên Phong trịnh trọng ký tên lên báo cáo của Tập đoàn Tứ Ngưu, đồng ý kế hoạch bồi thường của Tập đoàn Tứ Ngưu.

Cái mà Phó Tiên Phong không biết là, chữ ký của y sẽ trở thành nét bút thảm bại trong đời chính trị của chính y.

Sau chuyện đó, Phó Tiên Phong nghĩ ngợi, giở trò đem báo cáo trình lên Tỉnh ủy, nhưng không trực tiếp giao nộp cho Diệp Thạch Sinh, cũng không đưa cho Phạm Duệ Hằng mà đưa cho Thôi Hướng. Sẽ do Thôi Hướng thay y kéo dài thời gian thêm một chút, tránh Tỉnh ủy chặn ngang tay, nếu cản trở quyết định của Tập đoàn Tứ Ngưu, một khi khiến thương gia nước ngoài khai báo thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Chủ yếu là Phó Tiên Phong không thể gánh vác nổi đả kích chí mạng mà toàn ngành sữa bột phải gánh chịu. Ngành sữa bột trong nước lợi nhuận phong phú, là một trong những nguồn kinh tế chủ yếu của nhà họ Phó, chuyện của Tập đoàn Tứ Ngưu nếu bị công bố ra ngoài, không chỉ là một mình Tập đoàn Tứ Ngưu chịu ảnh hưởng mà là cả thị trường sữa bột.

Hai ngày sau, Tập đoàn Tứ Ngưu chuyển tiền đến tài khoản mà thương gia Mỹ chỉ định, đồng thời ký hiệp nghị bảo mật với thương gia Mỹ. Thương gia Mỹ lấy được tiền bồi thường xong, vui vẻ ra mặt, thề son sắt bảo đảm sẽ không tiết lộ ra bên ngoài nửa câu, và khen ngợi doanh nghiệp Trung Quốc rất có chữ tín, hiệu suất làm việc cao. Nếu ở Mỹ mà muốn lấy được tiền bồi thường, khỏi cần nói cũng phải kiện cáo nhau mấy năm mới xong.

Dương Quốc Anh niềm nở cười theo, nhưng trong lòng lại chửi thương gia Mỹ nhặt được của hời lại được khoe mẽ. Da trắng nhưng lòng đen, xấu xa đến tột cùng. Có điều cô cảm thấy vui mừng chính là người Mỹ luôn làm việc cứng nhắc, nói một là một. Nếu đã đồng ý rồi thì sẽ không truy cứu lại, vấn đề sữa bột có lẽ qua được rồi.

Bình an vô sự là tốt rồi, không có di chứng về sau là tốt rồi, không phải chịu xử lý là tốt rồi. Còn về tiền bồi thường, sau này lấy đông bù tây, vay mượn cũng được, hoặc là xin chính sách ưu đãi từ chính phủ cũng được, tóm lại vấn đề tiền thì dễ giải quyết.

Sau khi tiền bồi thường vào tay thương gia Mỹ, bọn họ cũng không ở lại thành phố Yến nữa, lập tức bay về Mỹ. Thời khắc xác nhận được máy bay thương gia Mỹ cất cánh, trái tim của Dương Quốc Anh mới thật sự được yên ổn, rủi ro cuối cùng cũng tiêu tan, bỏ tiền để mua bình an.

Giữa tháng chín, mạng sữa bột khiến người ta trông ngóng mòn mỏi cuối cùng cũng không phụ lòng hi vọng của mọi người công bố tên nhà máy sản xuất sữa bột có vấn đề. Hai nước Mỹ, Trung, lại chỉ liệt kê ra được tên một nhà máy ở Trung Quốc. Dòng chữ to đen thẫm ghê người ghi chú rõ chính là: Tập đoàn Tứ Ngưu!

Càng làm cho người dân chấn động chính là, mạng sữa bột cùng lúc còn công bố, 10 tấn sữa bột có vấn đề được Tập đoàn Tứ Ngưu xuất khẩu sang Mỹ hiện đang được lưu giữ tại Mỹ, có khả năng sẽ thay hình đổi dạng mà đem ra tiêu thụ tại Mỹ.

Mây gió gào thổi, mưa lớn không ngừng.

Mặc dù lúc này mạng sữa bột bị trong nước dùng kỹ thuật phong tỏa, không thể đăng nhập như bình thường nhưng vẫn có không ít người vượt tường lửa đăng nhập, đưa tin tức từ mạng sữa bột gửi lên các diễn đàn lớn. Tuy rằng lực lượng hơi mỏng nhưng lại như những tia lửa, bắt đầu được truyền tải trên mạng với tốc độ cực nhanh, một truyền mười, mười truyền trăm đến tất cả mọi người.

Cuối cùng là kinh động đến Bộ Thương mại, Bộ trưởng Dịch Hướng Sư nghe báo cáo tình hình liên quan xong, gọi điện thoại đến Ban tuyên giao Trung ương. Sau khi Ngô Tài Dương nghe điện thoại của Dịch Hướng Sư xong, trong vòng chưa tới nửa tiếng đồng hồ, tất cả các loại tài liệu và tin tức được tập hợp lại, sai người đưa đến Bộ Thương mại - hiển nhiên là đã có chuẩn bị từ trước, hoặc là nói, đã sớm chờ đợi ngày hôm nay đến.

Ngô Tài Dương đưa đến Bộ Thương mại là những tài liệu công khai trên mạng truyenfull.vn, không giấu diếm một cái gì, cũng không có thêm thắt bất kỳ cái gì. Còn về việc Phó Bá Cử yêu cầu y kiểm soát báo chí trong nước từ đầu đến cuối y đã tuân theo ước hẹn, không lộ ra nửa chữ, cũng chính là muốn Phó Bá Cử không bới móc được y một lỗi nào. Y hoàn toàn không làm bất cứ chuyện trợ giúp gì, chỉ là phối hợp công việc với Bộ Thương mại mà thôi.

Dịch Hướng Sư sau khi hiểu rõ chân tướng sự việc xong, lập tức báo cáo lên Thủ tướng, Thủ tướng nghe xong giận tím mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.