Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1114: Bàn Luận Tình Thế



Cha con nhà họ Trương nghe bẩm báo xong đều hơi biến sắc, hai cha con liếc nhau, Trương Hãn nói:

- Phụ thân, chẳng lẽ là Hạ Châu báo nguy, Hồ Tông Mậu phái người đến xin viện binh sao?

Trương Thúc Nghiêm hướng ra phía ngoài nói:

- Để hắn chờ bên ngoài.

Lúc này mới nhìn Trương Hãn, nói:

- Con cảm thấy là người của Hồ Tông Mậu phái đến xin viện binh sao?

Trương Hãn khẽ gật đầu, nói:

- Vào lúc này phái người đến đây, chỉ có hai khả năng, hoặc là hắn bức lui Sở Hoan, phái người tới báo tin, đơn giản là muốn khoe khoang uy phong, thứ hai cũng chỉ có thể là báo nguy, thành Hạ Châu sắp giữ không nổi, phái người tới cầu viện.

- Đã là như thế, vì sao con cảm thấy hắn nhất định là cầu viện?

- Phụ thân, cha nghĩ xem, binh mã dưới trướng Sở Hoan không ít, Hồ Tông Mậu tuyệt không dám ra ngoài thành quyết chiến với Sở Hoan.

Trương Hãn nói khẽ:

- Thế nhưng phụ thân đã nói, với binh lực và lương thảo của Sở Hoan, chống đỡ hai mươi ngày thậm chí cả tháng hẳn là không có vấn đề, với tốc độ hành quân của Sở Hoan, lại tính toán thời gian lần này người đưa tin đi từ Hạ Châu đến đây, Sở Hoan ở Hạ Châu không tới mười ngày, hài nhi không tin Hồ Tông Mậu có thể trong vòng mười ngày bức lui hay là đánh bại Sở Hoan, cho nên phái người đến báo tin vui là chuyện không thể nào.

Trương Thúc Nghiêm cười lên ha hả, nói:

- Hãn nhi, cha đây đã sớm nói, con tương lai sáng lạng, có một số việc, chỉ cần dùng đầu óc là có thể nghĩ ra, con phải luôn giữ tỉnh táo, ngàn vạn lần không được để rượu và sắc đẹp làm u mê đầu óc của mình...

Nhưng nụ cười trên mặt rất nhanh liền biến mất, y nhíu mày nói:

- ...Con nói rất có lý, chỉ là... sợ rằng chưa hẳn là đến xin viện binh.

Trương Hãn khẽ giật mình, ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ còn có những khả năng khác?

Trương Thúc Nghiêm hơi trầm ngâm, mới chậm rãi nói:

- Hồ Tông Mậu nếu không tới nước chót, tuyệt đối sẽ không đến xin viện binh của ta. Hạ Châu phía nam giáp Sa Châu, phía bắc giáp Kim Châu chúng ta, tuy nói khoảng cách từ Hạ Châu đến Sa Châu so với đến Kim Châu chúng ta xa hơn một chút, nhưng nếu thật sự phải cầu viện, chắc chắn sẽ hắn xin bên Sa Châu, chứ không phải xin Kim Châu. Chu Lăng Nhạc để chúng ta khởi binh, trong lúc nguy cấp, người Hồ Tông Mậu nghĩ tới nhất định là Chu Lăng Nhạc, huống chi Hồ Tông Mậu phải biết rõ, cho dù chúng ta xuất binh, hai châu Kim Hạ hợp lại cũng chưa chắc là đối thủ của Sở Hoan, chỉ có phía Thiên Sơn xuất binh, mới có thể giữ được Hạ Châu.

- Nhưng mà trong tình huống này, cho dù Hồ Tông Mậu phái người đến Thiên Sơn cầu viện, Chu Lăng Nhạc thật sự sẽ xuất binh sao?

Trương Hãn cau mày nói:

- Phụ thân, vì Chu Lăng Nhạc không dám tự mình ra mặt, nên mới để cho chúng ta khởi binh, nếu bây giờ xuất binh đến Hạ Châu, ông ta làm sao giải thích với triều đình?

Trương Thúc Nghiêm cười nhạt nói:

- Hồ Tông Mậu phái người cầu viện là một chuyện, Chu Lăng Nhạc có xuất binh hay không lại là chuyện khác, có xuất binh hay không, phải xem Chu Lăng Nhạc nghĩ thế nào.

- Ý của phụ thân là?

- Theo lẽ thường, Chu Lăng Nhạc đương nhiên sẽ không dễ dàng xuất binh...

Hai đồng tử của Trương Thúc Nghiêm lập loè, chậm rãi nói:

- ...nhưng cũng chưa chắc, nếu Chu Lăng Nhạc xuất binh, cũng không phải là chuyện lạ gì. Tuy nói Chu Lăng Nhạc vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng, nhưng thật lòng mà nói, với thực lực trong tay ông ta bây giờ, Sở Hoan tuyệt đối không thể so sánh. Ông ta thật sự xuất binh lúc này, Sở Hoan sẽ gặp muôn vàn khó khăn, nếu không có gì bất ngờ, rất nhanh là có thể đến biên giới Tây Quan, bất quá, như vậy có nghĩa là ông ta thật sự muốn tạo phản rồi.

Trương Hãn khẽ gật đầu.

- Đạo Thiên Môn làm loạn phía đông nam. Lôi Cô Hoành mặc dù là thượng tướng quân, là danh tướng đương thời, nhưng đạo Thiên Môn thế lực quá lớn, triều đình trống rỗng, khả năng trợ giúp cho Lôi Cô Hoành có hạn, Lôi Cô Hoành chưa chắc có thể thật sự tiêu diệt đạo Thiên Môn.

Trương Thúc Nghiêm chắp hai tay sau lưng, đi đến bên cửa sổ, nhìn hòn non bộ ở trong sân, chậm rãi nói:

- Nếu chỉ là đông nam, triều đình còn có thể điều binh từ Tây Bắc. Nhưng Thanh Thiên Vương ở Hà Bắc tro tàn lại cháy, Hàn Tam Thông liên tục bại trận rút lui, một khi Thanh Thiên Vương thật sự đánh bại Hàn Tam Thông, ngay sau đó chỉ huy Phúc Hải, như vậy toàn bộ vùng phía đông đế quốc sẽ nằm trong tầm khống chế của Thanh Thiên Vương!

Trương Hãn hơi biến sắc nói:

- Nếu là vậy, đường chuyển muối của đế quốc sẽ bị chặn đứng hoàn toàn. Đường chuyển muối ở đông nam vì đạo Thiên Môn làm loạn, đã khó mà chuyển muối ăn vào nội địa, nếu đường chuyển muối cuối cùng ở Phúc Hải cũng bị Thanh Thiên Vương chiếm lĩnh, nếu Thiên Môn đạo và Thanh Thiên Vương cùng chặn đường chuyển muối, nội địa chắc chắn sẽ thiếu muối ăn nghiêm trọng, đến lúc đó chẳng những quan nội thiếu muối, mà Tây Bắc chúng ta cũng khó tránh vận rủi.

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Loại hàng hóa như muối ăn, bình thường có, thì cảm thấy chẳng quan trọng gì, nhưng một khi đường muối bị chặn, vậy đúng là khó lường... Cho nên lúc triều đình đối phó đạo Thiên Môn ở Đông Nam, cũng sẽ không bỏ qua Thanh Thiên Vương, triều đình cũng không có nhiều tài lực, liên tiếp ứng phó hai mặt, con cảm thấy triều đình còn rảnh rỗi bận tâm đến Tây Bắc sao?

Trương Hãn đã hiểu ra, nói:

- Ý phụ thân là, trong giai đoạn này, Chu Lăng Nhạc cho dù chưa hoàn toàn sẵn sàng, nhưng cũng có thể nhắm mắt làm liều?

- Tất nhiên là có khả năng này.

Trương Thúc Nghiêm khẽ vuốt cằm nói:

- Thật ra Chu Lăng Nhạc chậm chạp không dám hành động, cũng chưa hẳn vì lo lắng quan nội sẽ xuất binh đến đánh trước, tình huống thực tế của triều đình ông ta đều hiểu rõ ràng rành mạch, biết rõ hiện nay dù có khởi binh tạo phản, triều đình cũng không còn sức chinh phạt Tây Bắc, trước khi Sở Hoan đến, con cũng biết mối họa lớn trong lòng ông ta là gì?

- Tất nhiên là Tiếu Hoán Chương.

Trương Hãn lập tức nói:

- Trong thời gian chiến tranh, cho dù Chu Lăng Nhạc nhúng tay vào sự vụ ở Bắc Sơn, Tiếu Hoán Chương nhìn qua cũng có vẻ hết sức phối hợp, nhưng mà lực lượng của Tiếu Hoán Chương ở Bắc Sơn vẫn còn nguyên đó, căn cơ vô cùng vững chắc, Chu Lăng Nhạc nếu muốn hùng bá Tây Bắc, nhất định phải vượt qua ngọn núi Tiếu Hoán Chương này.

Trương Thúc Nghiêm cười nhạt một tiếng, nói:

- Tiếu Hoán Chương đương nhiên là cái đinh trong mắt Chu Lăng Nhạc, nhưng mà mối họa tâm phúc của Chu Lăng Nhạc không phải Tiếu Hoán Chương, mà là Cam hầu!

- Cam hầu?

Trương Hãn khẽ giật mình:

- Quân Tây Bắc sao?

Trương Thúc Nghiêm gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy, con đừng quên, quân Tây Bắc tuy từng bại dưới tay người Tây Lương, nhưng cũng không thể chứng minh quân Tây Bắc toàn là một đám vô dụng, mà ngược lại, sức chiến đấu của quân Tây Bắc trước nay không cần phải nghi ngờ.

Dừng một chút, như có điều suy nghĩ, y nói:

- Tự con nghĩ một chút, Nam Viện Đại Vương - Tiếu Thiên Vấn của Tây Lương vẫn nhìn chằm chằm vào trung nguyên bao nhiêu năm nay, hắn ở Tây Lương đã sớm có binh quyền, hơn nữa người Tây Lương không ngày nào không muốn tấn công Đại Tần, vậy vì sao họ nhẫn nại nhiều năm, chậm chạp không dám ra tay?

- Là bởi vì Phong Hàn Tiếu!

Trương Hãn lập tức nói.

Trương Thúc Nghiêm trước tiên gật nhẹ đầu, rồi lập tức lắc đầu, nói:

- Là bởi vì Phong Hàn Tiếu, nhưng cũng không phải vì Phong Hàn Tiếu.

Trương Hãn nhất thời nghe không hiểu.

- Nói bởi vì Phong Hàn Tiếu, là vì chỉ có Phong Hàn Tiếu mới quản được quân Tây Bắc, ông ta có thể làm cho mười vạn quân Tây Bắc đồng lòng kết hợp thành một nắm đấm, hơn nữa, cũng chỉ có Phong Hàn Tiếu mới có thể nhẹ nhàng điều khiển nắm đấm này lui tới tự nhiên.

Trương Thúc Nghiêm nhìn thẳng Trương Hãn nói:

- Phong Hàn Tiếu thống lĩnh quân Tây Bắc gần hai mươi năm, hiểu rõ ưu khuyết điểm của quân Tây Bắc như lòng bàn tay. Mười hai đại chỉ huy sứ của quân Tây Bắc, người nào cũng là mãnh tướng trong đống xương người bò ra, cũng chỉ có Phong Hàn Tiếu mới trấn áp được bọn họ. Quân Tây Bắc được ông ta huấn luyện gần hai mươi năm, con tưởng đội quân này chỉ là một đám vô dụng sao?

Trương Hãn thở dài, nói:

- Bốn vị đại thượng tướng quân, có người nào không phải là danh tướng chống vững một góc trời. Quân Tây Bắc dưới tay Phong Hàn Tiếu, bảo vệ biên cương, từ sau khi lập quốc, người Tây Lương không dám trắng trợn xâm phạm, ông ta đúng là một người phi thường.

- Nhưng người Tây Lương kiêng kỵ bản thân Phong Hàn Tiếu, hay là kiêng kỵ mười vạn dũng sĩ dưới trướng ông ta...

Trương Thúc Nghiêm nghiêm mặt nói:

- ...Tướng sĩ Tây Bắc như sói như hổ, dù người Tây Lương có mười vạn thiết kỵ, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, có thể thấy quân Tây Bắc mạnh mẽ đến mức nào. Nếu không vì Phong Hàn Tiếu đột nhiên gặp nạn, nếu không vì nội bộ quân Tây Bắc rạn nứt, nếu không vì triều đình không kịp thời xác định thống soái quân Tây Bắc, nếu không vì Tiếu Thiên Vấn biết chọn thời cơ tốt nhất, nếu không vì quân Tây Bắc tự ai nấy đánh...

Lời nói của y càng lúc càng nhanh, trên mặt có chút tiếc hận, thở dài:

- ...thì người Tây Lương cũng không thể công phá Nhạn Môn Quan, quân Tây Bắc cũng không tan tác như vậy.

Trương Hãn hiểu được, nâng chung trà đưa cho Trương Thúc Nghiêm, nói:

- Ý phụ thân là Chu Lăng Nhạc đối với bốn vạn quân Tây Bắc của Cam hầu, vẫn luôn sợ hãi trong lòng?

Trương Thúc Nghiêm nhận chén trà, nhấp một ngụm rồi mới buông xuống, vuốt cằm nói:

- Cam hầu bây giờ thống lĩnh bốn vạn Quân Tây Bắc, là căn bản lúc trước Phong Hàn Tiếu để lại. Cam hầu bản thân cũng là một mãnh tướng kiêu dũng thiện chiến, hôm nay quân Tây Bắc đã có thống lĩnh, hơn nữa có bốn vạn đại quân, con nói Chu Lăng Nhạc có thể không kiêng kỵ sao? Ông ta chậm chạp không dám động thủ, cũng vì sự tồn tại của quân Tây Bắc, hơn nữa còn có con cáo già xảo quyệt Tiếu Hoán Chương, Chu Lăng Nhạc nếu chưa hoàn toàn nắm vững, ông ta sao dễ dàng động thủ? Cho nên ông ta một mặt kinh doanh Thiên Sơn, một mặt lợi dụng đám người Đông Phương Tín khống chế Tây Quan, lại chèn ép Tiếu Hoán Chương, nếu không phải Sở Hoan xuất hiện, Tây Quan đã bị ông ta nắm gọn, Tiếu Hoán Chương một cây làm chẳng nên non, sớm muộn cũng bị Chu Lăng Nhạc xử lý, đến lúc đó, ông ta đương nhiên không cần phải sợ Điền hầu.

- Vậy sao phụ thân nói lần này có khả năng ông ta sẽ ra tay?

Ánh mắt Trương Thúc Nghiêm lập loè, nói:

- Đơn giản là nếu ông ta không ra tay, Sở Hoan có khả năng sẽ khống chế toàn bộ Tây Quan, đến lúc đó, Tây Bắc liền phân thành thế chân vạc, dã tâm của Chu Lăng Nhạc càng khó mà thực hiện.

Dừng một chút, y hạ giọng nói:

- Ông ta cam đoan với chúng ta rằng quân Tây Bắc sẽ không hành động tùy tiện, nói cách khác, ông ta rất có thể đã đạt được hiệp nghị gì đó với Điền hầu, chỉ cần Điền hầu bất động, trước tiên ông ta sẽ đánh bại Sở Hoan, chiếm lấy Tây Quan, dù sao so với để Sở Hoan phát triển

an toàn ở Tây Bắc vẫn còn đỡ hơn nhiều.

Trương Hãn bộ dạng như sực tỉnh, nói:

- Nếu Chu Lăng Nhạc thật sự xuất binh, vậy chúng ta thì sao?

- Đương nhiên là nghe Chu đốc phân phó.

Trương Thúc Nghiêm cười hắc hắc:

- Đừng quên, chúng ta là người của Chu đốc, Chu đốc có lệnh, chúng ta tất nhiên phải tuân theo.

Trương Hãn cười lên ha hả, cảm thấy phụ thân quả nhiên là nhìn xa trông rộng, nhưng lập tức lại nghi hoặc, hỏi:

- Phụ thân, Hạ Châu phái người đến đây, không phải báo tin vui, cũng không thể là tới cầu viện, vậy là vì cái gì?

Trương Thúc Nghiêm đứng dậy, sửa sang lại xiêm y, nói:

- Vậy đành để sứ giả nói cho chúng ta biết, Hồ Tông Mậu hắn cuối cùng muốn làm trò gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.