Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1119: Nhẫn Nhịn Vì Việc Lớn



Hồ Tông Mậu vừa nói ra miệng, không chỉ Trương Thúc Nghiêm, mà tất cả tướng sĩ Kim Châu đều nghẹn họng nhìn trân trối, mọi ánh mắt đều rơi trên người hộ vệ trẻ tuổi kia.

Trương Thúc Nghiêm mặc dù tuổi đã trên năm mươi, đời này đã thấy qua nhiều việc lạ, nhưng giờ phút này cũng không khỏi trợn mắt há hốc mồm, giật mình chốc lát, mới không dám tin mà nói:

- Ngươi... Ngươi là Sở Hoan?

Y thật không thể nào tin được, Sở Hoan chính là tổng đốc Tây Quan, là đại tướng ở biên cương, tay nắm đại quân, cái gọi là quân tử không đặt mình vào nơi nguy hiểm, Sở Hoan sao có thể không ngại nguy hiểm, tự mình chạy đến thành Lan Dịch diễn cái màn bắt giặc bắt kẻ cầm đầu này chứ.

Nếu người trẻ tuổi trước mắt thật sự là Sở Hoan, vậy lá gan của hắn cũng quá lớn rồi.

Hộ vệ trẻ tuổi sắc mặt bình thản, nhàn nhạt mỉm cười, nói:

- Hình như tên ta đúng là như vậy.

Sở Hoan tự nhận, mọi người liền không tiếp tục hoài nghi, Trương Thúc Nghiêm ngơ ngẩn nhìn Sở Hoan một lát, thở dài một tiếng, nói:

- Sở đốc, rốt cuộc ta đã gặp được ngài.

Sở Hoan nói:

- Trương tướng quân phải chăng vẫn muốn lấy đầu bản đốc?

- Sở đốc hiểu lầm rồi.

Trương Thúc Nghiêm cười khổ, nói:

- Thật ra mạt tướng ngày đêm chờ đợi, chính là mong một ngày có thể gặp được Sở đốc, nói với Sở đốc lời lời tâm huyết.

- Có thể nghe được lời tâm huyết của Trương tướng quân, quả nhiên là điều thú vị trong đời.

Sở Hoan cười ha ha nói:

- Không biết Trương tướng quân có lời tâm huyết gì?

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Mạt tướng chỉ sợ nói ra, Sở đốc sẽ không tin tưởng.

- Ông không nói, làm sao biết bản đốc sẽ không tin?

Sở Hoan rất hứng thú nhìn Trương Thúc Nghiêm:

- Lời tâm huyết của Trương tướng quân, chắc là sẽ rất cảm động.

Trương Thúc Nghiêm vẻ mặt nghiêm nghị, nói:

- Sở đốc, ngài cũng biết, Chu Lăng Nhạc đối với ngài không có ý tốt?

Lời vừa nói ra, đám thủ hạ của Trương Thúc Nghiêm ngơ ngác nhìn nhau, mặc dù binh sĩ bình thường trong quân Kim Châu không biết Kim Châu làm loạn là do Chu Lăng Nhạc ở sau lưng giật dây, nhưng đám thuộc hạ tâm phúc của Trương Thúc Nghiêm lại biết chuyện này.

Bây giờ, Trương Thúc Nghiêm đột nhiên nói thị phi về Chu Lăng Nhạc, khiến bọn họ đều ngẩn ra, có người thầm nghĩ, Trương tướng quân thật vô cùng khôn khéo, hôm nay rơi vào tay Sở Hoan, nhất định là đang nghĩ biện pháp thoát thân, nói Chu Lăng Nhạc như vậy, tám chín phần mười là đã có kế sách.

Sở Hoan nhíu mày, giọng nói vẫn không lạnh không nóng:

- Trương tướng quân, Chu tổng đốc trấn giữ Thiên Sơn, bản đốc cũng từng gặp qua, ông ấy là người rất có đạo đức, ông không được bất kính.

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Sở đốc thật lòng đối xử mọi người, nhưng người khác chưa chắc sẽ thật lòng đối đãi ngài. Sở đốc, thực không dám giấu diếm, mạt tướng trấn giữ một vùng Kim Châu nho nhỏ, trong tay cũng không có quá một doanh binh mã, lương thảo thiếu thốn, nếu không phải có người ép buộc, sao có thể khởi binh làm loạn?

Sở Hoan thở dài:

- Trương tướng quân, có mấy lời, vẫn không cần nói trước mặt mọi người.

- Sở đốc, những lời tâm huyết này của mạt tướng, chính là muốn nói trước mặt mọi người.

Trương Thúc Nghiêm giọng điệu chính nghĩa, nói:

- Mạt tướng nhận ân huệ của triều đình, không lúc nào không muốn đền đáp, trước giờ nhẫn nhịn, chính là chờ đợi ngày hôm nay.

Sở Hoan đưa tay lên nói:

- Đã là như thế, Trương tướng quân xin cứ nói!

- Mạt tướng khởi binh, thật sự là vì Chu Lăng Nhạc thấy Sở đốc chăm lo việc nước, muốn chấn hưng Tây Quan, sợ Sở đốc ngồi vững ở Tây Quan sẽ ảnh hưởng đại sự của hắn, nên mới ép mạt tướng khởi binh phản Sở.

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Sở đốc, nếu không bởi vì hắn, mạt tướng sao lại dám khởi binh?

Sở Hoan cau mày nói:

- Ngài là tướng trấn giữ Kim Châu, Chu đốc là tổng đốc Thiên Sơn, ông ta có quyền lực gì có thể bức bách ngài khởi binh?

Trương Thúc Nghiêm lập tức nói:

- Sở đốc phải biết, mạt tướng là người Thiên Sơn, từng tại làm việc dưới trướng ông ta, mạt tướng có thể được điều đến Kim Châu, thật ra cũng là ý của hắn.

- Thì ra là thế.

Sở Hoan mỉm cười nói:

- Nói như thế, quan hệ của Trương tướng quân và Chu tổng đốc có lẽ không tệ, sao lại nói hai chữ ép buộc?

- Lúc còn dưới trướng Chu Lăng Nhạc, chỉ vì là mạt tướng cho là hắn vẫn phục tùng triều đình, phục tùng Chu Lăng Nhạc, cũng giống như phục tùng triều đình.

Trương Thúc Nghiêm vô cùng đau đớn nói:

- Thế nhưng mạt tướng thật không ngờ, Chu Lăng Nhạc đúng là rắp tâm hại người, ý đồ mưu phản, dù mạt tướng trong lòng tức giận, nhưng biết mình thế đơn lực bạc, chỉ có thể lá mặt lá trái... !

Tướng sĩ Kim Châu càng nghe càng kinh hãi, nếu Trương Thúc Nghiêm chỉ nói vài câu không phải về Chu Lăng Nhạc, thì cũng thôi đi, thế nhưng bây giờ càng nói càng rõ ràng, nói Chu Lăng Nhạc thành phản tặc dã tâm bừng bừng, đây đâu phải là kế sách gì, đã nói ra những lời này, dù Sở Hoan thật sự trúng kế, Trương Thúc Nghiêm có thể thoát thân, nhưng truyền tới tai Chu Lăng Nhạc, ông ta khẳng định sẽ không buông tha cho Trương Thúc Nghiêm.

Trương Thúc Nghiêm nói mấy câu này, cũng giống như đoạn tuyệt quan hệ giữa mình với Chu Lăng Nhạc, Trương Hãn bên cạnh nghe phụ thân nói, cũng hơi biến sắc, nhưng gã theo bên cạnh cha mình đã lâu, người khác không hiểu Trương Thúc Nghiêm, nhưng hắn thì hiểu rõ.

Ý cười trong mắt Sở Hoan càng đậm, lại cười nói:

- Trương tướng quân là đang nhẫn nhục?

- Đúng vậy.

Trương Thúc Nghiêm chính nghĩa lẫm liệt nói:

- Thật ra lúc Sở đốc đánh thành Hạ Châu, mạt tướng đã muốn phái binh trợ giúp, nhưng sợ làm rối loạn kế sách của Sở đốc, ngài cơ trí anh minh, mạt tướng sớm tin tưởng rằng, Sở đốc sớm muộn gì cũng sẽ lấy được thành Hạ Châu.

Y nói lời nói này, mặt không đỏ tim không đập nhanh, giống như đang nói một sự thật mọi người đều biết.

Hồ Tông Mậu nằm trên mặt đất, bị đao kề cổ, nghe đến đó, nhịn không được mắng:

- Trương Thúc Nghiêm, ngươi là đồ gió chiều nào theo chiều ấy, Sở đốc, ngài tuyệt đối đừng bị hắn lừa gạt.

Sở Hoan quay đầu lại, nhìn Hồ Tông Mậu, thản nhiên nói:

- Hồ tướng quân lại muốn tận trung với bản đốc?

- Sở đốc, từ lúc mạt tướng quy hàng, vẫn luôn tận trung với ngài.

Hồ Tông Mậu lớn tiếng nói:

- Trương Thúc Nghiêm cáo già xảo quyệt, khẩu phật tâm xà, ngài nhất định phải cẩn thận.

- Lão phu đao kề trên cổ, còn khẩu phật tâm xà gì nữa?

Trương Thúc Nghiêm cười lạnh nói:

- Ngược lại ngươi, Hồ Tông Mậu, ngươi đã bỏ gian tà theo chính nghĩa, quy thuận Sở đốc, vừa rồi vì sao phải thừa cơ hội?

- Ta... Ta thừa cơ gì chứ?

Hồ Tông Mậu lập tức nói.

Trương Thúc Nghiêm lạnh lùng nói:

- Ngươi lúc nãy phóng tới bản tướng, không phải là muốn thoát khỏi khống chế của Sở đốc sao? Miệng ngươi hô hào giết chết bọn họ, chẳng lẽ không phải muốn chúng ta giết chết Sở đốc và các vị tráng sĩ sao?

Hồ Tông Mậu lớn tiếng nói:

- Sở đốc, ngài ngàn vạn lần đừng nghe Trương Thúc Nghiêm ăn nói lung tung, hắn là muốn châm ngòi quan hệ giữa mạt tướng và Sở đốc, người này muốn trở mặt với mạt tướng, nên vu oan hãm hại mạt tướng.

Sở Hoan lại cười nói:

- Vậy bản đốc hỏi ngươi, vì sao vừa rồi ngươi đột nhiên xông lên? Trước đó bản đốc đã nói, trừ phi bản đốc hạ lệnh, nếu không không thể hành động tùy tiện, hay là Hồ tướng quân đã quên hết rồi?

Hồ Tông Mậu nói:

- Mạt tướng và Trương Thúc Nghiêm đúng là tử địch, nhìn thấy người này, mạt tướng liền nhất thời hồ đồ, mạt tướng bỏ gian tà theo chính nghĩa, chưa lập công lao gì, cũng là sốt ruột lập công, muốn bắt được Trương Thúc Nghiêm, cho nên lúc nãy mới xông lên phía trước... !

- Ngươi thật coi Sở đốc là con nít ba tuổi sao?

Trương Thúc Nghiêm cười ha hả:

- Sở đốc, người này dụng tâm hiểm ác, chỉ sợ hắn đã sớm dự tính đưa Sở đốc và các vị tráng sĩ đến thành Lan Dịch, sau đó thừa cơ thoát nạn, lại để cho chúng ta đem Sở đốc và vị tráng sĩ một mẻ hốt gọn... Dụng tâm hiểm ác như vậy, thật sự không thể giữ lại.

Hồ Tông Mậu kêu lên:

- Nếu ngươi thật sự muốn quy thuận Sở đốc, sao vừa rồi lại ra tay?

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Cũng tại ta có mắt không tròng, không biết Sở đốc có can đảm như thế, lại tự mình đến đây. Ta thấy lúc đó tình thế cấp bách, chỉ muốn tự bảo vệ mình, nếu biết là Sở đốc, ta tuyệt đối sẽ không phản kháng.

Hồ Tông Mậu há to miệng, lại không biết nên nói như thế nào.

Sở Hoan cười ha ha lên, nói:

- Hồ Tông Mậu, so với Trương tướng quân, bản đốc càng hoài nghi dụng tâm của ngươi. Trương tướng quân mặt mũi hiền lành, khiến người ta cảm thấy thân thiết, còn ngươi vừa rồi rõ ràng là muốn thoát thân, còn ở đây ngụy biện?

Trương Thúc Nghiêm cảm thán nói:

- Sở đốc anh minh cơ trí, mạt tướng khâm phục. Mạt tướng vẫn luôn chờ đợi Sở đốc, chỉ cần Sở đốc vừa đến, lập tức sẽ quy thuận, mạt tướng lá mặt lá trái, ngày đêm bất an, hôm nay cuối cùng được giải thoát rồi, ngày sau chỉ cần là lệnh của Sở đốc, bất luận là gì mạt tướng cũng sẽ nghe theo.

Sở Hoan gật đầu nói:

- Trương tướng quân, bản đốc tin tưởng ông trung thành với triều đình, càng tin tưởng lòng tốt của ông đối với bản đốc... !

Hộ vệ một mắt bắt giữ Trương Hãn đang muốn nói gì, Sở Hoan đã giơ tay lên, ngăn lời của hộ vệ kia, rồi tiếp tục nói:

- Trương tướng quân nói muốn quy thuận bản đốc, nghe theo mệnh lệnh của bản đốc, không biết là thật hay giả?

- Lòng này thẳng thắn, trời đất làm chứng.

Trương Thúc Nghiêm lập tức nói:

- Mời Sở đốc vào nhà, để bọn mạt tướng hành lễ, Sở đốc từ Hạ Châu một đường vất vả, mạt tướng bây giờ cho người chuẩn bị rượu và thức ăn, bày tiệc đón tiếp Sở đốc và các vị tráng sĩ.

Sở Hoan mỉm cười khoát tay nói:

- Không vội, không vội, bày tiệc tẩy trần thì phải làm liền Trương tướng quân rồi, nhưng bản đốc còn có nhiều huynh đệ bị chặn bên ngoài Lang Nha Cốc, bọn họ cùng bản đốc đồng cam cộng khổ, chưa nhìn thấy bọn họ, bản đốc thực khó mà nuốt trôi, không biết Trương tướng quân có thể nể mặt bản đốc, phái người đi Lang Nha Cốc thông báo một tiếng, để cho các huynh đệ đều đến thành Lan Dịch náo nhiệt một phen?

Trương Thúc Nghiêm do dự một chút, trong nháy mắt liền sảng khoái nói:

- Cái này đương nhiên. Mạt tướng bây giờ tự mình đi nghênh đón các huynh đệ!

- Trương tướng quân tuổi tác đã cao, không dám làm phiền ông tự đi một chuyến.

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Bản đốc và Trương tướng quân mới gặp đã thân, còn có nhiều chuyện muốn nói, đặc biệt là tình huống thực tế ở Kim Châu, bản đốc còn nhiều điều chưa hiểu, Trương tướng quân trấn giữ ở đây, tất nhiên là hiểu rõ phong tục, địa lý Kim Châu, nên muốn nhờ ông chỉ giáo cho.

Đưa tay chỉ hướng Trương Hãn:

- Hay là nhờ thiếu tướng quân vất vả một chuyến?

Trương Hãn sững sờ, nhìn về phía Trương Thúc Nghiêm.

Trương Thúc Nghiêm không chút do dự nói:

- Sở đốc thương tiếc già nua, mạt tướng vô cùng cảm kích, Sở đốc muốn để con ta đi một chuyến, tất nhiên là phải tuân theo mệnh lệnh của ngài... !

Hướng Trương Hãn nói:

- Hãn nhi, con lập tức dẫn người đi Lang Nha Cốc, nói với Thái Thành, để các huynh đệ bên ngoài qua cốc, đến thẳng thành Lan Dịch!

Sở Hoan vỗ tay cười nói:

- Trương tướng quân quả nhiên một lòng tận trung với bản đốc.

Hắn nhìn hộ vệ một mắt đang khống chế Trương Hãn, nói:

- Cừu huynh, huynh mang theo mấy huynh đệ cùng thiếu tướng quân đi Lang Nha Cốc!

Liếc nhìn chung quanh, thấy tướng sĩ Kim Châu vẫn chỉ đao thương về phía này, hắn nhíu mày. Trương Thúc Nghiêm nhìn sắc mặt nói chuyện, lập tức quát:

- Còn không lui xuống cho ta, Sở đốc ở đây, ai dám vô lễ?

Ra lệnh một tiếng, tướng sĩ Kim Châu nào dám không nghe, lần lượt lui xuống.

Sở Hoan mỉm cười nhìn đám thuộc hạ của Trương Thúc Nghiêm, nói:

- Các vị, các huynh đệ của ta cũng rất ngưỡng mộ cảnh sắc phong tục Kim Châu, chi bằng các vị đi cùng với mấy huynh đệ của ta, tìm một một chỗ yên tĩnh, nói chuyện với nhau một chút.

Hắn giơ lên tay chỉ vào đao của bọn họ, lắc đầu nói:

- Đều là huynh đệ một nhà, uống rượu trò chuyện, tay cầm đao thương vẫn là tổn thương hòa khí, cứ tháo bỏ vũ khí hết đi.

Tướng sĩ Kim Châu trong lòng đều nghĩ, cái gì cảnh sắc phong tục, diện tích Kim Châu nhỏ hẹp, nơi nhỏ bé như vậy có cảnh sắc phong tục khỉ gió gì chứ, còn không phải lo lắng chúng ta sinh sự, muốn khống chế chúng ta mà thôi, người người ngơ ngác nhìn nhau, cũng không có ý định tháo bỏ vũ khí, đều nghĩ chẳng lẽ khuất phục như vậy sao?

Đám thuộc cấp này người nào cũng một bụng uất ức, lúc trước trong lòng cười nhạo Hồ Tông Mậu vô dụng, hoa mắt ù tai, chỉ trong mấy ngày làm mất thành Hạ Châu, thế nhưng bây giờ Sở Hoan không tốn một binh một tốt, bắt giặc bắt kẻ cầm đầu, lại đao thương không dính máu mà lấy được Kim Châu, thậm chí trong lòng các tướng đều đang nghi hoặc, chẳng lẽ Kim Châu cứ như vậy bị chiếm rồi sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.