Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1123-2: Mượn Đao Giết Người (2)



Trương Thúc Nghiêm đương nhiên biết rõ Chu Lăng Nhạc để ý thanh danh của mình cỡ nào, đối với Chu Lăng Nhạc mà nói, danh vọng chính là tài nguyên, được lòng dân chúng Tây Bắc, đối với Chu Lăng Nhạc vô cùng quan trọng.

Y thậm chí có thể đoán được, đợi khi Chu Lăng Nhạc biết được mấy câu mình nói trên thành Kim Châu, Chu Lăng Nhạc sẽ giận dữ cỡ nào, trong lúc như thế, nếu mình quay về Thiên Sơn, là tự tìm đường chết không thể nghi ngờ.

Lúc nà cuối cùng đã hiểu, thanh niên nhìn qua có vẻ hòa nhã này, thực ra bên trong vô cùng tàn nhẫn, chẳng những độc ác lợi dụng mình một phen, cuối cùng còn muốn mượn đao giết người.

Trương Hãn nãy giờ không lên tiếng, lúc này vụt ngẩn đầu lên, giận dữ nhìn Sở Hoan, cười lạnh nói:

- Sở đốc muốn để cha con chúng ta quay về chịu chết sao?

Trương Thúc Nghiêm biến sắc, lập tức níu tay Trương Hãn, kéo gã quỳ xuống lần nữa, Sở Hoan đã bưng chén trà nóng vừa được mang lên, cũng không giải thích nhiều, nói:

- Trương tướng quân có cần thu dọn gì nữa không? Nhưng bản đốc thấy, cũng không cần dọn gì nữa đâu, gặp Chu tổng đốc rồi, ngươi liền phải đi Sóc Tuyền nhậm chức, hành lý vẫn phải đưa đến Sóc Tuyền đi, cũng không cần phiền phức như vậy, đồ đạc trong phủ ngươi, bản đốc sẽ cho người chuyển đến Sóc Tuyền không thiếu một món, chỉ mong Trương tướng quân sớm ngày giao thư cho Chu tổng đốc, mau chóng đến Sóc Tuyền.

Trương Thúc Nghiêm chắp tay nói:

- Đã là như thế, mạt tướng tuân mệnh.

Quỳ tiến tới trước mặt Sở Hoan, nhận lấy thư, cẩn thận cất kỹ, vẫn một bộ dạng cung kính, nói:

- Mạt tướng lập tức dẫn đám thuộc hạ đi Thiên Sơn trước, giao thư cho Chu Lăng Nhạc xong, sẽ lập tức đi Sóc Tuyền, Sở đốc xin bảo trọng.

Trong lòng y lại nghĩ, Chu Lăng Nhạc bên kia chắc chắn là không thể đi, vốn là muốn giả bộ phục tùng Sở Hoan, chờ thời cơ Đông Sơn tái khởi, nhưng bây giờ xem ra, vị tổng đốc trẻ trước mắt này cũng là tên ăn tươi nuốt sống người khác, dù còn sống rời khỏi Thiên Sơn, đợi khi đến Sóc Tuyền, sớm muộn cũng bị Sở Hoan đùa chết, trong lòng y đã hạ quyết tâm, không đi Thiên Sơn, cũng không đi Sóc Tuyền, dẫn theo thủ hạ lên phía bắc, nương dựa người Tây Lương.

Người Tây Lương xưa nay vẫn rất coi trọng phản tướng Trung Nguyên, Tiếu Thiên Vấn chính là từ Trung Nguyên đến nương dựa bên đó, hôm nay đã làm đến Nam Viện Đại Vương của Tây Lương Nam Viện, mình qua bên đó, dù sao cũng là phản tướng của Trung Nguyên giống như Tiếu Thiên Vấn, đến lúc đó đeo bám theo Tiếu Thiên Vấn, chưa chắc không có cơ hội vươn lên ở Tây Lương, bây giờ ở Trung Nguyên đã không còn chỗ dung thân, rời đi vẫn tốt hơn.

Sở Hoan thấy Trương Thúc Nghiêm đồng ý đi Thiên Sơn, vốn có chút không vui nhưng tức khắc chuyển thành tươi cười, vuốt cằm nói:

- Đã như thế, vậy làm phiền Trương tướng quân rồi. Như vậy đi, chúng ta cũng không cần trì hoãn, các ngươi bây giờ lập tức lên đường.

Lại gọi:

- Cừu Như Huyết!

Một người lập tức từ bên ngoài đi vào, chỉ có một mắt một cánh tay, Sở Hoan phân phó nói:

- Ngươi dẫn dắt hai trăm huynh đệ, hộ tống nhóm người Trương tướng quân đến biên giới Sa Châu của Thiên Sơn, nhất định phải gọi quân trấn giữ Thiên Sơn ra đón Trương tướng quân, đảm bảo an toàn của bọn họ.

Thấy sắc mặt Trương Thúc Nghiêm tái nhợt, lại cười nói:

- Trương tướng quân, Cừu Như Huyết là tướng giỏi bên cạnh bản đốc, hắn dẫn hai trăm kỵ binh tinh nhuệ hộ tống các ngươi, nhất định có thể bảo đảm an toàn cho các ngươi.

Chắp tay nói:

- Trương tướng quân, thiếu tướng quân, đi đường cẩn thận!

Cừu Như Huyết không đợi Trương Thúc Nghiêm lên tiếng, đã lạnh lùng nói:

- Trương tướng quân, xin mời, các huynh đệ đã chuẩn bị thỏa đáng, chỉ còn chờ hai vị lên đường!

Trương Thúc Nghiêm trong lòng nặng nề, Sở Hoan lại chỉ cười nói:

- Tạm biệt Trương tướng quân, bản đốc còn công vụ trên người, hôm nay tiễn biệt ở đây.

Lần nữa vô cùng khách khí chắp tay một cái, cùng Bùi Tích đi vào hậu đường, bỏ lại hai cha con họ Trương trong nội đường.

Trương Hãn đứng dậy trước, Trương Thúc Nghiêm muốn đứng dậy, nhưng toàn thân như mềm nhũn ra, nhất thời không dậy nổi, Trương Hãn vội vàng nâng dậy, quay đầu giận dữ nhìn Cừu Như Huyết, Cừu Như Huyết thần sắc lạnh lùng, ánh mắt lạnh như băng, lần nữa nói:

- Hai vị, xin mời!

Hai cha con ra cửa phủ, chỉ thấy hai trăm kỵ binh đã chờ sẵn, đám thuộc cấp của mình, lúc này đều mặc thường phục, cả đám ủ rũ, đang chờ đợi.

Sở Hoan hiển nhiên vẫn rất khách sáo, chuẩn bị cho cha con họ Trương hai cỗ xe ngựa.

Mặt trời ngả về tây, cha con họ Trương thị cuối cùng đã ra khỏi cửa thành Lan Dịch, đi được mấy dặm đường, Trương Thúc Nghiêm bỗng nhiên quay đầu lại, trông thấy trên đầu tường thành Lan Dịch, Sở Hoan một thân Lang giáp, đang đứng nhìn xa xa.

- Chu Lăng Nhạc, vận khí của ông thật sự không tốt.

Trương Thúc Nghiêm ngẩn đầu nhìn bầu trời ảm đạm, tự lẩm bẩm:

- Ông thật sự gặp phải đối thủ lợi hại rồi!

Về việc bia tráng sĩ, cũng không tốn hao quá nhiều thời gian, đã tìm được thợ giỏi tại Kim Châu, dựa theo ý của Sở Hoan, điêu khắc ra một tấm bia tráng sĩ cao gấp đôi thân người, bài văn khắc trên bia thì do Bùi Tích tự mình viết, rồi dựng bia ở ngoài cửa chính thành Lan Dịch, ngày dựng bia, vô số dân chúng tụ tập ngoài cửa thành.

Sở Hoan tìm Lan Dịch văn sĩ nổi tiếng trong thành đến đọc to bi văn, bản bi văn này viết vô cùng sâu sắc cảm động, mọi người nghe giọng văn sĩ kia trầm bồng du dương, không ít người đều lã chã rơi lệ.

Sở Hoan tự mình hành lễ trước bia tráng sĩ, bái tế anh linh các chiến sĩ đã hi sinh trong cuộc chiến chống người Tây Lương.

Ở thành Lan Dịch nghỉ ngơi hồi phục vài ngày, Sở Hoan xử lý công việc, sắp xếp người ở lại Kim Châu trấn giữ, quân binh cũng được nghỉ ngơi mấy ngày, Phương Như Thủy đã bắt đầu sắp xếp lại doanh chữ Cấn.

Thời gian Trương Thúc thống lĩnh doanh chữ Cấn cũng không tính là dài, thủ đoạn khống chế chủ yếu của y chính là sắp xếp vào trong trong quân đội rất nhiều thuộc cấp tâm phúc của mình. Hôm nay, cha con họ Trương dẫn đám tâm phúc rời đi, doanh chữ Cấn tất nhiên phải thanh tẩy lần nữa, Sở Hoan hạ lệnh cho Phương Như Thủy cố gắng đề bạt tướng tá trong doanh chữ Cấn, ban ân cho người, thì mới mong người ta có thể trung thành.

Đợi đến lúc Kim Châu yên ổn lại, Sở Hoan nhớ đến Bắc Sơn Tiếu Hoán Chương tập trung binh mã ở biên giới, mặc dù không có tin tức mới gì truyền đến, nhưng cũng biết Tiếu Hoán Chương tuyệt không dám hành động tùy tiện. Sóc Tuyền là trung tâm chính trị quân đội của Tây Quan, bản thân mình không nên rời khỏi đại bản doanh quá lâu, cuối cùng triệu tập các quan văn võ ở Kim Châu, dặn dò một phen, rồi hạ lệnh toàn quân nhổ trại, rút về Sóc Tuyền.

Quân Sở toàn quân lên đường, Sở Hoan không ngờ rằng, dân chúng thành Lan Dịch biết Sở Hoan phải đi, từ sáng sớm đã đứng sẵn hai bên đường để chờ, từ lúc ra khỏi phủ, mãi đến khi cưỡi ngựa ra khỏi thành, hai bên đường đều có dân chúng tiễn đưa, Sở Hoan nhìn thấy, trong lòng cảm thán, yêu cầu của dân chúng không hề cao, chỉ cần đối đãi với bọn họ hơi tốt một chút, bọn họ liền mang ơn cảm đức.

Ra khỏi Lang Nha Cốc, cũng không tiến vào Hạ Châu, mà trực tiếp đi về Việt Châu, hành quân không nghỉ ngày nào, quân Sở trong nửa tháng ngắn ngủi đã liên tục công phá hai thành, bình định được phản loạn ở Tây Quan, việc này đương nhiên đã lan truyền khắp nơi, ven đường những chỗ đi ngang qua huyện trấn, đều có dân chúng vui mừng cổ vũ, thứ nhất là vì quân Sở đại thắng trở về, quan trọng hơn là, lệnh phân chia ruộng đất của Sở Hoan đã ban bố xuống, mặc dù vẫn còn quá trình đăng ký ruộng đất trên sổ sách, nhưng dân chúng ai cũng cảm kích trong lòng.

Sở Hoan không hề để quan binh vào thôn trấn quấy rối, ven đường gặp được thôn trấn, thậm chí là thị trấn, đại quân đều sẽ đi vòng để tránh, chỉ một mình hắn dẫn theo ít hộ vệ ghé qua dò xét một phen.

Lên đường không ngừng nghỉ, cuối cùng đã đến ngày nhìn thấy hình dáng khổng lồ của thành Sóc Tuyền ở phía xa xa, tướng sĩ hoan hô thành tiếng. Lần này xuất binh bình định, tướng sĩ đều cảm thấy nhất định phải trải qua một trận chiến kịch liệt, cho dù bình định được phản loạn, quân Sở cũng sẽ tổn thất nặng nề. Nhưng kết quả, tổng đốc đại nhân thi hành diệu kế, đừng nói đao không dính máu, người không bị thương, đã lấy được Kim Châu, mà ngay cả trận chiến Hạ Châu, thương vong cũng rất ít, dùng tổn thất thấp nhất đạt được thắng lợi huy hoàng nhất, toàn quân cao thấp, đối với tài lĩnh binh của Tổng đốc đại nhân, đã là khâm phục vạn phần.

Đến gần thành Sóc Tuyền, Sở Hoan hạ lệnh cho tất cả quan binh về doanh của mình. Tám trăm cấm vệ quân, lần này xuất chinh, hao tổn mấy chục người, Bùi Tích suất lĩnh những cấm vệ quân này trở về doanh địa, hơn nữa Hứa Thiệu cũng suất lĩnh hơn bốn trăm Hổ Dực Kỵ đi theo Bùi Tích vào doanh.

Hứa Thiệu và Hổ Dực Kỵ, cuối cùng cũng theo về dưới trướng Sở Hoan.

Hứa Thiệu thật ra cũng hiểu, lúc trước cướp pháp trường, phá vòng vây ra khỏi thành, bị nói là mưu phản, chuyện này sớm đã lan truyền ra ngoài, nếu không có người đứng ra rửa oan cho Hổ Dực Kỵ, như vậy Hổ Dực Kỵ sẽ vĩnh viễn chỉ có thể dùng cái tên Vân Lý Phong mà tồn tại, vĩnh viễn bị coi là một đám giặc cỏ, Dư Bất Khuất đã mất, sẽ không còn ai đứng ra vì họ rửa sạch tội danh, người duy nhất có thể giúp bọn họ khôi phục thân phận, chỉ có thể là Sở Hoan.

Hơn nữa, từng là đội thân binh hộ vệ của Dư Bất Khuất, Hổ Dực Kỵ lúc trước chính là tinh duệ trong tinh duệ, vương bài trong vương bài, Hứa Thiệu thật sự không muốn nhìn thấy những dũng sĩ này cứ mãi lưu lạc bên ngoài, bọn họ cần một nơi để trở về, có lẽ trong lòng Hổ Dực Kỵ, Sở Hoan kém xa Dư Bất Khuất, nhưng Hứa Thiệu lại biết, Sở Hoan cuối cùng không phải một người tài trí bình thường, theo bên cạnh Sở Hoan, Hứa Thiệu thấy được phẩm chất hăng hái tiến lên, Hổ Dực Kỵ đi theo dưới trướng Sở Hoan, chưa hẳn sẽ không có tiền đồ tốt, cũng chưa chắc không phải là một chỗ tốt để trở về.

Phản loạn ở Tây Quan đã bình định xong, nhưng trong lòng Sở Hoan rất rõ ràng, đây chưa phải là kết thúc, những khó khăn sau này, chắc chắn so với lần này còn hung hiểm hơn nhiều.

Hắn hứa với dân chúng, sẽ cho mọi người cuộc sống yên ổn, mà thái bình, trước giờ đều cần có lực lượng mạnh mẽ để bảo vệ, hắn cần một đội quân hùng mạnh để đảm bảo thái bình cho Tây Quan, đó là một đội quân tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của hắn.

Cấm vệ quân cần phải nhanh chóng xây dựng, thật gấp. Theo ý kiến và kế hoạch của Bùi Tích, bốn doanh Phong Lâm Hỏa Sơn phải được xây dựng cùng lúc, hơn nữa phải nắm bắt thời gian tiến hành huấn luyện, chẳng những phải huấn luyện nghiêm khắc từng doanh, mà còn phải tập phối hợp bốn doanh binh chủng với nhau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.