Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1301: Cố Nhân



Nếu đổi lại là người khác, Sở Hoan tuyệt đối sẽ không hở ra nửa câu về sự tình bên trong, nhưng đối với Bùi Tích, Sở Hoan thực sự tin tưởng vị đại ca này.

Rồi Sở Hoan nhẹ giọng kể lại chuyện xảy ra ở Cổ Thủy tự cho Bùi Tích.

- Thì ra là vậy.

Bùi Tích lúc này mới chợt hiểu ra, Sở Hoan nói chuyện cơ mật như vậy với mình, Bùi Tích biết rõ ràng Sở Hoan rất tín nhiệm mình.

- Theo những điều trong bức thư này, mục đích Tiếu Hoán Chương điều Quân Đan Dương, không phải nhằm vào Tây Quan ta...

Bùi Tích nhẹ giọng nói:

- Gã đã nhận định hung thủ thật sự đứng phía sau vụ giết Tiếu Tĩnh Khiêm là Chu Lăng Nhạc. Việc điều Quân Đan Dương chỉ là giả bộ, muốn đánh lạc hướng Chu Lăng Nhạc, mục đích cuối cùng là muốn Chu Lăng Nhạc xuất binh từ Thiên Sơn, xâm nhập vào Hạ Châu ta. Chỉ cần Chu Lăng Nhạc xuất binh, Tiếu Hoán Chương sẽ bí mật điều quân tới Ngọc Điền, từ Ngọc Điền toàn diện phát động công kích, đánh vào bên trong Thiên Sơn, sau đó cùng Tây Quan ta giáp công từ hai đường.

Sở Hoan gật đầu nói:

- Trong thư, đúng là nói rất rõ chi tiết kế hoạch của Tiếu Hoán Chương.

- Nếu quả thật là vậy, Tiếu Hoán Chương đúng là vô cùng giảo hoạt.

Bùi Tích cảm thán nói:

- Chiêu này thi triển ra, Chu Lăng Nhạc dù có khôn khéo tới đâu, nhìn thấy rõ ràng quân Bắc Sơn tấn công Tây Quan, như vậy theo tính cách của Chu Lăng Nhạc, tám chín phần là muốn xuất binh từ Thiên Sơn. Nếu tất cả đều giống như dự đoán của Tiếu Hoán Chương, kế hoạch này đúng là một biện pháp tốt nhất đả kích Chu Lăng Nhạc.

Sở Hoan nói:

- Cho nên trong lòng Tiếu Hằng cho rằng, để diễn hay tiết mục này, tiếp theo Tiếu Hoán Chương sẽ điều binh Đan Dương quy mô lớn, với tốc độ điều động binh lực và vật tư chuẩn bị của họ, chậm nhất trong vòng một tháng sau, sẽ bắt đầu tiến binh Tây Quan. Hơn nữa, để làm mờ mắt Chu Lăng Nhạc hiệu quả hơn, bọn họ sẽ bày ra màn kịch tấn công thật.

Bùi Tích như có điều suy nghĩ, một lát sau, mới nhẹ giọng hỏi:

- Nhị đệ, những thứ viết trong thư của Tiếu Hằng có đáng tin không?

- Lời của Tiếu Hằng đáng tin tới chín phần.

Sở Hoan nói:

- Nhưng hiện tại đệ đang lo, Tiếu Hằng nói những gì y biết cho chúng ta, nhưng những gì y biết liệu có đúng là tâm tư của Tiếu Hoán Chương không.

Trong mắt Bùi Tích hiện lên vẻ đồng tình, nói:

- Nhị đệ có nỗi lo như thế, ta cũng yên tâm rồi.

Sở Hoan cười lạnh nói:

- Tiếu Hoán Chương quỷ kế đa đoan, nhưng đệ có thể khẳng định một điểm, người này không phải người hành động theo cảm tính. Sự sâu xa của gã tuyệt đối không thể không đề phòng.

- Ý của đệ là gì?

- Đại ca, nếu Tiếu Hoán Chương đùa thành thật, thì nên làm như nào?

Sở Hoan bình tĩnh nói:

- Có lẽ ngay từ đầu, thực sự gã đã muốn khống chế Chu Lăng Nhạc, nhưng nếu bên chúng ta không chuẩn bị, thực sự bị gã tấn công Giáp Châu, lẽ nào gã còn để lại giáp Châu cho chúng ta?

Bùi Tích gật đầu nói:

- Đúng vậy, miếng thịt mỡ nuốt vào, muốn nhổ ra, đó là điều không thể.

- Cho nên bất kể Tiếu Hoán Chương có phải thật sự muốn che mắt Chu Lăng Nhạc hay không, chúng ta cũng không thể lơi lỏng cảnh giác.

Sở Hoan nói khẽ:

- Nếu gã đã giả bộ thật sự tấn công Giáp Châu để khống chế Chu Lăng Nhạc, chúng ta cứ phối hợp với gã. Đương nhiên cũng phải thật sự ngăn chặn sự tấn công của gã. Tuy nói chiêu Tiếu Hoán Chương khống chế Chu Lăng Nhạc này rất hay, nhưng Tây Quan chúng ta cũng phải chịu sự rủi ro. Điểm này ta không thể chấp nhận được. Cho dù là kế sách thần kỳ, nhưng ta cũng không thể làm theo kế hoạch của gã.

- Cho nên thủ vững Giáp Châu, không lui.

- Đúng vậy.

Sở Hoan nói:

- Đệ nghĩ, Tiếu Hoán Chương thực sự muốn tấn công Chu Lăng Nhạc, Tây Quan ta có thể phối hợp với gã. Gã có thể tấn công theo con đường Ngọc Điền, Tây Quan ta sẽ tập hợp binh mã tới Hạ Châu, công phạt Thiên Sơn theo hai đường. Mặc dù Chu Lăng Nhạc binh hùng tướng mạnh, nhưng phần thắng cũng không lớn.

Bùi Tích vuốt râu nói:

- Nhị đệ có một điểm nói cực kỳ đúng đó là, Tiếu Hoán Chương lòng dạ rất sâu, là kẻ biết nhẫn nhục. Lúc trước Chu Lăng Nhạc chen chân vào Bắc Sơn, gã kính cẩn nghe lời, từ đó có thể thấy gã không phải người hành động theo cảm tính. Lần này, mặc dù con trai thứ của gã bị giết, nhưng so với tiền đồ của toàn bộ Bắc Sơn đạo, ta thấy trong lòng Tiếu Hoán Chương, tiền đồ của Bắc Sơn chưa chắc nhẹ hơn tính mạng của Tiếu Tĩnh Khiêm.

Sở Hoan cười nói:

- Cho nên quân ta tập trung hỏa lực, liều mạng một lần. Tiếu Hoán Chương chưa chắc dám đánh tới. Đương nhiên gã hiểu, nếu thực sự Tây Quan và Bắc Sơn liều mạng cá chết lưới rách, Tây Quan ta đương nhiên tổn thất nặng nề, Bắc Sơn gã cũng không khá hơn là mấy. Đến cuối cùng, chỉ có thể là Chu Lăng Nhạc được hưởng lợi.

- Chu Lăng Nhạc cũng là người tâm cơ rất sâu, nếu như Bắc Sơn chỉ tập trung hỏa lực biên giới, Chu Lăng Nhạc sẽ không hành động liều lĩnh.

Bùi Tích nhẹ giọng nói:

- Tọa sơn nhìn hổ đấu, Chu Lăng Nhạc hiểu rõ hàm ý trong đó, không tới lúc bất đắc dĩ, Chu Lăng Nhạc chưa chắc đã xuất binh từ Thiên Sơn.

- Đúng vậy.

Sở Hoan nói:

- Cho nên lần này trừ phi Tiếu Hoán Chương thực sự muốn được ăn cả ngã về không, nếu không Chu Lăng Nhạc sẽ không bị gã qua mặt. Nhưng nếu thực sự Tiếu Hoán Chương chỉ muốn qua mặt Chu Lăng Nhạc, thì không thể tổn hại quá nhiều binh lực ở và vật lực ở Giáp Châu...

Sở Hoan hơi cau mày, trầm mặc một lát, mới nói:

- Cho nên, chúng ta không thể vì bức mật hàm này của Tiếu Hằng mà buông lỏng cảnh giác.

Lúc hai người đang thì thầm to nhỏ, Kỳ Hồng đã xuất hiện ở cửa chính:

- Đại nhân, có người trong kinh tới cầu kiến đại nhân.

- Từ kinh tới?

Sở Hoan khẽ giật mình, liếc nhìn sang Bùi Tích, cũng có mấy phần kinh ngạc:

- Hoàng đế đã Bắc tuần, cứ cho là có ý chỉ, cũng chỉ có thể truyền tới từ bên Hà Tây, sao trong kinh lại có người đến?

Lập tức cảm giác có vấn đề, giơ tay lên nói:

- Mời vào.

Sau một lát, chỉ thấy có một người thở hồng hộc chạy vào đại sảnh, mặc áo bông dày, cả người bao buộc rất chặt. Nhìn thấy Sở Hoan trong đại sảnh, người kia tiến lên, quỳ rạp dưới đất, nghẹn ngào khóc rống lên:

- Sở đại nhân, Sở đại nhân, Tạp gia trải qua muôn vàn khổ sở cuối cùng cũng gặp được người.

Sở Hoan thấy người này phong trần khổ sở, nhất thời không nhận ra, nghe gã tự xưng là “Tạp gia”, sửng sốt một chút, nhìn kỹ người kia, thất thanh nói:

- Tôn...Tôn công công, sao lại là ông?

Hắn ngàn vạn lần không ngờ, đột nhiên Tôn Đức Thắng lại xuất hiện trước mặt mình.

Tôn Đức Thắng có thể coi là bạn cũ của Sở Hoan. Lúc ở Vân Sơn, Tôn Đức Thắng hầu hạ bên cạnh Tề vương Doanh Nhân. Sở Hoan vào kinh, là Tôn Đức Thắng dẫn vào.

Tôn Đức Thẳng chưa tới 40, nhưng hiện tại nhìn dường như già hơn cả chục tuổi.

- Sở đại nhân, chính là Tạp gia, để gặp ngài, Tạp Gia thật sự đã rất khổ sở.

Tôn Đức Thắng nhìn thấy Sở Hoan, trong lòng cảm thán, trong lúc nhất thời không ngừng rơi lệ.

- Mau mau, mau đứng lên...

Cố nhân gặp nhau, Sở Hoan cũng khá cảm khái, đích thân đỡ dậy. Thấy trán Tôn Đức Thắng thêm nhiều nếp nhăn, bộ dạng mệt mỏi, thở dài:

- Tôn công công, sao ngươi lại thành như vậy?

- Một lời không nói hết, một lời khó nói hết.

Tới phủ tổng đốc Sóc Tuyền, Tôn Đức Thắng mới an tâm.

- Còn chưa ăn gì phải không?

Sở Hoan ân cần hỏi, lập tức dặn dò Kỳ Hồng:

- Tranh thủ thời gian, bảo phòng bếp chuẩn bị cơm canh, công công còn chưa ăn cơm...

- Đa tạ Sở đại nhân, Sở đại nhân, còn có hai huynh đệ tới cùng Tạp gia, bảo vệ Tạp gia trên cả đoạn đường.

Tôn Đức Thắng vội hỏi:

- Bọn họ đi cùng Tạp gia, ra roi thúc ngựa, cũng hơn một ngày không ăn gì rồi...

- Bảo nhà bếp chuẩn bị thêm đồ ăn.

Sở Hoan dặn dò Kỳ Hoành:

- Lấy thêm hai vò rượu, trời đông giá rét, uống chút rượu ấm người.

Sau khi Kỳ Hoành lui, lúc này Sở Hoan mới nói:

- Tôn công công yên tâm, dù ở đây không có sơn hào hải vị gì, nhưng đồ ăn để no bụng thì tuyệt đối không thành vấn đề.

- Phiền Sở đại nhân.

Tôn Đức Thắng thở dài một hơi, Sở Hoan thấy ông ta đi đường mệt nhọc, dìu ông ta ngồi xuống ghế dựa, lúc này mới giới thiệu với Tôn Đức Thắng:

- Tôn công công, đây chính là Bùi tiên sinh Bùi Tích, là phụ tá của ta.

Tôn Đức Thắng vừa ngồi xuống, lập tức lại đứng dậy, chắp tay với Bùi Tích.

Bùi Tích cười nói:

- Công công đi đường mệt nhọc, đến đây rồi, ăn chút gì, sau đó tắm nước nóng, nghỉ ngơi cho tốt.

- Làm phiền làm phiền.

Tới địa phận của Sở Hoan, Tôn Đức Thắng rất khách sáo, sau khi lại ngồi xuống, lúc này Sở Hoan và Bùi Tích mới ngồi xuống.

- Công công, trời đông giá rét, sao lại tới Tây Bắc?

Sở Hoan hơi kinh ngạc hỏi:

- Lẽ nào có chuyện gì?

Trong đầu y đương nhiên nghĩ tới Tề vương Doanh Nhân.

Hoàng đế Bắc tuần, Thái tử giám quốc, Tề vương Doanh Nhân lại là phụ quốc, nhưng Sở Hoan rất rõ, Tề vương Doanh nhân so với Thái tử, cho dù có treo cờ Tòng Dương ở sau cũng chưa chắc đã là đối thủ của Thái tử.

Hán vương rơi đài, đối thủ cạnh tranh duy nhất của Thái tử chỉ còn Tề vương Doanh Nhân, Sở Hoan đã sớm nghĩ, trong thời gian Thái tử giám quốc, không thể hạ thủ với Tề vương.

Kỳ thật, hắn vẫn luôn thấy khó hiểu đối với sự sắp xếp này của hoàng đế. Hoàng đế đã giao vị trí giám quốc cho Thái tử, vậy khác nào cho thiên hạ thấy, vị trí kế tục thuộc về Thái tử.

Hoàng đế đã già, Thái tử kế nghiệp thống nhất đất nước, hẳn cũng không phải đợi quá lâu.

Thời điểm này, để Thái tử giám quốc, diệt trừ bè phái Tề vương, chuẩn bị sẵn sàng cho việc kế thừa đất nước, đây cũng không phải chuyện gì khó hiểu.

Chỉ là nếu đã quyết định nhường lại vị trí này cho Thái tử, đương nhiên là muốn Tề vương Bắc tuần cùng. Nếu đã như vậy, bất luận là để trải đường cho Thái tử đăng cơ, hay là đối với bản thân Tề vương, cũng có lợi vô hại.

Để lại một Tề vương, một giám quốc, một phụ quốc, tất nhiên sẽ tồn tại phân tranh. Để lại Tề vương, nghĩa là nếu Tề vương lưu lại trong vòng nước xoáy, đương nhiên là chuyện có hại mà bất lợi.

Thậm chí Sở Hoan cảm thấy, lẽ nào hoàng đế để lại Tề vương, là muốn để hai huynh đệ này làm loạn kinh thành long trời lở đất? Về công về tư, đây đều là một sự sắp xếp không sáng suốt, nhưng hoàng đế lại sắp xếp như vậy.

Là do hoàng đế tuổi già, đầu óc kém minh mẫn, hay là trong lòng hoàng đế có ý đồ khác?

Lần này Tôn Đức Thắng đột nhiên xuất hiện ở Sóc Tuyền, Sở Hoan lập tức nghĩ rất có thể Tề vương Doanh Nhân xảy ra chuyện, Tôn Đức Thắng là tâm phúc của Tề vương, lần này gã tới Tây Bắc, chỉ e là Tề vương phái đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.