Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 1467: Anh túc đỏ



La Định Tây cười lớn nói:

- Hóa ra ngươi cũng chỉ là một con sâu đáng thương, một con sâu đáng thương bị nữ nhân đùa bỡn trong lòng bàn tay...Ta hỏi ngươi, vì sao ả phải tới tìm ngươi, lẽ nào ả đã sớm biết kế hoạch tập kích Sóc tuyền?

- Kỳ thực ngươi còn phạm một sai lầm trí mạng nữa, đó chính là lưu lại phủ Tổng đốc.

Từ Tu thở dài nói:

- Ả là con rắn độc bên cạnh ngươi, khi ngươi tạo uy hiếp với ả, có từng nghĩ, bất cứ lúc nào ả cũng sẽ tìm cơ hội cắn ngươi một miếng trí mạng. Địa vị của ả ở phủ Tổng đốc, chúng ta nói chuyện ở phủ Tổng đốc, ngươi thật sự cảm thấy sẽ không lọt vào tai ả sao. Ở cái đại viện rộng lớn đó, cho dù là ngóc ngách nào, đối với ả mà nói, đều chẳng có bí mật gì cả.

La Định Tây bừng tỉnh ngộ:

- Ả nghe được phong thanh, sau đó tìm đến ngươi, con sâu đáng thương vô năng ngươi đã đem kế hoạch bất ngờ tập kích Sóc tuyền kể tỉ mỉ cho ả, trở thành công cụ cho ả, âm thầm câu kết với người Tây Quan, bán rẻ bổn tướng.

- Ngươi nên biết, khi đối mặt với ả, chẳng có mấy đàn ông có thể giữ được bí mật.

Từ Tu chầm chậm nói:

- Ngoại trừ cha con Tiếu Hoán Chương, ngươi đã lộ mặt thật với ả, chẳng lẽ ngươi không rõ, cho dù là lúc nào, cũng không nên đắc tội với phụ nữ.

- Vậy ngươi có biết, cho dù ngươi bán rẻ ta, người Tây Quan cũng không bỏ qua cho ngươi.

La Định Tây cười lạnh nói:

- Người bán chủ cầu vinh, lẽ nào ngươi cho rằng người Tây Quan sẽ thật lòng đối đãi ngươi?

- Ta chưa từng nghĩ họ sẽ đối xử tử tế với ta.

Ánh mắt Từ Tu sắc bén, nhìn La Định Tây:

- Nhưng ít nhất ta hiểu được một điểm, ta làm như vậy, ít nhất cũng có thể bảo vệ tính mạng của mình!

- Chỉ vì giữ tính mạng?

La Định Tây cười lạnh nói:

- Nếu ngươi giết nữ nhân kia, cùng ta mưu đồ đại sự, vinh hóa phú quý muốn gì có nấy. Nhưng ngươi đã vứt bỏ tất cả, bán đứng lão tử chỉ để giữ được tính mạng?

Từ Tu dùng ánh mắt cổ quái nhìn La Định Tây, cau mày nói:

- Vinh hoa phú quý? Nhưng trong mắt ta, nếu quả thật cùng ngươi nắm lấy Sóc tuyền, dâng cho Chu Lăng Nhạc, ta sẽ cách cái chết không xa đâu!

La Định Tây khẽ giật mình:

- Ngươi cảm thấy ta sẽ giết ngươi?

Từ Tu lắc đầu thở dài:

- Cuối cùng ta đã hiểu, ngươi có thể thay thế Tiếu Hoán Chương, thực sự không phải vì ngươi có bản lĩnh lớn, quả thực là nữ nhân đó đã đứng sau giúp ngươi. Ngay cả đạo lý dễ hiểu nhất ngươi cũng không thể nhận ra thì vốn ngươi không thích hợp để có được chỗ cắm dùi trong thời loạn thế.

Dừng lại một chút, giọng lạnh lùng nói:

- Chu Lăng Nhạc là ai? Không tệ, ngươi lấy Sóc Tuyền, đến lúc đó kính hiếu Chu Lăng Nhạc, đương nhiên y sẽ thưởng lớn cho ngươi, Chu Lăng Nhạc muốn mua được lòng người, đối với kẻ lập được công lớn như ngươi, chắc chắn sẽ không dễ dàng động đến. Nhưng ngươi chưa từng nghĩ, Chu Lăng Nhạc trước nay lòng dạ độc ác, ngươi muốn kiếm một chỗ cắm dùi dưới chân y, có ý đồ tìm cơ hội Đông Sơn tái khởi, lẽ nào Chu Lăng Nhạc không nhận ra điều này?

La Định Tây nhíu mày.

- Chu Lăng Nhạc có lẽ sẽ cho ngươi vinh hoa phú quý, nhưng y tuyệt đối sẽ không cho ngươi cơ hội tái khởi Đông Sơn.

Từ Tu lạnh lùng nói:

- Y sẽ không đụng đến ngươi, dù sao ngươi cũng là đại công thần của y, nhưng y cũng sẽ không cho ngươi có thực lực. Chuyện bài trừ đối lập, chính là chuyện Chu Lăng Nhạc giỏi nhất. Muốn làm suy yếu thực lực của ngươi, dĩ nhiên phải ra tay từ những tâm phúc thân tín bên cạnh ngươi. Ngươi tín nhiệm ta, ta sẽ coi ngươi là người đáng tin nhất, và cũng là người đem lại cho ta phiền phức lớn nhất. Người đầu tiên Chu Lăng Nhạc phải loại trừ, cũng tất nhiên là ta!

Khóe mắt La Định Tây run rẩy, Từ Tu nói như vậy, gã không thể không thừa nhận là rất có lý.

- Giờ ngươi nên rõ, đối với ngươi mà nói, dựa vào Chu Lăng Nhạc không phải con đường sai, nhưng với ta mà nói, đây là con đường chết.

Từ Tu khẽ thở dài:

- Nếu không có nữ nhân đó, có lẽ ta đã thật sự giúp ngươi có được Sóc Tuyền, sau đó sẽ giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang, cao chạy xa bay, coi như không phụ lòng tín nhiệm nhiều năm của ngươi. Nhưng...ả xuất hiện trước mặt ta, cho ta một con đường khác, ta không phải là người có thể chống được sự hấp dẫn, cho nên ta chỉ có thể đi một con đường khác.

- Ả có thể cho ngươi thay thế Tiếu Hoán Chương, nhưng không thể nào giúp ngươi thay thế ta!

La Định Tây cười nhạt nói:

- Chắc chắn ngươi không thể trở thành ta!

- Ta chưa từng nghĩ sẽ trở thành ngươi.

Từ Tu thản nhiên nói:

- Tiếu Hoán Chương có tài sản lớn, y chết rồi, nữ nhân kia vẫn chưa chết. Ả đã đồng ý với ta, nguyện cùng ta mang theo số tài sản kia cao chạy xa bay. Trong thời loạn thế, ngươi không thể kiếm được chỗ cắm dùi, ta cũng không thể, cho nên cùng ả mang theo tài sản cao chạy xa bay. Đối với ta mà nói, là con đường tốt nhất.

- Ngươi thực sự tin tưởng ả?

La Định Tây lãnh đạm nói:

- Ả có thể hại chết Tiếu Hoán Chương, có thể bán đứng ta thì cũng có thể cắn ngươi một miếng!

Từ Tu gật đầu nói:

- Ta rõ, ta rõ, cho nên ta sẽ cẩn thận, tránh để mình giẫm lên vết xe đổ của các ngươi!

Y than nhẹ một tiếng:

- Ta là người thế tục, người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Đối mặt với món tiền lớn như vậy, lại đối mặt với một nữ nhân như vậy, với ta mà nói, hai thứ hấp dẫn này đã đáng để ta dùng cả tính mạng đánh cược một lần!

La Định Tây ngậm chặt môi, không nói thêm gì nữa.

Từ Tu lộ nụ cười yếu ớt, nói:

- Nên nói, ta đã nói hết rồi, vốn những lời này không cần nói với ngươi, nhưng ta ta vẫn là một người tình nghĩa, ngươi bồi dưỡng ta đã nhiều năm, ta cũng không thể để ngươi làm kẻ hồ đồ được!

Trong lúc nói chuyện, cơ thể rung mạnh về phía trước, ép đến bên cạnh La Định Tây. La Định Tây lắp bắp kinh hãi, cảm giác có gì đó không bình thường, nhưng đã muộn rồi, vùng bụng cảm thấy đau đớn một lúc, trong tay Từ Tu chẳng biết từ lúc nào đã có thêm con dao sắc bén, hung hăng đâm vào bụng La Định Tây.

La Định Tây muốn giãy dụa, toàn thân bị trói lại, hơn nữa Từ Tu đã ôm lấy cổ gã, dùng cổ tay kẹp lấy cổ gã, ghé sát tai gã, nói khẽ:

- Cùng ả cao chạy xa bay, chỉ có một điều kiện, chính là ta phải đích thân giết chết ngươi ở Sóc Tuyền...Ta đã có được sự đồng ý của Tề Vương, cái mạng này của ngươi, coi như ta lấy thay ả, như thế ta cũng có thể thương lượng với ả, ngươi...không nên trách ta...!

Hai mắt La Định Tây nhô lên, trong cổ họng phát ra tiếng ọc ọc, rất nhanh, đầu nặng nề rũ xuống vai. Từ Tu ngẩng đầu nhìn sắc trời, những tia nắng sớm mai đã chiếu xuống vai y. Y buông tay ra, đẩy nhẹ, cơ thể khôi ngô của La Định Tây mở to mắt, té ngửa ra sau, nặng nề ngã xuống mặt đất.

La Định Tây đột nhiên ngã xuống, kỵ binh Bắc Sơn bày trận không ít người trông thấy, ai nấy đều biến sắc.

Lúc này Tề Vương cũng đã có mặt, đứng trước quân trận.

Tướng sĩ trong quân trận kỵ binh Bắc Sơn thấy Tề Vương đích thân tới, trong lòng vài người có hơi tán thưởng, dù sao lúc này quân Bắc Sơn vẫn chưa thật sự quy thuận, nếu như lúc này quân binh Bắc Sơn cùng tấn công, Tề Vương sẽ rơi vào cảnh vô cùng hung hiểm.

Kỵ binh Bắc Sơn đều nắm chiến mã của mình, đứng kính cẩn.

Tề Vương liếc nhìn chúng tướng sĩ, cất cao giọng:

- Biểu hiện của các ngươi, đã không khiến bổn vương thất vọng. Các ngươi vẫn là quân nhân trung thành của Đại Tần. Bổn vương từng nói, chỉ diệt đầu đảng tội ác, tòng phạm chuyện cũ bỏ qua. La Định Tây câu kết với Chu Lăng Nhạc, có ý định mưu phản đã bị bổn vương hạ lệnh truy sát, các ngươi đều do La Định Tây che mắt, giờ bổn vương tuyên bố các ngươi đều vô tội!

Kỵ binh Bắc Sơn im ắng, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt hầu hết các binh sĩ đều thở phào nhẹ nhõm. Đối với phần lớn binh sĩ mà nói, tham gia quân ngũ có thể nhận quân lương, nuôi sống gia đình. Nhưng một khi bị gọi là phản tặc, không những bị triều đình tán công, mà ngay cả quân lương e là cũng khó nhận được.

Tề Vương tuyên bố mọi người vô tội, vui mừng nhất, vẫn là mấy thuộc cấp của La Định Tây, đại đa số các tướng lĩnh cấp cao đang có mặt đều do La Định Tây cất nhắc. Nếu như hôm nay đoạt thành thuận lợi, cho dù bọn họ biết La Định Tây dựa vào Chu Lăng Nhạc, khởi binh mưu phản, tất nhiên cũng sẽ đi theo La Định Tây, nghe theo hiệu lệnh.

Nhưng hôm nay thân rơi vào nghịch cảnh, quân tâm sụp đổ, Tề Vương lại đứng trước mặt mọi người tuyên bố La Định Tây là phản loạn, dĩ nhiên không muốn cùng xuống nước với La Định Tây rồi.

Trong lòng bọn họ vốn thấp thỏm không yên, thậm chí có người còn nghĩ phải buông tay đánh cược một lần, nhưng Tề Vương đã xử lý khoan hồng. Trừ La Định Tây sẽ không phạt bất kỳ tướng sĩ nào, điều này khiến các binh tướng của La Định Tây cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Công Tôn Sở tiến lên kề tai Tề Vương nói nhỏ vài câu, Tề Vương khẽ gật đầu, cất cao giọng nói:

- Tuy nhiên, kể ra dù bổn vương cho các ngươi vô tội, nhưng đã đánh lén Sóc Tuyền, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, như vậy cũng không phải là chuyện vẻ vang gì. Bổn vương luôn cảm thấy, quân nhân chân chính, phải quyết chiến chính diện trên sa trường, tư thế hào hùng, chém giết đẫm máu, đấy mới là nam tử hán đại trượng phu thực sự. Bổn vương cũng biết, Giáp Châu bại trận, danh dự của quân Bắc Sơn bị đả kích lớn, e là giờ trong lòng rất nhiều người đều cảm thấy khó chịu...!

Kỵ binh Bắc Sơn lập tức có chút xấu hổ.

Cuộc chiến Giáp Châu, là sỉ nhục lớn của quân Bắc Sơn, rõ ràng binh lực vật lực chiếm thế thượng phong, nhưng cuối cùng lại bị người Tây Quan dùng kế đánh cho tơi bời chật vật. Giờ nghĩ lại, đối với bất kỳ quân nhân nào mà nói, đều là chuyện mất mặt, lúc này Tề Vương lại tự vạch áo cho người xem lưng, khiến cho kỵ binh Bắc Sơn cảm thấy mặt mũi nóng bừng.

Tề Vương mỉm cười, nói:

- Kỳ thực, bổn vương thấy, quân Bắc Sơn không phải không thể đánh, ai cũng nói đàn ông Bắc Sơn bưu hãn thiện chiến, bổn vương sớm đã nghe thấy, có điều các ngươi vẫn chưa có cơ hội thực sự để bộc lộ bản thân. Giờ bổn vương cho ngươi một cơ hội khôi phục danh dự quân Bắc Sơn, cho các ngươi cơ hội lập công, không biết các ngươi có nguyện ý không?

Tướng sĩ Bắc Sơn nhìn nhau, không ít người đã châu đầu ghé tai, tướng lĩnh Bắc Sơn hiểu ra gì đó, một gã tướng lĩnh cẩn thận hỏi:

- Dám hỏi điện hạ, không biết là cơ hội gì?

Tề Vương cũng không do dự, đưa tay chỉ hướng Tây, cao giọng nói:

- Chu Lăng Nhạc đã khởi binh mưu phản, đương nhiên các ngươi cũng đã nghe nói, bổn vương đến Tây Bắc, chính là để bình định phản loạn Chu Lăng Nhạc. Không dối gì các ngươi, thánh thượng đã hạ chỉ, điều đạo quân Tây Sơn cùng với binh mã An Ấp, xuất phát đi đến Tây Bắc, nhất định phải tiêu diệt Chu Lăng Nhạc. Tổng đốc Tây Quan Sở Hoan lĩnh suất quân Tây Quan, là lệnh của Tần bổn vương, làm quân tiên phong, dẫn đầu đến phía tây nghênh địch. Giờ bổn vương hỏi các ngươi, cơ hội lập công trước mắt, các ngươi có nguyện ý tiến lên phía trước bình định phản tặc, tạo tiền đồ tốt đẹp cho bản thân không?

Dừng một chút, không đợi tướng sĩ Bắc Sơn bàn bạc, đã lớn tiếng nói:

- Bổn vương cam đoan với các ngươi, lần này nếu bình định thành công, luận công ban thưởng, bất kể xuất thân, chỉ cần lập nhiều chiến công, chắc chắn ban thưởng lớn, nói cho bổn vương biết, các ngươi sẽ làm thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.