Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 160: Tràng hạt



Triệu Quảng Khánh trắng bệch cả mặt, trán thậm chí toát mồ hôi lạnh, y đương nhiên biết Vệ Thiên Thanh lời nói rất có phân lượng. Nếu lời gã nói là sự thật thì đống binh khí đó thể hiện dã tâm kinh thiên động địa, mà đó còn là số binh khí còn sót lại chưa kịp chuyển đi, vậy toàn bộ binh khí trong mật thất là bao nhiêu?

Trong địa bàn của mình có mưu đồ lớn như thế, mình lại không hề hay biết, thật sự là không thể chấp nhận được. Nghĩ đến khi triều đình biết việc, nhất định tấu chương buộc tội dâng lên long án sẽ như tuyết rơi mùa đông, người trong triều muốn khép mình vào chỗ chết vốn không ít.

Triệu Quảng Khánh hơi trầm ngâm, vẻ mặt ngưng trọng, nâng tay lên nói:

- Vệ đại nhân, vào nhà nói chuyện!

Vệ Thiên Thanh ngẫm nghĩ một chút, rồi gật đầu, quay lại nói:

- Sở Vệ tướng, ngươi theo ta.

Sở Hoan đang đứng phía sau gã khá gần, nghe lệnh, liền chắp tay lại.

Triệu Quảng Khánh liếc Sở Hoan một cái, cũng không nói gì thêm, dẫn Vệ Thiên Thanh vào một căn phòng ấm áp, phân chia chủ khách ngồi xuống, lúc này mới sai tôi tớ lui hết ra ngoài, hướng Vệ Thiên Thanh hỏi:

- Vệ đại nhân, các người lần này đến Thông châu, chẳng lẽ không phải là chỉ đi qua để đến Thương châu, thực sự là bao vây tiễu trừ Hắc Thủy sơn?

Vệ Thiên Thanh gật đầu:

- Không sai, lần này đến, đúng là phụng mệnh Tổng đốc đại nhân tiêu diệt toàn bộ thổ phỉ trên Hắc Thủy sơn. Chỉ tiếc..

Gã nắm chặt tay, mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

Một trận đánh thật sự là thần tốc, có thể nói Vệ Thiên Thanh dẫn binh đến với tất cả niềm kiêu hãnh.

Triệu Quảng Khánh hơi trầm ngâm, đưa tay lên nói:

- Hai vị, mời dùng trà.

Rồi cầm lấy tràng hạt bằng gỗ đàn hương bên cạnh bắt đầu lần một cách rất thành thục, chậm rãi nói:

- Vệ đại nhân, binh khí đó… thực sự là tìm được ở trên Hắc Thủy sơn?

Trong giọng nói của y vẫn không che dấu vẻ hoài nghi.

Vệ Thiên Thanh sắc mặt vốn đã rất khó coi, nghe thấy thế lại càng sa sầm xuống, lập tức lạnh lùng nói:

- Triệu đại nhân, ngài nói câu đó là có ý gì? Chẳng lẽ hoài nghi bản tướng?

- Vệ đại nhân hiểu lầm!

Triệu Quảng Khánh vội đáp:

- Vệ đại nhân, theo bản quân biết, bên cạnh Hắc Thủy giang có nhiều núi, hằng năm thuyền qua lại trên sông vốn không ít, nhưng chưa từng nghe nói gặp cướp. Hơn nữa, khu vực gần sông cũng không hề có tin tức gì về nạn trộm cướp. Bản quan thật sự sơ sẩy, nhưng đúng là không thể tưởng được nơi đó có một băng đảng chiếm cứ, càng không thể ngờ là tàng trữ lượng binh khí lớn như vậy!

Y nhìn về phía Vệ Thiên Thanh, nhẹ giọng hỏi:

- Vệ đại nhân, có bắt được nhân chứng không? Bản quan cũng muốn tham gia thẩm vấn, xem đám binh khí này của bọn chúng từ đâu mà có?

- Nhân chứng?

Vệ Thiên Thanh lắc đầu:

- Có ba thi thể, nhưng không một ai còn sống.

- Ba thi thể?

Triệu Quảng Khánh giật mình:

- Chẳng lẽ… trên núi… chỉ có ba tên thổ phỉ?

Nhìn thái độ của y thì dường như không hề hay biết gì về hành tung của đám người Lâm Đại Nhi.

Vệ Thiên Thanh nói:

- Không phải. Lần này công sơn, vốn cực kỳ bí maath, trước đó không hề để lọt chút tin tức.

Triệu Quảng Khánh mỉm cười:

- Việc này quả thật không giả. Vệ đại nhân xuất binh, bản quan thân là Thông châu Tri châu mà còn hoàn toàn không hề biết gì cả, tin tức này tuyệt nhiên là vô cùng kín.

Thấy Vệ Thiên Thanh nhíu mày, lập tức nói tiếp:

- Vệ đại nhân, lần này dẫn hai ngàn tinh binh Cấm Vệ quân bố trí nghiêm mật, hẳn là khiến đám thổ phỉ kia bị một lưới bắt hết, vì sao lại chỉ có ba thi thể?

Vệ Thiên Thanh cũng không để ý trong Triệu Quảng Khánh có ý châm chọc, chậm rãi giải thích:

- Chỉ có điều bản quan không thể tưởng được, lần bao vây tiễu trừ Hắc Thủy sơn này, thổ phỉ Hắc Thủy sơn dường như đã sớm biết tin, bọn họ ở trên núi thiết hạ cạm bẫy, hơn nữa, dựa vào mật đạo trốn khỏi sự truy đuổi của chúng ta. Hơn 50 Cấm Vệ quân đã để mạng trên núi.

Gã nắm chặt hai tay:

- Ba thi thể này bị giết ở dưới mật đạo, bản quan giết một người, Sở vệ tướng một người, người còn lại bị bắt, nhưng trong miệng gã có ngậm độc dược, liền cắn độc tự sát.

Triệu Quảng Khánh vội hỏi:

- Ý của Vệ đại nhân là thổ phỉ còn có cả mật đạo ngầm dưới đất?

- Nếu không phải thế, thì cho dù phải đào ba thước đất, hai ngàn Cấm Vệ quân cũng phải bắt cho được bọn họ.

Vệ Thiên Thanh oán hận nói.

Triệu Quảng Khánh nhíu mày:

- Vệ đại nhân, chẳng lẽ bọn chúng chạy thoát hết?

- Không sai!

Vệ Thiên Thanh thở dài:

- Đám tội phạm này quả thật rất giảo hoạt, đi vào mật đạo thông ra tận Hắc Thủy giang, không ngờ đã trốn thoát từ Hắc Thủy giang.

Triệu Quảng Khánh thất sắc:

- Trốn qua sông?

Y nghiêng người lên phía trước một chút hỏi nhỏ:

- Vệ đại nhân, chẳng lẽ…. chẳng lẽ ngài không an bài người mai phục tại đó?

Sở Hoan chắp tay nói:

- Triệu đại nhân, Thống chế đại nhân đã lường tới tình huống thổ phỉ có khả năng trốn ra phía sau núi, cho nên an bài 300 huynh đệ mai phục ở đó, nhưng thổ phỉ kia không phải từ mặt băng mà trốn thoát, mà là lặn xuống dưới mặt băng.

- Phía dưới mặt băng?

Triệu Quảng Khánh mày càng nhăn lại:

- Trời đông giá rét, mặt sông đóng băng dày thế, bọn chúng làm sao trốn thoát bằng cách đó?

- Quả thật như thế!

Vệ Thiên Thanh trầm giọng nói:

- Sở Vệ tướng nói không sai. Đám thổ phỉ kia đã lặn xuống dưới mặt băng mà đi. Nếu không phải Sở Vệ tướng đoán ra, thì chúng ta đến bây giờ cũng không biết bọn họ đã trốn ra bằng được nào?

Triệu Quảng Khánh nghe vậy, quan sát Sở Hoan vài lần, hỏi:

- Là Sở Vệ tướng phát hiện bọn họ trốn bằng cách lặn xuống nước?

Sở Hoan nói:

- Cũng chỉ là đoán lung tung, không thể tưởng được bọn họ đúng là đã làm như thế.

- Hậu sinh khả úy!

Triệu Quảng Khánh hơi vuốt cằm:

- Nếu biết bọn họ chạy bằng đường đó, có thể phái người đuổi theo?

Vệ Thiên Thanh nhíu mày:

- Triệu đại nhân là quan phụ mẫu của Thông châu, tất nhiên hiểu địa hình nơi đó. Bờ bên kia Hắc Thủy giang là rừng rậm tươi tốt. Chớ nói trời đông rét mướt, ngay cả ngày bình thường cũng khó thấy đường đi. Quách Lang tướng có dẫn quân truy bắt nhưng thổ phỉ thông thạo đường hơn chúng ta, ở trong rừng lục soát cả nửa ngày chẳng những không thể tìm thấy tung tích bọn họ mà ngay cả một dấu chân cũng không phát hiện ra. Đám thổ phỉ này giảo hoạt, tiến thoái có kế hoạch, không phải là một đám ô hợp.

Triệu Quảng Khánh lần tràng hạt nhanh hơn, mày nhíu lại, không nói gì.

Vệ Thiên Thanh tiếp tục nói:

- Chúng ta cũng đã lục soát mật đạo, bên trong đường rối rắm phức tạp, chúng ta tìm đủ mọi cách khai thông mật đạo, cuối cùng phát hiện tám cái thạch thật, trong đó có năm thạch thất rỗng tuếch, đống binh khí này là tìm thấy ở ba thạch thất còn lại. Chúng ta đã kiểm tra hết tám thạch thất, nơi nào cũng có vụn gỗ và sắt, nếu đoán đúng, tám thạch thất này trước đều là để chứa binh khí. Nhưng bởi vì biết có đại quân sắp sửa bao vây tiễu trừ, cho nên bang thổ phỉ kia một mặt mai phục trên núi, một mặt di dời binh khí. Chỉ là bọn họ không thể ngờ chúng ta hành quân thần tốc, đi suốt ngày đêm nên không kịp dời hết toàn bộ.

Triệu Quảng Khánh liên tục gật đầu:

- Vệ đại nhân nói có lý, nói có lý.

Rồi lại hỏi:

- Vệ đại nhân, đây là bản quan không làm tròn phận sự, bản quan tối nay sẽ viết ngay tấu chương, cho khoái mã đưa vào kinh, hướng Thánh thượng xin được trị tội.

Vệ Thiên Thanh nghiêm nghị nói:

- Triệu đại nhân, việc cấp bách không phải là đi thỉnh tội, mà là phải đuổi bắt hành tung của đám tội phạm kia. Quan trọng hơn, phải truy tìm ra nơi giấu binh khí của bọn chúng.

Gã nghiêm mặt:

- Triệu đại nhân, ngài phải biết rằng, số binh khí đó không phải nhỏ. Đây là muốn tạo phản. Một khi binh khí lọt vào tay loạn đảng, ngài có thể hình dung hậu quả? Bất kể như thế nào, Triệu đại nhân cũng là Thông châu Tri châu, một khi binh khí đó gây nên đại họa, triều đình truy cứu, Triệu đại nhân ngài…

Nói tới đây, gã ngừng lại, nhưng cho dù không nói tiếp, sức uy hiếp vẫn không nhỏ.

Triệu Quảng Khánh trán lại đổ mồ hôi lạnh, nói liên hồi:

- Đúng đúng, Vệ đại nhân, ngài nói binh khí hiện giờ dấu ở đâu? Nếu rơi vào tay loạn đảng, hậu quả… hậu quả thiết tưởng không thể chịu nổi.

Đế quốc Đại Tấn tuy rằng chỉ mới kiến quốc 20 năm ngắn ngủi, nhưng từ khi bắt đầu kiến quốc, vẫn không có ngày thiên hạ thái bình. Năm đó Nam chinh Bắc thảo diệt 18 đạo chư hầu, nhất thống thiên hạ, nhưng tàn đảng chư hầu vẫn như cũ ẩn nấp trong dân gian, hơn nữa, một năm gần đây, triều đình đánh thuế càng ngày càng cao, các đạo khắp nơi đều xôn xao, náo loạn.

Cũng may đế quốc Đại Tần ngay từ khi lập nước, đã lo phòng bị dân chúng làm loạn, cho nên truyền đạt rất nhiều lệnh cấm, quản chế dụng cụ cắt gọt và ngựa vô cùng nghiêm ngặt. Người thường căn bản không thể sử dụng dao kéo, một khi bị phát hiện, nhẹ thì sung quân, nặng thì đầu rơi xuống đất. Cho nên các đạo tuy rằng có bạo động, nhưng dân chúng quá mức lạc hậu với binh khí, căn bản không thể tác chiến quy củ. Triều đình chỉ cần dùng số quân binh hạn chế cũng rất nhanh có thể bình định bạo loạn.

Nên nếu số lượng binh khí khổng lồ đó rơi vào tay dân chúng, hoặc các loạn đảng, như vậy sẽ mang đến cho triều đình mối họa lớn.

Các vũ khi lưu lại chẳng những toàn là cương đao tinh chế, thậm chí còn có cung nỏ, là những vũ khí trang bị có hệ thống, rơi vào dân gian, thì hậu họa khôn cùng.

Vệ Thiên Thanh thấy Triệu Quảng Khánh lộ ra chút bối rối, nhíu mày nói:

- Triệu đại nhân, Thông châu này là đất của ngài, ngài còn hỏi bản quan?

Triệu Quảng Khánh ngớ người, lập tức khôi phục tinh thần, nói:

- Bản quan đã hiểu, lập tức truyền lệnh đến nha môn các cấp, phái người toàn lực truy tìm tung tích thổ phỉ và binh khí.

Vệ Thiên Thanh nói:

- Triệu đại nhân, bây giờ nên phái người phong tỏa các con đường ở Thông châu, trang bị thêm trạm kiểm soát, trong tay bọn chúng có lượng binh khí khổng lồ, bọn chúng nếu muốn di dời, cũng không có khả năng trong khoảng thời gian ngắn hoàn thành ngay. Các con đường, trạm kiểm soát cửa ải đều phải thường xuyên kiểm soát, nhìn thấy bất kỳ kẻ nào khả nghi, nhất định bắt lại thẩm vấn. Triệu đại nhân ở Thông châu hơn 10 năm, chắc chắn hiểu địa hình Thông châu, hẳn là biết cắt đứt đường lui của thổ phỉ.

Gã dừng một chút, lại nói:

- Rất nhiều vũ khí, muốn ẩn nấp cũng không phải dễ. Triệu đại nhân có thể một mặt lục soát công khai, mặt khác âm thầm nghe ngóng, phải nhanh chóng tìm được tung tích đống vũ khí đó.

Triệu Quảng Khánh nghe Vệ Thiên Thanh nói như vậy, đáp:

- Vệ đại nhân yên tâm, bản quan ngay lập tức hạ lệnh bố trí.

Y đứng dậy nói:

- Vệ đại nhân, Sở đại nhân, các ngài mời đi dùng cơm đi. Bản quan đã sắp xếp rượu và thức ăn.

Vệ Thiên Thanh cũng đứng dậy:

- Không cần. Công vụ qua trọng hơn.

Gã chắp tay nói:

- Triệu đại nhân, sự tình trọng đại phải bố trí nghiêm mật. Cấm Vệ quân ở đây nghỉ ngơi chỉnh đốn hai ngày liền lập tức trở về Vân Sơn phủ, hai ngày này nếu cần dùng người, xin cứ nói.

- Làm phiền làm phiền!

Triệu Quảng Khánh vội chắp tay nói.

Đi đến trước đại môn, Sở Hoan bỗng nhiên cười hỏi:

- Triệu đại nhân theo Phật?

Triệu Quảng Khánh ngớ người, nhíu mày hỏi:

- Sở Vệ tướng vì sao nói vậy?

Sở Hoan chỉ vào tràng hạt trong tay Triệu Quảng Khánh. Y lập tức cười:

- Bản quan hai năm trước có đến một tòa miếu, đây là chủ trì ban phước cho bản quan. Nói là mang theo nó có thể gặp dữ hóa lành, lúc này đây bản quan thật cũng hy vọng gặp dữ hóa lành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.