Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 164: Mất tích



Trời đã vào đêm, Thông châu vào ban đêm cực kỳ giá rét. Bên trong phủ Tri châu, Triệu Quảng Khánh đã phát ra mấy đạo mệnh lệnh, ngoại trừ các cấp nha môn thuộc Thông châu thành, mà các huyện cũng có người dùng khoái mã đem công văn tới tận nơi. Nội dung chủ yếu là khiến các nha dịch dốc toàn lực lục soát tìm vũ khí đã mất tích.

Đặc biệt, trong vòng 100 dặm, các trạm kiểm soát, đều bị phong tỏa, người xe qua lại đều phải bị kiểm tra nghiêm ngặt.

Sau khi ký xong công văn, trời đã khuya, Triệu Quảng Khánh lúc này mới sai người chuẩn bị đồ ăn sáng, đang định ăn thì người hầu đã cầm theo một vò rượu nhỏ vào bẩm:

- Đại nhân, lúc hoàng hôn, Đoạn Thiên hộ tự mình đưa đến một vò rượu ngon nói là phải vất vả lắm mới kiếm được.

Triệu Quảng Khánh lúc này một thân thường phục, cầm lấy vò rượu vô cùng tinh xảo, cười:

- Tiểu tử này cũng là người mê rượu, đưa ta vò nhỏ này, chắc chắn hắn còn có vò lớn hơn.

Đúng vào lúc này, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân, Triệu Quảng Khánh nhíu mày lại, nhìn về phía cửa, thấy người đến là Vệ Thiên Thanh và Sở Hoan, vội vàng đứng dậy chắp tay nói:

- Vệ đại nhân, bản quan đang định dùng cơm, đến đây, chúng ta uống một chén.

Vệ Thiên Thanh tiến lên chắp tay nói:

- Triệu đại nhân, vừa có người chết!

Gã vào thẳng vấn đề, không chút vòng vo.

Triệu Quảng Khánh ngớ người, nhíu mày hỏi:

- Vệ đại nhân, là ai chết? Có thể khiến ngài tự mình đến báo, hẳn không phải là người bình thường.

- Ta cũng không biết!

Vệ Thiên Thanh đáp.

- Nhưng người này sai người đến nghe lén ta và Sở Vệ tướng nói chuyện, bị chúng ta phát hiện đuổi theo, lúc bắt được hắn đã chết trên đường.

- Chết trên đường?

Triệu Quảng Khánh hơi giật mình:

- Vệ đại nhân, chẳng lẽ…

- Không phải là chúng ta giết chết, mà là trúng độc chết.

Vệ Thiên Thanh đặt mông ngồi xuống, Triệu Quảng Khánh lúc này mới đưa tay mời Sở Hoan ngồi xuống, vẻ mặt nghi hoặc hỏi:

- Vệ đại nhân, rốt cuộc là thế nào, bản quan quả thật không hiểu.

Vệ Thiên Thanh nhìn chằm chằm bào Triệu Quảng Khánh hỏi:

- Triệu đại nhân, ngài có thể gọi Đoạn Tuân đến đây không? Ta có việc muốn hỏi hắn

Gã dừng một chút, nhíu mày nói:

- Ta và Sở Vệ tướng đã tìm ở cửa thành nhưng cũng không thấy hắn.

Triệu Quảng Khánh không nói hai lời, lập tức kêu lên:

- Người đâu! Nhanh đi truyền gọi Đoạn Tuân tới, nói bản quan có việc gấp muốn cùng hắn thảo luận, tới nhanh.

Người hầu lĩnh mệnh đi ngay.

Triệu Quảng Khánh đợi người rời khỏi, lập tức nhíu mày hỏi:

- Vệ đại nhân, ngài tìm Đoạn Tuân làm gì? Chẳng lẽ người chết có liên quan đến hắn?

Y cầm lấy bình rượu, mở ra, rót vào hai cái chén. Sở Hoan đã đứng dậy, cầm lấy vò rượu, tự mình rót. Hắn dù sao cũng là Vệ tướng mà Vệ Thiên Thanh và Triệu Quảng Khánh chức quan cao hơn nhiều, tất nhiên hắn phải rót rượu mời.

Vệ Thiên Thanh kể:

- Chúng ta đang đuổi bắt người nọ, thì ngẫu nhiên Đoạn Thiên hộ xuất hiện, chặt đứt cánh tay người đó, hơn nữa còn đá hắn ta một cước.

Triệu Quảng Khánh thở dài:

- Đoạn Thiên hộ tính tình nóng nảy, bản quan cũng thường xuyên khuyên hắn không được làm việc cẩu thả, nhưng tiểu tử này vẫn không để trong lòng.

Y bất giác giật mình:

- Vệ đại nhân, không phải ngài nói người nọ đã bị Đoạn Tuân dùng một cước đá chết chứ?

Sở Hoan lên tiếng:

- Người nọ không phải bị đá chết, mà là trúng độc.

- Trúng độc?

Triệu Quảng Khánh vẻ măt mờ mịt, hiển nhiên thấy rất mơ hồ, hỏi tiếp:

- Làm sao lại bị trúng độc mà chết? Bản quan càng nghe càng không hiểu.

Vệ Thiên Thanh chậm rãi:

- Gọi Đoạn Tuân đến đây, ta cũng muốn hỏi hắn, người nọ vì sao mà trúng độc chết?

Triệu Quảng Khánh nâng chén rượu lên, cười khổ:

- Mắt đã thấy năm mới sắp đến, bản quan còn chuẩn bị đón một năm mới tốt đẹp, nhưng việc xảy ra như vậy, bản quan xem ra năm nay cũng không dễ chịu lắm. Vệ đại nhân, Đoạn Tuân tính tình cổ quái, nhưng làm việc rất trung thành, Bản quan không biết ngài có ý kiến gì về hắn không? Nhưng đợi hắn đến đây, xin Vệ đại nhân bình tĩnh một chút.

Y thản nhiên cười:

- Vò rượu này là lúc hoàng hôn hắn cho người đưa tới, vì vò rượu này, bản quan xin được nói đỡ cho hắn mấy câu.

Nói xong, chén rượu đã đưa đến miệng, định uống cạn.

Sở Hoan nheo ánh mắt lại, Vệ Thiên Thanh đã lạnh lùng:

- Không được uống!

Triệu Quảng Khánh ngẩn người, buông chén rượu, không hài lòng nói:

- Vệ đại nhân, ngài có ý gì vậy?

Vệ Thiên Thanh nghiêm nghị nói:

- Ta chỉ sợ Triệu đại nhân uống xong chén rượu này, thì ngay cả cửa ải cuối năm nay cũng không qua được.

- Vệ đại nhân, cơm có thể ăn bậy, lời xin đừng nói lung tung.

Triệu Quảng Khánh trở nên biến sắc, cả giận:

- Chẳng lẽ ngài cho rằng, trong rượu này cũng có độc? Hay là ngài cảm thấy, bản quan định hạ độc các ngài?

Vệ Thiên Thanh lắc đầu:

- Chúng ta không lo Triệu đại nhân hạ độc chúng ta, mà lo có người muốn hạ độc ngài.

- Hạ độc bản quan?

Triệu Quảng Khánh giật mình:

- Ngài nói là Đoạn Tuân? Đoạn Tuân hạ độc bản quan?

Y lập tức xua tay cười ha hả:

- Không có chuyện đó đâu. Vệ đại nhân có lẽ không biết, Đoạn Thiên hộ tuy rằng chỉ mới đến Thông châu 4 năm, nhưng hắn với ta vốn rất hợp nhau, vô cùng nghe lời. Bản quan đối với hắn cũng rất tín nhiệm. Đoạn Thiên hộ đối nhân xử thế khiêm tốn, làm việc giỏi giang, chính là một nhân tài hiếm có. Bản quan thiếu chút nữa đã cùng hắn bái huynh đệ. Những năm gần đây, Đoạn Tuân trợ giúp bản quan rất nhiều. Bản quan còn định tiến cử hắn với triều đình, thăng chức cho hắn. Làm sao hắn lại hạ độc bản quan chứ?

Y cười cười, hiển nhiên là vô cùng nghi ngờ lời nói của Vệ Thiên Thanh.

Vệ Thiên Thanh thở dài:

- Triệu đại nhân nếu không tin, thì có thể kiểm chứng. Ta cũng không xác định chắc chắn trong rượu này có độc, nhưng vì đã xảy ra biến cố nên cũng muốn nhắc nhở Triệu đại nhân một chút.

Triệu Quảng Khánh cười nói:

- Đa tạ Vệ đại nhân nhắc nhở. Vệ đại nhân quen lãnh binh đánh giặc, quả nhiên là cẩn thận hơn người.

Y vừa cười to vừa kêu người mang tới cây ngân châm:

- Ta cũng từng nghe nói, ngân châm kiểm tra độc tính trong rượu rất hiệu quả.

Nói xong, y dùng ngân châm quấy vào chén rượu, cười nói:

- Đoạn Tuân sao lại hạ độc ta được, Vệ đại nhân quả thật là quá đa nghi rồi…

Y còn chưa nói hết câu, đã im bặt, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Trong sự chứng kiến của mấy người, ngân châm đã biến thành màu đen.

Triệu Quảng Khánh ngây người, trán toát mồ hôi lạnh, lập tức giận tím mặt, đập bàn thật mạnh, lạnh lùng nói:

- Người tới, lập tức đi bắt Đoạn Tuân lại đây cho bản quan.

- Đại nhân, đã phái người đi làm.

- Ngươi dẫn người đi, trói hắn lại đây.

Triệu Quảng Khánh vẻ mặt cực kỳ phẫn nộ:

- Không ngờ đến ta mà hắn cũng dám hạ độc…

Y đứng dậy, bởi vì phẫn nộ mà vẻ mặt biến dạng, nhìn thấy bên cạnh có món đồ cổ, hung hăng cầm lên, ném mạnh xuống đất, món đồ kia vỡ tan.

Triệu Quảng Khánh há miệng thở dốc, sau một lát, rốt cuộc nhận ra mình thất thố, xoay người lại ngồi xuống, cười khổ:

- Đã để hai vị chê cười.

Y lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, lập tức nhíu mày nói:

- Vệ đại nhân, sao ngài biết Đoạn Tuân hạ độc trong rượu? Nếu không phải ngài ngăn lại, bản quan bây giờ đã thành khối thi thể rồi.

Vệ Thiên Thanh nghiêm mặt nói:

- Triệu đại nhân, ta hỏi một câu, Đoạn Tuân ở Thông châu có phải là chỉ có nhiệm vụ thủ thành?

Triệu Quảng Khánh lo nghĩ, rốt cuộc lắc đầu nói:

- Không dối gạt Vệ đại nhân, Thông châu tuy rằng quan viên cũng không ít, nhưng bản quan tín nhiệm chỉ vài người. Hơn nữa, người có khả năng cũng hiếm.

Y dừng một chút, nói tiếp:

- Đoạn Tuân đối nhân xử thế khiêm tốn, hơn nữa, làm việc rất cẩn thận nên bản quan yên tâm. Các ngài cũng biết, tình hình Thông châu phức tạp, bản quan tinh lực có hạn, không thể việc gì cũng nhúng tay vào giải quyết. Cho nên dành cho hắn ít quyền hạn. Các trạm kiểm soát quan trọng của Thông châu, đều giao cho Đoạn Tuân quản lý. Bản quan quả thật lo lắng một khi đao kiếm hoặc ngựa bị đưa vào Thông châu, nếu rơi vào tay loạn đảng thì hậu quả thiết tưởng không thể chịu nôi. Đoạn Tuân làm việc cẩn thận chu đáo, khiến bản quan rất yên lòng.

Vệ Thiên Thanh nắm chặt tay lại nói:

- Quả nhiên là thế!

- Sao?

- Triệu đại nhân, ngài cũng biết, Hắc Thủy sơn tàng trữ một lượng binh khí không nhỏ.

Vệ Thiên Thanh nghiêm nghị nói:

- Ta đã luôn thắc mắc vì sao một lượng vũ khí lớn như thế làm thế nào đưa vào Thông châu đến Hắc Thủy sơn.

Triệu Quảng Khánh thở dài:

- Vệ đại nhân, không dám gạt các ngài, sau khi các ngài rời đi, bản quan cũng luôn nghĩ về chuyện này. Nếu không phải ở trạm kiểm soát dọc đường có vấn đề, thì binh khí tuyệt đối không thể đưa vào Hắc Thủy sơn. Bản quan đúng là rất tín nhiệm Đoạn Tuân nên không tin là hắn có vấn đề.

Y hơi trầm ngâm, vẻ mặt ngưng trọng nói:

- Bây giờ xem ra, Đoạn Tuân không tránh khỏi liên đới đến vụ việc này. Chỉ có điều bản quan thật sự không nghĩ ra vì sao hắn phải làm như vậy. Tiền đồ của hắn vô lượng, chỉ cần dụng tâm làm việc, ngày sau tất có cơ hội, vì sao phải cấu kết với thổ phỉ Hắc Thủy sơn?

Y thái độ đầy vẻ nghi hoặc, rõ ràng không thể tin nổi chuyện này.

Đoạn Tuân hiện giờ đảm nhiệm Thiên hộ Thông châu doanh, chỉ cần làm việc chăm chỉ, lại có Triệu Quảng Khánh nâng đỡ, ngày sau chắc chắn có cơ hội thăng chức. Nhưng gã lại bỏ qua cơ hội tốt như vậy, âm thầm câu kết với Hắc Thủy sơn, việc này đến tột cùng có nguyên do gì?

Vệ Thiên Thanh ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Sự việc chưa xác định, chúng ta cũng không thể khẳng định tất cả những việc này có liên quan đến Đoạn Tuân, cần phải thẩm vấn điều tra thêm.

Triệu Quảng Khánh gật đầu:

- Đúng vậy!

Không quá lâu, chợt nghe từ bên ngoài vọng vào tiếng bước chân, người được sai đi gọi triệu Đoạn Tuân đã quay lại. Triệu Quảng Khánh lập tức đứng dậy hỏi:

- Đoạn Tuân đâu?

Tôi tớ đáp:

- Đại nhân, Đoạn Thiên hộ… không thấy đâu. Tiểu nhân đã đi lục soát quý phủ tìm người. Nhưng quý phủ chỉ còn chừng mười người hầu, thê nhi cũng không còn tung tích.

- Cái gì?

Triệu Quảng Khánh thất sắc.

Vệ Thiên Thanh đứng dậy trầm giọng:

- Chẳng lẽ hắn đã bỏ trốn?

- Tiểu nhân cũng có hỏi thăm, hôm qua, khi trời còn chưa sáng, thê nhi của Đoạn Thiên hộ đã rời khỏi.

Người hầu bẩm báo:

- Ngay cả người hầu cũng không biết đi đâu? Đoạn Thiên hộ buổi chiều có về nhà, dường như muốn tìm cái gì, sau đó rời khỏi, chưa về phủ.

Triệu Quảng Khánh cả giận:

- Phái người đi tìm, nhất định bắt hắn về đây cho ta.

Y chi tay ra ngoài cửa lạnh giọng nói:

- Còn không đi mau, sống phải thấy người, chết phải thấy thi thể, nhanh đi tìm!

Tôi tới vội vàng lui ra.

Triệu Quảng Khánh quay người lại, giận phát run:

- Bản quan tín nhiệm hắn như thế, không thể tưởng được… không thể tưởng được hắn lại đâm cho bản quan một đao.

Trong mắt y sát khí bốc lên:

- Bản quan tìm được hắn, nhất định sẽ băm thây hắn thành vạn đoạn. Còn đám thổ phỉ Hắc Thủy sơn kia, bản quan cũng tuyệt không bỏ qua.

Y dừng lại, gọi tôi tớ đến, chỉ bảo:

- Lập tức đến phủ đệ của Đoạn Tuân bao vây lại, người hầu của hắn đều tống giam vào ngục, lục soát toàn bộ phủ đệ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.