Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 235: Quỷ am



Sở Hoan thấy hòn đá dùng dây nhỏ quấn tờ giấy, lập tức gỡ tờ giấy xuống, chỉ thấy bên trên viết vài chữ cái nhỏ gắn gọn:

- Người đang ở Tĩnh Từ Am!

Mày Sở Hoan nhíu lại, lúc này hắn không biết rốt cuộc là ai ném hòn đá vào, nhưng nội dung bên trên, đã mơ hồ hiểu được, nếu đoán đúng, là có người nói cho mình, hiện giờ Tố Nương đang ở Tĩnh Từ Am.

Sở Hoan quả thật biết Tĩnh Từ Am, trước đó không lâu còn từng đi Tĩnh Từ Am cầu thẻ với Lâm Lang, lúc ấy liền cảm thấy Tĩnh Từ Am kia vô cùng quỷ dị, ngoại trừ bốn pho Thiên Vương kia, còn có một trụ trì vô cùng quyến rũ.

Thậm chí Sở Hoan nhớ rõ, pháp danh trụ trì kia là Linh Diệu sư thái, tuy rằng quyến rũ rất diệu, nhưng lại chưa chắc đã linh.

Sở Hoan cũng không rõ, vì sao Tố Nương tới Tĩnh Từ Am, mà hòn đá này, là người phương nào ném vào, người nọ trong chớp mắt, mình đã không thể phát hiện tung tích người kia, thấy được đối phương cũng không phải hạng người hời hợt.

Vì sao người này biết Tố Nương đi Tĩnh Từ Am, vì sao lại nói cho mình tin tức này?

Tố Nương đi tới Tĩnh Từ Am, chẳng lẽ muốn bái Phật nơi đó, chỉ là nếu nàng đi bái Phật, vì sao không mang theo Như Liên? Ngày thường Tố Nương rời cửa một đoạn đường, đều mang theo Như Liên bên người, mà lúc này ví ao lại thái độ khác thường?

Tin tức trên hòn đá này, là thật hay giả? Tố Nương thật sự đi Tĩnh Từ Am, hay tin tức trên hòn đá này chỉ là tin giả, có người cố ý dẫn mình tới Tĩnh Từ Am?

Sau lưng có mục đích không không để cho ai biết hay không?

Đầu óc Sở Hoan vận chuyển nhanh chóng, chỉ cảm thấy chuyện trong đó rất kỳ quái.

Hắn hơi trầm ngâm, thấp giọng hỏi Như Liên:

- Mẫu thân cũng biết việc này sao?

Như Liên lắc đầu nói:

- Mấy ngày nay Sở mụ mụ không rời giường, nàng ngủ rất lâu, tỉnh dậy hỏi một tiếng, ta nói với nàng Tố Nương tỷ ra ngoài mua đồ... Sở đại ca, có phải ta nói dối hay không?

Xem vẻ mặt nàng, có chút áy này.

Sở Hoan miễn cưỡng cười nói:

- Nha đầu ngốc, Tố Nương tỷ đúng là ra ngoài, muội sao lại nói dối? Hiện giờ ta ra ngoài tìm Tố Nương tỷ, muội ở lại nhà chiếu cố mẫu thân, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng không được rời khỏi, được không?

Như Liên nhu thuận gật đầu đáp:

- Sở đại ca, huynh yên tâm đi thôi, cho dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không rời khỏi, ở lại nhà chiếu cố Sở mụ mụ.

Sở Hoan khẽ mỉm cười, vào nhà cởi áo giáp, biết việc này không nên chậm trễ, lúc này mới ra sân, xoay người lên ngựa, Như Liên cũng ra cùng, Sở Hoan nâng tay nói:

- Trở về đi, đóng chặt cửa, ta và Tố nương tỷ rất nhanh sẽ trở về.

Như Liên gật đầu, lúc này Sở Hoan mới vung cương ngựa lên, phi ngựa như bay.

Tĩnh Từ Am đặt tại ngoại thành phía Tây Bắc phủ thành, đường xá quả thật không gần, Sở Hoan phi ngựa lao đi, xuyên qua từng con đường phố, sắc trời cũng đã tối đen.

Ngựa lao nhanh trên đường, gió đêm thổi qua, trong lòng Sở Hoan quả thật đầy bụng nghi ngờ. Hắn không biết đây có phải cái bẫy hay không, lại càng không biết nếu đây thật sự là một cái bẫy, thì ai bày ra?

Nếu Tố Nương thật sự ở Tĩnh Từ Am thì tốt, nếu không có, vậy lại đi đâu?

Nếu có người đánh tâm tư với Tố Nương, mười phần chính là hướng về phía mình, cái gọi là họa không liên quan người nhà, nếu đối phương dùng Tố Nương áp chế mình, như vậy nhất định không phải hạng người quang minh chính đại, là hạng đạo chích dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Hắn suy nghĩ từng đối thủ trong đầu mình, nhưng chưa thấy bản thân có đối thủ như vậy.

Tính tình Tố Nương, Sở Hoan ít nhiều vẫn hiểu biết, nàng làm việc coi như điềm đạm, sẽ không rời nhà lâu như vậy, cho dù thật sự đi bái Phật, cũng không có khả năng muộn như vậy cũng không trở về.

Lúc này đã tới vùng ngoại thành, trên con đường tới Tĩnh Từ Am này, người đi đường ít tới đáng thương, hơn nữa trời đã vào đêm, rất khó nhìn thấy người đi trên đường này.

Bốn phía một mảnh buồn tẻ, gió đêm quét qua, vầng trăng khuyết đã chậm rãi lên tới màn trời, mơ hồ có thể nhìn thấy cảnh sắc chung quanh. Lại chạy một lát, hắn liền nhìn thấy ở phương xa có một màn đen, đúng là chỗ Tĩnh Từ Am.

Sở Hoan phi ngựa tới trước chân núi Tĩnh Từ Am, lại mơ hồ nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang chạy tới cửa chính Tĩnh Từ Am, hơi suy tư, cũng không đi theo cửa chính.

Nếu đối phương thật sự bố trí bẫy, mình vào bằng cửa chính, không thể nghi ngờ là chui đầu vào lưới. Cảm thấy Tĩnh Từ Am có thể bố trí bẫy, Sở Hoan thấy vẫn nên âm thầm lẻn vào, tìm hiểu tình huống một chút.

Hắn lao ngựa đi tới sau núi, phía sau núi một mảnh rừng rậm, vô số gốc cây che trời đứng vững, trụi lủi giống như từng cây trường thương đâm vào trời đêm.

Sử Hoan xoay người xuống ngựa, kéo ngựa vào rừng cây, lo lắng tuấn mã kêu ra tiếng, dùng một túi vải buộc miệng ngựa, cột chặt cương ngựa, hơi trầm ngâm, lại kéo một miếng vải bố từ trên người xuống, che mặt, lúc này mới sờ soạng lên núi.

Hắn nhớ rõ ràng, lần trước tới đây, lúc ở cùng một mình với Linh Diệu sư thái kia, Linh Diệu lẳng lơ, quả thật âm thầm ước định mình, để mình có thời gian tới tìm nàng.

Lúc ấy Sở Hoan cảm thấy Tĩnh Từ Am này vô cùng quỷ dị, thân là trụ trì, lại dụ dỗ khách hành hương, Linh Diệu sư thái quả thật là một đại dâm ni, dâm ni bậc này cũng là trụ trì Tĩnh Từ Am, thật sự khiến người ta cảm thấy không thể tưởng tượng.

Hắn sờ soạng tới cửa Tĩnh Từ Am, Tĩnh Từ Am trong màn đêm có vẻ vô cùng thần thánh, nhưng lại vô cùng lạnh lẽo, trong am một mảnh tĩnh mịch, không có tiếng động phát ra.

Sở Hoan đứng bên cạnh cửa sau, tường hậu viện vừa cao vừa dày, vốn định leo tường mà vào, dường như nghĩ tới cái gì, hơi trầm ngâm, rốt cuộc nâng tay gõ ba cái sau cửa.

Cách một lát, hắn lại gõ cửa ba cái, như thế mãi, liên tục gõ ba lượt.

Trí nhớ Sở Hoan kinh người, lần trước Linh Diệu sư thái ước định với hắn, hắn còn nhớ rõ ràng, dâm ni kia từng lén nói qua, nếu muốn tìm nàng, mỗi lần gõ ba cái ở cửa phía sau, tổng cộng gõ ba lượt, đến lúc đó sẽ có người tiếp ứng.

Linh Diệu sư thái kia có quyến rũ, chuyện này cũng không có khả năng ai cũng biết, nhất định là ám hiệu ngầm.

Ám hiệu gõ xong, quả nhiênnghe được tiếng bước chân, lập tức nghe ‘các’ một tiếng, cửa sau hơi mở ra, lộ ra một khe hở, phía sau cửa lộ ra một khuôn mặt hơi yêu mị, cũng không phải Thần Diệu sư thái.

Sở Hoan đang muốn nói chuyện, nữ ni kia đã đưa một tay ngang miệng, ‘suỵt’ một tiếng, sau đó quay đầu nhìn, lúc này mới hé cửa lớn một chút, chờ Sở Hoan vào cửa, nàng liền nhanh chóng đóng cửa.

Đóng cửa lại, nữ ni kia quay đầu lại cười thấp giọng hỏi:

- Ngươi thật đúng là lớn mật, tới tìm trụ trì sao?

Không thể nghi ngờ, nữ ni này là Linh Diệu sư thái sắp xếp ở đây.

Sở Hoan đánh giá nữ ni này, một thân áo tối màu, dáng người thon thả, diện mạo cũng không kém, mang theo vài phần khí chất yêu mị, vừa thấy tướng mạo nàng, cũng không phải một nữ ni giữ vững thanh tu, so sánh với Như Liên thành kính trang trọng, một trời một vực.

Sở Hoan cười phụ họa:

- Đúng!

Nữ ni cười ha ha nói:

- Ngươi thật đúng là sợ bị người nhìn thấy, còn che mặt?

Nàng ghé sát vào, hơi thở như lan, một tay dĩ nhiên âm yếm ngực Sở Hoan, cười ha ha nói:

- Ngươi cũng thật rắn chắc, trách không được trụ trì thích.

Khi nàng giơ tay tới, Sở Hoan đã âm thầm đè phòng, chỉ sợ nữ ni này ra tay đánh lén, chẳng qua lập tức phán đoán nữ ni này cũng không có võ công, giơ tay chỉ là vuốt ngực, hắn thấp giọng nói:

- Nữ sư phụ, xin hỏi... xin hỏi Linh Diệu chủ trì ở chỗ nào?

Nữ ni thấp giọng gắt gỏng:

- Ồ, chỉ nhớ trụ trì, chẳng lẽ không thích người ta sao?

Giọng nàng làm nhũng, Sở Hoan chỉ cảm thấy lông tơ cả người dựng thẳng, chẳng lẽ nơi này căn bản không phải thán hđịa thanh tu gì, mà là một ổ nước đục, trụ trì kia đã quyến rũ mười phần, thái độ quyến rũ của tiểu ni cô này cũng không thua Linh Diệu sư thái. Hắn có lòng muốn thăm dò tình huống, hơi do dự, đã vươn tay vòng ngang eo nhỏ nữ ni, ra vẻ lỗ mãn nói:

- Ai nói không thích, sớm biết có nàng ở đây, ta đã không tìm trụ trì.

Nữ ni bị Sở Hoan ôm lấy, trong lòng vui mừng, thân thể dán sát vào Sở Hoan, bộ ngực sữa nén vào ngực Sở Hoan, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt quyến rũ, kiều diễm ướt át, thấp giọng nói:

- Vậy đêm nay bần ni liền cùng ngươi, ngươi thấy được không?

Sở Hoan cười nói:

- Tự nhiên là được. Chỉ là... Linh Diệu sư thái làm sao bây giờ?

- Hì hì, ngươi yên tâm, tối nay trụ trì cũng không có thời gian cùng ngươi.

Một bàn tay nữ ni vuốt ve ngực Sở Hoan, thấp giọng nói:

- Chẳng qua ngươi cũng không có phí công đến, bần ni cũng cho ngươi khoát hoạt giống như thần tiên.

Sở Hoan hỏi:

- Điều này tự nhiên là vô cùng tốt, so với Linh Diệu sư thái, ta quả thật càng thích phong tình của tiểu sư phụ... !

Hắn lại ôm chặt nữ ni, nữ ni vui mừng, một tay vỗ về chơi đùa hạ thân Sở Hoan, quả nhiên là quyến rũ. Sở Hoan thấp giọng hỏi:

- Chỉ là Linh Diệu sư thái ước hẹn, vì sao lại đổi ý? Chẳng lẽ... nàng đã có người khác?

Nữ ni thấp giọng nói:

- Thật đúng là bị ngươi đoán đúng rồi. Chẳng qua trụ trì hầu hạ cũng không phải người bình thường, đó là... Hì hì, dù sao đêm nay nàng cũng không thể rút thời gian ra bồi ngươi.

Sở Hoan ra vẻ không hài lòng nói:

- Không phải người bình thường? Chẳng lẽ ta là người bình thường. Ngươi không nói như vậy thì thôi, ngươi nói như vậy, ta quả thực không phục, ngươi nói, nàng rốt cuộc theo ai?

Nữ ni cười ha ha nói:

- Ngươi thật sự ghen tị phải không?

Nàng xinh đẹp quay vòng, nói:

- Nhưng đại nhân vật kia, ta cũng không thể nói cho ngươi là ai. Tốt lắm, oan gia, ta mang ngươi đi chỗ của ta, nơi này hơi lạnh... Đừng nhớ tới nàng, nếu ngươi nhớ nàng, đêm qua lại tới, đêm nay liền để bần ni hầu hạ ngươi, nhất định cho ngươi khoái hoạt!

- Đại nhân vật?

Sở Hoan nhíu mày nói:

- Chẳng lẽ là quan to quý nhân gì?

- Chính là quý nhân.

Nữ ni cười ha ha:

- Đừng nói điều này, chúng ta đi mau.

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Phải không, nếu không biết rõ ràng, ta cũng không thể tận hứng, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc có chuyện gì?

Nữ ni nhíu mày, nói:

- Ngươi người này thật sự là xen vào việc người khác. Nếu ngươi không thích ý, hiện giờ rời đi... Nếu ngươi muốn khoái hoạt với bần ni, thì không nên hỏi nhiều vô nghĩa!

Tay Sở Hoan vừa động, một con dao găm lạnh như băng đã dừng ở ngực nữ ni, lạnh nhạt nói:

- Nếu ta hỏi nhiều lời vô nghĩa thì sao?

Nữ ni giật mình kinh hãi, trong nhất thời hoảng sợ vạn phần, run giọng nói:

- Ngươi... ngươi là ai?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.