Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 25: Quả tẩu mạnh mẽ



Giọng nói ngọt ngào kia đã vang lên:

- Ôi, Sở đại thẩm, bà đang nói mê sảng rồi. Ai nói đây là đẩy Tố Nương vào trong hố lửa? Đây chính là chuyện tốt cầu còn không được, đó là đưa Tố Nương đi hưởng phúc. Phùng gia có căn nhà lớn trong thôn, nghe nói ở thị trấn cũng còn có tòa nhà, nhà bọn họ ăn sung mặc sướng, áo gấm ngọc thực, so với nhà giàu trong thành cũng không kém. Phùng Nhị Cẩu là thật lòng thích Tố Nương, thẩm đóng dấu vân tay, liền có thể trục xuất Tố Nương khỏi Sở gia, nàng trở về nhà mẹ đẻ, không còn cha mẹ, huynh trưởng là cha, đến lúc đó Phùng Nhị Cẩu đến nhà cầu hôn đại ca nàng, có đại ca nàng làm chủ, sẽ lại là một hôn nhân tốt. Tố Nương qua nhà hắn, ăn sung mặc sướng, tơ lụa cũng không thiếu, sao có thể ngày đêm thêu thùa kiếm ăn như vậy, còn thường xuyên ăn không đủ no.

Trong phòng lập tức yên lặng, Sở Lý thị cũng không nói gì.

Trên mặt Sở Hoan đã một mảnh hàn ý, trong lòng hắn vốn tràn đầy chán ghét đối với Phùng Nhị Cẩu, lúc này nghe nói như thế, cũng hiểu được Phùng Nhị Câu kia đúng là đánh chủ ý lên người Tố Nương.

Sau một lúc lâu, mới nghe được giọng nói nịnh nọt kia vang lên:

- Sở đại thẩm, Tố Nương đã xuất giá, cũng là vì xông hỉ cho đại lang, lúc chưa đầy một tháng, đại lang đã rời đi. Hai năm này, Tố Nương hiếu thuận đối với thẩm, trong thôn từ trên xuống dưới già trẻ lớn bé đều thấy trong mắt, thẩm liền nhẫn tâm nhìn Tố Nương chịu khổ theo thẩm tiếp sao? Nói không dễ nghe, đợi sau này thẩm trăm tuổi, còn muốn Tố Nương thủ tiết cả đời ở Sở gia mọi người sao? Ta thấy trong mắt, nóng vội trong lòng, nếu Sở đại thẩm nhất định không chịu, đó là hủy cả đời Tố Nương, thẩm… thẩm thật nhẫn tâm sao?

Sở Hoan nghe được tiếng thở dài của mẫu thân, liền muốn vào cửa xem sao, đúng lúc này lại thấy Tố Nương đang ôm một chậu gỗ trở về, xa xa nhìn thấy Sở Hoan đã nói:

- Đốn củi cũng không biết trở về ăn cơm, trong nhà bếp để lại cháo cho đệ... !

Nàng vừa mới nói xong, Sở Hoan chợt nghe được trong phòng truyền đến tiếng luống cuống chân tay, lập tức nghe được giọng nói nịnh nọt hoang mang rối loạn vội vàng nói:

- Sở đại thẩm, chuyện này xin thẩm nghĩ lại, sau này tôi lại tới tìm thẩm!

Lập tức một bóng người vội vã đi ra từ trong cánh cửa, đi vô cùng vội vàng, Sở Hoan đang đứng trước cửa, người nọ bước nhanh ra, nếu không phải Sở Hoan mắt nhanh tránh ra, người nọ gần nhưu va lên người Sở Hoan.

Người nọ thiếu chút nữa va chạm, trước kêu "ôi" một tiếng, ngừng bước chân, ngẩng đầu, nhìn thấy một người tuổi còn trẻ đứng trước mặt, mặc dù không phải ngọc thụ lâm phong, cũng chỉ mặc quần áo mộc mạc, nhưng trên mặt lại mang theo anh khí, lập tức nheo mắt lại, ánh mắt ngập nước dường như một lồi ra.

Sở Hoan nhìn thoáng qua, chỉ thấy người đi ra là một nữ nhân, hiển nhiên là nữ nhân giọng nói nịnh nọt kia, khoang hai lăm hai sáu tuổi, một đôi mắt xếch, môi mỏng gò má cao, sắc mặt nhìn tuy rằng hơi điều ngoa, nhưng bộ dáng quả thật không tồi, mang theo ba phần quyến rũ bốn phần làm dáng, một đầu tóc đen búi lại, tóc mai còn cắm một bông hoa hải đường bằng lụa, hơi già, vẫn thùy mị thướt tha.

Sở Hoan nhìn mày, Tố Nương bên kia nhìn thấy phụ nhân này, cũng đã bỏ chậu gỗ trong tay lại, lấy một con dao từ trên người ra, mở miệng mắng:

- Lão nương đã nói, lại đến nữa, lão nương đánh gãy chân ngươi, ngươi thật đúng là không biết liêm sỉ, xem lão nương thu thập ngươi thế nào!

Trong khi chửi, nàng giơ con dao trong tay lên, xông thảy tới phụ nhân kia.

Sở Hoan nhìn thấy, chấn động, không thể tưởng được Tố Nương dĩ nhiên tùy thân mang theo một con dao.

Tuy rằng đêm qua đã bước đầu chứng kiến sự hung hãn của Tố Nương, nhưng giờ phút này mới chính thức phát hiện, Tố Nương hung ác lên, đúng như một con cọp cái, trong kia chạy qua, bộ ngực to lớn phập phồng, cuộn sóng đẹp mắt.

Tuy nói khuôn mặt xinh đẹp của Tố Nương nhìn qua vô cùng hung ác, nhưng tư thế chạy của cô cũng không thô tục, trái lại có vài phần dịu dàng, chỉ là tốc độ cực nhanh, khí thế cực hung, trong miệng lại quát nót:

- Hôm nay lão nương liền cắt đứt đầu lưỡi của ngươi, xem ngày sau ngươi còn nói huyên thuyên như thế nào.

Phụ nhân hơi già kia hồn bay phách lạc, vung hai chân bỏ chạy, trong miệng thét chói tai:

- Muốn giết người rồi, muốn giết người rồi… !

Ven đường có vài thôn dân đi qua nhìn thấy, không một ai tiến tới, chỉ xem trò hay.

Tố Nương đuổi phía sau, người phụ nữ kia lại chạy như bay giống như nhìn thấy hung thần ác sát, chạy rơi cả một chiếc miên hài thuê hoa nhỏ màu hồng, vốn định dừng lại nhặt lên, nhưng nhìn thấy Tố Nương vẫn đuổi theo phía sau, ngay cả giầy cũng không dám cần, càng chạy càng xa. Tố Nương đuổi theo một đoạn đường ngắn, liền dừng lại, xoa thắt lưng, hô về phía bóng người kia:

- Lần sau đừng để cho thấy ngươi, trở lại cửa lần nữa, dù là đuổi tới thị trấn, ta cũng muốn cắt xuống cái miệng rách của ngươi!

Sở Hoan ở phía sau nhìn xem trợn mắt há mồm, vô cùng khiếp sợ.

Chờ Tố Nương lắc mông trở về, Sở Hoan mới phục hồi tinh thần lại. Tố Nương lườm hắn một cái, tức giận nói:

- Về sau nhìn thấy cái thứ kia, thì đừng để cho mụ vào cửa, cái mồm nói loạn huyên thuyên thị phi kia, cuối cùng có một ngày ta xé nát nó.

Lúc này Sở Lý thị đã đi ra, không đợi Sở Lý thị nói chuyện, Tố Nương cũng đã nói:

- Mẹ, đều đã nói với mẹ nhiều lần đừng để thứ kia vào cửa, tại sao mẹ còn để cho mụ vào? Mụ lại nói huyên thuyên với mẹ đúng không? Lời nói ra từ miệng của mụ, mẹ không cần để ý tới… !

Sở Lý thị muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài.

Sở Hoan nhíu mày hỏi:

- Mẹ, Tố Nương tỷ, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Vừa rồi con nghe nữ nhân kia nhắc tới Phùng Nhị Cẩu, Phùng Nhị Cẩu muốn làm gì?

Tố Nương lập tức nói:

- Nhắc tới tên súc sinh táng tận thiên lương làm gì?

Nàng nhìn hai bó củi bên cạnh Sở Hoan nói:

- Nếu ngươi nhàn rỗi, uống cháo, lại đi chặt bó củi trở về. Sắp sửa bắt đầu mùa đông, trong nàh không thể thiếu củi dùng!

Không đợi Sở Hoan nói chuyện, nàng quay đầu rời đi, xiêm y vừa mới giặt đều rơi trên mặt đất, vội vàng chạy qua vừa thu dọn vừa than thở nói:

- Nữ nhân kia chỉ biết tới đây làm chuyện không tốt, hại ta phải đi giặt lại một lần… !

Nàng ngẩng đầu nói:

- Mẹ, quần áo này bẩn rồi, con đi bờ sông đầu tây giặt lại, nếu nữ nhân kia lại qua đây tiếp, cũng đừng để cho mụ ta vào cửa… !

Nàng liếc Sở Hoan một cái, cũng không nói nhiều xoay người rời đi.

Sở Hoan nhìn bóng người có vài phần xinh đẹp của Tố Nương, trong lòng cũng hiểu được, Tố Nương mạnh mẽ như thế, cũng là cuộc sống bức bách, trong nhà hai người phụ nữ một trẻ một già, không có một nam đinh, hơn nữa Tố Nương lại là quả phụ tư sắc rất đẹp, nếu không ai đánh chủ ý trong lòng, vậy ai cũng không tin. Cô làm ra vẻ mạnh mẽ, trên thực tế chính là để cho những người có rắp tâm này nhìn một cái, tránh cho nghĩ rằng Sở gia không có đàn ông thì dễ bắt nạt.

Sở Hoan đỡ mẫu thân vào phòng, nhíu mày lại hỏi:

- Mẫu thân, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Vừa rồi con đi qua trước nhà họ Phùng, nhìn thấy tiểu tử Hồ gia chửi bậy trước cửa nhà đó… !

Sở Lý thị giật mình nói:

- Tiểu Xuyên tới Phùng gia chửi bậy?

Trong mắt bà lão lộ ra vẻ sợ hãi:

- Vậy… vậy Tiểu Xuyên hiện giờ như thế nào? Hắn… ài… !

Sở Hoan thấy nói tới Phùng gia, mẫu thân lại hoảng sợ như thế, lửa giận trong lòng thăng lên, biết Phùng Nhị Cẩu nhất định cũng từng ức hiếp nhà mình, cố nén giận trước mặt mẫu thân, thấp giọng nói:

- Tiểu Xuyên bị Lưu thúc mang đi, chẳng qua… chẳng qua con nghe Tiểu Xuyên quát to ở đó, dường như… Đại Xuyên bị Hùng Hạt Tử đánh chết!

Sở Lý thị nghe vậy, đầu tiên là cả kinh, lập tức bi thanh thở dài:

- Làm bậy a… làm bậy a!

Đôi mắt bà đỏ lên, Sở Hoan đỡ lấy mẫu thân trở lại phòng ngồi xuống, vẻ mặt đã ngưng trọng lên, từ những gì nghe thấy nhìn thấy hôm nay, Phùng Nhị Cậu này đã mang đến bất hạnh thật lớn cho toàn bộ Lưu gia thôn.

- Cha mẹ huynh đệ Đại Xuyên mất sớm, huynh đệ sống nương tựa lẫn nhau, vốn tổ tiên để lại vài mẫu đất cằn, nuôi gia đình sống tạm đương nhiên là không khó, chỉ tiếc… Ôi, mấy năm nay tiểu tử Phùng gia mua đất chiếm tô… !

Bà nói tới đây, thấy trên mặt Sở Hoan đã hơi lạnh lùng, bà lo nhiều lắm, thật sự lo lắng Sở Hoan tuổi trẻ khí thịnh gặp phải chuyện, thở dài:

- Thôi, không nói chuyện này. Mấy ngày nay bác con trở về thăm mẹ, chờ hắn lại đây, mẹ để hắn giúp đỡ, xem có thể tìm công việc cho con làm hay không!

Nhà bác Sở Hoan, tự nhiên chính là huynh trưởng Sở Lý thị, Sở Hoan nhớ rõ, năm nay bác hơn sáu mươi tuổi, lúc hơn hai mươi tuổi trúng tú tài, chẳng qua là tú tài tiền triều.

Lịch sử thế giới này và lịch sử trong trí nhớ Sở Hoan không giống nhau, dựa theo Sở Hoan biết, những năm cuối Đông Hán, thiên hạ ba phần, cuối cùng Tư Mã thị được thiên hạ lập triều Tấn.

Nhưng thời đại hiện giờ đã có thay đổi trong lịch sử, ba nước Ngụy Thục Ngô, thống nhất thiên hạ cuối cùng là Tôn thị Ngô quốc, Tôn thị thành lập nước Đại Ngô, kéo dài hơn hai trăm năm, bị Hoa quốc thay thế, mà Đại Hoa quốc kế thừa hơn một trăm năm mươi năm, cuối cùng hai đời Hoàng đề tin dùng hoạn quan, phân công nịnh thần, khiến cho thiên hạ náo loạn, cuối cùng quần hùng cắt cứ, loạn thế tranh hùng.

Đương kim Hoàng đế Bệ hạ vốn là quốc chủ của nước nhỏ Tần Quốc, thừa cơ khởi binh, cuối cùng dựa vào thiết kỵ Đại Tần huấn luyện nhiều năm, dùng thời gian không đến hai mươi năm, nam chinh bắc chiến, tiêu diệt mười tám nước cắt cứ bốn phương, trọng chỉnh Lục Hợp Càn Khôn, Đế quốc Đại Tần hiện giờ cũng chỉ thống nhất thiên hạ mười sáu năm mà thôi, vua lập nước vẫn quân lâm thiên hạ như cũ.

Tuy rằng bác là tú tài thời kỳ nước Đại Hoa, nhưng thiên hạ rối loạn nhiều năm như vậy, đợi cho Đế quốc Đại Tần dần đi lên quỹ đạo mở khoa cử, bác đã qua tuổi năm mươi, cũng không còn lòng dạ nào thi nữa, chỉ làm một phu tử dạy học, kiếm chút tiền bạc sống tạm qua ngày, cuộc sống cũng không dư dả khá giả, hiện giờ ở tại thị trấn Thanh Liễu.

Sở Hoan vô cùng để ý chuyện Phùng Nhị Cẩu, Phùng Nhị Cẩu bắt nạt nhục nhã bà con khác trong thôn, khiến cho hắn vô cùng căm hận trong lòng, lúc này biết rõ nhà mình cũng bị Phùng Nhị Cẩu bắt nạt, tự nhiên sẽ không bỏ mặc, truy hỏi:

- Mẹ, con vừa mới về, nhiều chuyện cũng không biết, Phùng Nhị Cẩu này rốt cuộc làm gì, mẹ nói cho con biét. Hắn mua đất chiếm tô… đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Sở Lý thị do dự một chút, cũng hiểu được Sở Hoan sớm hay muộn sẽ biết chuyện Phùng Nhị Cẩu, sớm nói cho Sở Hoan biết, cũng để Sở Hoan có đề phòng trong lòng, liền thấp giọng nói:

- Từ sau khi phụ thân tiểu tử Phùng gia mất, liền làm xằng làm bậy, trộm dạo trong thôn, sau đó người trong thôn đều cảm thấy hắn là tai họa, liền đuổi hắn rời khỏi thôn!

- Bại hoại như vậy, tự nhiên là phải đuổi đi!

Sở Hoan khẽ gật đầu, lập tức nhíu mày, hỏi:

- Nếu bị đuổi đi, sao hắn lại trở về? Hơn nữa tác oai tác quái ở trong thôn?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.