Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 266: Thù riêng



La Thế Lương đột nhiên xuất hiện nơi dã ngoại hoang vu này, vượt ngoài dự kiến của Sở Hoan, đồng thời khiến Sở Hoan cảm thấy rất nhiều điểm đáng ngờ. Nhưng Doanh Nhân vừa nghe là La Thế Lương, đây là thần tử của mình, có người Vệ Sở Quân tiến đến, tự nhiên thở ra nhẹ nhàng.

Thấy Doanh Nhân xuất hiện trong bụi cỏ, La Thế Lương một thân thường phục lập tức mừng rỡ, xoay người xuống ngựa, quì xuống hành lễ:

- Điện hạ, thần tướng cứu hộ tới chậm, tội đáng chết vạn lần, xin điện hạ giáng tội!

Doanh Nhân đi ra từ trong bụi cỏ, cười nói:

- Các ngươi đã tới, thật sự quá tốt, mau đứng dậy đi.

Đang muốn tiến tới, lại nghe Sở Hoan trầm giọng nói sau người:

- Điện hạ chậm đã!

Doanh Nhân quay đầu lại, thấy Sở Hoan nắm Huyết Ẩm Đao đi tới, lưu Phùng Ngọ Mã lại trong bụi cỏ.

La Thế Lương nhìn thấy Sở Hoan, đứng dậy cười nói:

- Sở Vệ tướng, lần này ngươi lập công lớn, sau này chắc chắn có thưởng.

Gã dẫn ngựa đi tới chỗ Doanh Nhân, nói:

- Điện hạ, mời lên ngựa, nơi này không nên ở lâu.

Sở Hoan đã bước tới, cản trước người Doanh Nhân, thần tình lạnh lùng, hỏi La Thế Lương:

- La Chỉ huy sứ tới thật kịp thời, không biết tại sao La Chỉ huy sứ biết điện hạ ở đây?

La Thế Lương nghiêm nghị nói:

- Bổn tướng phụng lệnh của Kiều Tổng đốc, biết được điện hạ tới Hán Châu, cho nên vâng mệnh đặc biết tới bảo vệ.

Gã thúc giục:

- Điện hạ, nơi này quả thực nguy cơ tứ phía, còn xin điện hạ trước tới huyện thành Mậu Huyện tạm thời nghỉ ngơi.

Sở Hoan lắc đầu cười nói:

- Chỉ là theo ta được biết, dường như Kiều Tổng đốc cũng không biết điện hạ tới nơi này?

Sắc mặt La Thế Lương biến đổi, trầm giọng nói:

- Sở Hoan, lời này của ngươi có ý tứ gì?

Sở Hoan cười lạnh nói:

- La Chỉ huy sứ, chẳng lẽ một đường ngài đều đang theo dõi điện hạ?

- Nói hươu nói vượn.

La Thế Lương tức giận không thôi, tiến lên hai bước, trầm giọng nói:

- Sở Hoan, ngươi thật sự to gan, sao dám nói như thế với bổn tướng?

Sở Hoan lạnh nhạt nói:

- Tối nay điện hạ vừa tới, ngài có thể tìm tới, nếu không theo dõi, sao lại trùng hợp như thế? Trước khi điện hạ tới Trung Nghĩa Trang, ít có người biết, ở nơi dã ngoại hoang vu này cũng bị ngài tìm thấy, bổn sự của La đại nhân ngài quả thật rất giỏi.

Lúc này Doanh Nhân cũng cảm thấy cổ quái, cau mày hỏi:

- La Thế Lương, ngươi tìm tới nơi này thế nào?

Linh quang lóe lên, gã trầm giọng hỏi:

- Làm sao ngươi biết bổn vương gặp nguy hiểm?

La Thế Lương đáp:

- Điện hạ, sau này thần tướng sẽ giải thích cặn kẽ với ngài, bây giờ mời điện hạ theo thần tướng rời khỏi chỗ này.

Sở Hoan cười lạnh nói:

- Điện hạ không thể đi theo ngươi.

La Thế Lương rút bội đao ra, lạnh lùng nói:

- Sở Hoan, ngươi ngăn cản điện hạ rời đi cùng bổn tướng, rốt cuộc có mưu đồ gì? Chẳng lẽ những thích khách kia có liên quan với ngươi?

- Có mưu đồ gì chỉ sợ không phải Sở Hoan ta.

Sở Hoan lạnh lùng nói.

Gần như cùng lúc, La Thế Lương đã vung đao chém tới, lạnh lùng nói:

- Bổn tướng giết chết nghịch tặc ngươi.

Mà Sở Hoan không chút do dự vung đao đón lấy.

La Thế Lương dẫn theo hai mươi kỵ binh, Sở Hoan trải qua trận chiến dưới đất, thể lực và tinh lực đã hao tổn rất lớn, biết rõ tình hình trước mắt lãnh ít dữ nhiều, cho nên hắn xuất đao đột nhiên, đó là muốn bắt giặc trước bắt vua, bắt lấy La Thế Lương.

Hai người đều có tâm tư, lại đồng thời ra tay.

La Thế Lương làm Chỉ huy sứ Vệ Sở Quân Tây Sơn Đạo, công phu tự nhiên cực kỳ xuất chúng. Gã chém xuống một đao, hùng hồn có lực, Sở Hoan vung đao đón, keng một tiếng, hai đao chạm nhau, Sở Hoan cảm thấy hổ khẩu run lên, trong lòng thất kinh, khí lực La Thế Lương này lại lớn như thế.

Sở Hoan giật mình, La Thế Lương lại càng giật mình.

Cũng không phải gã giật mình bởi vì công phu của Sở Hoan, mà vì sao khi hai đao đụng nhau, trên lưỡi đại đao của gã, bỗng nhiên nứt ra một lỗ lớn.

La Thế Lương thân là Chỉ huy sứ, đao trong tay tự nhiên không phải đao bình thường, là bảo đao đã trải qua chọn lựa kỹ lưỡng, bản thân gã vạn lần không ngờ, một cây bảo đao như vậy, lại xuất hiện vết nứt.

Lúc này gã đã chứng kiến nhan sắc cổ quái của thanh Huyết Ẩm Đao trong tay Sở Hoan, trong nháy mắt biết được đó là một thanh tuyệt thế bảo đao khó gặp.

Trong mắt lộ ra vẻ tham lam, mà Sở Hoan chém tới một đao, La Thế Lương đã hét lớn một tiếng, nhảy ra phía sau, đám kỵ binh thủ hạ của gã đã tản ra, đều giương cung cài tên, nhắm ngay Sở Hoan cùng Doanh Nhân.

Lúc này Doanh Nhân rốt cuộc hiểu được, La Thế Lương này cứu viện là giả, dĩ nhiên có mưu đồ khác.

- Sở Hoan, ngươi cử động tiếp, sẽ bắn chết ngươi!

La Thế Lương lùi lại vài bước, ổn định thân hình.

Sở Hoan cũng đã lui về sau hai bước, bảo vệ trước người Doanh Nhân.

Doanh Nhân cả giận nói:

- La Thế Lương, ngươi... ngươi muốn tạo phản phải không?

La Thế Lương bỏ đi đại đao đã nứt trong tay, cười lạnh nói:

- Tạo phản? Thật sự nói hươu nói vượt. Bổn tướng biết được Hán Châu có loạn đảng ẩn hiện, dẫn binh dò xét, không thể tưởng được tối nay bị bổn tưởng gặp phải.

Doanh Nhân lạnh lùng nói:

- Ngươi... ngươi nói ai là loạn đảng?

La Thế Lương đưa tay chỉ vào Doanh Nhân và Sở Hoan, cười lạnh nói:

- Tất nhiên là các ngươi. Các ngươi chính là loạn đảng bổn tướng muốn tìm bắt.

Doanh Nhân vô cùng tức giận, La Thế Lương này dụng tâm hiểm ác đã rõ rành rành.

Doanh Nhân từ sau lưng Sở Hoan đi tới, liếc về những binh sĩ kia, lạnh lùng nói:

- Bổn vương chính là Hoàng tử Đại Tần, Tề Vương Doanh Nhân. La Thế Lương ý đồ mưu phản, các ngươi không nên đi theo hắn, nếu ai giết La Thế Lương, bổn vương nhất định sẽ trọng thưởng.

Chỉ là hơn hai mươi tên binh sĩ này lẳng lặng không tiếng động, ổn định có lực kéo cung tên, chờ La Thế Lương ra lệnh một tiếng, loạn tên cùng bắn.

Doanh Nhân thấy tất cả không để ý tới, cả giận nói:

- Chẳng lẽ các ngươi muốn cùng tạo phản với La Thế Lương? Tội lớn tạo phản, liên lụy cửu tộc, các ngươi còn không bắt La Thế Lương.

Sở Hoan cảm thán trong lòng, xem ra Doanh Nhân quả thật không biết lòng người.

Gã cho rằng lộ ra thân phận Tề Vương, những người này sẽ nghe theo mệnh lệnh của gã, đây đương nhiên là suy nghĩ của đứa bé.

Chớ nói những người này chưa bao giờ thấy Doanh Nhân, ngay cả thật sự nhận ra đây là Tề Vương, cũng sẽ không nghe theo mệnh lệnh của Doanh Nhân, La Thế Lương có thể dẫn những người này tới, tự nhiên không ai không phải tâm phúc thân tín của La Thế Lương.

La Thế Lương đã cười lên ha ha, lớn tiếng nói:

- Loạn đảng lớn mật, lại dám giả mạo Tề Vương, ngươi có biết giả mạo Hoàng tử, đáng bị tội gì?

Doanh Nhân tức giận toàn thân run rẩy, cả giận nói:

- La Thế Lương, là ai phái ngươi tới mưu hại bổn vương?

Sắc mặt La Thế Lương trầm xuống, trong đôi mắt lộ ra vẻ nham hiểm, cười lạnh nói:

- Bổn tướng làm việc, còn cần người sai phái?

Gã nắm chặt hai đấm, nắm tay nổi lên gân xanh, oán hận nhìn chằm chằm Doanh Nhân, giọng nói lạnh như băng:

- Doanh Nhân, ngươi còn nhớ ngươi đã làm cái gì?

Doanh Nhân nhíu mày.

- Đỉnh nhi nhà ta, ngươi dám nói không phải ngươi phái người làm hại hay không?

La Thế Lương lạnh lùng nói:

- Ngươi khiến La gia ta đoạn tử tuyệt tôn, bổn tướng sao có thể khiến ngươi sống sót.

Lòng Doanh Nhân trầm xuống.

Gã đột nhiên nghĩ tới, La Đỉnh con trai La Thế Lương mâu thuẫn sâu đậm với gã, đêm đó trên cuộc tuyển cử hoa khôi tại Bảo Hương Lâu, hai người trực tiếp xung đột, sau đó Doanh Nhân còn phái Thần Y Vệ đi thiến La Đỉnh.

Chỉ là việc này làm rất bí ẩn, Thần Y Vệ làm việc xưa nay cẩn thận, không có khả năng lộ ra sơ hở.

Dường như La Thế Lương đã nhìn ra tâm tư Doanh Nhân, Doanh Nhân và Sở Hoan lúc này đều trong sự khống chế của gã, gã quả thật không lo lắng con vịt đun sôi có thể bay đi, chỉ là trong lòng oán giận, không nói ra không được.

- Bổn tướng biết rõ, ngươi cảm thấy Thần Y Vệ làm việc, thần không biết quỷ không hay, sẽ không lưu lại bất cứ chứng cớ gì.

La Thế Lương lạnh lùng nói:

- Không sai, chúng xác thực lợi hại, bổn tướng quả thật không tìm được chứng cớ. Nhưng không có chứng cớ, không có nghĩa bổn tướng không biết người phương nào ra tay.

Đôi mắt gã tràn ngập oán giận nhìn chằm chằm Doanh Nhân:

- Đêm hôm đó, ngươi tự tiện rời khỏi hành dinh, cũng ở tại Bảo Hương Lâu, có phải hay không? Nếu không phải Đỉnh nhi nói đến chuyện đó, miêu tả hình dáng tướng mạo của ngươi ra, bổn tướng quả thật không ngờ đường đường Hoàng tử lại tới địa phương đó, việc này truyền ra ngoài, hừ... !

Doanh Nhân xiết chặt trong lòng, thần sắc lập tức mất tự nhiên.

- Ngươi gây chiến với Đỉnh nhi, đang đêm Đỉnh Nhi lại xảy ra chuyện, ngươi dám phủ nhận chuyện này không liên quan tới ngươi?

Vừa nghĩ tới La Đỉnh bị thiến, con trai độc nhất của mình không thể nối dõi tông đường, một cỗ cừu hận sâu sắc đổ ụp xuống đầu, đôi mắt La Thế Lương mang theo sát khí nồng đậm:

- Ngoài Thần Y Vệ thủ hạ của ngươi ra, ai dám ra tay với Đỉnh nhi ở phủ thành Vân Sơn? Bổn tướng đến hiện trường, quả thật tra không ra một chút dấu vết, hừ, càng là như thế, càng khiến bổn tướng biết rõ hung thủ là ai, không để lại dấu vết, há không phải phong cách làm việc của Thần Y Vệ.

Doanh Nhân nắm chặt hai đấm, cả giận nói:

- La Thế Lương, ngươi dám ra tay với bổn vương, có nghĩ tới hậu quả hay chưa?

La Thế Lương chắp hai tay sau lưng, đùa giỡn hỏi ngược:

- Bổn tướng thật không biết có hậu quả gì.

- Ngươi... !

Doanh Nhân rất tức giận, chỉ tay vào La Thế Lương:

- La Thế Lương, chỉ cần ngươi động một sợi tóc của bổn vương, họ La các ngươi, tịch thu tài sản chém cả nhà.

La Thế Lương cười to nói:

- Doanh Nhân, bổn tướng nghe nói, ngươi tuy rằng theo học Từ Tòng Dương, nhưng chẳng qua là kẻ không học vấn, là Hoàng tử tự cho mình là đúng, kỳ thực ngực không vết mực, tùy hứng ham chơi, hôm nay xem ra, quả thế.

Sắc mặt gã bỗng nhiên lạnh lẽo, cười lạnh nói:

- Lần này bổn tướng rời khỏi phủ Vân Sơn, tất cả đều cho rằng bổn tướng dò xét Vệ Sở, không ai nghĩ tới bổn tướng lại tới đây. Hạng người vô năng như ngươi, bổn tướng trừ đi, đó là lập công cho Đại Tần ta.

Gã giơ mạnh tay lên, trầm giọng nói:

- Doanh Nhân, ngươi làm thương Đỉnh nhi của ta, ta liền lấy tính mạng của ngươi!

Sở Hoan vươn một tay kéo Doanh Nhân ra phía sau mình, giơ đao phía trước, chuẩn bị vung đao ngăn cản tên bắn tới, sau đó rút vào trong bụi cỏ.

Hắn thực sự rõ ràng, hôm nay đã bị bộ hạ của La Thế Lương vây quanh, tối nay muốn thoát thất, tỷ lệ bằng không, xem ra tối nay quả thật lành ít dữ nhiều.

Đám kỵ binh kéo dây cung vang lên tiếng lạch cạch, La Thế Lương cười lạnh, lui về sau từng bước.

Trong đầu Sở Hoan lúc này không còn suy nghĩ gì khác, càng là khốn cảnh, hắn càng tỉnh táo, lúc này hắn lại tính toán khoảng cách lùm cây sau lưng, nghĩ tới sau khi cung tên bắn ra, nên dùng phương pháp nhanh nhất trốn vào trong bụi cỏ thế nào.

La Thế Lương đang muốn vung tay xuống, chợt nghe tiếng cung tên vang lên vút vút vút. La Thế Lương buồn bực trong lòng, đang nghĩ mình còn chưa ra lệnh sao đã có người bắn tên, đột nhiên nghe được sau lưng liên tục truyền đến tiếng kêu thảm thiết, gã chấn động, quay đầu lại, chứng kiến mấy tên kỵ binh đã ngã quỵ xuống đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.